Chương 19

Khi Kim Seok Jin tỉnh lại vào sáng hôm sau thì thấy thân thể đau nhứt vô cùng, nhất là phần vai của cậu, giống như là bị cả chiếc xe tải lớn nghiền qua vậy, cổ và cánh tay cũng đau không kém.

Vấn đề là ở tư thế ngủ.

Kim Seok Jin đau khổ xoay xoay cổ, sau đó từ từ ngẩng đầu lên... Vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào con ngươi đen như mực của Kim Kwang Soo.

Cậu sợ hết hồn, rụt cả người về sau, thế nhưng ngón tay lại không nhúc nhích được, Kim Seok Jin khó xử quay đầu nhìn xem, phát hiện tay của mình đang nằm trong lòng bàn tay của Kim Kwang Soo, cảm thấy ngượng chín cả mặt, lắp ba lắp bắp nói: "Kim, Kim Kwang Soo..."

Kim Kwang Soo vẫn đang nhìn cậu lạnh lùng.

"Hôm qua anh trở về, không những bị thương mà còn sốt ca nữa, hạ sốt rồi tôi lại sợ anh lại nóng lên nên đặt ngón tay lên tay anh để kiểm tra nhiệt độ, ha ha ha ha, anh đừng có nghĩ bậy..."

Kim Seok Jin rụt rụt tay lại.

Kim Kwang Soo chợt nắm chặt ngón tay của Kim Seok Jin lại, bàn tay ấm áp làm cho ngón tay lạnh băng của Kim Seok Jin cảm nhận được hơi ấm, Kim Seok Jin mở to mắt nhìn Kim Kwang Soo, chỉ nghe anh nói nhẹ: "Đỡ tôi dậy."

Giọng nói của anh ta vẫn lạnh lùng như thế, nhưng trở nên yếu ớt hơn nhiều, Kim Seok Jin gật đầu, đỡ anh trong trạng thái bị nắm chặt tay, cậu nhìn sang bên cạnh, đúng lúc nhìn thấy Kim TaeHyung và Kim Nam Joon đang ngủ say sưa, Kim Kwang Soo tinh ý nhận ra vết xanh nhạt dưới mắt Kim Seok Jin, thấp giọng hỏi: "Tối qua cậu ngủ trễ lắm sao?"

Kim Seok Jin còn tưởng Kim Kwang Soo đang định kêu mình làm gì đó, kết quả anh lại hỏi như vậy, Kim Seok Jin sửng sốt hồi lâu mới nói: "Ừm... cũng không hẳn."

"Ừ." Kim Kwang Soo không hỏi thêm, cau mày đứng lên, Kim Seok Jin nhìn anh mà cũng thấy sợ thay, nói: "Hay là tối nay anh đến bệnh viện đi... Nếu có thể đi được."

Kim Kwang Soo cúi đầu đáp một tiếng, chuẩn bị đi lên lầu rửa mặt, Kim Seok Jin không dám để anh đi một mình, theo sát anh từng bước, Kim Kwang Soo nói: "Tôi không nặng đến mức đó đâu, cậu không cần lo."

Giọng nói anh còn phảng phất chút ý cười, Kim Seok Jin lúng túng nói: "Dù gì cũng là tôi hại anh, phải chăm sóc kĩ càng chứ."

Kim Kwang Soo quay đầu lại, liếc nhìn cậu, khó hiểu hỏi: "Cậu hại tôi?"

"Dĩ nhiên rồi, hôm qua Viên Phục có nói, anh bị cái tên Jung mây mây gì đó đánh một gậy, cũng là do anh không vượt qua cái lan can được, chẳng phải vì buổi chiều bị..."

Mặt Kim Seok Jin chợt nóng lên.

Kim Kwang Soo nhìn cậu một lúc rồi nói: "Do tôi không điều khiển tốt, không liên quan gì đến cậu cả."

