Chương 3




Xin lỗi, tôi nên gọi cậu như thế nào đây?" Dì Lee đưa bọn họ đi ngang qua từng phòng ngủ, hỏi.

"À, con họ Kim, tên là Kim Seok Jin, dì cứ gọi con là Kim Seok Jin được rồi." Kim Seok Jin cảm thấy hơi khó xử, đành học theo cách nói của các nữ chính trong phim truyền hình.

"Cậu Kim." Dì Lee cười cười nói.


Kim Seok Jin: "..."

Thôi, mặc kệ vậy ... =.=

Những căn phòng trong biệt thự đều lấy phong cách đơn giản nhã nhặn làm chủ, thường là trang trí bằng màu trắng, được phối hợp với những đồ gia dụng đắt đỏ khác làm cho cả biệt thự như một vùng đất trù phú, đa dạng, tuy vậy mà vẫn không mất đi vẻ uy phong, lẫm liệt vốn có.

Trong biệt thự dĩ nhiên là có người làm, tất cả đều mặc đồng phục, tuy vậy, căn nhà này thoạt nhìn vẫn lạnh lẽo, thờ ơ đến thế.

Kim Seok Jin thậm chí còn nghĩ, có lẽ ngày mai tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong một ngôi mộ nào đó ...

Nói cho cùng thì, cậung thức núi = mộ đã cắm rễ rất sâu trong đầu y tá Kim của chúng ta rồi ...

Đến trước phòng của Kim Nam Joon, Kim Seok Jin vừa đẩy cửa ra, đã cảm thấy vô cùng phẫn nộ – – Phòng ngủ của Kim Kwang Soo, chưa nói đến phòng thay đồ, phòng tắm, phòng vệ sinh ... Đã lớn hơn gấp mấy lần cả căn nhà của cậu gộp lại!

Kim Seok Jin nhìn Kim Nam Joon, ý nghĩ "Người này là kẻ thù" hoàn toàn đã chuyển sang "Người này là kẻ thù của kẻ thù của cậu!"

Kim Nam Joon vô tội mở to hai mắt: "Có chuyện gì vậy?"

Kim Seok Jin: "... Không có gì."

"Chắc là anh mệt lắm rồi, mau đi ngủ đi." Kim Seok Jin ghen tỵ nhìn qua cái giường ngủ màu xanh đậm cực kỳ lớn, với cái bề rộng của chiếc giường này, chắc là lăn qua lăn lại cỡ nào cũng không té được ... Đúng là kẻ thù trong kẻ thù mà...

Ôi trời, Kim Seok Jin đột nhiên nghĩ, khi nông dân phê phán gian thương thường nói: phụ nữ có chồng mỗi buổi sáng đều phải ăn bánh quẩy với cháo, mỗi khi ngày ấy đến thì phải đặt thêm một chén đường đỏ ở đầu giường để uống giảm đau ...

Có lẽ bây giờ tâm trạng của cậu cũng giống như vậy ... = =

Kim Nam Joon kéo tay Kim Seok Jin: "Cùng đi đi."

Kim Seok Jin: "..."

"Cái gì?"

"Cùng nhau đi ngủ đi." Kim Nam Joon ngáp một cái, có lẽ là mệt lắm rồi, nhưng quyết không chịu cho Kim Seok Jin đi, vẫn kéo tay của cậu không buông.


Kim Seok Jin cầu cứu nhìn dì Lee dì Lee chỉ thản nhiên nói: "Cậu Kim, đã làm phiền cậu, xin phép."

Sau đó thì bình thản quay mặt bỏ đi, để lại Kim Seok Jin trợn mắt há hốc mồm mà vẫn phải đối phó với Kim Nam Joon.

Kim Seok Jin thật sự rất muốn khóc, cậu nói: "Chuyện đó ... Nam Joonà ..."

Kim Nam Joon dường như rất vui, ánh mắt chứa nụ cười nhìn cậu: "Mẹ, đây là lần đầu tiên mẹ gọi tên con ..."

Kim Seok Jin: "..."

Kim Seok Jin nói: "Tôi ... tôi không thể ngủ với anh được."

Kim Nam Joon nghi ngờ nhìn cậu, nói: "Tại sao?"

Kim Seok Jin: "..."

Cậu cũng đâu thể nói với anh ta "nam nam thụ thụ bất tương thân" được?! Chưa nói đến chuyện anh ta hiểu hay không, cho dù anh ta hiểu, chắc chắn cũng sẽ chêm thêm một câu "Nhưng mà mẹ là mẹ con mà" ...

Hu hu, thật là khó làm.

Kim Seok Jin vẫn còn suy nghĩ, Kim Nam Joon đã nằm xuống giường, Kim Seok Jin đã bị kéo xuống, nằm bên cạnh Kim Nam Joon.

Hai người bọn họ, mắt chạm mắt, Kim Nam Joon nhìn cậu, trong ánh mắt dường như mang theo cả nụ cười tinh khiết, giống như hai ánh sao lấp lánh, anh lấy đầu dụi dụi vào đầu của Kim Seok Jin, sau đó...

Kim Seok Jin hét rầm lên: "Anh đang làm gì đó? !"

Kim Nam Joon dám ... dám dụi đầu vào ngực của cậu?!

Thật sự là vào ngực đó!

Kim Nam Joon vô tội ngẩng đầu: "Ở đây mềm hơn ..."

Kim Seok Jin: "..."

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với cậu thế này?!

Kim Nam Joon lại nói tiếp: "Tuy là cũng cảm giác được có xương ..."

Kim Seok Jin: "... Cút! Gối mềm hơn nhiều! Nằm lên gối mà ngủ! Đừng ép tôi đá anh xuống giường đó!"

Kim Nam Joon đành phải mím môi, thút thít dựa đầu lên gối mà ngủ, Kim Seok Jin vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tay của Kim Nam Joon lại đi tới, lần này là kéo Kim Seok Jin, ôm chặt cậu như cái gối ôm.

Kim Seok Jin: "... Anh đang làm cái gì thế hả? Yên phận mà ngủ không được sao?"

Kim Nam Joon xem chừng rất mệt, anh nói mà như không thể nghe được: "Mẹ không thích con ... Con phải ôm chặt mẹ, nếu không mẹ sẽ chạy mất..."

Kim Seok Jin thật sự bị lời nói này của anh đâm vào đúng nơi mềm yếu nhất trong lòng, thậm chí còn khơi dậy niềm thương yêu của người mẹ, cậu đưa tay xoa đầu Kim Nam Joon: "Không phải không thích anh đâu."

Người như Kim Nam Joon, thật sự là khó làm cho người ta không thích anh ta được, chỉ là ... Haiz.

Kim Nam Joon không nghe được những lời của Kim Seok Jin, anh ôm Kim Seok Jin mà ngủ thiếp đi, lồng ngực lên xuống đều đều, hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn.

***

Hôm sau, khi tỉnh dậy đã là giữa trưa, Kim Nam Joon dậy sớm hơn Kim Seok Jin, thấy "mẹ" vẫn còn đang ngủ, lại thêm không có chuyện gì làm, định lấy tay bóp mũi của cậu để kêu cậu tỉnh lại, nhưng lại thấy không nỡ. Bỗng nhiên nhớ đến dáng vẻ tức đỏ mặt của "mẹ" ngày hôm qua, anh quyết đoán đưa tay ra, bóp chặt lại ...

Kim Seok Jin đột nhiên tỉnh lại, giống như một con cú mèo hoảng sợ nhìn xung quanh phòng, sau đó lại nhìn Kim Nam Joon ngồi chồm hổm trước mặt, tức giận đến nỗi mặt đỏ lên, nói: "Kim Nam Joon! Đứa con như anh đúng là biết đùa thật đấy!"

Kim Nam Joon vô tội mở to hai mắt, dáo dác nhìn, ôm lấy Kim Seok Jin: "Mẹ dậy rồi!"

Kim Seok Jin: "..."

Cậu vừa thức dậy đã bị chọc tức thế này thì chắc chắn cả ngày hôm nay sẽ chẳng yên thân đâu, nghĩ đến đúng là thấy đau lòng ...

Kim Seok Jin thấy mình vẫn còn mặc bộ đồ y tá của ngày hôm qua, cậu cảm giác mình nên về nhà một chuyến, lấy đồ đạc qua hết, bỗng nhiên có người gõ cửa, giọng của dì Lee vang lên: "Nhị thiếu gia, cậu Kim, hai người đã dậy chưa?"

"A ... dạ rồi." Kim Seok Jin lấy tay chỉnh lại đầu tóc, chạy đến mở cửa, vừa mở cửa thì ngây người ra, bởi vì đằng sau dì Lee có thêm vài người hầu, cầm lấy vài cái vali cỡ lớn đi vào.

Dì Thu nói: "Cậu Kim, đây là những thứ trong nhà của cậu, chúng tôi đã đem tất cả đến."

Kim Seok Jin: "... Cảm ơn, cảm ơn."

Kim Seok Jin cảm thấy như phát điên, trời ạ, sao mấy người có thể biết được nhà của tôi ở đâu, còn lấy được chìa khóa của nhà tôi ở đâu? Rốt cuộc xã hội này còn pháp luật không vậy?!

Cậu cảm thấy rằng, người thân của cậu hiện không an toàn, cực kỳ không an toàn ...

Dì Lee cười một tiếng: "Không có gì. Vật dụng cá nhân của cậu, chúng tôi đã thay hoàn toàn bằng cái mới để trong nhà vệ, cậu có thể sử dụng tự nhiên."

"Vâng ..." Kim Seok Jin bất đắc dĩ nhìn người hầu đem hành lý của mình vào, sau đó thì đi vào nhà vệ sinh, mà Kim Nam Joon ... Cũng đi vào cùng với cậu.

Kim Seok Jin sức cùng lực kiệt nói với anh: "Anh đi theo tôi làm gì hả? Mau đi ra ngoài."

Kim Nam Joon vô tội nói: "Con giúp mẹ đánh răng rửa mặt thôi mà!"

Kim Seok Jin: "... Bây giờ anh muốn thế nào đây? Táy máy tay chân phải không? Giúp cái gì mà giúp chứ? ...

Kim Nam Joon chẳng nói, chỉ chớp chớp đôi mắt nhìn cậu.

Kim Seok Jin: "... Được rồi, anh đợi một chút, tôi vào nhà vệ sinh, đi vệ sinh đó, biết chưa? Là đi tiểu, đi tiểu đó, được chưa? ..."

Kim Nam Joon ngoan ngoãn ở lại bên ngoài.

Kim Nam Joon cảm thấy phòng vệ sinh này còn lớn hơn cả phòng cũ của cậu, thật ra cũng chẳng hề gì, nhưng làm cho người ta đau khổ là, nhà vệ sinh này được trang hoàng rất đơn giản, phần gạch men sứ có thể soi làm gương, thiết kế cũng hợp lý lắm, đồ đạc cũng được sắp xếp gọn gàng ... Nhà vệ sinh của người ta sao còn sạch sẽ hơn nhà cậu như thế này, cảm giác thật ... Hu hu.

Đi vệ sinh xong, Kim Seok Jin phát hiện một bức màn trên vách tường của nhà vệ sinh, là một cửa sổ, bên ngoài có một vườn hoa rất đẹp, Kim Seok Jin mở cửa sổ ra, làn gió man mát đưa hương thơm của hoa cỏ lúc sáng sớm vào trong, cảm thấy thật thoải mái, cậu mở cửa nhà vệ sinh ra, cho Kim Nam Joon đi vào.

Đầu tiên, cậu súc miệng giúp Kim Nam Joon, sau đó nặn kem đánh răng ra giùm anh ta, nhưng đến khi cậu đánh răng rồi, Kim Nam Joon bên cạnh vẫn còn đứng sững sờ, không chút nhúc nhích.

"Đánh răng đi chứ." Kim Seok Jin cau mày nhìn, trong miệng tuy có kem đánh răng nhưng vẫn ráng nói, "Làm giống tôi nè."

Cậu nhe răng ra, đánh cho Kim Nam Joon xem ... Về việc dáng vẻ hiện giờ có dữ tợn hay khó coi hay không thì ... ừm ... không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cậu bây giờ.

Kim Nam Joon yên lặng nhìn cậu, một hồi lâu sau không nhịn được nữa bật cười.

Kim Seok Jin: "..."

Kim Nam Joon: "Nhìn mẹ đúng là vừa ngốc vừa đáng sợ, ha ha ha ha..."


"Đứa con bất hiếu này ..." Đỉnh đầu Kim Seok Jin bốc khói giận dữ, tay phải cầm bàn chải đánh răng của mình, tay cái giật lấy bàn chải của Kim Nam Joon, nhúng vào nước rồi nhắm thẳng vào miệng anh. I

Kim Nam Joon không phản kháng, biết điều mở miệng ra để cậu đánh răng giúp anh.

Kim Nam Joon rất cao, cao hơn Kim Seok Jin nhiều, thấy Kim Seok Jin đang cố gắng vươn tay lên, anh cố ý ngồi xuống bồn cầu bên cạnh. ,

Vậy là, tay trái Kim Seok Jin đánh răng cho mình, tay phải đánh răng cho Kim Ninh Giản, hai người nhìn nhau, Kim Nam Joon vui vẻ toét miệng cười, Kim Seok Jin thì đen mặt, cậu trả lại bàn chải đánh răng cho anh, sau đó súc miệng lần nữa, quay đầu nhìn Kim Ninh Giản, anh đang cẩn thận, từ từ bắt chước động tác đánh răng của Kim Seok Jin ban nãy.

Lúc này đến phiên Kim Seok Jin cảm thấy vui vẻ, cậu cười rồi dạy Kim Nam Joon cách súc miệng sao cho sạch kem, cuối cùng lấy khăn lông lau mặt giùm anh.

Khi rửa mặt, tay Kim Seok Jin vô tình chạm vào mặt của Kim Nam Joon, làn da mịn màng trắng nõn, mang theo một chút lành lạnh man mát, Kim Seok Jin len lén lấy tay sờ thử mặt của mình, ặc ...

Hừ, quả nhiên là khác hẳn với người được ăn ngon mặc ấm như anh ...

Kim Seok Jin bĩu môi, rốt cục cũng sửa soạn cho Kim Nam Joon xong, cậu muốn tắm nên cầm bộ quần áo của mình và đá Kim Nam Joon ra ngoài, nhưng ngẫm lại, nhà vệ sinh này vốn là của Kim Nam Joon, cậu chiếm hữu một mình xem ra không tốt lớn, vậy nên cậu đành phải kéoKim Nam Joon ra khỏi phòng, tìm dì Lee hoặc gã đàn ông hôm qua xem nên đến đâu để tắm rửa.

Kết quả, dì Lee và gã đàn ông đó đều không gặp được, nhưng lại đụng độ với Kim Kwang Soo, anh ta ngồi trong phòng khách, mặc bộ quần áo trắng toát ăn sáng, Kim Seok Jin vốn nghĩ, hẳn là anh ta sẽ cầm một miếng sandwich, uống cà phê, tốt nhất là có thêm một tờ báo tiếng Anh nữa, kết quả, người ta lại đang nhàn rỗi ăn cháo trứng muối ... =.=

Bên cạnh còn có thêm hai phần ăn sáng giống như vậy, mỗi phần đều có một tô cháo, một dĩa trứng muối được làm trước, có cả bánh bao để tùy ý chọn món mình thích.

Kim Seok Jin chợt thấy không ghét Kim Kwang Soo nữa, cậu cảm thấy đối phương không hẳn là cao đến nỗi không với tới, rốt cuộc cũng là con người thôi ... Cũng là người Hàn Quốc thôi, chẳng phải sao ...

Thấy Kim Seok Jin và Kim Nam Joon đi xuống, Kim Kwang Soo nói: "Ngồi xuống ăn chung đi."

Kim Seok Jin lúng túng nói: "Tôi muốn tìm dì Lee để hỏi xem phải tắm ở đâu."

Kim Kwang Soo thản nhiên nói: "À, dì Lee ra ngoài rồi, cậu có thể đến góc cua ở tầng hai đến tắm – - quần áo của cậu cũng đã được đem đến cả rồi."

Kim Seok Jin gật đầu: "Cảm ơn."

Kim Kwang Soo bổ sung thêm một câu: "Phòng của khách vẫn chưa có ai ở."

... Nếu vậy thì còn xây phòng cho khách làm gì vậy?!

Kim Seok Jin đáp một tiếng, xoay người đi lên lầu, Kim Nam Joon dĩ nhiên cũng đi theo sau nàng.

Kim Seok Jin nói: "Anh đi ăn sáng đi! Tôi phải đi tắm, tí nữa mới xuống."

Kim Nam Joon nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"

"Tại sao cái gì?"

"Thì chúng ta cùng nhau tắm!" Kim Nam Joon nói như không thể tự nhiên hơn.

Kim Seok Jin: "..."

"Nam Joon, lại đây." Kim Kwang Soo rốt cuộc cũng mở miệng, Kim Nam Joon cầu cứu nhìn anh ta.

Kim Kwang Soo nói: "Nam Joon... Mẹ chỉ có thể tắm một mình thôi."

Kim Seok Jin: "..."

Xem chừng Kim Kwang Soo cũng bực bội lắm, vô duyên vô cớ tự nhiên có thêm một bà mẹ trẻ ...

Cha mẹ của ba anh em Kim gia đều chết sớm, chuyện này Kim Seok Jin từng nghe nói, nhưng trước kia cậu cảm thấy rằng đây chỉ là chuyện bình thường. Bởi vì liên quan đến xã hội đen nên chuyện cha mẹ chết sớm là điều đương nhiên, cho nên mới thiếu thốn tình cảm, nhưng từ khi cậu vào đây rồi quan sát từng chút, cậu thấy đúng là ở Kim gia không có người lớn tuổi nào, ít nhất là cha mẹ của bọn họ không có ở đây, xem ra bệnh tình của Kim Nam Joon cũng vì chuyện thiếu thốn tình cảm này mà ra. 

Ôi, Kim Nam Joon thiếu thốn tình cảm, Kim Kwang Soo lại là một tảng băng, một người dân nhỏ bé như cậu sao lại phải gánh trách nhiệm lớn thế này, tự dưng lại có thêm hai đứa con ... Kim Nam Joon đã 23 rồi, vậy xem chừng Kim Kwang Soo cũng 29.

Kim Seok Jin sực nhớ, họ Kim có tới ba anh em!

Xem ra người con thứ ba vẫn chưa xuất hiện ... Thật may quá, hi vọng cậu ta đừng xuất hiện luôn cho rồi – – nếu có thêm một người nữa, cậu tuyệt đối ăn không tiêu, giảm thọ ...

----------------------------------------------------------

29/7/2016

Danh sách chương: