Bach Hop Hoan X27 Thiep Than Cao Thu X27 Cua Anh Hau Edit Chuong 38 Xem Mat

Nhìn thần thái của ba mẹ, Đinh Tư Sổ đã cảm thấy đây chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp.

"Thôi! Hỏi con cũng như không, con có rãnh hay không chẳng lẽ chúng ta không biết sao?" Bà Đinh nói, rồi lại đá mắt ra hiệu với ông Đinh tựa hồ đã đạt thành một sự ăn ý nhất định. "Đã về tới nhà rồi, có chuyện gì muốn làm không?"

Đinh Tư Sổ nuốt cơm trong miệng xuống. "Con cũng chưa biết nữa, lần này con về nhà, có không ít bạn học hồi xưa biết chuyện."

"Nói không chừng cả đám sẽ họp mặt, cũng đã năm sáu năm rồi chưa gặp nhau." Đinh Tư Sổ nói tiếp.

"Vậy có đứa nào liên hệ với con chưa?" Trông dáng vẻ của ba mẹ cô còn hào hứng hơn cả cô.

"Vậy thì chưa......"

"Vậy con nhớ chừa thời gian ra mà đi nghe chưa." Nói nói một hồi, ba mẹ cô lại nói đến chuyện hàng xóm thân thích. "Con còn nhớ dì Dương không?"

"Hồi bé con vẫn hay qua nhà dì ấy chơi." Ba mẹ cô nói: "Mỗi khi dì Dương tới trạm xăng dầu làm việc, trạm xăng đều phát bánh bao, họ cũng cho con và Dương Dương ăn bánh bao. Gia đình dì Dương đặc biệt rất thích con, con cũng rất thành thật, cứ đến giờ cơm, là chạy qua chỗ họ ăn trực. Hai người vợ chồng bọn họ ăn không nhiều, để cho con và Dương Dương ăn tới trợn trắng mắt."

Có chuyện này sao?

"Đâu phải, không phải lúc đó mẹ làm công chức sao? Còn có ba nữa, mỗi tháng ba đều gởi tiền về nhà, đâu tới nổi phải đi ăn trực."

"Tiền ba con gởi về, nào đủ dùng a? Nhắc tới chuyện này mẹ lại tức anh ách. Lần nào ba con cùng đồng sự lên phố, đều bị người ta lừa một lần, cứ nghe người ta giới thiệu đồ nào tăng khả năng trí tuệ, liền mua về hết. Mua thú nhồi bông còn đỡ, không ngờ ông ấy mua cho con một bộ đồ chơi trang bị cảnh sát. Ai đời lại mua cho con gái mấy thứ đó? Tiêu hơn cả trăm đồng, khiến mẹ tức đến muốn về lại nhà bà ngoại con......"

Mẹ cô còn chưa tố khổ xong, ba cô đã vội ho khan một tiếng. "Nói chính sự đi."

"Chuyện này không phải chính sự à? Hồi đó ông đi bộ đội, người nhà ai cũng nói gả cho ông rất tốt. Rốt cuộc chỉ có mình tôi, vừa làm việc vừa nuôi con. Có đôi khi Sổ Sổ quậy, tôi vẫn phải ôm Sổ Sổ đến công ty, khó khăn nhất là hai tháng đó, trong nhà không còn gì để ăn, Sổ Sổ đói đến uống nước mắt của chính mình......"

Đinh Tư Sổ không biết hai người rốt cuộc muốn nói gì, thì lại bắt đầu "Nội chiến". Mắt thấy hai người sắp cãi ầm ỹ, cô bèn chọc mỏ vào. "Ba mẹ, hai người rốt cuộc muốn nói chuyện gì?"

Ba mẹ cô không uổng hơn hai mươi năm phu thê, làm gì cũng rất ăn ý, đồng loạt quay lại nhìn cô.

"Sổ Sổ bây giờ không phải rất tốt sao? Một tiểu tử cao lớn." Ba cô cãi đến đỏ cả mặt.

" Cái gì tiểu tử? Từ trước tới giờ ông đều như vậy, ông vẫn chê tôi chưa sinh cho ông một đứa con trai đúng không?"

Trước đó ba mẹ cô đã từng vì chuyện này mà làm rùm beng một lần, mẹ cô luôn cho rằng ba cô ngoại tình, ra ngoài tìm người sinh con trai cho ông. Nhưng ba cô...... Làm gì mà có tiền ngoại tình. Tiền lương của ông tất cả đều cống nạp cho mẹ cô. Hơn nữa ba cô thân là đảng viên trung thành, tác phong trong cuộc sống không đứng đắng chính là tối kỵ, làm gì có gan ra ngoài ngoại tình.

"Lại nữa!" Ba cô rống lên một tiếng, còn tưởng rằng ông sẽ đập bàn chọi ghế. Nào ngờ sau khi rống lên, thì cả người rũ xuống. "Tôi nói sai sao?"

"Ông rống tôi, ông còn dám rống tôi à?" Bà Đinh hét lên: "Sổ Sổ biến thành như bây giờ, một nửa là bởi vì ông đó."

...... Mẹ cô muốn nói trông cô bây giờ rất thảm sao? Có cần phải bộc trực như vậy không?

"Là tôi đó." Ông Đinh nói: "Nếu không có tôi, Sổ Sổ cũng sẽ không kiên cường như bây giờ."

...... Ba cô đang tự hào vì công cán của mình đó sao?

"Bà thử nhìn xem có thằng nào dám khi dễ Sổ Sổ nhà chúng ta không?" Ông Đinh nói.

"Đúng rồi, không ai khi dễ, cũng không ai thèm."

"......" Đinh Tư Sổ có chút hối hận vì đã chen miệng vào, cứ để hai ông bà công kích lẫn nhau vẫn tốt hơn, nếu không do dù cô có ý giảng hòa, thì vẫn sẽ bị công kích. "Mẹ, nói vậy không sợ con buồn sao?"

Lúc này Bà Đinh mới phản ứng lại, chỉ lo cãi nhau, quên Đinh Tư Sổ vẫn còn ở nhà. Bà Đinh bèn lôi kéo tay Đinh Tư Sổ, cố ý chấp vá thân tình đang "Vỡ vụn". "Mẹ không phải có ý này, con rốt cuộc chỉ mới hai mươi ba tuổi."

"......" Mẹ có thật muốn an ủi con không vậy?

Nhao nhao một trận, ba cô lại hỏi lại. "Sổ Sổ, con còn nhớ dì Dương hông?"

"...... Ba, ba mới hỏi rồi mà."

Ba cô suy nghĩ một chút, kết quả mẹ cô liền chạy lại lay ba cô một chút. "Ông ậm ừ cái gì chứ? Nghĩ cả ngày cũng chưa nghĩ xong."

"Sổ Sổ, lát nữa con cùng ba mẹ đi gặp gặp dì Dương một chút." Mẹ cô rốt cuộc cũng nói ra: "Con bé này, dì Dương đối tốt với con như vậy, sao con lại không nhớ chút nào?"

Đinh Tư Sổ gãi tai. "Khi ấy con bao lớn?"

"Hình như là ba bốn tuổi."

"...... Mẹ, bây giờ con hai mươi ba rồi." Lâu như vậy ai mà nhớ nổi.

"Con tự biết mình hai mươi ba rồi, mà còn chưa chịu chú ý, còn khiến ba mẹ nhọc lòng tìm đối tượng cho con."

"......"

Ba mẹ trái vừa nhắc chuyện yêu đương, phải liền dẫn cô đi gặp đối tượng, điều này Đinh Tư Sổ nên nhận ra từ sớm. Sau khi gặp dì Dương, Đinh Tư Sổ mới hiểu rõ vấn đề nghiêm trọng tới cỡ nào. Nhà cô xuất động cả nhà, thì bên nhà dì Dương ...... Cũng xuất động cả nhà. Con trai dì ấy, Dương Dương, tên thật là Trang Dương, lớn hơn cô nửa tuổi. Độc thân, vừa tốt nghiệp đại học không bao lâu. Trước khi rời khỏi nhà, Đinh Tư Sổ còn phải nói chuyện điện thoại với dì Dương, kỳ thật không có gì để nói, chỉ hẹn lát nữa gặp. Đều do mẹ cô nói. Mẹ cô cùng dì Dương nói chuyện phiếm, hàn huyên hai câu, thì đưa điện thoại cho cô nói chuyện. Cô có thể nói cái gì? Ngoại trừ giả lả vài câu.

Từ lúc nói chuyện cho đến lúc gặp dì Dương, thần sắc cô có chút phức tạp.

Dì hẹn con, thì cứ tới, không cần phải mang theo cả nhà.

Đinh Tư Sổ có chút ngại ngùng, dì Dương đại khái cũng nhìn ra được. Nửa đùa nửa thật nói với mẹ cô: "Chị không nói trước với con bé sao?"

" Này nha, em đừng chỉ trông vẻ bề ngoài của con bé thôi, nó hay thẹn thùng lắm. Nói rõ sợ nó ngượng ngùng." Bà Đinh giải thích.

Nói xong cả hai người cùng bật cười. Phụ nữ ở tuổi trung niên, lúc nào cũng hay bật cười mờ ám. Đinh Tư Sổ cũng không biết hai người đang cười chuyện gì, bèn nhìn sang Trang Dương một chút, vốn tưởng hai người sẽ bất đắc dĩ đối mặt nhau, nào ngờ người anh em này lại đang ngượng ngùng, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn cô. Đừng nha! Dựa theo những gì mẹ cô nói, từ nhỏ hai người đã là "Hảo huynh đệ" mặc chung một cái quần a. Chắc anh sẽ không tính có "Ý nghĩ không an phận" đối với hảo huynh đệ của anh đó chứ? Nói chưa hết hai câu, ba mẹ hai bên đã không che giấu chút nào lục tục kéo đi. Ý đồ vô cùng rõ ràng, lưu lại thế giới hai người cho cô và Trang Dương.

"Nghe bác nói, em đang làm vệ sĩ ."

"Ừm......" điện thoại Đinh Tư Sổ run lên, nhìn thoáng qua, là tin nhắn của Điềm Điềm. Cô như vớ được phao cứu sinh, vừa trả lời Trang Dương, vừa lạch cạch trả lời điện thoại. "Mau điện thoại cho em! Lẹ lên!"

" Hôm qua lúc mẹ anh nói, anh cũng có chút không tình nguyện lắm. Người trẻ tuổi hẳn đều không thích yêu đương thông qua hình thức này." Trang Dương gãi đầu. "Bây giờ xem ra, thế hệ trước xác thật rất có kinh nghiệm. Anh cảm thấy rất tốt......"

Đinh Tư Sổ mới vừa đặt điện thoại lên bàn, không cần chờ bao lâu, mặt bàn liền run lên. Tiếng điện thoại rung rung cắt ngang lời nói của Trang Dương, Đinh Tư Sổ vẫn tỏ ra đoan trang không nhận, Trang Dương bèn nói. "Nếu không em nghe trước đi?"

"Không cần, anh nói trước đi." Đinh Tư Sổ thoạt nhìn vô cùng lễ phép.

"Vậy...... Cũng không biết em......" Thấy Đinh Tư Sổ cúp điện thoại, Trang Dương lại nói tiếp, vừa mới mở miệng, điện thoại lại rung lên. "Em vẫn nên nghe điện thoại trước đi."

"À...... Vậy xin lỗi......" Đinh Tư Sổ nói: "Là chuyện công việc, anh chờ em một lát."

Đinh Tư Sổ nghiêng người sang một bên, nghe điện thoại của Điềm Điềm.

" Đinh Đinh làm sao vậy?"

"A nghiêm trọng như vậy? Nhất định phải tới bây giờ sao?"

"Cái gì bây giờ?"

"Chính là bây giờ tôi......" Đinh Tư Sổ nhìn thoáng qua Trang Dương, vẫn còn chút ngượng ngùng. "Tôi đang bận."

"Em bận gì chứ?"

"Không có tôi không được sao? Nhưng Niên tiểu thư đã đồng ý rồi, tôi đang nghỉ phép mà?"

Nghe nhắc tới Niên Kiều, Điềm Điềm cuối cùng cũng kịp phản ứng. Anh chàng trực tiếp đưa điện thoại cho Niên Kiều ở kế bên, nàng vừa làm việc vừa nhận điện thoại.

"Alô?"

"......" Điềm Điềm thật là quá "Cơ trí", "Hảo đồng đội". Vừa nghe thấy giọng Niên Kiều, Đinh Tư Sổ hơi nghẹn giọng. "Niên tiểu thư a......"

Trang Dương rốt cuộc cũng là người trẻ tuổi, đương nhiên hiểu trò Đinh Tư Sổ đang diễn. Gặp phải tình huống như vậy, sắc mặt Trang Dương cũng rất khó coi, anh chàng biết Đinh Tư Sổ hẳn không hài lòng về anh. Tuy biết vậy nhưng hai người vẫn còn chưa nói được mấy câu, ít ra cũng phải nể mặt nói hai câu cho có lệ chứ? Nghe Đinh Tư Sổ nhắc tới Niên Kiều, Trang Dương cũng mở miệng, nhỏ giọng mà nói: "Em đang cùng Niên tiểu thư trò chuyện sao?"

"À......" Nét mặt Đinh Tư Sổ bắt đầu co giật.

"Là Niên Kiều mà ai cũng biết sao?" Trang Dương nhỏ giọng nói, mặc dù trong lòng không tin, nhưng vẫn rất phối hợp nói với Đinh Tư Sổ. "Tôi cũng là fan của chị ấy, có thể giúp tôi hỏi thăm được không ?"

"Chuyện này......"

"Tiểu Đinh, em không cần phải vậy đâu." Trang Dương nói: "Cho dù em không muốn tới xem mắt, cũng không cần xài chiêu lỗi thời này."

Giọng Trang Dương không hề nhỏ, Đinh Tư Sổ thật muốn dùng đít giày nhét vào miệng anh ta. Xem mắt em gái anh thì có!

Trang Dương chép miệng chỉ vào điện thoại của cô. "Chắc chỉ là bạn em thôi chứ gì?"

"Đưa điện thoại cho anh ta." Nghe thấy giọng Trang Dương, Niên Kiều lập tức hiểu ra.

"Hả?"

"Đưa qua cho anh ta."

Đều do thường ngày cô bị Niên Kiều ra lệnh riết thành quen, Đinh Tư Sổ bèn đưa điện thoại qua. Trang Dương nhận lấy điện thoại, tùy tiện mở miệng. "Alô?"

Vừa nghe ra giọng Niên Kiều, Trang Dương giống như cắn phải đầu lưỡi. "Niên, Niên tiểu thư?"

Đôi mắt Trang Dương vốn dĩ rất nhỏ, lập tức mở to hết cỡ. Từ nhỏ tới lớn, anh chưa từng căng mắt to như vậy bao giờ. Trang Dương là người có mắt một mí, ban nãy khi nhìn thấy anh ta, cô còn tưởng anh ta vừa đi vừa ngủ. Giọng Trang Dương bắt đầu cà lăm, nhìn nhìn di động, rồi lại nhìn nhìn Đinh Tư Sổ.

Đinh Tư Sổ cũng bày tỏ ý 'sống không còn gì luyến tiếc'.

Đã nói là Niên Kiều rồi, ai biểu anh không chịu tin, còn dám nói lớn như vậy. 

Bây giờ tám phần Niên Kiều đã biết cô đi xem mắt. Chỉ còn lại hai phần cơ hội sống sót, cũng không phải không có khả năng, tỷ như điện thoại Niên Kiều đột nhiên mất sóng chẳng hạn?

________________________

Esley: ha ha ha nói về quê mà dám đi xem mắt, chết mày chưa con =)) cho chừa!!!