Chương 23: Trước giường không phải là lão công?!

Trên toàn bộ con đường về nhà Biện Bạch Hiền đều lui về một góc hóa trang như mình không hề tồn tại, Phác Xán Liệt cũng mặc kệ này nọ, cười toe toét ôm cậu nên nói cái gì thì nói cái đó.

Hà Cao nhìn cái bộ dạng đáng ghét kia của hắn, muốn một chân đạp hắn rớt xuống xe cho rồi.

Vừa tới nhà, Bach Hiền đã chạy nhanh vào phòng vệ sinh, một phát cởi quần xuống: Quần lót lại ướt rồi.

Phác Xán Liệt từ phía sau đuổi tới: “Bảo bối nhi, cởi hết đi, để trần để truồng tối thuận tiện hơn.”

Bạch Hiền rất muốn cầm lấy cái quần lót ném thẳng vào mặt hắn.

Xán Liệt một khi đã muốn làm thì không thèm nghĩ ngợi gì nhiều nữa, trực tiếp động thủ. Đi lên lột hết quần áo của Biện Bạch Hiền, rồi khiêng lên vai quẹo vào phòng ngủ.

Nhà hắn là một nhà hai phòng phổ thông, một phòng ngủ chính, một phòng khách nhỏ, cộng thêm nhà bếp cùng phòng vệ sinh.

Gộp lại còn không lớn bằng 1/3 nhà Bạch Hiền.

Ban ngày, Phác mẹ hầu như không có ở đây, buổi tối trở về ăn một bữa cơm, rồi lại trở lại cửa hàng tiện lợi mãi cho đến khi đóng cửa.

Cho nên toàn bộ căn nhà được coi như là thiên hạ của Phác Xán Liệt, đóng cửa một cái, hắn có thể thoải mái làm khắp căn phòng.

“Chờ một lát… Dì trở về thì phải làm sao…!”

Nửa thân dưới của cậu đã bị trần trường bại lộ ra ngoài, gấp đến độ tay chân cũng duỗi thẳng.

“Mẹ tôi hôm nay đến chỗ bà nội ăn cơm.” hắn đẩy cậu về giường một chút, bắt đầu cởi quần áo: “Trở về sẽ trực tiếp đến cửa hàng.”

Nghĩa bóng, đừng giãy giụa, thoải mái kêu gọi đi bảo bối nhi.

Hai, ba phát đã lột sạch tất cả, Xán Liệt đưa hạ thân lại kề sát với cái mông của Biện Bạch Hiền: “Bảo bối nhi, nơi này của cưng vẫn còn vô cùng ẩm ướt đây này, lão công trực tiếp cắm vào có được hay không?”

Không biết lão nhị đã cứng lên từ lúc nào, mài mài vào bên trong đùi của cậu.

Bạch Hiền theo bản năng kẹp chân lại, để cho hắn mài mài thoải mái một chút. Xán Liệt cọ bao tinh hoàn của cậu tới tới lui lui, đè ép qua lại hai viên bi kia, làm cho cậu giống như là đang cỡi ngựa: “Mài đau “bi” quá”.

Phác Xán Liệt cũng không vội đâm vào, ôm Biện Bạch Hiền lên giường hảo hảo âu yếm cậu một phen.

Hắn rất ít khi chơi trò chơi để khởi động bầu không khí làm tình, Bạch Hiền cảm thấy rất mới mẻ cũng rất được lợi. Tay Phác Xán Liệt rất lớn, cậu đã từng thấy hắn dùng một tay cầm quả bóng rổ ngón tay rất dài, khớp xương rất rõ ràng, da ngón tay rất mỏng, mò lên da xúc cảm rất rõ ràng.

Có nhẹ có nặng mà mơn trớn đùi lớn của cậu, cái mông, bụng dưới, lúc mò tới bụng, đôi môi dán vào cần cổ của cậu mà hỏi:

“Bảo bối nhi, cưng sinh cho lão công một tiểu bảo bối nha?”

Nói xong còn tự mình cười hì hì, cười vui vẻ đến mức làm Biện Bạch Hiền căm tức một trận.

