Bhtt Edit Quan He Nuoi Duong Van Vong Nhien Chuong 79 Nhieu Chuyen

Du Du tuy là từ từ lớn lên nhưng vẫn thích đeo bám Giang Hoài Sương, không có nửa phần thay đổi. Nhẹ nhàng vuốt lọn tóc tự nhiên của Du Du, Giang Hoài Sương trong lòng đột nhiên cảm thấy mất mác nho nhỏ.

Tuy rằng đã sớm biết được lựa chọn con đường này thì nhất định không thể có con của riêng mình, thế nhưng Giang Hoài Sương đối với yêu thích tiểu hài tử vẫn như thường lệ. Vốn nghĩ là sẽ có một đứa bé theo mong muốn nhưng ba năm qua đi mới hoàn toàn phát hiện ra cái nguyện vọng ban đầu sớm đã từ bỏ, chân chính lại đi yêu đứa bé đó. Có thể sau đó lại cơ hội đi nhận nuôi đứa bé khác, cuộc đời của chính mình cũng coi như viên mãn. Giang Hoài Sương có chút lười biếng dựa vào ghế, kiên trì trả lời vấn đề của Du Du, chủ yếu là những chuyện quỷ dị nhưng tâm tư nghĩ đến nơi còn xa hơn.

Cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ nhàng, Giang Hoài Sương thu hồi tinh thần, Tề Tử Vũ hay là Thang Biên Tâm không nhẫn nhại đến van cầu giúp đỡ đây? Ừ, hẳn là Tề Tử Vũ độ khả thi khá lớn chút. Giang Hoài Sương đang suy nghĩ thì cửa mở ra.

"Tề Ngạn?" Giang Hoài Sương có chút bất ngờ, bất quá liên tưởng đến lúc nãy dáng vẻ của Tề Ngạn cùng Tiền Hiểu Đồng không tự nhiên cũng không bất ngờ như vậy. Hôm nay cũng thật là nhiều chuyện đây. Nhớ lúc đầu Tề Ngạn hẳn là ở sau lưng Thang Biên Tâm chỉ chiêu không ít, thật sự muốn biết hắn đối với chuyện Tử Vũ cùng Thang Biên Tâm bắt đầu quan hệ còn có thể tán thành hay không.

"Cái kia..." Dù cho là chỉ có Giang Hoài Sương cùng Du Du ở đây nhưng Tề Ngạn vẫn là vẻ mặt tình thế khó xử, chần chừ một chút nhưng vẫn là khẽ cắn răng nói ra: "Có chuyện muốn cùng em nói."

Giang Hoài Sương cười, hướng về Tề Ngạn tao nhã, Tề Ngạn bất luận đối mặt người nào đều có thể chậm rãi nói chuyện, cũng chưa bao giờ có dáng dấp quẫn bách như vậy, thực sự là rất hiếm có mới có thể nhìn thấy. Gương mặt đỏ tới mang tai, dáng dấp vò đầu bứt tai bất an, thật là có loại kích động muốn đi ra ngoài lấy điện thoại di động chụp hắn một tấm hình.

Bao lâu rồi không nhìn thấy Giang Hoài Sương thoải mái mỉm cười như vậy... Không có bồi hồi ở lông mày nhàn nhạt sầu tư, cũng không còn là mặt ngoài lạnh lùng tránh xa người ngàn dặm. Ý cười trong mắt hiếm thấy chân thực, Tề Ngạn trong lòng tắt nghẽn, đứa bé ngoan ngoãn năm đó yêu kiều cười khẽ trốn ở phái sau Lâm Thanh Lam lè lưỡi cùng học trưởng của mình tựa hồ lại trở về. Nhìn đến thất thần, lời nói đã đến bên miệng nhưng nửa chữ đều không thể nói ra.

"Là chuyện của Tiểu Vũ cùng Thang Biên Tâm sao?" Giang Hoài Sương thấy sắc mặt Tề Ngạn lúc đỏ lúc trắng, không thể đi thẳng vào đề tài chính, mình không thể làm gì khác hơn là mở miệng trước: "Tề mẹ đã biết?"

"Không phải... Ừ, là... Mẹ đã biết, chúng ta cũng chỉ mới biết được không lâu." Tề Ngạn không ngờ tới Giang Hoài Sương đột nhiên nhắc đến chuyện của Tề Tử Vũ cùng Thang Biên Tâm, vì vậy không biết nên trả lời như thế nào là tốt.

"Ừm, Tề mẹ không quá cao hứng, ý tứ ra sao?" Giang Hoài Sương thả Du Du xuống, chỉ chỉ đống búp bê bên giường để người bạn nhỏ tự mình đi chơi.

"Mẹ khẳng định không cao hứng." Tề Ngạn cười khổ: "Cũng không nghĩ tới sự tình sẽ biến thành dạng này."
"Bữa ăn ôm nay không phải Hồng Môn yến chứ?" Thấy Tề Ngạn mặt phiền muộn, Giang Hoài Sương đỡ trán. Theo như trước đây bởi vì cùng Thang Biên Tâm từng có qua lại, thân phận của mình kỳ thực cũng rất mẫn cảm, thời điểm này mời mình tới dùng cơm đúng là không có cách nào nghĩ đây là chuyện bình thường.

"Sao có thể..." Tề Ngạn ngữ khí có chút hư, "Em cũng biết mẹ tuyệt đối là người nói năng chua ngoa nhưng mềm yếu. Huống chi mẹ cũng không dám làm lớn chuyện. Không phải hôm nay Tiểu Vũ không nói mà gọi người đến (gọi Thang tỷ đến), cũng không có gì."
Không dám làm lớn chuyện... Giang Hoài Sương tay nhẹ nhàng nắm lại. Đúng nha dẫm vào vết xe đổ cái gì, chính là dùng ở lúc này. Bất quá  năm đó còn trẻ kích động, tốt xấu ở bây giờ cũng có chút hữu dụng. ( ý nói Tề Tử Vũ noi theo Sương tỷ, ngày xưa kích động bây giờ là tác dụng giúp Tề Tử Vũ)
"Như vậy hôm nay gọi em tới cũng không phải ăn cơm đơn giản chứ? Phân vân không làm được, cũng không có lập trường đi làm. Hợp lại nhìn còn có thể cân nhắc, tuy rằng vẫn cảm thấy có chút quái lạ."

Tề Ngạn chột dạ đến càng lợi hại, bữa cơm hôm nay nguyên bản đúng là Tề mẹ muốn chúc mừng Hứa Đan Lạc nhảy khỏi biển khổ, đơn giản chính là bữa cơm bình thường. Bất quá... Mọi người tâm tư bên trong lẫn lộn, bữa cơm liền cũng không còn thuần túy nữa. "Tiểu Vũ đương nhiên là hy vọng có thể được giúp đỡ, còn mẹ mời tới ăn cơm tự nhiên không phải vì cái...." Tề Ngạn tạm dừng, hai tay từ từ nắm chặt như là tích trữ đủ lực, dũng khí lớn lao nói tiếp: "Cho tới cuối cùng anh cũng muốn mượn cái cơ hội này nói chuyện."
"Chuyện gì?" Giang Hoài Sương rất là hiếu kỳ, Tề Ngạn lại hời hợt chuyện của Tề Tử Vũ cùng Thang Biên Tâm nhưng tỏ ra nghiêm túc như thế, nghiêm túc mà cực kỳ luẩn quẩn, là muốn nói chuyện gì.

"Giang giang..." Bị cha mình cùng Giang Hoài Sương lơ là hồi lâu Du Du không vui, cầm lấy tay áo Giang Hoài Sương lắc muốn ôm một cái, mọi người đều là nói lời mình nghe không hiểu, đáng ghét.
Giang Hoài Sương ôm lấy Du Du, để ở chân của mình ngồi xuống, lại không lưu ý tách con thỏ lông tơ trên tay Du Du ra, cái lỗ tai con thỏ thật dài theo động tác phất tay của Du Du đánh vào khóe mắt Giang Hoài Sương. Tuy rằng không nặng thế nhưng là đánh vào chỗ yếu, lông trên lỗ tai thỏ quẹt vào mắt làm Giang Hoài Sương nhất thời cảm thấy khóe mắt chua xót, khó chịu đến mức nước mắt đều rơi xuống.

Nghe được âm thanh Giang Hoài Sương "Đau...", Du Du quay đầu nhưng vừa lúc bị giọt nước mắt rơi ngay mu bàn tay thì sợ đến quá chừng. Tề Ngạn cũng bởi vì đột nhiên sinh ra biến cố mà hoàn toàn quên mất mình muốn cái gì, vội vã liền muốn tiến lên xem Giang Hoài Sương bị thương ra sao.

Cửa phòng vào lúc này bị một lực lớn mở ra. Tiền Hiểu Đồng đứng ở cửa nhìn Giang Hoài Sương trong phòng đang đứng khóc, mình cũng không biết làm sao đành tàn nhẫn mà trừng mắt Tề Ngạn, cơn tức giận dâng lên trong lòng cũng không nói lời nào, tiến lên liền cho Tề Ngạn một bạt tai vang dội đáng nhớ.
"Tề Ngạn... ... Khá lắm, có phải là quên anh đã từng bảo đảm cái gì?" Tiền Hiểu Đồng chỉ vào Tề Ngạn mắng, cũng bởi vì thực sự quá tức giận mà làm cho lời nói có bao nhiêu lớn.

Bị đánh, Tề Ngạn sửng sốt, Giang Hoài Sương đang vuốt mắt cũng sửng sốt, nghe thấy tiếng mà ngay cả Tề mẹ, Tề Tử Vũ, Thang Biên Tâm cùng Hứa Đan Lạc cũng sửng sốt, Du Du bị kinh sợ nghiêm trọng, oa lên khóc...
Mọi người bao gồm Tề Ngạn, đều không thể tin Tiền Hiểu Đồng ngày thường ôn nhu hiền lành đều là giọng nói nhỏ nhẹ lại cũng có thể có đại lực bộc phát như thế. Phụ nữ hiền lành và phụ nữ chanh chua, chẳng lẽ thật sự là không khác nhau mấy sao...

Không để ý tới lão công mới vừa bị mình chỉnh qua, Tiền Hiểu Đồng tiến lên đem Du Du từ trên người Giang Hoài Sương bế xuống, ngồi xổm người xuống lôi kéo tay Giang Hoài Sương nhẹ giọng an ủi: "Không cần để ý Tề Ngạn, nếu như không muốn tạm biệt Lâm Thanh Lam thì chị giúp em từ chối."
Câu nói vừa mở miệng thì toàn bộ gian nhà trừ tiếng khóc của Du Du chỉ được âm thanh người nghe nhẹ nhàng hít khí lạnh.
Giang Hoài Sương dừng lại tay đang vuốt mắt nhưng thân thể trở nên cực kỳ cứng ngắc mất mấy giây, vừa nãy mình có phải là xuất hiện nghe ảo..."Vừa nãy, chị nói là giúp từ chối ai?" Giang Hoài Sương nhìn Tiền Hiểu Đồng, ngữ khi bình tĩnh nhưng thân thể không tự chủ nhẹ nhàng run rẩy.

Tiền Hiểu Đồng đang nắm tay Giang Hoài Sương, tự nhiên có thể cảm giác được Giang Hoài Sương phản ứng không tự nhiên, đột nhiên như nghĩ đến cái gì quay đầu kinh ngạc nhìn Tề Ngạn.
"Là không cẩn thận chạm đau con mắt, còn chưa kịp..." Tề Ngạn mặt ủy khuất nhìn lão bà mình kích động.
Tiền Hiểu Đồng vô cùng hi vọng trên đất có thể lập tức xuất hiện cái động để cho mình chui vào. Lúng túng ho khan hai tiếng, Tiền Hiểu Đồng đứng lên muốn nhanh chóng thu về bên người Tề Ngạn để trốn đi, chỉ tiếc tay của mình đang bị Giang Hoài Sương nắm chặt, tư thế rõ ràng không thả người.

"Vừa nãy chị nói là giúp từ chối ai?" Giang Hoài Sương không có lý sự với Tề Ngạn, ánh mắt chưa từ trên người Tiền Hiểu Đồng mà dời đi, nghiêm túc lại đem vấn đề của mình lặp lại.
"Lâm Thanh Lam từ Anh quốc trở về, có hẹn cùng Tề Ngạn thứ bảy gặp mặt." Tiền Hiểu Đồng cấp tốc nói xong, rút tay mình ra, co đến bên người Tề Ngạn, mạnh mẽ nhéo dưới eo Tề Ngạn. Không muốn giúp Lâm Thanh Lam chuyển lời mà Tiền Hiểu Đồng nhìn Giang Hoài Sương hồn bay phách lạc liền đau lòng, vì vậy càng là oán trách lão công mình nhiều chuyện.

Nguyên lai không phải nghe ảo sao. "Con mắt không được thoải mái, suy nghĩ vẫn là nên đi bệnh viện kiểm tra, hi vọng Tề mẹ bỏ qua cho. Tiểu Lạc cơm nước xong tự mình bắt xe trở về đi." Giang Hoài Sương hít sâu một cái như là khôi phục dáng vẻ trấn định dĩ vãng, nhẹ giọng dặn liền đứng dậy muốn đi.
"Cùng đi đi." Hứa Đan Lạc hoàn toàn không thể hiểu những người này đến cùng nói chuyện gì, chỉ là không khó nhìn ra Giang Hoài Sương hiện tại rất không ổn.
"Không muốn." Giang Hoài Sương không nói nhiều lời liền từ chối nhưng trong lời nói không có bất kỳ chỗ thương lượng. Hiện tại, chỉ muốn một mình, một mình yên tĩnh.

Hứa Đan Lạc còn đang suy nghĩ lại bị Tề Tử Vũ kéo. Bình tĩnh lại xem trừ Du Du, người trong phòng thần sắc cũng không quá tốt. Rõ ràng chỉ là lời mời đơn giản, làm sao mà ai ai cũng như gặp đại địch. Hứa Đan Lạc không hiểu vì vậy quyết định lưu lại làm rõ. Dựa theo tình huống của Giang Hoài Sương bây giờ muốn hỏi ra chuyện gì quả thực là nằm mơ.

"Thứ bảy buổi trưa mười giờ, lẩu Tô Ký." Đi ngang qua Tề Ngạn thì Giang Hoài Sương nhẹ giọng nói, liền nhanh chóng rời đi.
"Lão bà, xem, không phải là...A..." Tề Ngạn thấy Giang Hoài Sương đi còn báo thời gian hẹn cẩn thận, việc cấp bách tự nhiên là trước tiên dỗ dàng lão bà thật tốt.
"Hừ, dám vừa nãy lén lén lút lút theo tiểu Sương đi vào, không phải suy nghĩ cùng Lâm Thanh Lam gánh vác sao? Đã sớm nói rồi không được giúp, xem hiện tại tốt rồi!" Tiền Hiểu Đồng ôm lấy Du Du giúp con lau nước mắt, hỏa khí tới, không nhẹ không nặng đạp chân Tề Ngạn: "Vẫn là đối với Lâm Thanh lam tình cũ khó quên, liều mạng để tiểu Sương khó chịu, khó khăn cũng phải giúp?"

"Lão bà, không có, không biết phải làm sao thôi." Đối mặt Tiền Hiểu Đồng xù lông thay đổi hoàn toàn, Tề Ngạn đột nhiên cảm thấy coi như cả người đều có thêm cái miệng, vòng vo cũng xóa không sạch tội.
"Hai đứa nháo đủ chưa, muốn ồn ào trở về nhà bên mà nháo tiếp đi, ngay ở trước mặt hài tử, mọi người đều ở đây mà nháo cái gì đây?" Tề mẹ không nhịn nổi, mở miệng nói. An ủi vỗ vỗ vai Hứa Đan Lạc: "Tiểu Lạc ngoan, chúng ta đi ăn cơm, không cần để ý bọn họ."

Ăn cơm... Hứa Đan Lạc hiện tại tâm tư đều bay theo Giang Hoài Sương, nào còn có tâm tình ăn cơm. Hứa Đan Lạc dáng vẻ khổ sở tất nhiên là thấy được ở trong mắt Thang Biên Tâm, tuy không lên tiếng thế nhưng trong lòng hiểu rõ. Xem ra lần này, thực sự là phiền phức không ngừng, Thang Biên Tâm lén lút chạm chạm tay Tề Tử Vũ, trao đổi ánh mắt.
"Mẹ, xem hôm nay trong nhà cũng rất loạn, tiểu Sương lại đi bệnh viện, bữa cơm không bằng lần sau ăn đi. Hơn nữa có một số việc cũng không tiện để hài tử biết." Tề Tử Vũ kéo tay Hứa Đan Lạc: "Chúng con mang tiểu Lạc đi ra ngoài ăn đồ ăn rồi đưa về nhà."

Nghe được "Chúng con", Tề mẹ có chút oán khí nhìn Thang Biên Tâm, bất quá vẫn là người lớn, đối với việc Hứa Đan Lạc lần sau nhất định sẽ trở lại liền cho đi.
"Chúng ta đi nơi nào ăn cơm?" Tề Tử Vũ một bên xuống lầu một bên hỏi Hứa Đan Lạc.
"Đương nhiên là đi bệnh viện, gọi điện thoại hỏi một chút ở nơi nào." Hứa Đan Lạc hiện tại lòng tràn đầy đều là Giang Hoài Sương, khẩu vị đều không có, liền bắt đầu lục trong túi tìm di động.

"Không có ở bệnh viện." Thang Biên Tâm đi ở phía trước, đột nhiên dừng lại nói: "Lẽ nào em không nhìn ra là tìm cớ muốn một mình một chỗ sao?"
"Đúng nha vừa vặn chúng ta cũng nên tâm sự. Nếu như không đói bụng chúng ta tìm quán cà phê ngồi một chút đi." Thang Biên Tâm ngữ khi đột nhiên trở nên hơi cứng rắn để Tề Tử Vũ theo bản năng nhíu lông mày, bất quá cũng không tiếp tục nói gì nhiều, chỉ là lôi kéo tay Hứa Đan Lạc lên xe Thang Biên Tâm.

Hứa Đan Lạc đi rồi, Tề mẹ cũng không kiêng kỵ hỏi rõ chuyện Lâm Thanh Lam muốn thông qua Tề Ngạn hẹn Giang Hoài Sương gặp mặt, mà Tề Ngạn đúng là muốn giúp đỡ. Tề mẹ bình thường đoan trang hiền thục cũng nổi khùng cùng Tiền Hiểu Đồng quay về hướng Tề Ngạn chính là giáo huấn.

Ở chuyện trên Tề mẹ, Tiền Hiểu Đồng, Tề Tử Vũ thậm chí Thang Biên Tâm đều đối với Tề Ngạn hành vi rất là bất mãn. Người chung quy phải phân thân sơ xa gần, vì Lâm Thanh Lam để Giang Hoài Sương không vui nên mọi người rất là phẫn nộ. Đặc biệt là Tiền Hiểu Đồng đã từng chứng kiến toàn bộ sự việc cùng Tề mẹ chứng kiến một màn tan vỡ càng đối với Tề Ngạn giận dữ từ tâm mà ra.