Dứt lời liền lên lâu, Kim Seok Jin thấy thái độ anh kiên quyết như thế cũng không dám đi tiếp nữa, đợi đến khi bóng anh khuất đi, cậu mới lên tầng hai rửa mặt, nhìn đồng hồ mới hơn bảy giờ, nhưng cậu thật sự chẳng muốn ngủ tiếp tí nào.

Khi cậu xuống lầu thì dì Lee đã bày đồ ăn sáng xong, có điều bà không có ở đây, Kim Nam Joon và Kim TaeHyung đều đã tỉnh dậy rồi, chắc hẳn là hai người này ngủ ghế sofa nên thấy không thoải mái, cũng cau mày lắc lắc xoay xoay tay, Kim Seok Jin nhìn thấy cũng buồn cười, nói: "Hai người về phòng ngủ tiếp đi."

Kim TaeHyung cười hì hì nói: "Mẹ là thân yếu đuối cũng cố gắng chăm sóc anh cả, sao chúng con có thể không quan tâm, không lo chứ."

Nói như vậy thì cũng không sao, có điều câu sau của Kim TaeHyung lại làm cho Kim Seok Jin đỏ ửng mặt, Kim TaeHyung cười nói tiếp: "Trừ phi cậu là chị dâu..."

Kim Seok Jin đỏ mặt quát lên: "Nói bậy gì đó! Mau đi đánh răng rửa mặt đi, mồm cậu thối quá!"

Kim TaeHyung cười hì hì đi lên lầu, Kim Nam Joon nãy giờ chỉ chau mày ngồi yên lặng, Kim Seok Jin ngồi xuống bên cạnh anh: "Nghĩ gì thế?"

Kim Nam Joon lắc đầu: "Hôm qua con mơ thấy một giấc mơ rất là quái dị."

"Hả?" Kim Seok Jin nghi ngờ nhìn anh.

"Mơ thấy một người... Hình như là ba." Kim Nam Joon nghiêm túc nói.

Kim Seok Jin: "... = = "

Kim Nam Joon tiếp tục kể: "Thoạt nhìn hắn ta khá lớn, hơn nữa còn bị bệnh, nằm trên giường mà còn ráng hét lên "Tôi chỉ có ba đứa con", sau đó ngã xuống rồi thế nào nữa con cũng không rõ."

Kim Seok Jin: "... Ba của con dĩ nhiên là chỉ có ba đứa con, nếu không thì... Thôi được rồi, suốt ngày con chỉ biết suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi, lên rửa mặt rồi xuống ăn sáng."

Kim Nam Joon lo lắng đi lên lầu, Kim Seok Jin chỉ thấy giấc mơ của anh hơi kì dị, nhưng chưa nghĩ gì nhiều thì đã bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt, là điện thoại của nhà họ Trương, chiếc điện thoại này rất ít khi vang lên, mà bình thường thì Kim Seok Jin cũng không dám nhận, nhưng sau đó cậu phát hiện, những số gọi đến nhà họ Trương đa phần đều gọi nhầm số...

Cho nên lần này cậu dũng cảm bắt máy.

Ai ngờ, lần này không phải nhầm số.

"Alô, dì Lee à? Tôi là Zara, điện thoại của Kwang Soo gọi không được, tối qua có chuyện gì vậy? Kêu anh ấy nghe được không?"

Đầu dây bên kia là giọng nói của một cậu gái, mềm nhẹ, dễ nghe, hơn nữa còn trực tiếp gọi Kim Kwang Soo là Kwang Soo, có thể nhìn ra mối quan hệ của hai người không bình thường.

Kim Seok Jin ngẩn người, nói: "A... Bây giờ anh ta không có ở đây, để tôi gọi anh ta xuống nghe."

Người bên đầu dây kia chợt ngừng lại, sau đó cảnh giác nói: "Cậu không phải dì Lee, cậu là ai?"