Muốn có con thì cậu đi làm Trương Lỵ Thuần á! Ngay cả sữa cũng không cần quan tâm!

“Làm nhiều như vậy, sao vẫn chưa hoài thai nhỉ?” hắn hôn tai sau của cậu: “Ừm, tôi biết rồi, là lão công không bắn tới tử cung, lão công lại bắn sâu vào bên trong có được hay không?”

Hắn mò càng ngày càng ***, nói càng lúc càng hạ lưu, làm cho *** bên trong cơ thể của Biện Bạch Hiền cũng muốn dâng trào.

“Làm làm cho núm vú lớn lên một chút, sau này còn để cho con bú sữa nữa.”

Bàn tay phất qua trước ngực, ngón tay không biết là vô tình hay cố ý đùa bỡn đầu nhũ phấn nộn.

Cơn căm tức bé nhỏ của Biện Bạch Hiền đã sớm bay đi, cả người bị hắn mò làm bên trong như bị lửa đốt. Phác Xán Liệt để cho cậu nằm thẳng, nằm lên trên người cậu liếm láp đầu nhũ: “Chưa có con, vậy để lão công hút trước cho vậy.”

“A…!”

Hút đến nỗi Biện Bạch Hiền thở dốc từng trận, tiếng rên rĩ phát ra không ngừng, cũng làm cho tiểu côn thịt cứng lên luôn rồi.

Cậu không thể kìm lòng được mà vươn tay tự mò *** huyệt của mình, Phác Xán Liệt nói không sai, bên trong vẫn còn ẩm ướt vô cùng, cửa vào cũng rất là mềm xốp.

“Bảo bối nhi không kịp đợi?” Xán Liệt nắm lấy tay cậu, đè lên ngón tay của cậu mà cùng nhau duỗi vào bên trong.

“Ừm… Ưm…nghĩ… Muốn…”

“Vậy thì liếm lão công một chút nha.”

Phác Xán Liệt ngồi trên giường cuộn chân lại, cự vật trong quần lung lay chào hỏi Biện Bạch Hiền. Cậu bò đến trước người hắn, nằm nhoài giữa hai chân hé miệng ra.

Cảm nhận được khoang miệng bao quanh, còn có hàm răng nhỏ bởi vì sốt ruột mà lơ đãng sát qua biểu bì, Xán Liệt chỉ muốn ấn đầu cậu lại rồi một đường đâm thẳng vào trong cổ họng.

“Bảo bối nhi nghiêng qua một chút.”

Bạch Hiền một bên liếm một bên di chuyển tới, cánh tay dài của Xán Liệt duỗi ra một cái, ba ba ba vuốt lên mông tròn của cậu.

“Ư ư ư…!”

Đánh một chút đã tự động vểnh cái mông lên, hắn ở nơi riêng tư của cậu mà đùa bỡn trong ngoài một lát, làm cho hậu huyệt nước chảy dầm dề.

Trong mắt Biện Bạch Hiền chứa đầy xuân thủy, gò má nhìn hắn, ánh mắt rõ rõ ràng ràng tỏ vẻ: Lão công, đến làm đi…!

Phác Xán Liệt nhe răng nở nụ cười, liếm liếm đôi môi: “Muốn lão công làm hả, vậy thì tự nằm xuống đi!”

Bạch Hiền nghe vậy liền bò vài bước đến đầu giường, hơi nghiêng người nằm úp sấp, một chân cong lên, một tay đẩy mông thịt lộ ra toàn bộ hậu huyệt, quay đầu lại nhìn hắn: “Nằm xong rồi…”

Phác Xán Liệt đi lên, chậm rãi bao phủ cậu dưới thân mình.

“Có sức thì cứ khóc đi bảo bối nhi!”

Đỡ côn thịt đâm vào tiểu huyệt đang khát cầu, chủ nhân của nó phát ra một tiếng gọi khẽ.

Cửa vào tràn ngập co dãn, hành lang mềm nhẵn căng mịn, đối với côn thịt xâm lấn này tựa hồ vừa yêu vừa hận, dục vọng còn nghênh đón cự vật. Lúc tiến vào thì chèn ép nó, lúc rút ra thì lại ôm chặt.

“Ừm… A… Thật mạnh… Thật mạnh…”

Bên trong đồi mông nỗi lên từng làn sóng khoái cảm, Biện Bạch Hiền vô ý thức mà rên rỉ, tiếng rên rĩ này nhanh chóng bị Phác Xán Liệt đâm biến thành kêu gào, gợn sóng khuếch tán thành làn sóng.

“A! A! A! A! A! A a a a ——!”

Cậu bị đâm đến toàn thân hoảng loạn, cái đùi lớn cong lên đã được Xán Liệt tiếp quản, hai tay cầm lấy đầu giường cố định thân thể của chính mình.

Lại chỉ có thể bị sức mạnh Phác Xán Liệt làm đến mền nệm cũng muốn di chuyển, quả thực như muốn đẩy cậu vào trong ván giường. Mà nệm giường nhăn nheo lại ma sát lên phân thân, vô hình làm tăng thêm cảm giác được bao bọc.

Xán Liệt bị âm thanh cậu gọi kích thích, làm càng ngày càng hung mãnh. Lại ngại đâm vào chưa đủ sảng khoái, nên lật cậu lại kéo đến mép giường, còn mình đứng dưới giường tách hai chân cậu ra, lần thứ hai nhắm vào hang nhỏ kia mà công kích mãnh liệt.

“A a a a a!!! Lão công…! Lão công…!”

Hai tay bị Xán Liệt cố định lên đỉnh đầu, hai chân cậu chặt chẽ cuộn lấy eo hắn, ngay cả đầu ngón chân cũng dùng sức mà ôm lấy.

Bên trong cái mông bị côn thịt kia đâm xuyên cơ hồ muốn bốc cháy, thiêu đốt làm cậu choáng váng quay cuồng. Phác Xán Liệt thỉnh thoảng còn kích thích hai núm vú của cậu một chút, cắn vài cái in dấu răng vào. Bạch Hiền không kiên trì được bao lâu đã bị hắn làm bắn.

“Bảo bối nhi quá nhanh. ” Xán Liệt không quên trêu chọc cậu: “Là quá tao, hay là kỹ thuật của lão công quá tốt, hả?”

Thịt heo bổng dùng sức đâm một cái, đâm đến Biện Bạch Hiền nước mắt chảy ròng.

“Kỹ… Kỹ thuật… Tốt! A a a ——————!!!”

“Tôi cũng nghĩ vậy!” Phác Xán Liệt như nghiến răng nghiến lợi đâm mạnh vào mông cậu: “Cây gậy của lão công chuyên trị cái mông dâm đãng!”

Chân của Biện Bạch Hiền lúc bắt đầu còn có sức mà kẹp eo hắn, thời gian dài liền bị làm đến cả người như nhũn ra.

Hai chân rơi xuống bên trong cánh tay của hắn, cùng động tác của hắn lúc ẩn lúc hiện, chỉ có lúc bên trong được bắn vào mới co rúm mấy lần, sau đó sẽ vô lực rủ xuống.

Độ kéo dài của Phác Xán Liệt quá hù người, thông thường mỗi một lần đều làm cậu đến khóc khàn cả cổ, đừng nói hai lần, ba lần, vậy cũng chỉ còn nước xin tha.

Bị hắn dằn vặt một đêm, ngày hôm sau Bạch Hiền căn bản không thể bước xuống giường, mệt đến mức ngủ thẳng tận khi mặt trời lên cao.

Gian phòng của Phác Xán Liệt rất ấm áp, ổ chăn cũng rất ấm áp, cậu ngủ lộ ra bờ vai cùng cái đùi trần trụi lúc nào cũng không biết.

Trong mơ mơ màng màng cảm giác bị người mò chân, cậu theo phản xạ mà gọi “Lão công”, nhưng lại không có người trả lời.

Tay đã hướng lên trên muốn sờ cái mông của cậu.

“Đừng…lấy ra… Mệt…” Một bên oán giận một bên mở mắt ra, Biện Bạch Hiền lại bị dọa cho nhảy dựng lên giường.

Trước giường không phải Phác Xán Liệt, là Ngô Đức.

“Ngô, Ngô ca…”

Ngô Đức vẫn bày ra bộ dạng cười híp mắt kia, dáng dấp không hề khác biệt gì khi mỗi lần cậu đến xưởng sửa chữa.

Nhưng mà trong lòng Bạch Hiền lại cảnh giác mãnh liệt.

Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây vào lúc này?

Xán Liệt không ở trong phòng, sao anh ta có thể vào được?

Người mò mình lúc nãy, là anh ta?

Biện Bạch Hiền quấn mền thật chặt: “Xán Liệt đâu…?”

Ngô Đức ngồi xuống bên giường: “Đi rồi!”

“Đi, đi? Đi đâu vậy?”

Ngô Đức cười mà không nói lời nào.

Mỗi cộng lông tơ trên người Biện Bạch Hiền đều dựng đứng lên, cậu phải nhanh chạy đi.

“Ngô ca…Anh ra ngoài một chút đi… Tôi… Muốn thay quần áo…”

Ngô Đức không những không đi ra, ngược lại còn chậm rãi đến gần nói:

“Tiểu Biện, em đừng cùng Xán Liệt nữa, cùng Ngô ca đi.”

Hàm răng của cậu cũng bắt đầu run lên.

“Anh có ý gì… Tôi không hiểu lắm…”

Ngô Đức vừa cười vừa nói: “Phác Xán Liệt đối xử với em không tốt chút nào, anh thấy em cũng không muốn ở cùng nó, có đúng hay không?”

“Không… Không có…”

“Ca là vì muốn tốt cho em, em nói xem, Xán Liệt chỉ chơi em, có thể thật lòng đối tốt với em sao.”

Biện Bạch Hiền lắc đầu, sẽ không, Phác Xán Liệt… Xán Liệt không phải chơi cậu… Xán Liệt phải..

Phác Xán Liệt đối với cậu phải.. Phải gì đây…?

Biện Bạch Hiền không biết.

Ngô Đức cho là cậu trả lời mình, có chút đắc ý: “Em xem bản thân em cũng hiểu được, tiểu tử Xán Liệt kia anh còn không biết sao? Trước đây nó đã cùng mấy đứa con gái? Cùng em cũng chỉ là cảm thấy mới mẻ mà thôi.”

“Nếu không thì như vậy đi, em với ca thử một chút, xem thử có phải là ca đối xử với em tốt hơn Xán Liệt hay không?”

“Anh cũng không nói là Xán Liệt đối với người nào cũng không tốt.”

“Em đã ở với Xán Liệt một thời gian dài, tiếp theo em cùng ca đi.”

“Tiểu Biện… Trước tiên, em làm cho ca sảng khoái một chút có được không?”

Biện Bạch Hiền hoàn hồn nhìn qua, Ngô Đức cư nhiên đã mở ra quần, lộ ra thứ đồ chơi kia.

Gã liếm đôi môi khô khốc nhìn cậu: “Tiểu Biện, em giải tỏa cho anh trước đi.”

Bạch Hiền dùng sức lui về góc giường, nước mắt cũng bị dọa mà chảy: “Xán Liệt… Xán Liệt…!”

Ngô Đức nắm lấy lão nhị đã cứng lên, không nhanh không chậm nói:

“Chớ gọi nữa, bộ em không biết tại sao nó lại rời đi à? Nó nói, ‘Ca muốn chơi ra sao thì cứ chơi như vậy’, thật sự, nguyên văn.”

Toàn thân Biện Bạch Hiền trở nên lạnh lẽo.

Tôi không tin, Phác Xán Liệt sẽ không nói như vậy. Phác Xán Liệt… Xán Liệt đối với tôi rất tốt…

Ngô Đức sợ cậu không tin, móc điện thoại di động ra đưa cho cậu xem:

Ngô Đức: Ca muốn thử tức phụ của cậu một chút

Phác Xán Liệt: Ca muốn chơi sao thì cứ chơi như vậy.

Ngô Đức: Nó không vui thì làm sao?

Phác Xán Liệt: Dám, trở về sẽ đánh.

Biện Bạch Hiền cảm thấy bầu trời như đã bị sụp đổ.

Danh sách chương: