Chong Cu Anh No Em Mot Dua Con Chuong 68 Sao Luc Truoc Lai Lam Vay


Ninh Quân Hạo cũng nhìn thấy dấu vết đã khóc trên mặt Hoa Ngữ Nông, anh để Kính Huyên chơi cùng với bảo mẫu trong nhà, còn mình thì bước lên lầu.
Bên trong phòng, Hoa Ngữ Nông vào nhà tắm giặt khăn mặt, sau đó ngồi trên xích đu ở ban công, hai mắt lẳng lặng nhìn về phía Nam Hồ cách đó không xa, suy nghĩ đã bay tới nơi nảo nơi nào.
Ninh Quân Hạo đi vào phòng, thấy Hoa Ngữ Nông ngồi đó không nói lời gì, anh chậm rãi đi tới bên cạnh, đưa mắt nhìn về phía cô nói: “Sao lại khóc?”
Lúc này mặt trời đang dần ngả xuống, ánh sáng màu đỏ mờ ảo chiếu lên khắp nơi trên mặt đất, đồng thời cũng chiếu xuống gương mặt của Hoa Ngữ Nông. Ánh mắt cô hơi híp lại, mày nhíu vào cùng một chỗ với nhau, ngẩng đầu nhìn về phía ánh sáng đang phản quang lên gương mặt anh: “Em đi về nhà.”
Ninh Quân Hạo lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh nhìn cô, thấy trong ánh mắt ấy có sự yếu ớt và bất lực, giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, cô cũng có dáng vẻ nhút nhát và e sợ như vậy.
“Ông nội không chịu tha thứ cho em, không cho em tiến vào cửa lớn của nhà họ Hoa…” Nói rồi, nước mắt cô lại rơi.
“Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước lại còn làm vậy?” Dáng vẻ đáng thương của cô không hề khiến cho Ninh Quân Hạo động lòng trắc ẩn, trái lại, anh còn bỏ đá xuống giếng, hừ lạnh nói.
“Lúc trước?” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, nở nụ cười khổ: “Phải rồi, sớm biết dù em có rời đi cũng không thể thành toàn cho tình yêu của anh, em cần gì phải làm như vậy?”
“Em đang nói cái gì? Thành toàn cho tình yêu của tôi?” Ninh Quân Hạo nghe thấy những lời cô nói, cảm thấy có chút kỳ quái.
Hoa Ngữ Nông vừa chuẩn bị mở miệng nói mình đã biết chuyện giữa anh và Trần Nhược Hồng thì lại nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến, vì thế những lời đã đến bên môi liền nuốt lại, đưa mắt nhìn về phía cửa.

“Mẹ, có một bác nào đó gọi điện thoại đến tìm mẹ này.” Người đứng ở cửa là Kính Huyên, trên tay cậu bé đang cầm điện thoại của Hoa Ngữ Nông, không ngừng vung vẩy.
Nghe vậy, Hoa Ngữ Nông lập tức chạy đến trước mặt Hoa Ngữ Nông, cầm điện thoại lên “Alo” một tiếng.
Điện thoại là do La Tố Dung gọi tới, bà thăm hỏi tình hình của Hoa Ngữ Nông một chút, rồi cẩn thận hỏi về chuyện của Kính Huyên, sau đó yêu cầu được trò chuyện cùng thằng bé.
Vì vậy Hoa Ngữ Nông lại đưa điện thoại cho Kính Huyên, nói: “Bà ngoại gọi điện cho con kìa, con mau gọi bà ngoại đi.”
Kính Huyên cầm điện thoại liền thanh thúy hô lên với đầu bên kia: “Bà ngoại, cháu là Kính Huyên, đứa trẻ xinh đẹp nhất vũ trụ…”
La Tố Dung ở bên kia nghe thấy tiếng của Kính Huyên, kích động thiếu chút nữa bật khóc, bà liên tục nói: “Kính Huyên, bảo bối của bà, gọi vài tiếng bà ngoại nữa đi cháu…”
“Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại…” Kính Huyên nghe lời lại gọi thêm vài tiếng, sau đó, cậu bé giống như nhớ ra cái gì, lập tức nói : “Bà ngoại, bà ở chỗ nào vậy? Trong nhà bà có bánh chocolate không? Bà mời cháu sang nhà làm khách, sau đó dùng bánh chocolate chiêu đãi cháu đi.”
“Được, được, được, chỉ cần Kính Huyên của bà thích, mặc kệ cháu muốn gì, bà ngoại đều chuẩn bị cho.” La Tố Dung liên tục đáp ứng, sau đó bà còn muốn nói tiếp, lại nhìn thấy vú Dương đang đỡ Hoa Thương Hải đi về phía này, vì thế bà lập tức nói với Kính Huyên: “Kính Huyên, cháu ngoan, nói vài câu với cụ ông được không?”
“Cụ ông? Đó là vật gì?” Kính Huyên ở bên này có chút không hiểu hỏi lại.
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lập tức bịt chặt cái miệng nhỏ của Kính Huyên, sau đó ghé vào lỗ tai thằng bé nhỏ giọng dặn dò: “Bảo bối, cụ ông chính là ông nội của mẹ, con ngoan, mau nói vài lời ngọt ngào, chúc cụ khỏe mạnh, trong nhà cụ có rất nhiều chocolate đấy, nếu con làm cụ thích mình, sau này sẽ có bánh chocolate ăn cả đời không hết.”

“Uhm…Thật thế sao?” Kính Huyên nghe thế, hai mắt liền tỏa sáng, lập tức gạt tay Hoa Ngữ Nông ra, lớn tiếng hô lên với đầu bên kia điện thoại: “Cụ ông, cụ ông đẹp trai nhất vũ trụ, cụ có khỏe không, cháu là Kính Huyên, rất vui được biết cụ, sau này xin chỉ giáo thêm.”
Bên này La Tố Dung đưa điện thoại tới trước mặt Hoa Thương Hải, muốn ông nghe giọng của Kính Huyên một chút, tuy rằng vẻ mặt Hoa Thương Hải rất mất hứng, nhưng cũng không đẩy ra. Khi ông nghe thấy Kính Huyên nói đến câu “rất vui được biết cụ, sau này xin chỉ giáo thêm”, gương mặt cau có bỗng thả lỏng đi vài phần, lông mi cũng cong cong, tỏ vẻ mình khá hài lòng với thằng chắt nhỏ này.
Sau khi Kính Huyên nói xong, không nghe thấy đầu kia điện thoại có tiếng truyền đến, liền kỳ quái nhìn Hoa Ngữ Nông: “Lạ thật, sao cụ không trả lời con? Hay là cụ bị tiếng nói duyên dáng của con làm cho dính chặt rồi?”
“Là mê hoặc, không phải dính chặt.” Hoa Ngữ Nông thấy thằng bé lại dùng từ linh tinh, không nhịn được lên tiếng cải chính. Nhưng rất nhanh sau đó cô liền cảm thấy lời này có chút kỳ quặc, vì thế nói tiếp: “Cái gì mà mê hoặc? Có thể là vì cụ không nghe thấy tiếng của con, con nói thêm vài câu nữa đi…”
Kính Huyên nghe vậy, lắc đầu cảm thán: “Thật là hết cách với mẹ, được rồi, vậy con đành cố nói thêm vài câu nữa vậy.”
Nói xong, cậu bé lại hắng giọng, hô lên với đầu kia điện thoại: “Cụ ông ở bên kia nghe cho kỹ nè, con là Kính Huyên chắt của cụ, năm nay con sáu tuổi, là một đứa trẻ cực kỳ xinh đẹp, nếu cụ chịu dùng một vạn thanh chocolate trao đổi, con có thể đưa cho cụ rất nhiều số điện thoại của các chị xinh đẹp đấy nhé…”
Cậu nhóc còn chưa nói xong, Hoa Ngữ Nông đã bạo lực thưởng ấy cái cốc đầu, lên giọng giáo huấn: “Con đang nói linh tinh cái gì vậy hả?”
“Oa oa oa…Đáng ghét, mẹ xấu xa, chỉ biết bắt nạt rẻ con, con không thèm nghe điện thoại nữa, oa oa oa…” Nói xong, Kính Huyên dúi điện thoại vào tay Hoa Ngữ Nông, chạy về phía Ninh Quân Hạo: “Ba xoa xoa…Kính Huyên đau quá…”
Đầu kia điện thoại, La Tố Dung nghe thấy Kính Huyên gọi ba, lập tức hỏi Hoa Ngữ Nông: “Tiểu Ngữ, vừa nãy có phải Kính Huyên đang gọi ba không? Đây là chuyện gì? Ba của nó là ai thế?”
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lập tức giải thích nói: “A, cha của thằng bé là Ninh Quân Hạo, bây giờ anh ấy đang ở đây. Mẹ, mẹ nói với ông nội, nếu như ông muốn gặp thằng bé, con có thể mang nó về nhà để gặp ông.”
“Được rồi, mẹ biết nên nói thế nào, để chờ ba con trở về, mẹ sẽ gọi điện thoại tiếp cho con.” La Tố Dung vừa nói chuyện, vừa không quên lén quan sát nét mặt của Hoa Thương Hải, phát hiện vẻ giận dữ trên mặt ông đã sớm biến mất, xem ra sức hút của thằng bé này thật đúng là không nhỏ.