Chương 2




Kim Seok Jin nhớ, con trai lớn họ Kim tên là Kim Kwang Soo (em xin lỗi anh Lee Kwang Soo =)), lúc này, anh ta đang cau mày đi đến phía Kim Seok Jin và Kim Nam Joon, cậu rất muốn bỏ chạy, nhưng tay vừa cựa quậy một chút thì đã bị Kim Nam Joon nắm chặt lại, Kim Seok Jin nhìn những ngón tay thong dài trắng trẻo đặt trên cánh tay của mình, đành phải tiếp tục ngồi bên cạnh anh.

Chú ý đến chi tiết này, Kim Kwang Soo  lại càng nhíu mày, sau đó, anh ta xem Kim Seok Jin như không khí, đi thẳng đến chỗ Kim Nam Joon, hỏi: " Nam Joon?"

Kin Nam Joon hoàn toàn không để ý đến anh ta, giật giật cánh tay Kim Seok Jin, nói: "Chú này là ai vậy?"

Kim Kwang Soo : "..."

Chú ... Kim Seok Jin suýt nữa thì bật cười ra tiếng, nhưng nhìn gương mặt u ám của Kim Kwang Soo , cậu cảm thấy nếu cậu dám cười, chắc chắn sẽ bị giết ngay lập tức, đành nhịn lại, hắng giọng nói: "Đừng nói lung tung, anh ta là anh của anh ..."

Kim Nam Joon kinh ngạc nói: "Hả? Mẹ sinh đến hai đứa con sao?"

Kim Kwang Soo : "..."

Lần này, Kim Kwang Soo  nhìn thẳng vào Kim Seok Jin.

Kim Seok Jin suýt nữa đã bị hù chết rồi.

Kim Seok Jin lắp ba lắp bắp giải thích: "... Không phải tôi sinh, hai người, không có ai là tôi sinh ..."

Rốt cuộc cậu đã trêu phải ai thế này? Huhu...

Kim Kwang Soo  nói: " Nam Joon? Đừng phá phách nữa, ngay cả anh chú cũng không nhận ra sao?"

Nét mặt Kim Nam Joon tỏ ý "Chú nghĩ tôi là ngốc sao?" nhìn anh: "Mẹ cũng nói chú không phải do mẹ tôi sinh ra rồi, sao chú lại là anh của tôi được."

Kim Kwang Soo  liếc Kim Seok Jin một cái.

Kim Seok Jin: "T_T..."

Chẳng lẽ kêu cậu nói "Đúng vậy, anh ta là anh của anh, hai người đều do tôi sinh ra"...Sao?

Nếu dám nói vậy, chắc chắn Kim Kwang Soo  sẽ giết cậu ... Sau đó quẳng thi thể của cậu xuống biển, giống như bọn mafia trong những bộ phim truyền hình hay nói vậy ... Cậu bây giờ nói cái gì cũng sai, không nói càng sai thêm!

Kim Kwang Soo  nói với Kim Seok Jin: "Cậu là ... cậu y tá đó?"

Giọng nói của anh ta lạnh như băng, cậu cảm tưởng như mình vừa đụng vào một tảng đá lớn vậy.

"À ... ừm." Kim Seok Jin sợ hãi đáp, cẩn thận tránh xa tảng đá này.

Kim Kwang Soo  nói: "Phiền cậu, bỏ tay khỏi em trai của tôi."

Phiền phức ở đây rõ ràng cậu cũng không muốn mà ... Kim Seok Jin lập tức nghe lời, kéo tay của Kim Nam Joon ra, cũng cố gắng rút tay mình ra ...

Kim Nam Joon mím môi không dám khóc, nhưng vẫn không chịu buông, cuối cùng đành ra đoàn sát thủ, nước mắt ngân ngấn nói: "Mẹ ..."

Kim Seok Jin lập tức xụi lơ.

Gương mặt này, đúng là có hại cho nhân gian ...

Nói thật ra, mỗi lần Kim Nam Joon dùng gương mặt vô tội này nhìn cậu, Kim Seok Jin sẽ lập tức nghĩ đến loài chó Samoyed nhỏ con xinh xắn, luôn mở to đôi mắt đen nhánh ra nhìn mình ... Trên đời này, có lẽ không có mấy người con gái có thể chống cự được ánh mắt này ...

