Chương 45 : Những đoạn ngắn vui



[Kim Seok Jin và Kim Nam Joon 】 A. Nhật kí của Kim Nam Joon.


Như mọi người biết, Nam Joon có thói quen viết nhật kí.

Hơn nữa nội dung nhật kí cũng cực kì trẻ con, cực kì đen tối, cực kì cực kì... nói chung là không thể để cho người ta đọc được.

– – dĩ nhiên, bản thân anh lại không nghĩ như vậy.

Lúc mới bắt đầu thì Kim Nam Joon viết không đều đặn lắm, nhiều nhất là một tuần viết một lần.

Nhưng sau đó thì từ từ quen dần, có khi hai ngày viết một lần, có khi ngày nào cũng viết.

Nguyên nhân rất đơn giản – – ban đầu vốn chỉ muốn ghi lại những tâm trạng đặc biệt và suy nghĩ của mình thôi, sau đó thì biến thành cuốn sổ ghi chép lúc nào không hay.

Ví dụ như vầy...

Một ngày X đẹp trời, tháng XX, năm XXXX.

Hôm nay mặc quần áo đôi màu trắng với mẹ, nhìn mẹ thiệt là đáng yêu, nhưng sao cảm giác có gì đó thiếu thiếu...

Cũng may mẹ không có ngực , cũng giống mình...

Một ngày mưa X, tháng XX, năm XXXX.

Hôm nay lúc mình dụi dụi đầu vào người mẹ thì ngửi thấy mùi hương của mẹ, thơm quá thơm quá, muốn cắn một cái quá.

Mình hỏi mẹ: "Nếu như con rất muốn, rất muốn làm một việc thì con nên làm thế nào?"

Mẹ suy nghĩ rồi trả lời mình: "Thì con phải nghe theo tiếng lòng của con."

Mình nói: "Nhưng mà lỡ như bị người ta ngăn cản, hoặc là việc đó có thể làm người khác bị thương thì con có nên từ bỏ không?"

Mẹ nói: "Con đừng nghĩ như vậy, khi con đã muốn làm một việc thì phải quyết tâm làm cho bằng được, đừng để bất cứ thứ gì ngăn cản con... Còn chuyện làm người khác bị thương thì... chắc không sao đâu, cứ làm việc mà mình muốn làm, chút vết thương nho nhỏ cũng có thấm tháp gì."

Bởi vậy nên mình cắn một cái, rõ là ngon.

Mẹ đánh mình một trận.

Hu hu hu hu mẹ gạt con nít.

Nhưng cũng vui vui vui vui haha =3=

Một ngày mưa XX vô cùng vô cùng lớn, tháng XX, năm XXXX.

Mẹ nhìn anh cả rồi ngơ ngẩn, mình cực kì không thích! Sao mẹ lại như vậy chứ...

Mẹ chưa bao giờ nhìn mình rồi ngơ ngẩn thế cả TT.TT

Anh cả có chỗ nào tốt hơn mình chứ...

Mình ngâm cứu mãi mới phát hiện, anh cả rất ít khi cười, toàn là làm mặt lạnh thôi, bởi vậy nên mình mới hỏi mẹ: "Anh cả làm mặt lạnh có phải đẹp trai lắm không?"

Mẹ đỏ mặt, ấp úng nói: "Dĩ nhiên là không!"

Hừm! Vậy là có rồi!

Bởi vậy nên mình cũng cố gắng học hỏi, cố ý nhìn mẹ mà không cười.

Mới đầu mẹ không có phát hiện, mình đành cố tình đi vòng vòng trước mặt mẹ.

Rốt cuộc mẹ cũng phát hiện, tỏ ra rất vui nói: " Nam Joon, có phải con đã khỏi bệnh rồi không?"

Khỏi bệnh cái gì?

Mình ngơ ngác nhìn mẹ, mẹ thở dài một hơi, bất đắc dĩ khoát khoát tay: "Biết ngay là thằng nghịch tử này lại động kinh nữa mà."

Hu hu, tại sao anh cả làm mặt lạnh thì đẹp trai, còn mình làm mặt lạnh thì bị coi như động kinh chớ?

Dĩ nhiên, sau đó cuốn sổ này bị Kim Seok Jin phát hiện, thứ đầu tiên mà cậu thấy xuất hiện rất nhiều trong cuốn sổ – Mẹ không có ngực.

Kim Seok Jin nổi đầy gân xanh: "..."

Kim Nam Joon hết động kinh, đi ngang qua như không có chuyện gì, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Kim Seok Jin: "Đứng lại."

Kim Nam Joon: "..."

Kim Seok Jin nổi điên: "Đây là cái quỷ gì đây?!"

Kim Nam Joon vô tội trợn mắt nhìn: "Cái gì đây ạ? Sao nhìn quen quen?"

Kim Seok Jin nghiêm mặt nói: "Anh đừng có giả bộ."

Kim Nam Joon chớp chớp mắt: "A, anh nhớ rồi, hình như là nhật kí hồi trước của anh. Anh cũng không nhớ anh đã viết gì trong đó nữa..."

Kim Seok Jin muốn khóc mà khóc không nổi: "Anh đừng có giả bộ với em."

Cậu mở cuốn sổ ra, ấm ức nói: "Trang nào cũng có dòng chê em không có ngực cả..."

Kim Nam Joon tỏ ra kinh ngạc lật lật xem, nói: "Sao lại như thế được..."

Kim Seok Jin cực kì tức giận.

Kim Nam Joon suy nghĩ một lúc rồi ném cuốn sổ sang một bên, hai tay lưu manh vòng qua eo Kim Seok Jin.

Kim Seok Jin: "Anh làm gì vậy?"

Kim Nam Joon chân thành nói: "Chúng ta đi sinh con đi!"

"Hả? !" Kim Seok Jin không tài nào hiểu nổi anh đang nói gì...

"Sinh con rồi thì ngực sẽ có nữa..." Kim Nam Joon vừa hôn lên môi Kim Seok Jin, vừa lẩm bẩm.

Kim Seok Jin bị hôn tới nỗi mơ mơ màng màng, rất lâu, rất lâu sau mới phản ứng được...

Tên lưu manh này... ... ... ...

B. LỊCH SỬ

Rất lâu rất lâu sau đó, Nam Joon nhớ lại toàn bộ, hai người cũng dần dần xác định quan hệ.

Kim Seok Jin lại đưa Kim Nam Joon về nhà cậu một chuyến.

Khi đó em họ Na Young cũng có ở nhà, thấy Kim Seok Jin và Kim Nam Joon đến, ngan ngoãn chào cậu, sau đó lúng túng gọi anh là anh rể.

Kim Seok Jin lúc này khác hẳn khi trước, nghiêm túc hỏi cậu bé: "Na Na à, có phải em có cái gì đó với anh rể, đúng không?"

Trước kia cậu có thể bỏ qua, bởi vì khi đó anh chỉ "con ngoan" của cậu, còn bây giờ thì khác hoàn toàn đấy nhé!

Na Young sững sờ, nói: "Ừm, lúc mới gặp thì rất thích. Dù gì thì anh ấy cũng đẹp trai, nhìn cũng có vẻ đạo mạo thông minh."

Kim Seok Jin: "=.="

Na Young: "..."

"Nhưng mà lúc đó chỉ mới nhìn thôi, kể từ lúc em thấy anh ta làm cái mặt quỷ hù em thì chẳng còn suy nghĩ gì với anh ta nữa." Na Young nhớ lại lúc đó, cảm thấy vẫn không thể nào quên được.

Kim Seok Jin nói: "Làm mặt quỷ?"

Na Young nghiêm túc gật gật đầu: "Ừm, lúc đó anh ấy đá nhẹ vào ghế của em, em quay qua nhìn anh ấy thì anh ấy liền nhát ma em."

Kim Seok Jin: "... ..."

Hai người cùng lúc quay đầu lại nhìn Kim Nam Joon đang nói chuyện vui vẻ cùng hai trưởng bối, không biết anh nói gì mà hai ông bà cười không khép miệng lại được.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Kim Seok Jin, anh khẽ quay đầu lại, dịu dàng cười với cậu... Đúng là nụ cười như làn gió mùa xuân, mát vô cùng tận

Kim Seok Jin mê mẩn nhìn anh, rồi hỏi lại Na Young: "Em chắc chắn?"

Na Young cũng ngơ ngẩn, sau đó quả quyết nói: "Em chắc chắn mà."

Kim Seok Jin vuốt vuốt cằm nói: "Ừm... Lúc đó thì anh ấy cũng có khả năng làm ra cái chuyện đó lắm, nhưng mà bây giờ chắc chắn không còn nữa đâu."

Na Young cũng vuốt cằm, hỏi: "Anh họ, lúc trước anh rể bị bệnh gì à?" 

Kim Seok Jin suy nghĩ một chút, nói: "Khi đó hình như hơi ngu ngốc một chút."

Na Young: "..."

Sau đó thì Kim Seok Jin trở về nhà họ Kim cùng với Kim Nam Joon.

Kim Seok Jin: " Nam Joon, Na Young nói hồi trước anh từng làm mặt quỷ nhát nó, đúng không?"

Kim Nam Joon hờ hững nhìn ra cửa sổ: "Sao?"

Kim Seok Jin: "Anh vẫn còn nhớ phải không?"

Kim Nam Joon cười nhìn Kim Seok Jin: "Anh không nhớ."

Kim Seok Jin nhất thời mê mẩn nhìn nụ cười của anh, nói: "Ừm..."

Kim Nam Joon âm thầm rơi lệ trong lòng.

Cái chuyện xấu hổ đó sao tự dưng lại bị khui ra thế này...

Kim Seok Jin cảm thán nói một câu: "Anh không nhớ thật sao? Thật là đáng tiếc, nếu đúng như Na Young nói thì anh đáng yêu biết mấy... Trách sao thái độ của Na Young quay ngoắt trăm tám."

Kim Nam Joon gõ đầu, vờ như đang suy tư, một lúc sau mới nói: "Anh nhớ rồi, khi đó con bé nói năng lỗ mãng với em, anh không nhịn được nên mới..."

Kim Seok Jin cười lạnh nói: "Anh tài quá nhỉ, gõ gõ đầu hai ba cái đã nhớ ra rồi? Vậy em gõ giúp anh thêm mấy cái nữa, xem anh có nhớ lúc trước anh đã viết gì trong nhật kí không nhỉ..."

Kim Nam Joon: "..."

【 Jung Kook và Kim TaeHyung 】

Vì cái gọi là trai cứng cũng phải sợ trai phiền nên dưới sức tấn công không ngừng nghỉ của Kim TaeHyung, rốt cuộc Jung Kook cũng bị khuất phục.

Tuy vậy thì tần suất hai người cãi nhau vẫn không giảm, nguyên nhân trực tiếp là do Jung Kook nhưng nguyên nhân chủ yếu lại đến từ Kim TaeHyung.

Nợ phong lưu của Kim TaeHyung đúng là không hề ít.

Sau khi quen Kim TaeHyung, Jung Kook mới biết thì ra cái loại bại hoại như anh cũng có nhiều người thích như vậy! Chẳng lẽ bọn họ bị mù hết cả rồi sao?!

Kim TaeHyung: "... Kookie ~~, em đừng có tự mắng mình như thế chứ..."

Jung Kook: "Anh cút ngay cho tôi!"

Lần đầu tiên cậu phát hiện chuyện này là khi cậu và Kim TaeHyung đi dạo cùng nhau, Kim TaeHyung giả vờ xách túi giúp cậu nhưng Jung Kook phát hiện, mỗi khi có một chàng trai hay cô gái đi ngang qua hai người bọn họ, anh sẽ lấy cái túi lên che mặt mình lại.

Thoạt nhìn thì chẳng có gì nhưng thực tế là rât đáng nghi.

Sau lần thứ n Kim TaeHyung lấy túi che mặt lại, Jung Kook bực bội nói: "Sao thế? Thấy người yêu cũ sao?"

Kim TaeHyung liếc thấy cô gái kia đã đi qua rồi, lập tức lấy túi xuống, dùng giọng điệu vô cùng đạo mạo nói: "Không có! Sao mà có chuyện đó được, em đừng nghĩ nhiều!" I

Jung Kook nghi ngờ nhìn anh.

Kim TaeHyung vô cùng kiêu hãnh ưỡn ngực lên, bày tỏ sự trong sạch của mình.

Lúc này cô gái kia chợt quay người lại, nhìn thấy Kim TaeHyung đang ưỡn ngực kiêu hãnh, vui vẻ chạy đến: "TaeHyung!"

Kim TaeHyung: "..."

Jung Kook: "..."

Kim TaeHyung lúng túng nhìn cô gái vui vẻ đang ngóng nhìn mình đầy trông đợi, nói: "MinHo, sao em lại ở đây?"

Cô bé tên MinHo trả lời: "Hôm bữa anh bảo có việc phải về nước gấp, không lâu sau thì em cũng về với A San, A San nhớ anh lắm đó!"

Sau đó cậu xấu hổ nói: "Em cũng nhớ anh."

Jung Kook lạnh lùng nhìn hai người.

Kim TaeHyung cười cực kỳ miễn cưỡng, nói: "Vậy sao? Ha ha ha ha... Anh cũng..."

Anh vô ý thức muốn nói là "Anh cũng nhớ em lắm", Jung Kook bên cạnh nhẹ nhàng "khụ" một tiếng, Kim TaeHyung lập tức đổi giọng: "Anh cũng thấy tiếc lắm, lúc ấy có rất nhiều người mà anh phải về nước gấp, không kịp chào tạm biệt mọi người, ha ha ha ha!"

MinHo cũng nghe được tiếng ho nhẹ của Jung Kook, bất mãn nhìn sang phía cậu: "TaeHyung, đây này là..."

Kim TaeHyung nhanh chóng nói: "Đây là bạn trai của anh, Jung Kook."

MinHo mỉm cười ngọt ngào nhìn Jung Kook, Jung Kook cũng cười cười nhìn cậu, con ngươi MinHo đảo vài vòng nói: "Anh này kém hơn A San nhiều quá, từ trên xuống dưới cũng không chuẩn, TaeHyung, anh đổi khẩu vị rồi à?"

Cái gì chớ!

Jung Kook thầm chửi tục trong lòng, con nhỏ này có ý gì chứ? Gọi Kim TaeHyung là TaeHyung, còn cậu thì lại bảo là anh trai?!

Cậu còn nhỏ hơn Kim TaeHyung hai tuổi, được chưa?

Jung Kook hít sâu một hơi.

Kim TaeHyung liếc nhìn nét mặt của Jung Kook, bão tố mưa giông sắp đổ vào đất liền rồi, mồ hôi lạnh tí tách chảy xuống: "Ặc, Kookie ~~... Kookie ~~ không phải vậy đâu, cô ấy không chỉ là bạn gái của anh mà còn là đối tượng kết hôn sau này của anh đó!"

Jung Kook nhìn Kim TaeHyung, thấy câu trả lời này cũng khá là xuôi tai, không tệ không tệ.

MinHo tiếp tục nói: "À... Đúng rồi... Em hiểu ý anh rồi, TaeHyung, anh nói đúng lắm, có người thích hợp để yêu, có người thích hợp để lấy về giúp chồng dạy con, phải không?"

Kim TaeHyung nghe cậu nàng nói vậy suýt nữa thì phát điên, cái gì mà có người thích hợp để lấy về, gười thích hợp để yêu chứ! Mắt của cô ta có phải bị mù rồi không, Jung Kook làm gì có chỗ nào giống là giúp chồng dạy con chớ!!!

Jung Kook vốn không định so đo cùng một cô bé nhưng nghe vậy, chỉ mỉm cười nói: "Nói vậy cũng không đúng đâu."

Cậu dịu dàng thục nữ khoát tay Kim TaeHyung, cười vô cùng thân thiện trong khi Kim TaeHyung thì liên tục đổ mồ hôi lạnh, "Nói đúng hơn là, sau khi TaeHyung quen nhiều người như vậy, trải qua biết bao là mối tình như thế thì cũng hiểu mình cần gì. Phải có sóng đánh đi hết những cát, những sỏi thì mới có ngọc trai cho chúng ta dùng chứ, đúng không?"

Cả đời Kim TaeHyung cũng chưa từng nghe Jung Kook nói chuyện dịu dàng như vậy, nhưng dịu dàng thì dịu dàng, ẩn ý bên trong thâm sâu vô cùng, làm cho mặt cô bé kia lúc trắng lúc xanh thật tội nghiệp.

Kim TaeHyung nịnh hót vỗ tay: "Nói rất hay!!! Không hổ là vợ yêu của anh!"

Jung Kook mỉm cười nhìn Kim TaeHyung, nhưng ánh mắt cậu mới đang nói chuyện với anh – – Đợi lát nữa chúng ta sẽ tính sổ!!!

Thấy Kim TaeHyung cũng nói giúp Jung Kook, còn vỗ tay gọi cậu là "vợ yêu", cô bé kia xấu hổ cười nói: "Ha ha ha, vậy chúc hai người hạnh phúc, khi nào kết hôn nhớ gọi em."

Nói xong cô nàng liền xoay người chạy đi, tốc độ cực nhanh, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.

MinHo vừa đi, Jung Kook đã lạnh lùng bỏ tay Kim TaeHyung ra, sải bước về phía trước, Kim TaeHyung thấy vậ, đau khổ đuổi theo cậu, nói: "Kookie ~~..."

Jung Kook không để ý tới anh.

Kim TaeHyung rơi lệ: "Kookie ~~ à~..."

Jung Kook run rẩy cả người.

Kim TaeHyung nói tiếp: "Kookie ~~ đáng yêu của anh..."

Jung Kook dừng bước, quay phắt lại trợn trắng mắt nhìn anh: "Anh có thấy nổi da gà không hả? Anh còn gọi như vậy nữa tôi đánh anh ngay đó."

Mắt Kim TaeHyung sáng lên: "Kookie ~~, anh sai rồi, đừng tức giận nữa mà."

Jung Kook nhìn anh, lạnh lùng nói: "Sai chỗ nào?"

Kim TaeHyung suy nghĩ rồi nói: "Hả?"

Jung Kook xoay người lại, định đi tiếp.

Kim TaeHyung nhanh chóng cản cậu lại, nói: "Anh biết anh biết, anh không nên phong lưu như vậy, nhưng mà đây là trước khi biết em mà."

Jung Kook suy nghĩ một chút, nói: "Cũng đúng. Em hỏi anh, MinHo là ai?"

Kim TaeHyung nói: "... Em kết nghĩa."

Jung Kook cười lạnh một tiếng, nói: "Ra là người nước ngoài mấy người thích chơi cái trò anh em này à? Có vui không?"

Kim TaeHyung lắc đầu lia lịa: "Không vui không vui, chán rồi chán rồi."

Jung Kook tiếp tục hỏi: "A San là ai?"

Kim TaeHyung rụt người lại, nói: "Bạn gái trước, nhưng mà trước khi về nước đã chia tay rồi."

Jung Kook nói: "Vậy lúc trước còn ai nữa không?"

Kim TaeHyung: "... Thì cũng không phải không có..."

Jung Kook thở dài, nói: "Thôi, anh nói đúng, chuyện trước khi anh về nước em không truy cứu nữa, cứ truy cứu kiểu này tức chết em."

Kim TaeHyung gật đầu lia lịa.

Jung Kook nói: "Vậy còn sau khi về nước?"

Kim TaeHyung suy nghĩ một chút, nói: "Chỉ có một đứa em kết nghĩa thôi, không có ai khác."

Jung Kook nói: "Anh đúng là giỏi thật, phụ nữ trên thế giới này nếu không phải là bạn gái trước của anh cũng là em kết nghĩa của anh."

Kim TaeHyung: "..."

Kim TaeHyung không dám phản bác, ấp úng nói: "Nhưng mà bạn trai kiêm vợ yêu tương lai thì chỉ có một thôi..."

Jung Kook liếc nhìn anh một cái.

Kim TaeHyung thề thốt: "Kookie ~~, sau này anh sẽ không trêu hoa ghẹo nguyệt nữa đâu!"

Jung Kook suy nghĩ một chút, nói: "Vậy đi, sau này nếu có kết hôn thì em sẽ chuẩn bị cho anh vài bàn để tiếp đón riêng mấy cậu bạn gái cũ của anh, thế nào

"Được!"

"..." Jung Kook lạnh lùng nhìn Kim TaeHyung đang vô cùng hưng phấn.

Kim TaeHyung khóc không ra nước mắt: "Không phải như em nghĩ đâu! Anh chỉ nghe thấy được chữ "kết hôn" thôi, còn nửa câu sau anh có để ý đến đâu! Kết hôn dĩ nhiên là được, nhưng mà mời bọn họ thì không cần đâu..."

Jung Kook thở dài một hơi, nói: "Cũng may em có ý chí bằng thép, nếu là Kim Seok Jin thì nhất định cậu ấy sẽ khóc lóc nhảy xuống biển tự tử luôn rồi."

Vào lúc này, ở một nơi nào đó, khi đang dự một dạ tiệc nào đó, cậu gái nào đó đứng bên cạnh anh chàng nào đó bỗng 

                                                           HOÀN


---------------------------------------------------------------

1/2/2017

 Hoàn rồi hú hú =))) Hí hí

Bắt đầu từ  28/7/2016

Kết thúc 1/2/2017

Fuck mai đi học mấy mẹ ạ T^T Cảm thấy đâu khổ =_= Sao mấy mẹ trong miều Nam sướng thể nhỉ =_= Fuck cùng 1 đất nước mà phân biết thế huhu T^T

Danh sách chương: