Chương 4



Kim Nam Joon cuối cùng cũng nghe lời ngồi xuống bàn ăn, gọi Kim Kwang Soo một tiếng "anh", Kim Kwang Soo nghe xong, tâm trạng tốt lên, cười cười với Kim Nam Joon, hỏi: "Hôm qua ngủ được không?"

Kim Nam Joon nhíu mày: "Cũng được, nhưng mẹ gác chân lên người em."

Kim Seok Jin đang đi lên lầu chợt thấy lảo đảo, suýt nữa đã lăn xuống cầu thang.

Đúng là tư thế của cậu chẳng đẹp thật, nhưng cái giường lớn đến thế, chẳng lẽ một người nằm cũng không đủ?! Chân cậu cũng đâu có dài, sao lại gác lên người cậu ta chứ?! Nếu không phải Kim Nam Joon đòi ôm cậu mới đi ngủ, cậu cũng không ... huhu.

Kim Kwang Soo khựng lại, nói: "Không thoải mái sao?"

Kim Nam Joon thoải mái nói: "Không đâu! Người của mẹ mềm mại lắm!"

Kim Seok Jin: "..."

Kim Kwang Soo: "..."

Kim Seok Jin đau thương đi lên lầu hai, không dám quay lại nữa.

Tắm rửa sạch sẽ xong, Kim Seok Jin mặc một chiếc áo T-shirt rộng màu xanh và chiếc quần short trắng, vừa lau tóc vừa xuống lầu, Kim Kwang Soo và Kim Nam Joon đã ăn sáng xong, Kim Kwang Soo thì đang xem báo, còn Kim Nam Joon ngồi bên cạnh đọc sách.

Thấy Kim Seok Jin bước xuống, Kim Nam Joon vui vẻ đặt cuốn sách xuống: "Mẹ!"

Kim Seok Jin phát hiện mình đã trơ mặt với cái kiểu gọi này rồi, miễn cưỡng cười cười đáp lại Kim Nam Joon: "Ừm ... để mẹ ăn sáng đã."

Kim Nam Joon ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, tiếp tục đọc sách.

Kim Seok Jin có chút tò mò, không biết Kim Nam Joon đang xem sách gì, nhưng bụng cậu đang biểu tình dữ dội, đi ăn sáng trước vẫn hơn, vừa hớp một muỗng cháo, Kim Seok Jin gắp thêm miếng trứng muối bỏ vào miệng, cậu thích nhất là trứng muối, nhưng người nước ngoài lại không thích nó, có lẽ là không cảm nhận được vị tinh túy bên trong nó..

Kim Kwang Soo liếc nhìn tướng ăn không chút lịch sự nào của Kim Seok Jin, sau đó tiếp tuc xem báo.

Kim Seok Jin cảm thấy hơi khó xử, chủ động mở miệng trước: "Nam Joon đang đọc sách gì vậy?"

Kim Kwang Soo nói: "Harry Potter."

Kim Seok Jin; "..."

Ôi, làm cho cậu nhớ về tuổi thơ quá ...

Ăn sáng xong, Kim Seok Jin đến gần Kim Nam Joon, muốn xem xem anh đã đọc đến phần nào rồi, kết quả, vừa nhìn thấy các dòng chữ ở bìa sau, mặt của cậu đã cứng đờ.

Có ai có thể giải thích cho cậu, tại sao Kim Nam Joon chỉ có trí thông minh của một đứa bé ba tuổi lại biết đọc Harry Potter bằng tiếng Anh không .. Rõ ràng Kim Kwang Soo xem báo Hàn, sao Kim Nam Joon lại xem Harry Potter bằng tiếng Anh được chứ?

Kim Seok Jin do dự hỏi: "À ... Nam Joon, con hiểu không?"

Kim Nam Joon nhìn Kim Seok Jin, không hiểu: "Sao lại không hiểu?"

Kim Seok Jin: "Khụ, không có gì, mẹ chỉ tiện miệng hỏi thế thôi ..."