Kim Nam Joon bất mãn nhìn Kim Kwang Soo : "Sao chú lại chia rẽ mối quan hệ mẹ con của chúng tôi hả?"

Kim Kwang Soo : "..."

Một lúc sau, anh ta thở dài, nói với Kim Seok Jin: "Xin hỏi, cậu có thể từ chức không?"

Kim Seok Jin: "..."

Có thể giải thích chuyện này một chút được không vậy?

Liên quan gì đến cậu chứ? Tại sao vô duyên vô cớ lại muốn cậu từ chức chứ? Khó khăn lắm cậu mới làm việc được ở, cũng làm việc ở đây lâu lắm rồi, chẳng lẽ chỉ vì hai an hem này mà từ chức ư?! Vì một người ... không bình thường thế này, mà bị đuổi ra khỏi bệnh viện sao? Bây giờ là thế kỉ 21 rồi, là xã hội có pháp luật, cho dù là xã hội đen cũng không được cường thế như vậy!

Kim Seok Jin ưỡn ngực, không sợ hãi nói: "Tại sao?! Tôi mới là nguòi vô tội mà?!"

Kim Kwang Soo  thản nhiên nói: "Cậu Kim, chắc cậu hiểu nhầm ý của tôi rồi, ý tôi là từ chức ở bệnh viện này, sau đó chăm sóc riêng cho em trai của tôi."

Kim Seok Jin: "..."

Cậu sững sờ: "Chăm sóc ... chăm sóc riêng em trai của anh?"

Kim Kwang Soo  gật đầu nói: "Em trai của tôi bây giờ không thể không có cậu rồi, tôi hi vọng trước khi nó nhớ lại mọi chuyện thì cậu có thể chăm sóc cho nó."

Kim Seok Jin quay đầu lại nhìn Kim Nam Joon đang nắm góc áo của mình, chăm chú nghe hai người nói chuyện, cảm thấy do dự vô cùng.

Kim Kwang Soo  tiếp tục lên tiếng: "Ăn ở do họ Kim chúng tôi lo, một tháng ... Tạm thời là hai triệu won đi, mấy thứ phí khác thì cứ trực tiếp nói với tôi."

Kim Seok Jin: "..."

Bao ăn bao ở, tiền lương mỗi năm là 24 triệu won, đừng nói là sau này còn tăng lương nữa ... Kim Seok Jin như nhìn thấy một núi tiền trước mắt, đang tỏa ra ánh hào quang rực sáng, cười đùa đi về phía cậu ...

Kim Seok Jin hoàn toàn bị núi tiền này đầu độc, đang định gật đầu, chợt nhìn thấy đám vệ sĩ The Matrix đứng đằng sau Kim Kwang Soo .

... Đúng rồi, họ Kim là xã hội đen mà ... = =

Giống như bị dội cả một gáo nước lạnh, Kim Seok Jin lập tức tỉnh táo lại, nếu cậu vào họ Kim làm việc thì phải từng giây từng phút ở cạnh Kim Nam Joon, vậy lỡ như có người muốn gây bất lợi với họ Kim... Vậy chẳng phải cậu cũng bị liên lụy sao? Hơn nữa, lỡ như cậu không cẩn thận, biết những điều không nên biết, vậy còn bi kịch hơn.

Cho nên, Kim Seok Jin hít sâu một hơi, từ từ, từ từ lắc đầu: "Không... Tôi, tôi từ chối."

Kim Kwang Soo  nhíu mày: "Từ chối?"

Kim Seok Jin gật đầu, đang định thao thao bất tuyệt rằng mình sẽ không bị tiền bạc dụ dỗ, Kim Kwang Soo  lại nói: "Tôi có cho cậu lựa chọn sao?"

Kim Seok Jin: "..."

Đây là ... ý gì thế ... ?

Kim Seok Jin ngơ ngác nhìn Kim Kwang Soo : "Hả?"

Kim Kwang Soo  nói: "Tôi chỉ báo với cậu thôi."

Sau đó anh nhìn người đàn ông ngu ngốc đang đứng bên cạnh, nói: "Nói với viện trưởng một tiếng, tôi muốn làm thủ tục xuất viện cho  Nam Joon, dù sao cậu này cũng là y tá, sẽ không có vấn đề gì!"

Dừng lại một chút, anh ta nói: "À, tiện thể nói với viện trưởng, y tá này từ chức."

Người đàn ông kia lập tức gật đầu: "Vâng!"

Hai người này nói chuyện với nhau hoàn toàn không chú ý đến người trong cuộc là Kim Seok Jin, càng đừng nói đến việc hỏi ý kiến của cậu.

Kim Seok Jin: "..."

Tiện thể nói một tiếng? Nói em gái của anh ... Không đúng, là em trai của anh ta ... Đi cùng mình sao ...?

Trong lòng Kim Seok Jin bắt đầu cảm thấy tức giận bùng lên, nhưng nhìn gương mặt bình tĩnh thản nhiên của Kim Kwang Soo , cùng đám người khổng lồ phía sau anh ta, cậu tự cảm thấy vô dụng lui về đằng sau, yên lặng không nói.

Kim Seok Jin lặng lẽ đặt biệt danh cho mình: lui nữ(*).

(*) cậu gái luôn lui về phía sau.

Hu hu hu hu...

Kim Nam Joon đứng bên cạnh cũng ngoan ngoãn nghe hai người họ nói chuyện, sau đó vui vẻ nắm áo Kim Seok Jin nói: "Mẹ, mẹ sẽ đến ở với con sao?"

Kim Seok Jin: "Ừ... Hu hu hu hu."

Kim Nam Joon vô tội chớp mắt nói: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"

Kim Seok Jin mở miệng, định nói chuyện thì ánh mắt sắc như dao của Kim Kwang Soo  bay đến.

Cậu đành phải nuốt lại, tìm cớ khác: "Hu hu hu hu, mẹ ... mẹ vui quá thôi ..."

Kim Kwang Soo : "..."

Nói là chăm sóc riêng cho Kim Nam Joon, nhưng trên thực tế thì ... Kim Seok Jin cẩn thận suy ngẫm lại, hình như cũng giống như làm bảo mẫu thôi, khác là ở chỗ mình được chăm sóc một người rất đẹp trai, rất giống ... chó Samoyed.

Viện trưởng của bệnh viện đúng là quá vô dụng. Kim Seok Jin mặc đồ y tá ấm ức đi sau Kim Kwang Soo , đằng sau còn có thêm Kim Nam Joon, viện trưởng còn vui vẻ nói với Kim Seok Jin: "Seok Jin à, em đúng là có số may mắn, sau này nhất định phải cố gắng đó."

Seok Jin cái gì ... May mắn cái gì ... Tôi không đập đầu ông vào tường là may mắn lắm rồi đó!

Kim Seok Jin đúng là dở khóc dở cười, trước kia thỉnh thoảng mới đi ngang qua viện trưởng, nhưng ông ta luôn coi cậu như người vô hình, vậy mà bây giờ lại thân thiết đến thế, trở mặt cũng không cần nhanh đến thế chứ.

"Ha ha, vâng ..." Kim Seok Jin cười cho có lệ, thầm nghĩ, cố gắng cái quái gì chứ ...

Ở trước cửa bệnh viện là ba chiếc xe màu đen, tất cả đều có rèm che, Kim Seok Jin vừa thấy ba chiếc xe này, sắc mặt tái mét – – kiêu ngạo thật đấy, nếu tôi là kẻ thù của mấy người, tôi cũng biết phải tấn cậung chiếc xe ở giữa nữa ... Đúng là làm màu.

Kim Kwang Soo  ngồi vào tay lái phụ, người đàn ông kia mở cửa cho Kim Nam Joon và Kim Seok Jin, có lẽ do sợ Kim Seok Jin sẽ biến mất mà Kim Nam Joon luôn đi đằng sau Kim Seok Jin, Kim Seok Jin không vào, anh cũng không chịu vào, cuối cùng Kim Seok Jin đành phải vào xe ngồi, Kim Nam Joon cũng nhanh chóng vào theo.

Kim Seok Jin: "..."

Chiếc xe hơi đầu tiên chạy đi, những chiếc xe tiếp theo cũng dần dần chuyển động theo, bây giờ còn sớm, trời vẫn còn hơi tối, trên đường không có ai, cũng không có xe cộ, xe chạy vô cùng thoải mái, Kim Seok Jin cảm thấy hơi mệt, mi mắt nặng trịch, dần dần cụp xuống, cậu dựa vào ghế, từ từ nhắm mắt lại.

