Chong Cu Anh No Em Mot Dua Con Chuong 71 Ten Quy Con Kia That Dang An Don


“Ngày mai thư ký sẽ mang lễ phục qua đây, buổi tối bảy rưỡi xe sẽ đến đón em và Kính Huyên đến hội trường.” Ninh Quân Hạo không trả lời vấn đề của cô, chỉ thu tay lại, lạnh lùng dặn dò, sau đó xoay người đi ra ngoài cửa.
*************
Khi bác sĩ Giang đến, Ninh Quân Hạo đang ngồi ở trên ghế salon dưới lầu chờ ông ta.
“Ninh tổng, ngại quá, để cậu phải đợi lâu rồi.” Bác sĩ Giang đi đến trước mặt anh giải thích.
“Còn nhanh hơn so với tôi nghĩ nữa, người ở trên lầu, tôi để bảo mẫu đưa ông đi lên.” Nói xong, Ninh Quân Hạo khẽ vẫy tay với bảo mẫu, ý bảo bà ta đưa bác sĩ Giang và y tá đi lên lầu khám bệnh cho Hoa Ngữ Nông.
Bác sĩ Giang liền theo bảo mẫu đi lên lầu, Ninh Quân Hạo tiếp tục ngồi trên ghế salon chờ kết quả kiểm tra.
Nửa giờ sau, bác sĩ Giang xuống lầu, nói với Ninh Quân Hạo: “Vấn đề không lớn, bởi vì số tuần mang thai còn ít, cho nên thai chưa ổn định, ba tháng đầu lúc mang thai là thời kỳ tương đối nguy hiểm, trong lúc này, tâm trạng của phụ nữ có thai tốt nhất nên bảo trì vui vẻ, không nên chịu kích thích, sau đó phối hợp cùng chế độ dinh dưỡng hợp lý, bình thường chú ý một chút, không nên quá vất vả sẽ tốt hơn. Tôi đã sắp xếp y tá ở lại chăm sóc cho cô ấy, cậu có thể yên tâm.”
“Ngại quá, sau đó có thể còn phiền ông định kỳ qua đây giúp cô ấy kiểm tra sức khỏe.” Ninh Quân Hạo nghe bác sĩ Giang nói thân thể Hoa Ngữ Nông không có trở ngại gì liền lập tức yên lòng.
“Đây là chuyện mà bác sĩ riêng của nhà họ Ninh nên làm, Ninh tổng cần gì khách khí, nếu như không còn gì dặn dò, tôi xin cáo từ trước.” Bác sĩ Giang mỉm cười nói tạm biệt.
“Ông đi thong thả.” Ninh Quân Hạo gật đầu, sau đó nhìn theo bóng bác sĩ Giang rời đi.
Lúc này, người hầu đã tới, đứng trước mặt Ninh Quân Hạo hỏi: “Ông chủ, đêm nay ông sẽ ở lại đây sao?”

“Không, tôi có chuyện, bà cứ làm việc của mình đi.” Khoát tay áo, Ninh Quân Hạo liền nhấc chân đi về phía cửa lớn.
************
Giữa trưa ngày hôm sau, hai mẹ con Hoa Ngữ Nông ăn cơm xong, thư kí Lý liền cầm lễ phục may gấp theo yêu cầu đến nhấn chuông cửa.
Đi vào biệt thự, khi thư kí Lý biết chủ nhân của lễ phục là Hoa Ngữ Nông, cô lập tức vui vẻ nở nụ cười, đi đến trước mặt Hoa Ngữ Nông nói: “Tôi còn đang nghĩ sao tổng tài có thể nhớ rõ số đo của một cô gái thế, hóa ra lễ phục này là làm cho phu nhân.”
Hoa Ngữ Nông nhìn thấy quần áo thư kí Lý đang cầm trong tay, hơi sửng sốt, rất nhanh sau đó mới kịp thời phản ứng, hỏi lại: “Cô nói, lễ phục này là Quân Hạo đặt may theo số đo của tôi sao?”
“Còn không phải ư, phu nhân, dáng người của cô thật là tốt, làm tôi hâm mộ chết đi được.” Nói xong, thư kí Lý mở lễ phục ra, mang đến ướm thử trên người Hoa Ngữ Nông.
Kính Huyên đang ngồi một bên thấy thế, lập tức bu đến gần, lớn tiếng kêu: “Oa oa…bộ váy này trông thật tuyệt, mẹ, mẹ mau mặc vào thử xem đi…”
Thư kí Lý nhìn thấy Kính Huyên vừa chạy tới, lập tức cười híp mắt đưa tay nhéo gương mặt nhỏ nhắn nói: “Vị này chính là cậu chủ nhỏ của chúng ta đi, dáng vẻ thật là xinh xắn, như đúc từ một khuôn với tổng tài vậy…”
“Này, dì kia, nam nữ khác biệt, sao dì có thể tùy tiện sờ soạng mặt mũi của nam tử hán thế chứ? Dì làm như vậy không thấy có lỗi với cha mẹ già ở thôn quê cùng chồng con ở trên núi sao?” Kính Huyên đối với bà dì cứ “mê đắm” nhìn mình này vô cùng cảnh giác, giống như đang lo sẽ bị móng vuốt ma quỷ của bà ta vô lễ vậy, hai tay ôm ngực, khẩn trương nói.
“Cái…bạn nhỏ này, thật đúng là…đáng yêu quá…” Thư kí Lý gần như là nghiến răng nghiến lợi đem hai từ “đáng yêu” đó nói ra, trên mặt tuy rằng vẫn tươi cười, nhưng nụ cười kia cũng đủ khiến cho Kính Huyên run sợ.
Hoa Ngữ Nông chỉ còn cách cốc đầu Kính Huyên một phát, sau đó tỏ vẻ xin lỗi nói với thư kí Lý: “Ngại quá, đứa nhỏ này bị tôi chiều hư cho nên mới không có phép tắc gì như vậy, chúng ta lên lầu thử lễ phục đi thôi.”

“Ha ha… phu nhân à, cậu chủ nhỏ thế này gọi là ngây thơ hồn nhiên mới đúng.” Thư kí Lý miễn cưỡng cười nói.
Hai người cùng nhau lên lầu, Kính Huyên cũng tung tăng theo sau, làm một quần chúng vây xem hết sức đúng mực, đem phần diễn của mình phát huy tốt nhất có thể.
Khi Hoa Ngữ Nông đi vào phòng thay đồ ở trong phòng ngủ để thử quần áo thì thư kí Lý và Kính Huyên phải chờ ở bên ngoài, hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn đối phương một lúc xong, vẫn là Kính Huyên mở miệng trước, chỉ có điều câu mà thằng bé nói khiến thư kí Lý xúc động đến mức muốn phát điên.
“Dì này, dì đừng có bất kỳ ý tưởng không an phận nào đối với cháu đó nhé, cháu không thích dì đâu…” Vẻ mặt của cậu nhóc còn cực kỳ chân thành, dáng vẻ kiên trinh bất khuất nói với thư kí Lý.
“Tiểu quỷ này…nếu không phải nhìn mặt mũi cha mi là ông chủ của bà, bà đã sớm đánh i ngay cả mẹ cũng không nhận ra được rồi nhé.” Thư kí Lý nổi hết cả gân xanh, thầm mắng ở trong lòng.
Tuy rằng cô rất muốn đánh tên nhãi này một trận, nhưng trên mặt cũng không dám biểu hiện ra cảm xúc gì, chỉ híp mắt cười nhìn Kính Huyên, dụ dỗ nói: “Người bạn nhỏ, cháu yên tâm, dì đã kết hôn rồi, dì chỉ muốn làm bạn tốt với cháu thôi, cháu cảm thấy thế nào?”
“Cái gì? Dì đã kết hôn? Nói mau, nói mau, dì lừa chồng mình đến tay như thế nào, nếu dì không nói, cháu sẽ đi mách với chú cảnh sát…” Kính Huyên nhấp nháy mắt, cao giọng chất vấn.
“Cái thằng bé này…” Thư kí Lý cảm thấy mình sắp bị tên quỷ nhỏ này làm cho điên mất, khóe miệng không ngừng run rẩy, rất muốn đánh nó mà lại không thể.
“Được rồi, được rồi, thấy dì đáng thương vậy, cháu cũng chẳng thèm quản chuyện của mấy người, cháu cũng rất bận rộn mà, dì mau lấy một vạn thanh chocolate đến tặng cho cháu đi…” Nói xong, thằng bé còn khoát tay áo ra vẻ người lớn.
Thư kí Lý nghe cậu nhóc nhắc đến chocolate, lập tức bắt được nhược điểm, liền giống như con sói đuôi dài nói: “Cháu rất thích ăn chocolate sao?”
“Vâng, đúng vậy, cháu thích nhất là bánh hương thảo có nhân chocolate, cắn vào miệng, vừa mềm vừa thơm, rất tuyệt vời. Sao thế? Dì muốn đưa cho cháu một vạn cái sao?” Kính Huyên vừa chép miệng vừa hỏi.