Chong Cu Anh No Em Mot Dua Con Chuong 47 Ke Hoach 3


“Ai đấy?” Một giọng nói vang lên không mấy thân thiện.
Hoa Ngữ Nông nghe thấy tiếng nói này liền giật thót, nghĩ bụng không biết đây có phải người quản lý của cô người mẫu kia không? Nghĩ vậy, cô liền mở miệng hỏi: “Xin chào, tôi tìm Munday, xin hỏi cô ấy có ở đây không ạ?”
“Cô ấy đang tắm, cô là ai vậy?” Đối phương nghe thấy giọng của Hoa Ngữ Nông liền thu lại thái độ không mấy thân thiện lúc trước, trở nên khách khí hỏi.
“Vậy anh đây…là gì của cô ấy?” Hoa Ngữ Nông cảm thấy thái độ của đối phương đã dịu đi một chút, vì vậy lên tiếng dò hỏi.

“Tôi là bạn trai của cô ấy, cô tìm Munday có việc gì không? Cô là ai thế?” Người đàn ông đó hình như rất tò mò thân phận của Hoa Ngữ Nông, tiếp tục truy hỏi.
Hoa Ngữ Nông vừa nghe thấy thân phận của người đàn ông này, hai mắt lập tức tỏa sáng, ý định muốn ra giá gấp đôi cho Munday liền tạm dừng, cô hắng giọng một cái, nói với đối phương: “Thật thế sao? Munday có bạn trai? Sao tôi chưa từng nghe cô ấy nhắc qua nhỉ? Tôi còn tưởng cô ấy vẫn độc thân cơ đấy, lúc trước cô ấy còn thường xuyên bảo tôi giới thiệu cho cô ấy vài người có tiền đến để mình làm quen cơ mà, xem ra là cô ấy đùa tôi rồi. Đêm nay tôi đang muốn giới thiệu cho cô ấy làm quen với một anh chàng, nhưng có lẽ cô ấy không đi được rồi, thế thì anh giúp tôi nói với cô ấy một tiếng nhé, buổi hẹn với Ninh tiên sinh tối nay bị hủy bỏ, cô ấy không cần đến nữa. Hẹn gặp lại.”
Nói xong, không đợi đối phương phản ứng, cô liền cúp điện thoại.
Vốn tưởng mọi chuyện thế là xong, cô đang bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị cho tối nay, thế nhưng điện thoại vừa tắt không bao lâu đã vang lên vô cùng vui vẻ ngay sau đó.

Mở máy ra, nhìn thấy dãy số hiển thị có chút quen mắt, nhưng mà cô không nhớ đã nhìn thấy nó ở chỗ nào.
“Xin chào.” Thăm hỏi người bên kia điện thoại xong, cô liền lập tức nghe thấy tiếng của đối phương: “Tôi là Munday đây, cô là ai vậy? Mới vừa nãy là cô gọi điện tới bảo tôi đêm nay đừng đến khách sạn Mance sao?”
Nghe vậy, trong lòng Hoa Ngữ Nông thầm “lộp bộp” mấy tiếng, không lẽ mưu kế của cô đã bị bại lộ rồi sao?
Nhưng mà giờ phút này cô không thể không thừa nhận, chuyện đã đến nước này, nếu không thành công thì may ra còn tìm được biện pháp khác, cô chỉ còn cách kiên trì nói: “Vâng, tôi là thư ký của Ninh tổng, bởi vì ban nãy người nghe điện thoại là bạn trai của cô, thế nên để anh ta không hiểu lầm, tôi mới bảo anh ta dặn cô đêm nay không cần đến chỗ hẹn nữa. Trên thực tế là bởi vì đêm nay tổng tài của chúng tôi có một cuộc hẹn khác, nhưng ngài vẫn đồng ý để cô được nhận thù lao từ phía Thịnh Thế, bởi ngài ấy không hy vọng để Thịnh Thế biết được đêm nay hai người không ở cùng với nhau, cô hiểu không?”
“Thì ra là thế, vậy được rồi, tôi biết nên làm thế nào, nói với Ninh tổng của các cô, tôi sẽ giữ bí mật giùm ngài ấy.” Munday vừa nghe thấy thù lao vẫn được giữ nguyên, giọng điệu vốn có chút kích động dần dịu xuống, đồng ý sẽ giữ bí mật mọi chuyện rồi cúp điện thoại.
Hoàn thành xong bước này, có thể nói Hoa Ngữ Nông đã chuẩn bị xong hết mọi chuyện rồi, chỉ còn đợi đến tối nay nữa mà thôi.