Hình như chuyện này quá đỗi bình thường với Kim Nam Joon ...


Kim Kwang Soo ngồi bên cạnh giải thích: "Lúc trước Nam Joon có đi du học, tuy bây giờ ... Có hơi kỳ quặc một chút, nhưng vấn đề ngôn ngữ này không bị ảnh hưởng nhiều lắm."

Kim Seok Jin gật đầu, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói: "Kết quả kiểm qua tổng quát của anh ta như thế nào?"

Kim Kwang Soo lườm nguýt cậu, nói: "Đã có rồi, không có gì bất thường."

Kim Seok Jin: "..."

Bệnh viện nhân dân đúng là chẳng đáng tin, Kim Nam Joon trở nên như vậy mà còn dám bảo không có gì bất thường ...

Kim Kwang Soo nói: "Viện trưởng của cậu nói rằng có lẽ ngủ quá lâu nên làm cho trí nhớ bị ảnh hưởng, trí nhớ của nó đã dừng lại ở một thời điểm nhất định, hoặc bị chính nó khống chế ..."

Kim Kwang Soo giải thích: "Viện trưởng còn nói, có thể là lúc đang sống đời sống thực vật đã mơ một cơn mơ, sau khi tỉnh lại vẫn chưa thoát khỏi được cơn mơ ấy."

"Có chuyện vậy sao? Đâu phải là bị trộm mất trí nhớ đâu mà ..." Kim Seok Jin hoàn toàn không hiểu lời của anh ta nói: "Nhưng tại sao anh ta lại nhận nhầm tôi là mẹ của anh ta chứ?"

Kim Kwang Soo nói: "Không biết. Thực chất, Nam Joon chưa từng gặp mẹ mình."

"Hả?" Kim Seok Jin kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Kim Kwang Soo. 

Nhưng Kim Kwang Soo không giải thích thêm, chỉ nói: "Tôi sẽ nghĩ cách chữa bệnh cho nó, tôi đã liên lạc với đứa em thứ ba của tôi rồi, xem ra buổi chiều hôm nay phải dẫn nó đến bác sĩ tâm lí khám thử."

Kim Seok Jin có chút lo lắng, nói: "Nhưng tâm hồn của anh ta đang dừng lại ở một độ tuổi rất nhỏ, đến gặp bác sĩ tâm lí hình như không thích hợp lắm?" ,

Kim Kwang Soo hời hợt nhìn Kim Seok Jin, nói: "Cậu cũng đã nói là 'hình như' mà?"

Kim Seok Jin "ừm"" một tiếng, cảm giác giống như mình vừa phát hiện được chuyện gì đó, xem ra quan hệ giữa Kim Kwang Soo và Kim Nam Joon không tốt như người ngoài nhìn vào, ít nhất, bây giờ Kim Nam Joon trở nên như vậy, Kim Kwang Soo không hề tỏ ra kinh ngạc hay bối rối tí nào, thậm chí lo lắng cũng không có, xử lí rất bình thản, giống như đang thực hiện nghĩa vụ cho có vậy.

Chưa từng gặp mẹ, có anh trai lại không được thương yêu, chàng trai này thật là đáng thương.

Kim Seok Jin nhìn thoáng qua Kim Nam Joon đang chăm chú đọc Harry Poter, nhẹ nhàng thở dài.

***

"Hey, Seok Jin, hôm nay em đến làm việc mới biết cậu đã từ chức, hỏi ba và y tá trưởng, chẳng ai chịu nói ra nguyên nhân cả ... Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

Kim Seok Jin vừa ăn sáng xong đã nhận được điện thoại của Jung Kook, Jung Kook là bạn tốt của cậu ... Tuy là bạn tốt nhưng ban đầu hai người quen biết cũng lắm gian nan, thật ra Kim Seok Jin và Jung Kook đều được tuyển vào bệnh viện cùng một đợt, tuổi cũng xấp xỉ nhau, hơn nữa cùng là người không biết đề phòng, cho nên không lâu sau thì phát hiện đối phương cũng dùng quan hệ để vào làm việc trong bệnh viện, sau đó thì phát triển tình cảm bạn bè đến nay.

Nhà của Kim Seok Jin ở thành phố C, sau khi đến học đại học ở thành phố A, cậu nhờ cậu của mình để vào bệnh viện nhân dân, Jung Kook thì bảo là dựa vào ba của mình, Kim Seok Jin ở thành phố A chẳng có mấy bạn bè, bạn học đều đường ai nấy đi cả, mà Jung Kook thì cũng xấp xỉ tuổi với cậu, cho nên từ ban đầu dạo phố, mua sắm, sau này dần dần trở thành bạn bè tốt nhất của nhau.

Có điều, một năm trôi qua, Kim Seok Jin mới phát hiện, thì ra là ba của Jung Kook là viện trưởng của bệnh viện này ...

Kim Seok Jin vốn muốn nói cho Jung Kook biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chợt nghĩ, chuyện thế này, không biết còn hơn, nếu không thì viện trưởng và y tá trưởng cũng không giấu diếm Jung Kook, dù gì nhà họ Kim cũng không hiền lành gì ...

Kim Kwang Soo nhận điện thoại xong thì bỏ đi, Kim Nam Joon vẫn đang đọc sách, Kim Seok Jin nhìn thoáng qua Kim Nam Joon ngồi trên sofa, quyết định tạm thời giấu diếm chuyện này.

Mặc dù Kim Kwang Soo không nói gì nhưng cậu hiểu rõ, chuyện cậu ba nhà họ Kim đột nhiên trở thành mất trí nhớ không thể tiết lộ ra ngoài, Kim Nam Joon bình thường đã gặp tai nạn xe rồi, bây giờ càng không có khả năng chống cự. Lỡ như Kim Nam Joon gặp bất trắc gì, cậu là người chịu trách nhiệm đầu tiên, nếu như Jung Kook biết được, không chừng ...

Kim Seok Jin đành nói: "Không có gì ... Tớ ... Ba mẹ tốt đột nhiên bắt tớ về nhà, tớ không cãi được, nên ..."

Jung Kook nói: "Bây giờ cậu đang ở đâu?"

Kim Seok Jin nói: "Trên xe lửa."

Jung Kook đáp một tiếng, sau đó không nói thêm nữa, tắt điện thoại. Kim Seok Jin nhìn di động, cảm thấy hơi thất vọng, cậu vẫn còn ở thành phố A, lỡ như bị Jung Kook bắt gặp, chắc chắn là thê thảm lắm ... Còn nữa, lỡ như cậu đến bệnh viện tìm cậu, phải chẳng phải càng nhanh bị lộ hơn ... Còn cả bên cha mẹ cậu nữa ...

Kim Seok Jin cảm thấy nhức đầu, nghĩ rằng sau khi Kim Kwang Soo về phải nói chuyện này với anh ta mới được.

Điện thoại di động lại vang lên, Kim Seok Jin lướt nhìn, vẫn là Jung Kook, cậu bật điện thoại, lập tức nghe thấy giọng hét cao vút của cậu ấy: "Kim Seok Jin! Anh nghĩ em ngu lắm sao? Tớ đã điều tra tuyến xe lửa ngày hôm qua rồi, từ thành phố A đến thành phố C chỉ có hai chuyến, năm giờ sáng một chuyến, bảy giờ tối một chuyện, tám giờ tối hôm qua tớ rời khỏi bệnh viện, cậu vẫn còn ở đó!"

Kim Seok Jin: "..."

Jung Kook sao lại thông minh thế cơ chứ ...


Jung Kook vẫn còn mắng: "Kim Seok Jin! Anh không xem em là bạn đúng không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mau nói cho em nghe! Em có thể nghĩ cách giúp Anh, anh cho em biết..."

Giọng nói của Jung Kook càng lúc càng cao vút, Kim Seok Jin cũng càng lúc càng kéo điện thoại ra xa, Jung Kook vẫn tiếp tục lải nhải trong điện thoại, Kim Seok Jin muốn quay đầu lại xem có làm phiền Kim Nam Joon không, nhưng vừa quay đầu lại đã giật thót – – Kim Nam Joon đang đứng sau lưng cậu, nghi ngờ nhìn điện thoại cậu đang cầm.

Kim Seok Jin mở to hai mắt nhìn, còn chưa kịp mở miệng, Kim Nam Joon đã nói với vẻ bất mãn: "Mẹ, ai đang mắng mẹ vậy?"

Giọng của anh ta không lớn, nhưng từ ngữ rõ ràng, âm vực vừa đủ, ngay cả Jung Kook ở đầu bên kia điện thoại cũng nghe được, nhưng thanh lãng rực rỡ, cũng đủ để đầu bên kia điện thoại Jung Kook nghe được.

Quả nhiên, năm giây yên lặng trôi qua, Kim Seok Jin hoảng sợ ném di động lên mặt thảm, nhưng tiếng thét chói tai của Jung Kook vẫn truyền đến rất rõ ràng: "Kim.Seok.Jin!!! Anh có con hồi nào vậy?! Còn gọi mẹ được nữa?!!!"

Kim Seok Jin run rẩy không dám nhặt điện thoại lại, sợ mình sẽ bị giọng nói của Jung Kook làm sợ chết, Kim Nam Joon bước đến trước, nhặt điện thoại lên, cau mày, sau đó nói với người trong điện thoại: "Anh đừng có hét lên nữa, làm mẹ con sợ rồi."

Kim Seok Jin giàn giụa nước mắt, anh còn dám nói hả, có anh mới là người làm cho Jung Kook sợ thì có ...

Nghe thấy giọng nói của Kim Nam Joon, Jung Kook lại bình tĩnh lạ, Anh hít sâu một hơi, nói: "Bạn nhỏ, mẹ của con là Kim Seok Jin sao?"

Kim Seok Jin: "..."

Cái gì mà bạn nhỏ chứ, nếu Jung Kook biết anh "bạn nhỏ" này đã hai mươi ba, lại còn là Anh ba nhà họ Kim, không biết cậu ấy sẽ phản ứng thế nào nữa ...

Mặc dù Jung Kook đã hết sức nhỏ nhẹ, nhưng Kim Nam Joon vẫn kiên định nói: "Mẹ vốn là mẹ mà."

Kim Seok Jin: "..."

Cũng đúng, hình như Kim Nam Joon không nhớ tên của cậu, chỉ biết là hai người cùng họ Kim mà thôi.

Jung Kook cũng im lặng, Anh dừng lại một chút rồi nói: "Được rồi, người đàn ông vừa nói chuyện điện thoại với anh là mẹ của con sao?"

Kim Nam Joon: "Vâng ạ."

Kim Seok Jin: "..."

Jung Kook rất muốn tiếp tục hét nữa, nhưng cuối cùng cậu vẫn kiềm chế được, hỏi vấn đề mấu chốt: "Vậy ba của con đâu? Anh ta là ai? Ở đâu thế?"

Kim Nam Joon: "Không biết, hình như chết rồi."

Kim Seok Jin: "..."

Jung Kook: "..."

Kim Seok Jin: "Con ..."

Jung Kook sợ hãi hỏi: "Bạn nhỏ, rốt cuộc con mấy tuổi rồi?! Sao giọng của con lại nam tính, quyến rũ quá thế? Hoàn toàn không giống giọng trẻ con tí nào! Còn nữa, sao con lại có thể nói ba của con đã chết bình tĩnh như vậy chứ?"

Kim Nam Joon: "..."

Anh đưa điện thoại cho Kim Seok Jin, nhíu mày nói: "Cái anh này kỳ cục quá, con không nói chuyện với anh ấy nữa đâu."

Xem ra, những điều Jung Kook mới vừa nói, Kim Nam Joon không hiểu ...

Miễn cưỡng nhận điện thoại, Kim Seok Jin nói: "Em yên lặng đi, anh ta không phải con của anh đâu ..."

Còn chưa nói hết, góc áo đã bị Kim Nam Joon giật giật, ánh mắt anh trong trẻo nhìn Kim Seok Jin, như đang muốn nói "Sao mẹ lại không nhận con ..."

Kim Seok Jin: "Con ngoan, xê ra một chút đi, đợi lát nữa mẹ mới giải thích cho con ..."

Giọng của Jung Kook truyền đến: "Anh còn dám gạt em, mới vừa rồi còn tự xưng là mẹ ..."

Kim Seok Jin: "Anh chỉ lừa anh ta thôi mà ..."

Kim Nam Joon: "Mẹ ... Huhu..."

Kim Seok Jin quăng điện thoại xuống đất: "Thôi đi, hai người có thể yên lặng được không?! Tôi chẳng giải thích nữa, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ!"

Vừa rồi nàng quẳng nó xuống đất hơi mạnh tay một tí, thế là cái điện thoại lăn hai vòng trên đất, sau đó một ánh sáng lóe lên, cuối cùng là màu đen kịt hoàn toàn.

Kim Nam Joon vừa kinh ngạc, vừa cẩn thận đến gần Kim Seok Jin: "Mẹ ... mẹ sao vậy ..."

Kim Seok Jin: "Đau lòng ..."

Kim Nam Joon: "?"

Kim Seok Jin: "Hu hu hu hu hu..."

***

Điện thoại của Kim Seok Jin đã bị hư, nhưng thẻ nhớ bên trong vẫn còn dùng được, Cậu mượn dì Lee một cái điện thoại di động, dì Lee lập tức nói, cái điện thoại này coi như cho cậu.

Kim Seok Jin nhìn cái điện thoại có một ngàn của mình, rồi nhìn sang cái điện thoại mắc tiền bên cạnh, đột nhiên rất muốn cảm ơn Jung Kook.

Vừa mới cắm thẻ nhớ vào điện thoại mới, Jung Kook đã gọi đến, Kim Seok Jin thở dài một hơi, nhưng vẫn nhận điện thoại.

Lúc này, Jung Kook không dám sử dụng chiêu sư tử rống nữa, nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ... Em cảm thấy rất sợ ..."

Kim Seok Jin rất muốn nói, phải là anh sợ mới đúng chứ?

Suy nghĩ một hồi, Kim Seok Jin nói: "Haiz, bây giờ giải thích không tiện, tóm lại anh chỉ là bất đắc dĩ thôi, Anh đừng hỏi nhiều, biết nhiều không tốt cho em ... Đợi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa rồi anh sẽ về bệnh viện. Nếu như cậu của anh tới, Anh nhất định không được nói cho ông ấy biết chuyện tớ đã từ chức, biết chưa? Cứ nói tớ đang đi anh tác là được rồi!"

Jung Kook nói: "Anh chỉ là một y tá quèn thôi, đi anh tác cái gì chứ ..."

Kim Seok Jin "ặc" một tiếng, nói: "Hừ, mặc kệ đi, cứ làm theo lời anh nói là được rồi..."

"Được được được, em sẽ nghe lời anh, nhưng sau này anh nhất định phải nói đã có chuyện gì xảy ra cho em nghe, biết chưa?" Thấy Jung Kook không hỏi nữa, Kim Seok Jin thở dài một hơi, nói: "Ừ, nhất định."

Tắt điện thoại, Kim Nam Joon ngoan ngoãn ngồi đợi bên cạnh Kim Seok Jin, chớp chớp mắt nhìn Anh : "Mẹ, mẹ không vui sao?"

Kim Seok Jin ngơ ngẩn, Kim Nam Joon vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào hàng lông mày của Kim Seok Jin, anh cố gắng hàng lông mày đang nhíu chặt của cậu ra: "Mẹ đừng nhăn nhó nữa."

Kim Seok Jin bỗng cảm thấy cảm động, nói: "Ừ."

Kim Nam Joon nói tiếp: "Nhăn nhó nhiều quá sẽ mau già đó."

"... Cám ơn lời nhắc nhở của con."

***

Buổi tối, Kim Kwang Soo có gọi điện về, khi điện thoại của Kim gia vang lên, Kim Seok Jin rất biết điều không nhận, nhưng dì Lee lại quay sang bảo cậu: "Anh Kim, đại thiếu gia tìm cậu."

Kim Seok Jin căng thẳng nhận điện thoại, đáp: "Có ... có chuyện gì vậy?"

Kim Kwang Soo nói: "Tôi phải đi Anh tác một chuyến."

Kim Seok Jin: "Ừm ..."

Anh nghĩ, sao còn phải xin phép với Anh làm gì?

Kim Kwang Soo nói tiếp: "Chăm sóc Nam Joon cho tốt, ngày mai sẽ có người đến dạy Nam Joon một số kiến thức cơ bản."

Ồ, ra là thông báo chuyện này ...

Kim Seok Jin nghi ngờ nói: "Tôi cảm thấy anh ta chẳng mất tí kiến thức nào cả."

Kim Kwang Soo nói: "Anh hỏi Nam Joon xem, 37 nhân 73 bằng bao nhiêu."

Kim Seok Jin: "..."

Anh xoay người hỏi anh, Kim Nam Joon không hiểu nhìn Anh, sau đó nói: "3701".

Kim Seok Jin nói với Kim Kwang Soo: "Anh ấy bảo là 3701."

Kim Kwang Soo: "..."

Kim Kwang Soo nói: "Phép tính này vốn đơn giản đối với nó ... Dù sao thì cũng có giáo viên đến dạy nó, nhưng không biết nó có chịu học hay không, cậu phải khuyên bảo cho tốt, tốt nhất là học cùng với nó luôn đi."

Kim Seok Jin: "..."

Kim Kwang Soo: "Có vấn đề gì sao?"

Cậu muốn tăng lương...

Rốt cuộc, Kim Seok Jin vẫn không dám nói, cung kính chờ Kim Kwang Soo cúp điện thoại mới quay sang nói với Kim Nam Joon đang xem Harry Poter bên cạnh: "Ngày mai sẽ có giáo viên đến dạy con, nhớ chuẩn bị tâm lí cho tốt đó."

"Giáo viên?" Kim Nam Joon chớp chớp mắt.

"Đúng vậy, là giáo viên sẽ dạy con 37 nhưng 73 bằng bao nhiêu."

"Thì 2701 chứ gì." Kim Nam Joon nói một cách tự nhiên.

Kim Seok Jin: "..."

Anh lấy máy tính ra, hí hoáy tính một lúc lâu, phát hiện đáp án đúng là 2701 thật!

"... Vậy sao vừa rồi con nói là 3701 chứ!" Kim Seok Jin bất lực nói.

Kim Nam Joon nói: "Mẹ giận sao?"

Kim Seok Jin hoàn toàn không còn gì để nói: "Không, dù gì thì ngày mai vẫn có giáo viên đến dạy con."

"Vâng." Thoạt nhìn Kim Nam Joon có hơi kỳ lạ, nhưng Kim Seok Jin không còn sức để nghiên cứu nữa, Anh cảm thấy người họ Kim thật đáng sợ, về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Ban đêm, Kim Nam Joon lén lén lút lút lấy quyển nhật kí của mình ra.

【 tớ nghe anh hai nói ngày mai sẽ có giáo viên đến dạy cho tớ, cho nên tớ mới cố tình nói sai đáp án, chắc chắn ngày mai giáo viên sẽ đến!

Giáo viên sẽ ra đề kiểm tra...

Tớ sẽ được một trăm điểm.

Sau đó đưa cho mẹ ký tên!

Như vậy mẹ sẽ vui vẻ, gần đây thấy mẹ luôn buồn bã không vui, tớ cảm thấy mẹ như già đi cả chục tuổi 

-------------------------------------------------------------------------

29/7/2016

Danh sách chương: