Cd Thien Kim Sung Ta Y Hoang Hau Chuong 58 Tieu Cao Trieu Ba Van Boc Phat Cau Xin Dinh Thu Linh 2

Nhưng Đông Phương Triệt lại nhảy lên lễ đài trước, rút trường kiếm ra đứng chắp tay, hiên ngang mạnh mẽ, ngọc thụ lâm phong. Gương mặt hắn sương lạnh sắc bén nhìn chằm chằm Hàn Anh: "Bổn vương đấu với Hàn nhị công tử."

Lễ quan lăn bò đi xuống, sắc mặt Hàn Anh hơi nặng nề: "Vương gia, xin mời!"

Dứt lời cũng không đợi Đông Phương Triệt ra tay đã ra chiêu trước, mà Đông Phương Triệt cũng bất mãn, gần như ra tay cùng lúc. Hai người bay nhanh tới đánh với nhau, bóng kiếm không ngừng lóe lên trong ánh tà dương, hai người đánh đến khó mà phân biệt là ai với ai. Cây quạt của Hàn Anh được gấp lại múa như một chủy thủ, trên quạt còn giấu rất nhiều lưỡi dao tẩm độc sắc bén, mỗi một chiêu đều ẩn hiện những tia sáng xanh, kinh người vô cùng. Nhưng những chiêu nham hiểm này không thể đánh được lên người của Đông Phương Triệt.

Đông Phương Triệt vung trường kiếm, kiếm khí giống như cầu vồng xẹt qua bầu trời, mỗi một kiếm là một phần mở rộng, chiêu thức khí phách nhưng không mất đi ưu nhã, giống như người hắn vậy.

Qua mười chiêu, Hàn Anh thấy mình luôn không chiếm được thượng phong, cảm thấy tức giận, mắt nheo lại, một tay ở sau lưng âm thầm tụ chưởng, nhưng, trong nháy mắt trưởng kia sắp vung ra, Đông Phương Triệt phi thân, xoay hai vòng trên không trung, một chân mạnh mẽ đứng lên cổ của hắn, chân còn lại trực tiếp đá vào ngực Hàn Anh, một cước đá bay hắn. Ngay sau đó phi thân đuổi theo, bàn tay tung ra, bốn chưởng nhanh chóng đánh lên trên người Hàn Anh, trực tiếp làm cho hắn trọng thương rơi xuống đất, máu tươi chảy ra từ mũi miệng của Hàn Anh, muốn dừng cũng không dừng được.

"Khánh vương chiến thắng!"

"Khánh vương giỏi lắm!"

"Khánh vương..."

Tất cả mọi người đều hoan hô. Hàn quốc công thấy con trai thứ hai của mình bị trọng thương, không lo lắng, ngược lại chán ghét cau mày, kêu người khiêng hắn đi xuống, sau đó thản nhiên nhìn mọi người hoan hô, hiển nhiên là một người vô cùng lãnh huyết.

Đông Phương Khải trầm ngâm chốc lát, nhìn sang: "Thái tử, hiện tại còn vị cuối cùng rồi!"

Đông Phương Trạch liếc mắt nhìn Mộ Dung Cẩm bên cạnh, Mộ Dung Cẩm chớp mắt, khép lại áo choàng trên người, mũi chân điểm một cái, cả người bay trên không, vững vàng rơi xuống đài cao, đối diện với Đông Phương Triệt. Nàng nhìn người đối diện, nhưng không hề lên tiếng.

Mà Đông Phương Nhuận mới chạy về đế đô không tới một ngày ở dưới đài nghi hoặc nhìn hai người trên đài cao. Hắn cảm giác người kia có chút quen thuộc, nhưng hắn không nhớ rõ môn hạ của thái tử có một vị mưu sĩ này?

Đông Phương Triệt thu kiếm ở sau lưng, lạnh lùng nhìn Mộ Dung Cẩm: "Rốt cuộc các hạ là cao nhân phương nào, vì sao phải giấu đầu giấu đuôi, chẳng lẽ là người khác không thể nhận ra sao?"

Mộ Dung Cẩm không nói, chỉ giơ tay lên làm một động tác xin mời. Đông Phương Triệt hơi tức giận, nhưng rất nhanh khắc chế tâm tình của mình, trường kiếm run lên, nhanh chóng đâm qua. Mộ Dung Cẩm kéo dài khoảng cách, giá đựng binh khí cách xa một trượng lại động, toàn bộ nhắm hướng Đông Phương Triệt đập tới. Đông Phương Triệt cả kinh, nhanh chóng dừng công kích lại xoay người tránh né. Mộ Dung Cẩm nhân cơ hội này rút một cây mộc côn lấn người mà đến, không chút khách khí đâm tới.

Đông Phương Triệt thấy vũ khí của nàng là mộc côn, có cảm giác bị khinh thường, nhưng lại không dám khinh thường, cẩn thận ứng phó. Bất đắc dĩ đấu pháp của hắn quân tử, mà côn pháp của Mộ Dung Cẩm lại bén nhọn thấm người, ra chiêu đều là sát chiêu, hơn nữa trực tiếp đánh vào chỗ yếu, hắn lại không dám công kích, chỉ có thể xoay người lại buông tay, vô cùng nhếch nhác liên tục bại lui.

Đông Phương Trạch quan sát cũng nheo mắt lại, nếu không phải đã biết người này là Mộ Dung Cẩm, hắn còn tưởng rằng là bị người khác biến thành. Đại tiểu thư phủ tướng quân không lạnh không nóng, tại sao lại có võ công cao cường như vậy? Thậm chí lão tứ chỉ có thể lui về phía sau. Mặc dù hắn tra được một ít chuyện của Mộ Dung Cẩm, nhưng vẫn là quá ít. Mà võ công cao cường như vậy, cũng không phải là Mộ Dung tiểu thư không tập võ có được.

Sắc mặt Đông Phương Thực và Đông Phương Hồng đều rất khó coi. Hai người của họ đều bị trọng thương, đoán chừng vòng kế tiếp không thể đấu tiếp được. Hiện tại người vô địch cuối cùng sẽ ở trong trận đấu này, bọn họ là không có phần nữa rồi. Ánh mắt mờ mịt của Đông Phương Thực rơi trên người Đông Phương Trạch: "Thần đệ rất muốn biết được từ đâu mà hoàng huynh tìm đến được một người tài ba như vậy, lại có thể không phân cao thấp được với Triệt?"

Đông Phương Hồng cũng phụ họa: "Đúng vậy, sớm muộn gì cũng biết, thái tử cũng không cần che giấu, nói ra cho mọi người nghe một chút không được sao?"

Đông Phương Trạch thu hồi nét mặt sửng sốt, khiêm tốn tao nhã cười một tiếng: "Bổn điện nói rồi, chỉ có vào lúc cuối cùng mới có thể công bố, các ngươi gấp gáp như vậy làm gì, tất cả đều sẽ được thấy không phải sao?"

Nhất thời hai người không nói được câu nào, mà Đông Phương Khải lại đang say sưa hứng thú, so với những trận đấu trước, hiển nhiên giờ phút này hai người so chiêu khiến hắn hứng thú hơn. Võ công của Đông Phương Triệt cao bao nhiêu hắn biết rõ một hai, mặc kệ trong hoàng thất hay con cháu quý tộc, võ công của Đông Phương Triệt đủ để ngạo mạn với mọi người. Nhưng hôm nay lại thấy được có người lại có thể nhẹ nhàng ép Đông Phương Triệt liên tục bại lui, làm sao hắn có thể không hứng thú đây?

Giờ phút này Đông Phương Triệt vô cùng ảo não, lúc bắt đầu hắn còn muốn áp chế người, để khiến nàng lộ bộ mặt thật ra, nhưng hiện tại hắn chẳng những không áp chế được đối phương, còn bị đối phương ngăn chặn gắt gao. Rốt cuộc, Mộ Dung Cẩm dùng trường thượng hướng trước ngực của hắn, vô cùng thẳng thừng tuyên bố: "Ngươi thua!"

Đông Phương Triệt sững sờ, ngay sau đó thu kiếm, có chút mê hoặc nhìn người đối diện. Âm thanh vừa rồi, giống như là hắn đã nghe qua ở đâu đó, nhưng mà bởi vì nàng nói rất nhỏ, hắn không thể phân biệt được trong tức khắc: "Rốt cuộc ngươi là ai?"

Mộ Dung Cẩm không trả lời hắn, chỉ chỉ bàn cát đối diện: "Hiện tại tiếp tục sao?"

Vẫn có chút quen thuộc như cũ, Đông Phương Triệt có thể xác định mình biết người trước mắt, nhưng mà lại không nhớ ra được. Mà lúc này lễ quan muốn tuyên bố người thắng, nhưng lại ngại Mộ Dung Cẩm không báo tên, nhất thời không biết nói làm sao.

Đông Phương Triệt rất muốn biết người đối diện là ai, không khỏi giơ tay lên muốn vén áo choàng của nàng ra, đáng tiếc Mộ Dung Cẩm cực nhanh, không để cho hắn chạm tới vạt áo.

Bất đắc dĩ, Đông Phương Triệt đứng ở một bên bàn cát, chắp tay nói với người trên đài cao: "Xin phụ hoàng ra đề. Nhi thần muốn phân cao thấp với vị các hạ này!"

Đông Phương Khải suy nghĩ một chút: "Vậy lấy cuộc chiến Lĩnh Nam hai mươi năm trước làm đề, bên trái là Thiên Khải, bên phải là Sở quốc!"