Kim Nam Joon thấy Kim Seok Jin ngủ thiếp đi, lấy tay chọc vào mặt của cậu.

Kim Seok Jin không có phản ứng.

Kim Nam Joon thấy Kim Seok Jin không để ý đến mình, có chút bất mãn, bĩu môi ngắt lỗ mũi của Kim Seok Jin, không cho cậu hít thở.

Kim Seok Jin: "..."

Kim Nam Joon buông tay ra.

Kim Seok Jin: "Khụ khụ .."

Cậu vất vả lắm mới thở lại bình thường được, tức giận nói: "Anh đang làm gì thế hả? Muốn tôi chết lắm hả?"

Đôi mắt Kim Nam Joon ngấn lệ : "Mẹ, đừng mắng con mà ..."

Kim Kwang Soo : "Khụ."

Kim Seok Jin: "..."

"Ngoan ..." Kim Seok Jin nói với Kim Nam Joon đang nước mắt lưng tròng, "Đừng khóc nữa, mẹ thương con."

Kim Kwang Soo : "..."

Kim Nam Joon vui vẻ dụi đầu vào người Kim Seok Jin: "Vâng!"

Kim Seok Jin: "T_T "

Thật ra, người nên khóc phải là cậu mới đúng.

***

Để tiện cho việc sau này chạy trốn, Kim Seok Jin cẩn thận nhìn ngắm con đường ngoài cửa sổ, dần dần, cậu mới phát hiện bọn họ đang đi ra ngoại thành ...

"À ... Kim, Kim thiếu gia." Kim Seok Jin do dự một chút, nhưng vẫn cố gắng mở miệng, Kim Kwang Soo  ở ghế phụ đáp một tiếng, cậu tiếp tục nói: "Chúng ta đang đi đâu vậy

"Biệt thự ở sườn núi." Kim Kwang Soo  trả lời ngắn gọn.

"..."

Ở sườn núi, lại còn là biệt thự?

Trong suy nghĩ của Kim Seok Jin, ở trên núi không phải là cây cối thì là nấm mồ ...

"Vậy đi lại có tiện không?" Kim Seok Jin không dám nói thẳng suy nghĩ của mình ra, đành phải khéo léo hỏi anh ta.

Kim Kwang Soo  thoạt nhìn không để ý tới, nhưng vẫn giải thích: "Ở đó yên tĩnh, thích hợp cho  Nam Joon dưỡng bệnh, nếu như nó có thể bình phục lại thì có thể về nhà của nó."

Còn có cả nhà riêng ...

Xe càng đi, đường càng hẻo lánh, Kim Seok Jin càng lúc càng thấy sợ hãi, lỡ như Kim Kwang Soo  muốn bán cậu ở nơi rừng sâu núi thẳm như thế này thì cũng không khó khăn lắm.

Thế nên, cậu nhìn sang Kim Nam Joon đang nắm chặt áo của mình bên cạnh, đến lúc đó lấy anh ta ra làm con tin cũng được. Nhưng vừa quay qua nhìn, mặt của Kim Seok Jin liền đen lại – – khó trách anh ta yên lặng đến vậy, thì ra là đã ngủ thiếp đi ...

Nếu phải tại anh ta, sao bây giờ cậu lại thấy lo sợ thế này chứ, nhưng đầu sỏ gây nên lại ngủ ngon như vậy ... Kim Seok Jin chợt có ý nghĩ: Người này là kẻ thù trong đầu, cậu lén lút đưa tay ra, định bóp lỗ mũi của anh ta lại, nhưng lại không đành lòng.

Kim Nam Joon ngủ không phải cậu chưa từng thấy, nhưng Kim Nam Joon khi ấy, mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng lại như thiếu đi một cái gì đó. Còn bây giờ, cũng vẫn ngủ như thế này, nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu, ngây thơ của trẻ con, đôi lông mi khẽ rung động giống như một con bướm đậu lên mặt hồ, không biết khi nào sẽ vươn cánh mà bay đi. Hô hấp rất đều đặn, lại thêm vẻ lương thiện nhưng lại lạnh lùng bên ngoài, làm cho người ta muốn chạm cũng không thể chạm vào.

Đồng thời, Kim Kwang Soo  ngồi đằng trước ho nhẹ, nhắc nhở Kim Seok Jin rụt tay lại.

Cậu vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rốt cuộc, chạy mãi cũng đến được vùng ngoại thành, cậu chưa từng thấy những con đường này, bây giờ mới biết, thì ra thật sự có biệt thự, mà còn ở sườn núi, nằm ngay ở nơi mà ánh đèn sáng rực rỡ nhất.

Kim Seok Jin nghĩ, những thư sinh ngày xưa lên đường đi thi, khi trời tối thì phải vào những ngôi miếu đổ nát để mà sống tạm, chợt nhìn thấy ở phía xa có ngọn đèn, có ánh lửa, không chừng trong đó còn có những người đẹp đang dọn những món ngon ngồi đợi mình, chắc là cảm thấy kinh ngạc lắm. Nhưng theo quy luật mà nói, những người đẹp đó, phần lớn đều là yêu quái...

Xe của bọn họ men theo con đường quanh co ở chân núi, sau đó chạy đến trước một cánh cửa sắt lớn, cửa từ từ mở ra, từng chiếc xe ô tô chạy vào, Kim Seok Jin cố gắng tỉnh táo nhìn rõ cảnh vật hai bên đường, đau khổ phát hiện rằng cậu chưa từng thấy những thứ này bao giờ. Con đường này rất rộng, đủ cho hai chiếc xe chạy cùng lúc, chiếc xe cứ không ngừng đi đến, sau đó dừng trước một căn biệt thự có màu xanh, màu vàng rực rỡ, một người phụ nữ chừng 40 tuổi mặc đồng phục đi ra, mở cửa xe cho bọn họ, lễ phép nói: "Đại thiếu gia, Tam thiếu gia."

Sau đó, ánh mắt của bà ta kinh ngạc nhìn Kim Seok Jin – – nhưng ba giây sau, bà ta lập tức chuyển ánh mắt đi, cũng coi như không thấy Kim Nam Joon đang nắm chặt áo của Kim Seok Jin.

Có lẽ là quản gia.

Bà quản gia cười nói với Kim Nam Joon nói: "Chúc mừng Nhị thiếu gia khỏi bệnh."

Kim Nam Joon chẳng thèm nhìn bà ta, ánh mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, nói với Kim Seok Jin: "Mẹ, con muốn ngủ nữa ..."

Bà quản gia: "..."

Kim Kwang Soo  nói: "Dì Lee, đưa Nhị thiếu gia và ... cậu Kim vào phòng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì đợi sáng mai nói tiếp

Sau đó, anh ta nhìn thoáng qua Kim Seok Jin, nói: "Chăm sóc nó cho tốt."

Kim Seok Jin cứng ngắc nói: "Vâng, Kim ... Kim thiếu gia."

Kim Kwang Soo  nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu gọi tôi là Kim Kwang Soo  là được rồi." ."

Ôi trời ...

Kim Seok Jin kinh ngạc nhìn, Kim Kwang Soo  từ khi gặp mặt thì luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa cách,sao bây giờ lại trở thành bình dị gần gũi thế này, còn kêu cậu gọi thẳng tên của anh ta ?

A, trong phim truyền hình cũng thường chiếu như vậy mà, nam chính lạnh lùng khó gần, sau đó nữ chính đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời nam chính, làm thay đổi nam chính. Giống như Giang Trực Thụ và Viên Tương Cầm hay ... Cậu không nhớ nữa =.=

Có điều, Kim Kwang Soo  này đúng là dễ hòa tan, huống chi lại còn trước một người không có gì đặc biệt như cậu ...

Sau đó, Kim Kwang Soo  thản nhiên nói: "Nếu không,  Nam Joon cũng không biết gọi tôi là gì."

...

Ừ nhỉ?

Cậu gọi Kim Kwang Soo  là "thiếu gia", mà Kim Nam Joon là em trai của anh ta, vậy cậu cũng nên gọi Kim Nam Joon là "thiếu gia", mà anh ta lại gọi cậu là mẹ ...

Đầu của Kim Seok Jin như muốn nổ tung, đừng nói là cậu, cho dù Kim Nam Joon có thông minh cách mấy cũng không hiểu nổi ...

Kim Kwang Soo  đúng là suy nghĩ rất chu đáo.

Có điều ... hình như trí tưởng tượng của cậu cũng phong phú lắm thì phải

-----------------------------------------------

28/7/2016

Danh sách chương: