Bhtt Edit Quan He Nuoi Duong Van Vong Nhien Chuong 81 Nghe Trom

Giang Hoài Sương biết mình đối với Hứa Đan Lạc là thật lòng, thậm chí nghiêm túc đồng ý kiên trì làm bạn từ từ phát triển, nếu Hứa Đan Lạc không ly khai trước chính mình chắc chắn sẽ không ruồng bỏ đoạn tình cảm này. Dù vậy tin Lâm Thanh Lam trở về, nếu nói trong lòng chưa từng nổi lên gợn sóng, vậy xác định là lời nói dối. Trên thế giới này chuyện cho dù dễ mất đi cũng lưu lại dấu vết. Huống chi chuyện năm đó, vết thương trong lòng Giang Hoài Sương chưa bao giờ lành. Vì vậy ở Tề gia khi nghe được Tiền Hiểu Đồng nói thì Giang Hoài Sương cảm thấy như trong nháy mắt bị vứt về Trường Hà ký ức (quăng vô sông trường hà cũng không sạch tội), không cách nào có thể giúp chuộc lỗi.
May mà, còn có Hứa Đan Lạc...

Sáng sớm tỉnh lại cảm thấy mọi thứ hôm qua giống như mộng cảnh. Giang Hoài Sương nhìn Hứa Đan Lạc còn ở bên người bình yên ngủ, đột nhiên có chút không thể tin tưởng, mình thẳng thắn mà bình tĩnh cùng nói ra đoạn chuyện cũ kia. Rõ ràng là mình giấu ở đáy lòng, xấu hổ khi nhìn người, phàm là nghĩ đến thì sẽ đau thấu tim gan nhưng dường như  đêm qua sau khi nói hết thì xoá tan hơn nửa áp lực.

Chân chính yêu nhau, sẽ không rời đi sao... Giang Hoài Sương nhớ tới câu hứa hẹn nhẹ nhàng mà kiên định kia, ấm áp dường như lúc này đã chiếu vào trong phòng giống như ánh mặt trời.

Chính miệng của Hứa Đan Lạc nhẹ nhàng định ước, Giang Hoài Sương hài lòng nhắm mắt lại. Những thứ như hứa hẹn, tin hay không lại như là một canh bạc, Giang Hoài Sương rất vui mừng khi lúc này chính mình vẫn còn đang đặt cược.

Vì vậy sau khi qua đêm ở khách sạn, khôi phục tâm trạng bình thường Giang Hoài Sương liền dẫn Hứa Đan Lạc về biệt thự. Cách cuộc hẹn với Lâm Thanh Lam còn lại hai ngày nhưng Giang Hoài Sương cùng Hứa Đan Lạc cực kỳ ăn ý không nhắc lại chuyện đó nữa. Bất kể là lúc trước Hứa Đan Lạc từ chối nghe Tề Tử Vũ giải thích hay là bây giờ thái độ hờ hững cũng làm cho Giang Hoài Sương cảm thấy sau khi thi đại học, Hứa Đan Lạc xác thực thay đổi rất nhiều.

Nguyên bản Tiểu loli ngoan ngoãn nghe lời, lại có chút xấu xa mưu ma chước quỷ, yêu thích dán mình làm nũng, lớn lên liền trở nên có chủ ý cùng tự lập. Hứa Đan Lạc trưởng thành là việc tốt nhưng Giang Hoài Sương trong lòng có chút là lạ. Tương đương việc Hứa Đan Lạc bắt đầu lớn lên, bắt đầu thành thục, bắt đầu tiếp xúc được càng nhiều người cùng càng thay đổi nhiều hơn, mình còn có thể là người quan trọng nhất trong lòng sao... Có thể hài tử sẽ gặp được người rất yêu thích mình, hoặc là mình rất yêu thích người ta, đến thời điểm đó chính mình nên làm gì... Giang Hoài Sương thường xuyên nghĩ như vậy. Yêu nhau, quan tâm, ngược lại có chút lo được lo mất...

Mặc kệ như thế nào thời gian trôi qua rất nhanh. Đảo mắt đã là sáng thứ bảy, ăn sáng xong, Giang ba cùng Giang mẹ lên thư phòng trên lầu, Giang Hoài Sương lôi kéo Hứa Đan Lạc rúc ở phòng khách xem ti vi. Tuy là không đề cập tới buổi hẹn cơm trưa kia nhưng Hứa Đan Lạc vẫn cảm giác được Giang Hoài Sương là lạ không giống như khẩn trương, đột nhiên có chút đau lòng. Lúc trước nghe Giang Hoài Sương kể chuyện đã qua, mình liền đối với Lâm Thanh Lam không có nửa phần hảo cảm, lại nghe được sau đó người kia lại vứt bỏ Giang Hoài Sương, hại chị ấy tự sát, tuy là tự nguyện thế nhưng đã để Hứa Đan Lạc đủ phẫn nộ. Thật không biết loại người gì còn trở về làm cái gì... Hứa Đan Lạc tuy là nội tâm tức giận bất bình thế nhưng không muốn biểu hiện ra nửa phần. Giang Hoài Sương đã đủ buồn phiền, mình tội gì lại làm cho thiêm phiền phức. Nhưng là ý nghĩ chán ghét Lâm Thanh Lam càng thêm mãnh liệt hơn.

"Phải đi rồi." Trên TV đã xuất hiện thông báo mười giờ sáng, Giang Hoài Sương chậm rãi đứng lên liền muốn trở về phòng thay quần áo.
Hứa Đan Lạc trơ mắt mà nhìn người kia đứng lên, đi hai bước, đang nhìn mình muốn nói lại thôi, trong lòng khó hiểu cũng hồi hộp theo. "Ừm..." Kỳ thực Hứa Đan Lạc nghĩ loại người xấu kia còn đi gặp làm cái gì.
"Em không sợ chị đi thì sẽ không trở lại à?" Giang Hoài Sương thấy gương mặt Hứa Đan Lạc nhẹ như mây gió, đột nhiên có chút khó chịu.

"( ⊙o⊙)..." Hứa Đan Lạc ngây người, tự mình là chưa từng có nghĩ tới nha... Giang Hoài Sương là người kiêu ngạo, hẳn là sẽ không quay lại với người đã từng thương tổn mình. Không đúng, lúc trước Giang Hoài Sương khổ sở như vậy là bởi vì thật sự rất yêu Lâm Thanh Lam. Như vậy nếu như gặp mặt lại sẽ phát sinh cái gì... Hứa Đan Lạc ảo não mà cúi đầu nhìn ngón tay, hai người gặp lại nhau thì cũng không đáng để mình khó chịu nhưng hoàn toàn chưa hề nghĩ tới nếu như Giang Hoài Sương tha thứ cho Lâm Thanh Lam, nếu như Lâm Thanh Lam chính là trở về muốn một lần nữa bắt đầu lại như vậy đến cùng sự tình sẽ biến thành thế nào ... Giang Hoài Sương nhìn Hứa Đan Lạc cúi đầu luẩn quẩn, trong lòng thoải mái. Còn tưởng rằng đối với chuyện mình đi gặp mối tình đầu thật sự không có phản ứng gì, xem ra là đánh giá quá cao, căn bản không nên nhìn mặt mà suy đoán.

"Chị sẽ trở về chứ..." Hứa Đan Lạc ngẩng đầu lên, mặt buồn rầu mà nhìn Giang Hoài Sương.

Lại thật ngu ngốc, thật sự... Giang Hoài Sương đối với trình độ Hứa Đan Lạc dễ bị lừa triệt để không biết nói gì nhưng trong lòng có chút hài lòng, nguyên bản bởi vì phải đi gặp Lâm Thanh Lam mà cảm xúc bàng hoàng cũng biến mất từ lúc nào. "Nếu như trong nhà có canh ngọt đang đợi, sẽ suy xét xem." Tuy giọng nói bình thản nhưng Giang Hoài Sương lại không che giấu được ý cười ở khóe mắt.

... Nhìn thấy Giang Hoài Sương có chút giảo hoạt, Hứa Đan Lạc liền hiểu được mình lại mắc câu. Bất quá có thể làm cho Giang Hoài Sương khôi phục lại trạng thái thoải mái, tựa hồ mình bị đùa giỡn đùa giỡn kỳ thực cũng không có sao. "Em sẽ nấu canh ngọt chờ chị trở về." Hứa Đan Lạc ngoan ngoãn đáp lời, đứng lên, dáng vẻ như muốn hướng về nhà bếp đi nhưng khi đi ngang bên người qua Giang Hoài Sương thì nhanh chóng hôn ở trên môi, tiếp theo lùi xa, hoạt bát le lưỡi cười: "Trước tiên đóng dấu, lạc đường còn có thể được chú cảnh sát trả lại."

Con dấu... Lại không phải kiểm dịch thịt heo, Giang Hoài Sương vuốt môi, dở khóc dở cười đảo mắt ở cầu thang, cũng còn tốt không có bị nhìn lén.

Tâm tình chuyển tốt, Giang Hoài Sương ra ngoài, Hứa Đan Lạc bắt đầu ngâm nguyên liệu chuẩn bị nấu canh ngọt. Hứa Đan Lạc chưa kịp đem nguyên liệu chuẩn bị đầy đủ thì Giang mẹ liền đến. Từ khi tết đến giờ Hứa Đan Lạc ít khi ở riêng cùng Giang mẹ, trong lòng liền dễ dàng hốt hoảng mà tình hình lúc này cảm thấy càng thêm nghiêm trọng. Vì vậy lúc Giang mẹ có ý định mang mình đi ra ngoài đi dạo, Hứa Đan Lạc tuy muốn làm canh ngọt cho Giang Hoài Sương nhưng vẫn là khuất phục. Vội vã đem nguyên liệu nấu đem đi ngâm xong, Hứa Đan Lạc liền theo Giang mẹ ra ngoài.

Lúc đó tài xế đem xe dừng ở cửa tiệm lẩu Tô Ký, nhìn thấy xe Giang Hoài Sương cách đó không xa, Hứa Đan Lạc chân có chút mềm nhũn, đột nhiên đối với lần mời này của Giang mẹ nảy sinh nghi vấn. Hứa Đan Lạc tràn đầy nghi vấn, hoảng loạn nhưng nỗ lực làm vẻ bình thường, tất nhiên Giang mẹ đều thấy ở trong mắt. Vì vậy đưa tay lôi kéo Hứa Đan Lạc phiền phiền nhiễu nhiễu xuống xe.

Mãi đến khi bị Giang mẹ kéo vào ghế trong tiệm cà phê cạnh tiệm lẩu Tô Ký , Hứa Đan Lạc mới vừa tìm được thần trí vừa bị dọa đi mất. Chỉ là Giang mẹ một mặt nghiêm túc mà cao thâm khó dò để Hứa Đan Lạc vẫn là không thể thả lỏng được.

"Chuyện của con cùng với tiểu Sương chúng ta đều đã biết, đối với chuyện đó chúng ta làm trưởng bối không đồng ý." Giang mẹ ngồi vào chỗ của mình, dặn dò bồi bàn đưa lên hai ly cà phê, chậm rãi mở miệng nhưng miễn cưỡng quay về Hứa Đan Lạc hạ xuống một câu nói.

Nghe được nửa câu đầu Hứa Đan Lạc trong lòng kinh hãi, lại tới nửa câu sau ngược lại không có bất ngờ quá to lớn. Có một số việc trước khi phát sinh, đều khiến người ta sợ hãi đoán đến đoán đi. Nhưng khi thật sự phát sinh dù cho là kết quả xấu nhất cũng chỉ là hình thức mà thôi, không có bàng hoàng như tưởng tượng. Hứa Đan Lạc nắm bắt góc áo, tay hơi nắm chặt, chuyển động nói chuyện nhưng không biết nên cái gì. Không khó đoán được Giang mẹ là mưu đồ đã lâu, thừa dịp Giang Hoài Sương không ở nhà kéo mình đi ra ngoài tỏ thái độ. Chỉ là Hứa Đan Lạc có chút không rõ, lẽ nào vừa nãy Giang mẹ không nhìn thấy Giang Hoài Sương dừng xe cách đây không xa sao?

Thấy Hứa Đan Lạc chỉ là nhìn chằm chằm ly cà phê truớc mặt, mím môi không có ý lên tiếng. Giang mẹ thở dài nói tiếp: "Con phải biết, tuy rằng con cùng tiểu Sương không có quan hệ máu mủ, thế nhưng tiểu Sương đứng ra nhận nuôi, hai ngươi trong lúc đó vai vế đã được định. Con còn nhỏ, tương lai còn gặp được nhiều người tốt. Coi như... Coi như tương lai vẫn yêu thích nữ nhân, chúng ta cũng sẽ không phản đối. Nhưng là tiểu Sương thì không được..."

"Tại sao, nếu như chỉ là bởi vì nhận nuôi, loại quan hệ trên pháp luật này có thể giải trừ, chúng con lại không phải thật sự là mẹ con." Hứa Đan Lạc rốt cục mở miệng, âm thanh trầm thấp nhưng từng chữ rõ ràng.

"Không được là không được." Giang mẹ cau mày: "Không biết, cũng không muốn biết là nghĩ như thế nào. Nói chung, không thể cùng Giang Hoài Sương yêu đương. Nếu như con chủ động đáp ứng tách ra, hiện tại có thể dùng danh nghĩa chuyển 10% cổ phần Giang thị cổ phần cho con. Đợi chúng ta trăm tuổi, cổ phần còn lại cũng đều là của con. Nếu như còn làm theo ý mình, chúng ta tất nhiên là có biện pháp cho con không có cách nào lấy đi một đồng xu từ Giang gia."

Điều kiện tương đối hậu hĩnh, Hứa Đan Lạc không hiểu tại sao Giang mẹ thà rằng ra điều kiện hậu hĩnh như vậy cũng không muốn mình và Giang Hoài Sương quen nhau...

Thấy Hứa Đan Lạc trầm mặc không mở miệng, Giang mẹ chỉ cho là đang suy nghĩ vì vậy trì hoãn khẩu khí, ôn nhu nói: "Xem loại tình cảm này thật sự không ổn định, coi như con cùng tiểu Sương quen nhau không muốn điều kiện kia, không phải cái gì cũng đều không có? Còn không bằng cầm cổ phần Giang, cả đời liền không cần vì tiền mà lo lắng."

"Con có thể tự mình kiếm tiền, tương lai cũng sẽ trả lại hai người tiền chi tiêu mấy năm chăm sóc cho con. Con thật sự không phải vì tiền mới bắt đầu, cũng sẽ không vì tiền mà tách ra..." Hứa Đan Lạc ngẩng đầu lên nhìn Giang mẹ con mắt hồi đáp.

"Con có thể không để ý cổ phần Giang thị, còn tiểu Sương thì sao đây? Nếu như hai ngươi kiên trì muốn yêu nhau, chúng ta sẽ thu hồi cổ phần trên tay Giang Hoài Sương. Rời khỏi Giang thị, còn có thể nở mày nở mặt như hiện tại sao?" Giang mẹ khẽ cắn răng, nếu làm người ác vậy thì không ngại lại tà ác hơn chút nữa.

Hứa Đan Lạc lòng bàn tay có chút chảy mồ hôi, không biết nên làm sao tiếp tục nói chuyện. Tuy rằng Hứa Đan Lạc vững tin tình cảm của cả hai thế nhưng không đoán được Giang mẹ lại phản đối mãnh liệt như vậy. Nếu như bọn họ thật sự thà rằng không nhận con, cũng không muốn mình và Giang Hoài Sương yêu nhau, như vậy Giang Hoài Sương sẽ làm thế nào... Hứa Đan Lạc có thể lớn tiếng mà nói mình cái gì cũng không muốn, chỉ cần có thể cùng Giang Hoài Sương ở cạnh nhau. Nhưng không thể thay Giang Hoài Sương nói.

Ngay lúc Hứa Đan Lạc luẩn quẩn đến đòi mạng, di động của Giang mẹ vang lên. Giang mẹ lấy điện thoại di động ra xem, đứng dậy đóng lại cửa phòng, đưa điện thoại di động thả xuống trên mặt bàn, ấn xuống nút speakerphone (loa ngoài).

Sau vài giây không có gì thì trong điện thoại truyền ra giọng nói của một người: "Em vẫn luôn đúng giờ, đã gọi món ăn, nhìn xem có muốn thêm gì đó không?" Giọng nói xa lạ nhưng có chút êm tai. Hứa Đan Lạc bị hành động của Giang mẹ làm cho khó hiểu nhưng người kia duỗi ra ngón tay để ở môi ra hiệu không được nói chuyện. Coi như Giang mẹ không làm cái tư thế đó, Hứa Đan Lạc cũng không nói nửa lời, bởi vì âm thanh trong điện thoại tiếp tục vang lên, là giọng nói quen thuộc, là Giang Hoài Sương.

"Không cần, làm khó chị vẫn còn nhớ một ít." Giang Hoài Sương giọng nói xa cách nhưng mang theo vài phần oán niệm rõ ràng.

Vâng... Nghe trộm! Hứa Đan Lạc kinh ngạc nhìn Giang mẹ, không thể tin lại đang nghe trộm Giang Hoài Sương cùng Lâm Thanh Lam nói chuyện, còn lôi kéo mình vào! Phản ứng đầu tiên của Hứa Đan Lạc chính là phóng tới sát vách phòng cà phê để nói cho Giang Hoài Sương biết nhưng không ngờ bị Giang mẹ nắm chặt. Hứa Đan Lạc không dám dùng đại lực lôi kéo, chỉ có thể hướng về điện thoại lớn tiếng mật báo cho Giang Hoài Sương.

Giang mẹ cười: "Chiếc di động kia đã sớm để yên tĩnh, trừ phi âm thanh có thể trực tiếp truyền tới quán ăn bên cạnh, bằng không đừng hy vọng có thể nghe được." Giang mẹ trên tay dùng mấy phần lực đem Hứa Đan Lạc kéo ngồi xuống ghế salông.

Hứa Đan Lạc không biết nói gì, điện thoại đã để yên tĩnh, vậy vừa nãy còn đối với mình là tư thế không cho phát ra âm thanh làm cái gì... Ngay thời khắc Hứa Đan Lạc cùng Giang mẹ một phen giằng co, Giang Hoài Sương cùng Lâm Thanh Lam đã hàn huyên xong xuôi, trong điện thoại di động đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh, thậm chí có thể nghe được âm thanh nồi lẩu sôi trào. Đường truyền di động không tốt... Hứa Đan Lạc thở dài nhưng trong lòng có chút sốt sắng. Giang mẹ làm cái này chắc không chỉ là nghe trộm đơn giản.

Nếu nói Hứa Đan Lạc không muốn biết Giang Hoài Sương sẽ cùng Lâm Thanh Lam đàm luận cái gì, đó là giả. Nhưng làm sao cũng không nghĩ tới lại là thông qua loại phương pháp này mà biết...