Anh Chinh La Thanh Xuan Cua Em Ha Vu 4

     Sau khi nhận lời chia tay từ anh, em không kìm được mà một mình chạy ra ngoài phố đông bật khóc. Khi một nỗi buồn, hoặc một nỗi đau quá lớn ập đến, người ta thường không thể ngồi yên ở nhà, càng không dễ muốn đi vào giấc ngủ.

     Hôm đó, trời vẫn chưa về khuya, đèn khắp nơi vẫn sáng, mọi người vẫn nhìn rõ khuôn mặt nhau, thế mà em vẫn có thể oà khóc nức nở, khóc ngon lành, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống, như rơi từ chính cõi lòng đang tan nát của em. Và khi đó em cũng nhận ra, trong cuộc đời có những khoảnh khắc như ngừng lại, ta không quan tâm gì nữa cả, cũng không quan trọng gì nữa cả, chỉ có nỗi đau lòng trong ta là đáng lắng nghe nhất.

     Em cứ mặc cho những người lạ nhìn thấy em khóc. Ít nhất còn có cảm giác được quan tâm, được ai đó biết em đang đau buồn. Dù lúc ấy người em nghĩ đến nhiều nhất là anh, em muốn anh thấy em đang rất đau lòng và thương anh nhiều đến thế nào. Nhưng đó gần như là chuyện không tưởng. Anh đã đi rất xa rồi, dứt khoát bỏ rơi em rồi.

     Khi người ta đang có một vết thương sâu lớn, mọi biện pháp sơ cứu lúc đó chỉ khiến vết thương tạm dịu đi, không tuôn nhiều máu nữa, còn lại khi tất cả mọi người bỏ đi rồi, chỉ còn mình ta ở lại với vết thương ấy, rất nhanh thôi nó lại nhói đau, cắt siết vào tâm trí mình. Ta không dễ dàng quên nó được, cũng không dễ phớt lờ nỗi đau ấy được. Thậm chí khờ dại tìm về chính nơi đã gây ra vết thương đó cho mình. Bởi vì còn quá thương.

     Và em, hôm ấy, cho đến rất lâu sau đó, đã từng yêu anh rất nhiều. Yêu điên cuồng, đau đến điên dại như thế.

     Có những ngày thức thật khuya chỉ để xem một bộ phim không gay cấn, không đặc biệt, chỉ vì nỗi buồn nặng trĩu trong lòng khiến bản thân không muốn ngủ, không thể ngủ. Tâm trí trần ngập hình ảnh một người.

     Có những ngày nằm nghe đi nghe lại chỉ một bài hát rồi bật khóc ngon lành, vì trong đó có những câu từ quá giống với câu chuyện của mình.

     Và có những ngày không thể nào ngồi yên ở nhà, chiều đến tối đều phải chạy đi khắp nơi, gặp gỡ nhiều người, hòng trôi qua mau những khoảng thời gian không có nhau. Vượt qua được chuỗi ngày kinh khủng đó cũng là nhờ thế.

     Cái cảm giác mất đi anh, không còn gặp anh nữa, không thể chuyện trò cùng anh nữa, càng không được dốc lòng yêu anh nữa, rất khó chịu. Chênh vênh chơi vơi hụt hẫng như mất đi một thứ rất quan trọng ở lòng ngực.

     Vì còn tiếc nuối. Vì còn thương. Thương cho những kỷ niệm cả hai đã từng có. Tiếc cho những điều chưa thể cùng anh làm.

     Rồi cũng bởi vì tiếc, vì thương đó, mà em không thể nào dứt khoát rời xa anh được. Em không chấp nhận nổi việc mất nhau, tiếp tục lao vào anh như thiêu thân mặc kệ lửa cháy, ở bên anh bằng cái danh xưng "Bạn bè".

     Anh có thấy dáng vẻ em bình thản đối diện anh, tươi cười với anh sau chia tay không. Dù sâu bên trong em vẫn còn thương anh, vẫn chờ đợi, hi vọng chuyện chúng mình đến vụn vỡ.

     Anh có thấy những dòng trạng thái vui vẻ, những hình ảnh đông đủ bạn bè mà em hay đăng, khi không còn anh không? Thật ra còn có những dòng trạng thái em viết ra rồi để riêng mình em, hoặc chi anh có thể đọc được, những dòng trạng thái thật buồn.

     Và anh có nhìn thấy em lặng lẽ ngồi thu mình trong một góc, trầm ngâm không biết phải nói gì, vào khoảnh khắc nghe tin anh đã hạnh phúc bên một người mới chưa. Đến tận giây phút đó em mới có thể buông tay, xoá anh ra khỏi thế giới của mình được. Không còn hi vọng nữa, cũng không còn đợi chờ nữa.

     Nhưng vết thương trong tim rất lâu sau vẫn không thể xoá nhoà.

     Yêu anh, chính là hi sinh cho anh thấy và nhận được những gì bình yên nhất, tốt đẹp nhất như thế. Còn những giông bão, khó khăn, những giọt nước mắt đằng sau, mình em che chắn lại cả rồi.

     Yêu anh, em tự dặn mình, thương một người, yêu một người, khi mất đi rồi, quả thật quá đớn đau, đau nhiều như thế này, đừng bao giờ quên.

     Người yêu cũ ơi, cho phép em gọi anh bằng ba chữ quý giá như thế, dù chúng ta đã bao giờ thật sự là những người yêu nhau chưa, em không dám khẳng định. Mong anh dù thế nào cũng hãy luôn vui vẻ, hạnh phúc. Hãy gặp được một người thật sự thương yêu và trân trọng mình. Hãy luôn bình yên trong cuộc đời này.

     Dành cho anh những lời chúc tốt đẹp nhất, không phải giả tạo, cũng không phải cao thượng.

     Vì một khi đã từng yêu thật lòng, thì anh vẫn mãi là người em thương hoài như thế.