Chong Cu Anh No Em Mot Dua Con Chuong 25 Cham Choc


Lâm Tuấn Hiền nhìn dáng vẻ chạy trối chết của cô, cảm thấy nghi ngờ khó nói trong chốc lát, trọng lượng của bình giữ ấm trong tay rõ ràng không nhẹ, bình vẫn còn đầy, anh liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh mình một cái, nghe thấy cô ta nói: “Phu nhân so với lần gặp mặt trước đây trong lễ cưới hình như còn trẻ hơn đấy nhỉ.”
“Thư kí Lý, chẳng lẽ phụ nữ các cô chỉ thích chú ý đến điều đó thôi sao?” Lâm Tuấn Hiền không biết nói gì, liếc mắt nhìn cô nàng, khẽ thở dài.
“Chẳng lẽ trợ lý Lâm lại không hay để ý đến vẻ ngoài của một người phụ nữ sao?” Vẻ mặt của thư ký Lý không cho là đúng, bĩu môi nói.
Đúng lúc hai người đang trò chuyện, cánh cửa phòng làm việc bỗng bật mở, Trần Nhược Hồng thoải mái đi ra từ bên trong, nhìn thấy Lâm Tuấn Hiền và thư ký Lý đứng trước mặt, không khỏi cất tiếng hỏi: “Sao hai người lên đây sớm vậy?”
“Lời này phải là chúng tôi hỏi cô mới đúng chứ? Giám đốc Trần, sao cô tự dưng lại không có việc gì bước vào phòng làm việc của tổng tài thế?” Thư ký Lý vừa nhìn thấy Trần Nhược Hồng liền tỏ ra khó chịu, cô ngẩng cao đầu, lớn tiếng hỏi ngược lại.

“Đi vào đưa cho tổng tài một phần giấy tờ cần anh ấy ký tên mà thôi.” Trần Nhược Hồng nói xong, giơ tập văn kiện mình đang cầm trong tay lên, có chút khiêu khích nhìn thư ký Lý trước mặt: “Yên tâm đi, lần sau tôi nhất định sẽ đến vào những lúc cô phụ trách coi cửa.”
“Cô…” Thư ký Lý bị lời của cô ả chặn họng, trong giây lát không thể nói ra được gì, chỉ có thể căm giận trợn mắt nhìn.
“Vừa nãy phu nhân đặc biệt đến thăm tổng giám đốc à? Sao tôi cứ cảm giác cô ấy có cái gì đó không đúng?” Lâm Tuấn Hiền không để ý đến cuộc trò chuyện của hai người, trong đầu của anh vẫn còn đang suy nghĩ đến vẻ mặt của Hoa Ngữ Nông lúc rời đi.
“Phu nhân đến đây sao? Tôi không biết rõ lắm, cô ấy chưa đi vào phòng làm việc của sếp.” Trần Nhược Hồng nói xong, trên mặt liền lộ vẻ không hề biết gì cả.
“Chưa đi vào văn phòng? Thế tổng giám đốc thì sao? Cũng không biết phu nhân đã tới?” Giờ phút này Lâm Tuấn Hiền càng thêm hoài nghi, anh không biết lí do vì sao Hoa Ngữ Nông rõ ràng đã lên đến đây mà lại không tiến vào gặp mặt Ninh Quân Hạo một chút.

“Có lẽ là không biết, tổng tài vẫn đang ngủ trưa trong phòng mà, lúc tôi đi vào có đánh thức anh ấy, chắc phu nhân nhìn thấy tổng tài đang ngủ nên không đến quấy rầy.” Trần Nhược Hồng thuận miệng nói.
Thư ký Lý đứng một bên nghe vậy, không khỏi mở miệng châm chọc: “Không phải chứ, ngay cả phu nhân tổng giám đốc cũng không vào quấy rầy chồng lúc thời gian ngủ trưa, vậy mà giám đốc Trần của chúng ta lại chạy tới nhờ kí tên lên văn kiện vào đúng lúc đó, thật sự là khiến người ta cười đến rụng răng mà.”
“Thư ký Lý nếu có thời gian ở chỗ này cười đến rụng răng, không bằng mau trở lại chỗ ngồi của mình bắt đầu làm việc đi thì hơn, chờ tổng tài tỉnh lại, nhớ đem chỗ giấy tờ này cho anh ấy kí tên đấy.” Đối với sự châm chọc của thư ký Lý, Trần Nhược Hồng chỉ cười lạnh, nhét tập văn kiện mình đang cầm vào tay cô nàng, sau đó lắc lắc cái eo nhỏ nhắn đi về phía cửa thang máy.
Thư ký Lý nhìn theo bóng lưng rời đi của cô nàng, không nhịn được thầm mắng một câu: “Hồ ly tinh đáng chết.”
Đúng lúc này, Ninh Quân Hạo vốn đang ngủ say trong phòng làm việc nghe thấy tiếng động bên ngoài, không khỏi giật mình tỉnh giấc, có chút mệt mỏi xoa mắt, cất tiếng gọi: “Cậu đang ở ngoài đấy hả Tuấn Hiền?”
“Đây.” Lâm Tuấn Hiền nghe thấy tiếng của Ninh Quân Hạo, lập tức nhấc chân đi về phía phòng làm việc.