Chương 31: Play - Bênh viện (2)

Biện Bạch Hiền theo động tác thâm nhập của cái côn thịt kia mà phát ra một thét dài rên rỉ.

Đau, nhưng mà cơn đau này làm cho cậu quá nhung nhớ.

Phác Xán Liệt tạm thời không nhúc nhích, nhìn bộ dạng bởi vì mình xen vào mà thở dốc của cậu, vỗ về vật giữa hai chân.

“Bảo bối nhi có phải là muốn cây này lắm rồi không…?”

Bạch Hiền “Ừ” gật đầu.

“Đến, chào hỏi.” Phác Xán Liệt nhẹ đâm một chút.

“A…!” Cả người Biện Bạch Hiền cũng như bị kéo ra: “Lão công…!”

“Ở đây.”

Xán Liệt lại đâm một phát, cậu liền dựa theo động tác đâm đâm không ngừng của hắn mà nhỏ giọng gọi ***.

Ăn vào toàn bộ côn thịt thô to, *** huyệt nhăn nheo cũng bị căng ra. Vô luận rút ra hay là chen vào, cũng phảng phất lưu luyến không rời mà cắn chặt cán gậy, theo động tác của nó mà không ngừng phun ra nuốt vào.

Phác Xán Liệt bỏ ra chút thời gian cuối cùng để đâm *** huyệt cho mềm nhũn.

“Bảo bối nhi, lão công đến một lần nữa làm rộng tiểu dâm huyệt của cưng đây.”

Phạm vi ra vào của côn thịt trong huyệt động gia tăng, Biện Bạch Hiền vừa kích động vừa hưng phấn, loại khoái cảm đã lâu mới về kia, quả thực là bất cứ chỗ nào trong vách tràng ma sát với côn thịt của Phác Xán Liệt cũng truyền đến không ngừng.

“Ừm… Lão công làm đi… Lão công… Thật thoải mái…”

Hắn liều mạng đè nén ham muốn kích động cuồng xuyên, thông đạo nhỏ trượt trượt ấm áp, tràn ngập co dãn kia, chặt chẽ hút chặt côn thịt, cảm giác đó thật sự là quá tuyệt vời.

“Đã lâu không ăn côn thịt của lão công, có phải là nó không còn nhận ra tôi nữa không, hả?”

Phác Xán Liệt xuyên đến cùng, ở bên trong đánh vòng mài ép.

Ở trong đó rất hẹp, đầu đỉnh khổng lồ và cán trụ đã chiếm cứ toàn bộ, khẽ động một chút đã đỉnh đến bốn phương tám hướng đều ăn không tiêu. Bạch Hiền cảm giác trong bụng bị một cây gậy thô nóng đâm, đâm vào nơi đó, mỗi một chuyển động dù chỉ thật nhỏ cũng làm cho bụng run rẫy từng đợt.

“A a nhận ra… Nhận ra…!”

Bị Xán Liệt mài đến dâm thủy chảy xuống không ngừng, bờ mông của cậu lập tức ướt đẫm.

Đâm xuyên càng ngày càng thuận lợi, Phác Xán Liệt quyết định không nhẫn nại thêm nữa, hắn muốn mạnh mẽ đâm vào bên trong hậu huyệt của Biện Bạch Hiền, rồi bắn thẳng vào trong người cậu.

“Bảo bối nhi. ” Vuốt ve Bạch Hiền co rút lại dưới thân: “Trước hết để cho lão công làm một pháo đã.”

Biện Bạch Hiền vươn tay đi mò cái gốc rễ đang ở bên trong cậu kia: “… Làm đi.”

Cơ bản cậu cũng không thể nói ra từ không.

Thân Xán Liệt như lắp thêm một cái môtơ, không có một chút kỹ xảo nào mà chỉ đâm xuyên thuần túy, đâm đến nỗi Biện Bạch Hiền cảm thấy nội tạng cũng bị lệch vị trí.

Bị lâu không gặp đường ruột ấm áp vây quanh, Phác Xán Liệt trực tiếp hóa thân thành cầm thú. Hai tay ngắt lấy eo cậu, mỗi một lần đâm vào đều khiến cho Biện Bạch Hiền trượt trên giường một đoạn, sau đó lại bị hắn kéo về.

Sau đó cậu sẽ kinh hô một tiếng, rồi không còn thanh âm gì nữa.

Cắn quần áo một chút, đầu óc trống rỗng. Hai mắt trừng lên trần nhà, mà tầm nhìn vẫn luôn lay động nên không thể nhìn rõ, nước mắt trên khóe cũng không ngừng lăn xuống.

Không ngừng nghỉ chút nào mà va chạm, cái côn thịt kia vẫn mạnh mẽ tiến công, quấy nhiễu làm lục phủ ngũ tạng cũng không được bình an, làm cho toàn bộ nửa người dưới của cậu như không giống là của mình.

Cảm giác đau đớn, khoái cảm, cảm giác mê đắm, cảm giác hạnh phúc vì được Phác Xán Liệt lấp đầy, cảm giác hưng phấn, cảm giác thỏa mãn.

Trước khi hắn bắn mạnh vào bên trong, cậu cũng không phát hiện được mình đã bắn trước.

Xán Liệt cúi người, rút góc áo từ trong miệng Bạch Hiền ra.

Cậu lầm bầm gọi “Lão công, lão công”, hắn một bên đáp lại một bên liếm khóe mắt ẩm ướt của cậu.

Cả hai ôm lấy nhau ngã lên trên giường, hai chân Bạch Hiền kẹp chặt một chân Phác Xán Liệt vào giữa, cả người không chỗ nào là không run rẩy. Xán Liệt nâng cái mông cậu rồi nhấc người lên, hai người miệng đối miệng mà hôn nhau.

Đôi môi của Biện Bạch Hiền cũng đang run rẩy.

“Tôi làm bảo bối nhi đến choáng váng.” Xán Liệt nắm cái mông thịt của cậu, đã lâu không ngắt, nhớ muốn phát điên.

“Ừm…” