Chong Cu Anh No Em Mot Dua Con Chuong 83 Di Gap Ong Ba


Lúc sẩm tối, Ninh Quân Hạo sắp xếp lái xe đi đến biệt thự Nam Hồ đón mẹ con Hoa Ngữ Nông, lúc này, đám chó săn vốn canh giữ bên ngoài cửa đã giải tán toàn bộ.
Sau khi Hoa Ngữ Nông đưa Kính Huyên lên xe, trong lòng có chút khẩn trương, cô không biết khi cha mẹ chồng nhìn thấy mình sẽ có vẻ mặt gì, cũng không biết bọn họ có thể tha thứ ình hay không. Dù sao trong mắt họ, năm đó cô là người không chịu trách nhiệm, bất ngờ biến mất.
“Mẹ, mẹ nắm tay con chặt quá, tay đau đau…” Bàn tay nhỏ bé của Kính Huyên bị Hoa Ngữ Nông nắm chặt trong tay, sắp bị nghiền thành nước mất rồi, cậu bé giãy dụa nói.
“Ối…Xin lỗi con…” Hoa Ngữ Nông nhận ra sự khẩn trương của mình, vội vàng buông tay ra, ôm Kính Huyên vào trong ngực.
“Mẹ, ông bà nội trông như thế nào? Bọn họ có biết con không?” Lúc này Kính Huyên bỗng ngướckhuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ mặt nghi hoặc nói.”
“Bọn họ ấy à, là ông bà nội rất hiền lành của Kính Huyên, nhất định sẽ cực kỳ yêu thích Kính Huyên đó, con cứ yên tâm đi.” Hoa Ngữ Nông an ủi con, đồng thời cũng giống như đang an ủi chính mình.
“Nhưng mà, con còn chưa chuẩn bị quà gặp mặt cho ông bà mà…Ông bà có tức giận hoặc không vui không?” Kính Huyên chớp chớp đôi mắt đen to, vẻ mặt lo lắng hỏi.
“Không sao, con đưa chocolate mà mình thích nhất cho ông bà ăn một miếng, ông bà sẽ rất vui vẻ.” Hoa Ngữ Nông tiếp tục an ủi Kính Huyên.
“Vậy được rồi…” Kính Huyên gật gật đầu, phát hiện cảm xúc của Hoa Ngữ Nông hình như có chút xuống thấp, nên cũng biết điều ngậm cái miệng nhỏ nhắn lại, không làm phiền cô nữa.
Xe đi lên cầu vượt, sau đó chạy như bay trên đường tầm hai mươi phút, cuối cùng dừng lại trước cửa một khu nhà cấp cao bên cạnh hồ.
“Cục cưng, chúng ta đến nơi rồi, xuống xe đi.” Hoa Ngữ Nông vỗ bả vai Kính Huyên, sau đó khi lái xe đến mở cửa liền bước xuống.

Kính Huyên cũng xuống xe theo cô.
Đứng trước khu nhà cao cấp này, Kính Huyên nhìn những căn nhà xinh đẹp giống như những toà thành, cái miệng nhỏ nhắn liền hơi mở ra, vẻ mặt có phần khiếp sợ.
Mặc dù nơi bọn họ ở bây giờ là biệt thự Nam Hồ đã rất xa hoa, nhưng bởi vì nơi đó chỉ là nơi ở trên danh nghĩa, bình thường mới ghé qua của Ninh Quân Hạo cho nên diện tích cũng không đặc biệt lớn, ít nhất, so với nhà họ Ninh trước mắt này là vô cùng nhỏ.
“Mẹ, cái toà thành này là nhà của ông nội sao?” Kính Huyên chớp mắt nhìn cảnh vật xinh đẹp trước mắt, nói.
Lúc này, bà Trương đã nhận được thông báo từ trước, đi đến cửa nghênh đón mẹ con hai người. Khi nhìn thấy Hoa Ngữ Nông, vẻ mặt của bà có phần hơi mất tự nhiên, nhìn cô chào hỏi rồi nói: “Cô Hoa, cô đã đến rồi, ông chủ và mọi người đang chờ ở bên trong.”
“Bác Trương, xin chào.” Hoa Ngữ Nông gật đầu nhìn bà Trương, sau đó nắm tay Kính Huyên đi qua cửa lớn.
“Vị này chính là cậu chủ nhỏ đúng không, dáng vẻ thật là đáng yêu quá.” Bà Trương nhìn vật thể nhỏ xinh đi bên người Hoa Ngữ Nông, vừa đi trước dẫn đường, vừa nhìn Kính Huyên nói.
“Đúng vậy, Kính Huyên, ngoan, gọi bà Trương đi con.” Hoa Ngữ Nông dạy Kính Huyên nói.
“Bà Trương, xin chào, cháu tên là Kính Huyên, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn ạ.” Kính Huyên lễ phép tự giới thiệu mình với bà Trương.
“Cậu chủ nhỏ thật ngoan…” Bà Trương nhìn dáng vẻ phấn điêu ngọc mài của Kính Huyên, trong lòng có chút chua xót nói. Bà nghĩ, nếu Trần Nhược Hồng không cố chấp muốn chia rẽ Ninh Quân Hạo và Hoa Ngữ Nông, cố chấp muốn gả cho Ninh Quân Hạo, nói không chừng con bé đã sớm kết hôn, rồi sinh ra đứa trẻ đáng yêu như vậy lâu rồi.
Ba người đi qua khu vườn, bước tới phòng khách, lúc này vợ chồng Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân đã sớm ngồi trên ghế salon chờ bọn họ xuất hiện, Ninh Quân Hạo cũng ngồi ở một bên, giống như vừa mới đến đây được vài phút.

Khi bóng dáng hai mẹ con Hoa Ngữ Nông xuất hiện trong phòng khách thì tầm mắt Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân lập tức rơi vào Kính Huyên đứng bên người Hoa Ngữ Nông, trong chốc lát, vẻ mặt của họ đều kích động không nói nên lời.
“Kính Huyên, mau gọi ông nội, bà nội đi con.” Hoa Ngữ Nông đưa Kính Huyên đến trước ghế salon, sau đó chỉ về phía Dương Thải Phân và Ninh Húc Đông lúc này vành mắt đã có chút đỏ, dạy con nói.
Kính Huyên nghe vậy, lập tức xoay người cúi đầu thật thấp, sau đó mở miệng nói: “Ông bà nội, chào hai người, cháu là cháu trai ngoan ngoãn của ông bà đây, cháu tên là Kính Huyên, hôm nay cháu và mẹ đến thăm ông bà, có điều thật xin lỗi, cháu quên chuẩn bị quà gặp mặt cho ông bà rồi, cho nên cháu đem chocolate mình thích ăn nhất cho ông bà, mong ông bà đừng tức giận.”
“Kính Huyên, mau đến đây ông ôm một cái nào, cháu ngoan của ông…” Ninh Húc Đông nghe thấy đứa trẻ gọi mình là ông nội, vẻ mặt kích động vô cùng, ngay cả nằm mơ ông cũng muốn được ôm cháu nội, giờ ông trời bất ngờ đưa đến cho ông một đứa cháu, sao ông có thể mất hứng được chứ.
Kính Huyên nghe thấy ông cụ đứng trước mặt gọi mình đi qua, cậu bé có chút chần chừ nhìn về phía Hoa Ngữ Nông, giống như đang chờ cô quyết định.
Hoa Ngữ Nông gật đầu, cho bé một ánh mắt khẳng định, ý bảo bé đi qua.
“Ông nội…” Kính Huyên được Hoa Ngữ Nông cho phép xong, lập tức hai mắt rưng rưng, giọng nói chất chứa thâm tình gọi một tiếng, sau đó sà vào lòng Ninh Húc Đông.
Ninh Húc Đông bị tiếng gọi bao hàm tình thân vô tận của cậu bé động chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng, một tay ôm Kính Huyên thật chặt, miệng thì thào nói: “Cháu ngoan của ông, cháu ngoan, cuối cùng ông nội cũng được nhìn thấy cháu rồi…”
“Không đúng, ông nội…Ông phải nói như thế này cơ…” Kính Huyên giãy dụa trong lòng Ninh Húc Đông, sau đó thò cái đầu nhỏ ra, hai tay gấp lại ôm không khí, như đang bắt chước người lớn, đè nén thanh âm nói: “Cháu ngoan của ông, ông nhớ cháu lắm, từ khi ba mẹ cháu qua đời, chúng ta chính là người thân duy nhất trên đời này của cháu, chúng ta cần phải sống cùng nhau thật hạnh phúc cháu nhé.”
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, trên đầu không khỏi toát mồ hôi lạnh, mà Ninh Quân Hạo cũng nhìn con với vẻ mặt đen xì.
“Trong TV đều diễn như vậy cả mà.” Kính Huyên thấy tất cả mọi người đều nhìn mình không nói lời nào, liền cực kỳ nghiêm túc giải thích.