Cd Thien Kim Sung Ta Y Hoang Hau Chuong 128

Mộ Dung Cẩm đẩy Lạc Anh Cách đang dìu nàng ra, đi từng bước về phía Phệ Thiên, sự quyết tuyệt trong đôi mắt kia làm cho Phệ Thiên nhướn mày: "Ngươi muốn làm gì?"

Mộ Dung Cẩm bước đến trước mặt hắn, trong mắt chứa ánh sáng long lanh, nàng lại quật cường không cho nó chảy xuống, dáng vẻ của nàng nhìn qua cô độc mà khiến người ta đau lòng, nhưng Phệ Thiên lại không có một chút xúc động, chỉ nhìn nàng.

Nàng biết trái tim của Phệ Thiên lạnh lẽo bao nhiêu, biết ông ta vô tình thế nào, nàng chưa từng nghĩ đến cầu xin ông ta, bởi vì điều đó hoàn toàn là vô dụng, trước mặt Phệ Thiên, ngay cả năng lực cậy mạnh nàng cũng không có, cũng chỉ có đứng tại chỗ này, nàng mới ý thức được bản thân nhỏ bé cỡ nào.

"Rốt cuộc ông muốn ta buông bỏ cái gì, thì ông mới cứu bọn họ?"

Mắt phượng của Phệ Thiên xoay một vòng: "Ta nghĩ ta đã nói rất rõ ràng rồi, quyền lựa chọn nằm trong tay ngươi!"

Mộ Dung Cẩm im lặng, dựa vào bên cạnh giường mềm của Phệ Thiên, cúi đầu khom xuống, không phải thỏa hiệp, mà là không muốn để cho ông ta thấy nét ẩm ướt trong mắt nàng: "Ta không muốn quên đi!"

Không dễ dàng gì nàng mới có được cảm tình của một con người, không dễ dàng gì mới hiểu được tình yêu nam nữ, tuy rằng đau khổ, chua xót, nhưng nàng không muốn quên, cũng không thể quên.

Phệ Thiên nâng cằm Mộ Dung Cẩm lên, yêu thương lau đi ẩm ướt bên khóe mắt nàng, giọng nói dịu dàng như thì thầm bên tai người yêu, nhưng giọng điệu kia phảng phất như đâm từng dao từng dao vào tim Mộ Dung Cẩm: "Nhóc con, ngươi có biết đối với ngươi ta đã khoan dung biết bao nhiêu? Nếu như là kẻ khác, e rằng hiện tại sớm đã xuống mười tám tầng địa ngục rồi, nhưng ta không đành lòng bỏ ngươi, nên ta mới để cho ngươi quên đi bọn chúng, nếu không, ta đã để cho ngươi tận mắt chứng kiến ta tiễn từng đứa xuống địa ngục rồi!"

Phệ Thiên, ông ác độc thật, ác độc hơn bất kì ai, đây là từ duy nhất nàng có thể tìm được để hình dung ông ta trong suốt bao nhiêu năm nay; mà thứ ông ta am hiểu nhất chính là ép người ta vào đường cùng, nhìn những người đó nằm trong tay ông ta vùng vẫy giãy chết, hoặc là cứ thế chết đi, hoặc là sống lại nơi cùng đường.

"Phệ Thiên, chúng ta cá cược một lần được không?"

Phệ Thiên cúi đầu đến gần Mộ Dung Cẩm, khóe môi gần như sát bên cạnh môi, hơi thở như hương lan: "Cược cái gì?"

"Cược ta hôm nay giết chết ông!"

Nghe vậy, Phệ Thiên nổi lên hứng thú: "Cá cược không tệ đấy, tiền cược thế nào?"

"Nếu như ta thắng, Ma Vực là của ta, tất cả mọi thứ của ông đều là của ta, đương nhiên bao gồm cả hai thứ kia, nếu như ta thua, ta sẽ tự tay giết bọn họ, hơn nữa nuốt cả viên thuốc này, một đời làm nô lệ!"

"Đừng mà! Cẩm nhi!" Thân thể của Lạc Anh Cách vừa mới bị Mộ Dung Cẩm cố định tại chỗ, bây giờ nghe đối thoại của hai người, kích động không thôi, sắc mặt run rẩy: "Cẩm nhi, đừng đánh cược với hắn, chúng ta không cần nàng làm như thế!"

Mộ Dung Cẩm không nói gì, phất tay cho người đỡ Lạc Anh Cách ngồi lên ghế dựa một bên, cho người mời Bạch Vân vào chăm sóc Lạc Anh Cách, rồi mới nhìn về phía Phệ Thiên: "Thế nào, quyết định rồi chứ?"

Phệ Thiên hiển nhiên là hứng thú mười phần, gật đầu: "Ta cược với ngươi, nhưng mà phải thêm chút tiền cược, ví dụ như ngươi thì làm nữ nhân của ta, thế nào?"

Lạc Anh Cách phun một ngụm máu ra: "Cẩm nhi, đừng, xin nàng! Đừng mà!"

Mộ Dung Cẩm nhìn đôi mắt đau thương của Lạc Anh Cách, bất đắc dĩ quay ra: "Được!"

Mộ Dung Cẩm chỉ về phía Tần Phi Nguyệt trên đất: "Cho người giữ lại tính mạng của huynh ấy!"

"Đó là lẽ đương nhiên thôi."

Tất cả đã sẵn sàng, vậy thì bắt đầu thôi! Mộ Dung Cẩm một tay nắm xích sắt, một tay cầm dao găm, biểu cảm trên mặt là vẻ trầm trọng chưa từng có, mà trong mắt nàng đều là sự quyết tuyệt; quyết đấu với Phệ Thiên nàng hoàn toàn không nắm chắc, nhưng hôm nay, nàng đã không còn đường lui rồi, nàng không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết trước mặt mình.

Mộ Dung Cẩm biết Phệ Thiên sẽ không dễ dàng ra tay, coi như người ra tay trước sẽ dễ thua, nhưng hôm nay nàng không thể không ra tay, hơi thở quanh người nhân đó trở nên sắc bén, xích sắt trong tay bị nàng ném ra theo hình lốc xoáy, mà cả người nàng lại vọt ra từ giữa lốc xoáy, dao găm trong tay mang theo sát khí bén nhọn đâm về phía Phệ Thiên; một loạt hành động của nàng chỉ hoàn thành trong nháy mắt, đây là kỹ thuật giết chắc, gần như không ai có thể thoát khỏi một chiêu này, nhưng Phệ Thiên lại là ngoại lệ.

Hắn thong dong từ tốn nghiêng người né thanh dao găm của Mộ Dung Cẩm, sau đó bóng người chợt lóe lên, cả người đã hạ xuống ngồi lên một cái ghế dựa khác; mà tốc độ của Mộ Dung Cẩm cũng không chậm, hiển nhiên biết rằng một kích này không lấy được mạng của Phệ Thiên, nên xoay người nắm xích sắt lại, trực tiếp đánh úp về phía Phệ Thiên đang ngồi.

Xích sắt đánh trúng Phệ Thiên, bóng dáng của Phệ Thiên tan biết trong nháy mắt, hiển nhiên đó không phải là người thật, mà là ảo ảnh lưu lại do ông ta di chuyển quá nhanh; sau lưng Mộ Dung Cẩm như mọc một con mắt vậy, một đầu khác của xích sắt từ sau lưng đâm qua, mang theo sát ý lạnh lẽo bén nhọn.

Thân ảnh của Phệ Thiên vừa xuất hiện, không thể không giơ tay bắt lấy xích sắt, sau đó kéo nhẹ một cái, nhưng lại mang theo sức lực ngàn cân; Mộ Dung Cẩm quấn một đoạn xích sắt lên tay mình, nàng biết bây giờ muốn chống chọi với Phệ Thiên chỉ có dùng nội lực, mà nội lực của nàng sao có thể là đối thủ của Phệ Thiên người đã sống không biết bao nhiêu năm rồi? Nhưng không thử sao được chứ?

Mộ Dung Cẩm không biết từ đâu lấy ra một nắm thuốc, trực tiếp quăng vào trong miệng, sau đó vận công toàn thân, phút chốc làm cho xích sắt căng ra; trong lúc Mộ Dung Cẩm nuốt thuốc vào, trong mắt Phệ Thiên đã có một tia tức giận, nhưng rất nhạt, không ai phát hiện.

Nội lực hùng mạnh đối nghịch nhau, luồng gió xung quanh hai người hình thành một lốc xoáy, từng lớp từng lớp sàn nhà bị tốc lên, sau đó là bàn, ghế, cuối cùng là trần nhà và cột trụ, trong nháy mắt, vốn là cung điện hoa lệ đã biến thành một đống phế tích, mà hai người giữa đống phế tích đó vẫn còn vận công, trên trán Mộ Dung Cẩm mồ hôi đầm đìa, chật vật không chịu nổi, mà Phệ Thiên thì ngược lại vô cùng nhàn nhã, dường như không hề có tí áp lực nào, ai thắng ai thua vừa nhìn là biết.

Mộ Dung Cẩm làm sao không biết mình thua rồi chứ, nhưng sao nàng có thể thua như thế? Sao nàng cam tâm thua như vậy? Nàng nghiến răng, một tay khác cầm dao găm rạch lên mạch máu trên tay đang nắm xích sắt, máu tuôn như suối, dòng máu đỏ tươi chảy sang xích sắt, từng chút từng chút biến thành màu tím, cuối cùng biến thành màu đen, Mộ Dung Cẩm nhớ Phệ Thiên từng nói máu màu đen chính là màu sắc của ác ma!

Phệ Thiên nhìn dòng máu kia, nụ cười buồn chán kia biến mất, chỉ có tức giận và không dám tin, dòng máu đen biến thành từng sợi từng sợi dây leo quấn lên, Phệ Thiên không thể không gia tăng nội lực giằng mạnh khỏi dây xích, mà Mộ Dung Cẩm lại nhân lúc này liều mạng xông qua, dao găm đâm vào lồng ngực của Phệ Thiên.

"Phụt!" Dao găm cắm vào, máu tuôn như suối, Mộ Dung Cẩm phủ lên trước ngực Phệ Thiên, suy yếu cười: "Ta thắng rồi!"

Phệ Thiên cười lạnh: "Ngươi nghĩ ngươi đã thắng rồi sao? Ta nhớ ta đã từng nói với ngươi, ta có thân thể bất tử, cho dù ngươi moi cả trái tim ta ra, cũng không thể giết ta được; mà ngươi lại thề son sắt muốn giết ta, ngươi không cảm thấy rằng mình quá ngây thơ à?"

Lời nói của Phệ Thiên như một luồng sét kinh hoàng, kinh hoàng đến mức khiến cho thế giới của Mộ Dung Cẩm thuận lợi trở nên trống rỗng: "Ông..." Nói như vây, là nàng thua rồi sao? Nàng thật sự thua rồi sao? Nàng liều mạng phá đứt gân mạch, liều mạng hủy đi cách đánh của mình, cuối cùng thế mà lại thua rồi!

Tuy đã từng nghĩ đến kết quả này, nhưng lúc kết quả đến, vì sao nàng lại khó chấp nhận thế này?

Tuyệt vọng cực độ, trước mắt Mộ Dung Cẩm tối sầm, cả người chợt mất đi ý thức.

Phệ Thiên ôm Mộ Dung Cẩm, vết thương trước ngực không cần dùng thuốc vẫn đang tự mình khép lại, ông ta cười khẽ, có chút hoài niệm: "Đã bao nhiêu năm rồi không bị thương nhỉ?"

Bế Mộ Dung Cẩm lên, xoay người đi về hướng khác; mà Lạc Anh Cách vừa giải huyệt chợt vọt qua, thân thể yếu ớt khiến cả người hắn nhìn qua càng thêm tái nhợt, y kích động ngăn Phệ Thiên lại: "Ông không thể mang nàng ấy đi, ông trả nàng ấy cho ta!"

Phệ Thiên cười lạnh, trong mắt đều là khinh thường: "Ngươi là gì của nó?"

"Ta... Ta là người yêu nàng, ông trả nàng lại cho ta!" Lúc này Lạc Anh Cách đã không thể cảm nhận được hơi thở của Mộ Dung Cẩm nữa, trong lòng y đã tuyệt vọng thành một mảnh tro tàn, tại sao? Tại sao lại biến thành kết cục thế này?

Phệ Thiên nhìn dáng vẻ phảng phất như mất đi cả thế giới của Lạc Anh Cách, không hề có một chút cảm động hay đồng tình, chỉ có sự lạnh lẽo càng ngày càng dày đặc, rất nhiều năm rồi, ông ta cũng chưa từng nếm mùi vị tức giận, nhưng hôm nay lần đầu tiên ông ta giận đến muốn đại khai sát giới!

Nội lực mạnh mẽ trực tiếp hất bay Lạc Anh Cách ra ngoài, Lạc Anh Cách đụng vào cây cột rồi ngất xỉu, Bạch Vân đỡ y lên, phức tạp nhìn Phệ Thiên: "Sư thúc, người tha cho hắn đi!"

Phệ Thiên lạnh lùng nhìn hắn một cái, bế Mộ Dung Cẩm rời khỏi.

Trong phòng thuốc, vẫn là hồ thuốc cực lớn như trước, hai người lõa thể đối diện nhau, Mộ Dung Cẩm đã không còn hơi thở, chỉ có thể mặc cho Phệ Thiên ôm lấy, Phệ Thiên nhìn Mộ Dung Cẩm, ngón tay thon dài luồn qua tóc của nàng, trên mặt là vẻ quấn quít và không muốn rời xa mà Mộ Dung Cẩm chưa từng thấy qua: "Ngươi có biết, cách duy nhất để giết ta, chính là ngươi tự tổn thương chính mình!"

Giơ tay phủ lên lưng nàng, nơi đó, ông ta có thể cảm nhận được trái tim đó, chỉ là lúc này nó đã bắt đầu không đập nữa: "Ngươi sao có thể biết được, trái tim của ta vẫn luôn đập trong cơ thể của ngươi, sao ngươi lại có thể biết được, ta cho ngươi biết bao nhiêu tình cảm, hôm nay ta sẽ lấy nó về!"

...

Mộ Dung Cẩm chậm rãi mở mắt, nhìn tấm rèm che màu trắng, có chút sửng sốt thất thần, đây là đâu?

"Tiểu thư, người tỉnh rồi! Tốt quá!" Mộ Dung Cẩm bị người ta kích động ôm lấy, nàng xoay đầu nhìn qua, có chút không dám xác định: "Đường Trúc?"

Đường Trúc gật đầu, mặt đầy ý cười, khóe mắt lại như có nước mắt: "Tiểu thư, người đã ngủ mê mấy ngày rồi đó, cuối cùng cũng tỉnh lại, thật tốt quá! Muội đi báo cho tướng quân, để ngài ấy đến xem người!"

"Cái gì? Tướng quân?" Mộ Dung Cẩm trở tay nắm lấy Đường Trúc: "Muội nói rõ ràng xem, chuyện này là sao?"

"Phút chốc gấp gáp muội quên mất tiểu thư được tìm thấy lúc hôn mê." Đường Trúc cười khẽ, rồi mới giải thích: "Năm ngày trước muội trông thấy tiểu thư nằm trong một bụi cỏ ở ngoài thành, lúc ấy toàn thân tiểu thư lạnh băng, nhưng lại không có gì bất thường cả, tuy muội nghi ngờ, nhưng vẫn cõng tiểu thư trở về, vẫn luôn quan tâm chăm sóc, chỉ chờ tiểu thư tỉnh lại."

"Đây là thành Cửu Hoa của Phong quốc, một trăm năm trước nơi này từng có một trận ôn dịch, nên đã trở nên hoang phế; tướng quân cũng chưa chết, hôm đó lúc quan binh đến truyền tin tướng quân đã phát hiện ra điều khác thường, nên đã đổi y phục với một quan quân có thân hình tương tự ngài ấy, nhưng ngài ấy còn chưa kịp thông báo cho tiểu thư đã xảy ra chuyện như thế này rồi, lúc Văn quân sư chạy đến vừa lúc trông thấy cảnh tượng tiểu thư nhảy xuống vực, tìm tòi không có kết quả, cuối cùng Văn quân sư và tướng quân mang theo đội quân thiếu niên và một vài tướng sĩ trung thành của nhà Mộ Dung rời đi, sau đó thì vẫn luôn đóng tại nơi này."

Như vậy à! Mộ Dung Cẩm than nhẹ, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nàng lại không phát hiện rốt cuộc không đúng chỗ nào, bất đắc dĩ ngồi lên: "Đi gọi phụ thân ta đến đây đi!"

"Cẩm nhi! Cẩm nhi!" Mộ Dung Chinh gần như là lảo đảo đi vào, kích động nắm lấy tay Mộ Dung Cẩm: "Cẩm nhi, con tỉnh rồi? Cuối cùng con cũng tỉnh rồi!"

"Cẩm nhi! Có chỗ nào thấy không thoải mái không?"

"Cẩm nhi, chuyện lần trước là phụ thân không tốt, nếu như phụ thân đi tìm con sớm một chút thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy rồi!"

"Cẩm nhi, đều tại phụ thân cả!"

Mộ Dung Cẩm nhìn Mộ Dung Chinh rõ ràng lại già thêm mấy tuổi, trong chốc lát lại không biết nên nói gì mới tốt: "Phụ thân buông bỏ Thiên Khải, là vì muốn tìm ra người năm xưa đã diệt cả nhà Mộ Dung ta phải không?"

Thân thể Mộ Dung Chinh chấn động, mặt lộ ra vẻ tang thương, gật đầu: "Mấy năm nay thực ra phụ thân vẫn đang tra, lúc trong quân đội không có chuyện gì, ta để cho thế thân làm thay, mà ta thì đi khắp giang hồ, muốn tìm ra dấu vết; đáng tiếc đã bao nhiêu năm rồi, vẫn không có một chút tin tức nào."

"Vậy phụ thân có từng nghĩ đến, có khi nào là người nhà Mộ Dung làm không?"

Mộ Dung Chinh lập tức lắc đầu: "Sao có thể? Người của nhà Mộ Dung ta, đến nay chỉ còn lại phụ thân con chúng ta, huống chi cho dù trong nội bộ nhà Mộ Dung có thù hằn, cũng không phát rồ đến mức phải tiêu diệt cả dòng tộc chứ?"

Mộ Dung Cẩm cười khẽ: "Người có còn nhớ lúc bị tru diệt, tổng cộng đã chết bao nhiêu người không?"

Mộ Dung Chinh suy nghĩ một lúc, đau thương nói: "Cả tộc Mộ Dung dòng chính ba mươi bảy người, dòng thứ một trăm mười ba người, người hầu nô bộc hai trăm sáu mươi chín người, tổng cộng bốn trăm mười chín người."

"Thế lúc chôn cất, phụ thân có từng kiểm qua thi thể?"

Mộ Dung Chinh lắc đầu, năm xưa ông đã đau lòng vô tận, mới đầu là đau lòng đến cuối cùng là chết lặng, nếu như không có sự xuất hiện của Mộ Dung Cẩm, e rằng ông cũng cứ thế chết tại nơi đó rồi.

Mộ Dung Cẩm khép hờ mắt: "Phụ thân, người có biết không, con đã từng làm một chút chuyện đại nghịch bất đạo."

"Chuyện gì?"

"Tất cả mọi người của nhà Mộ Dung đều được chôn tại lăng Mộ Dung ở ngoại thành Vân Đô, bởi vì chết một lần quá nhiều, nên không thể xây riêng từng mộ phần, ngoại trừ dòng chính là chia ra mai táng, còn lại đều chôn cất cùng nhau, thời gian lâu rồi, thi thể phân hủy, căn bản không thể phân rõ ai là ai."

"Mà những người đó sợ rằng có nằm mơ cũng không ngờ, con sẽ mang theo binh lính đến đào lên mộ phần của nhà Mộ Dung, mang tất cả thi thể ra ngoài, sắp lại từng bộ một."

Mộ Dung Chinh hoàn toàn kinh hãi, đây là chuyện mà một nữ tử có thể làm được ư? Đào mộ tổ của dòng tộc mình, lại còn muốn sắp xếp lại những thi thể đó?

"Con nhớ lúc đó khi con đếm, chỉ có ba trăm bảy mươi mốt người, còn thiếu thi thể của bốn mươi tám người, không cần nghi ngờ, ngay cả mộ phần của tổ mẫu và mẫu thân con cũng đào lên rồi, cũng không tìm thấy thi thể nào khác, nên con mới nghi ngờ là người trong nhà Mộ Dung ta!"

Đôi tay của Mộ Dung Chinh run rẩy đến dường như sắp hỏng mất: "Con... Con con... Con lại đào cả mộ phần của tổ mẫu và mẫu thân của con?"

"Bốp!" Một cái tát hung hăng quất vào mặt Mộ Dung Cẩm, Mộ Dung Cẩm đau đến lệch sang một bên, bên má sưng phồng nàng lại tựa như không có cảm giác; mà Mộ Dung Chinh lại tức đến mức thiếu chút nữa điên lên: "Súc sinh, sao con có thể làm ra chuyện cầm thú như thế? Đó là tổ mẫu và mẫu thân của con đó!"

Mộ Dung Cẩm nhắm mắt: "Con đã từng thấy ngọc bội mang tên đại diện của một người thuộc dòng chính của nhà Mộ Dung ở tiệm ngọc, trên đó có một chữ 'Xương', nếu như con nhớ không lầm, đó là tên của nhị thúc, sau đó con thuận đường điều tra xuống, lại tra được người mang ngọc bội đến cầm đã chết rồi, nhưng người đó không phải Mộ Dung Xương, vì vậy con đã nổi lên lòng nghi ngờ."

"Cho nên cuối cùng con bới cả tổ phần của nhà Mộ Dung ta lên?" Mộ Dung Chinh tức đến muốn vung tay thêm lần nữa, nhưng cố tình dáng vẻ của Mộ Dung Cẩm khiến ông không thể đánh xuống được.

"Không phải phụ thân muốn điều tra chân tướng năm xưa nhà Mộ Dung bị diệt môn sao? Đây chính là manh mối quan trọng nhất!"

"Cho dù phụ thân tra không được, cũng sẽ không làm phiền nơi yên nghỉ của người đã khuất, con làm như thế, làm sao đối mặt với tổ mẫu và mẫu thân của con đây?"

Mộ Dung Cẩm rất muốn nói, trong thế giới của nàng vốn không hề có hai từ đó, trong mắt của nàng đó chẳng qua chỉ là hai cái xác mà thôi.

Cuối cùng Mộ Dung Chinh bị Mộ Dung Cẩm làm cho tức đến phẩy tay áo bỏ đi, đó là lần đầu tiên Mộ Dung Cẩm thấy Mộ Dung Chinh tức giận đến thế. Mộ Dung Cẩm nhắm mắt lại, cảm nhận tình cảm ấm áp trở nên lạnh lẽo từng chút.

Bỗng nhiên, nàng nhớ đến Lạc Anh Cách và Tần Phi Nguyệt, cũng không biết bọn họ thế nào rồi? Nhưng mà, bọn họ có ra sao, hiện tại bộ dạng nàng thế này còn có thể lo lắng được gì nữa chứ? Ngay cả tại sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này, tại sao vẫn còn sống cũng không biết, đâu còn thời gian đi lo lắng cho bọn họ chứ?

Sờ soạng trên người, cuốn Thiên Y Thần Điển kia đã không thấy đâu rồi, nàng cầu nguyện trong lòng, hi vọng cuốn Thần Điển đó bị Phệ Thiên lấy đi cứu Lạc Anh Cách rồi, hi vọng là như thế thì tốt biết mấy.

Mộ Dung Cẩm nghĩ như thế, vẫn cảm thấy trong lòng vẫn có chút trống rỗng, vẫn cảm thấy dường như mình đã mất đi thứ gì đó, nhưng nàng nghĩ mãi vẫn không ra, giống như thật sự đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng.

Chập tối, Mộ Dung Cẩm lần nữa thấy Mộ Dung Chinh, không còn dáng vẻ tức giận đùng đùng nữa, ngược lại rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến cho Mộ Dung Cẩm không biết nên dùng từ gì để hình dung.

Mộ Dung Chinh nhìn Mộ Dung Cẩm, trong mắt là nét phức tạp Mộ Dung Cẩm nhìn không hiểu, mà câu đầu tiên ông hỏi lại là: "Ngươi là ai?"

Lòng Mộ Dung Cẩm chợt lạnh, không ngờ cái cuối cùng mình nhận được lại là kết cục như thế này!

"Vậy phụ thân cho rằng con là ai?"

Trên mặt Mộ Dung Chinh lộ ra vẻ đau khổ: "Ta không biết, mấy năm nay ta vẫn luôn tự gạt mình, nhưng hiện tại ta thật sự không có cách nào xem thường vấn đề này nữa!"

"Cẩm nhi từ nhỏ đã yếu ớt, ta chưa từng để cho con bé tập võ, hơn nữa lúc thảm họa diệt môn xảy ra, ngươi chưa đến bảy tuổi, một đứa bé nho nhỏ, lại có thể ép mấy sát thủ lợi hại lùi lại, lúc đó ta cực kì chấn động, nữ nhi đã mất rồi lại được khiến cho ta xem nhẹ vấn đề này, nhưng... Hiện tại ta không gạt nổi chính mình nữa rồi!"

"Vậy nên bây giờ phụ thân hoài nghi con không phải nữ nhi của người?"

Theo cái gật đầu của Mộ Dung Chinh, thoáng chốc Mộ Dung Cẩm cảm thấy cả người mình phảng phất như rơi vào hầm băng vậy, đây chính là sự kiên trì trong mười năm của nàng ư? Giơ tay phủ lên lòng của mình, nhưng lồng ngực của mình lại không có nhịp tim, thì ra thứ nàng đánh mất... là trái tim!