"Hả?" Kim Seok Jin không biết nên tự giới mình như thế nào, nghe giọng điệu của cô nàng hình như không biết cậu là "mẹ" của Nam Joon thì phải, cũng may vừa đúng lúc Kim Kwang Soo xuống lầu: "Kim Kwang Soo! Có Zara gì gì đó gọi cho anh này!"

Kim Kwang Soo nhíu mày, đi đến nhận điện thoại, Kim Seok Jin tự giác bỏ đi ra ngoài, chỉ nghe được Kim Kwang Soo thấp thoáng nói: "Anh không sao... Ừ, là y tá của Nam Joon chăm sóc cho... Ừm, được rồi."

Kim Kwang Soo đã gác máy nhưng suy nghĩ của Kim Kwang Soo vẫn còn đâu đó trên mây, cho đến khi Kim TaeHyung và Kim Nam Joon cùng đi xuống, bốn người ngồi vào bàn ăn sáng, Kim TaeHyung còn hỏi sức khoẻ Kim Kwang Soo thế nào rồi, Kim Nam Joon cũng tỏ ra quan tâm, chỉ có Kim Seok Jin là yên lặng đến kì lạ, làm cho Kim TaeHyung cũng phải thắc mắc hỏi xem Kim Seok Jin có phải mệt tới nỗi không nói nên lời không.

"Hôm qua hơn một giờ anh mới ngủ mà, sao hôm nay lại dậy sớm thế?" Kim TaeHyung hỏi, "Trách sao hôm nay mệt tới thế."

Kim Kwang Soo nhìn Kim Seok Jin , hỏi: "Hơn một giờ?"

Kim Seok Jin xấu hổ tới nỗi muốn chui xuống gầm bàn mà trốn, song Kim TaeHyung vẫn gật đầu: "Đúng vậy, hôm qua anh sốt cao, anh ta còn ngồi đó chăm sóc không chịu đi, đúng là có mẹ làm y tá thì có ích thật~ tiếc là mẹ chưa bao giờ mặc đồ y tá cả~ người bình thường mặc bộ đồ đó vào ba phần có đủ ba phần nhá! Có khi mẹ mặc vào cũng đầy đủ ba phần đó!"

Kim Seok Jin quát lên: "Ăn cơm!!!"

Kim TaeHyung cười hì hì nói: "Mẹ đừng có giận mà, tuy là nhìn mẹ không được đẫy đà cho lắm, nhưng mà cũng có mặt tốt của nó..."

Kim Seok Jin: "Cậu mà nói nữa tôi sẽ cho đầu cậu vào nồi cháo này đó."

Kim TaeHyung: "..."

Bàn cơm lại càng yên lặng hơn. "..."

Kim Kwang Soo là người ăn xong sớm nhất, sau khi ăn xong, anh gọi điện thoại cho chú Đổng bảo cần phải ra ngoài, thấy Kim Kwang Soo ra khỏi cửa, Kim Seok Jin hấp tấp hỏi: "Một mình anh ra ngoài sao?"

Kim Kwang Soo nói: "Ừ, đến bệnh viện một chuyến."

"Đi một mình không sao chứ?" Kim Seok Jin cẩn thận hỏi.

"Không sao." Kim Seok Jin chợt dừng lại, sau đó nói thêm, "Không cần lo lắng."

"Woa~..." Đợi Kim Kwang Soo đi rồi, Kim TaeHyung mới quay qua nhìn cậu, nhíu mày nói: "Vừa rồi anh cả mới an ủi anh sao?! Đúng là hiếm thấy mà."

Kim Seok Jin đối trợn mắt nhìn anh ta, hỏi: "Tôi hỏi cậu, cậu có biết cô Zara gì không?"

Kim TaeHyung suy nghĩ một chút, nói: "Biết, là đại tiểu thư nhà họ Park, sau này chắc là chị dâu của tôi."

--------------------------------------------------------------------

14/8/2016

Danh sách chương: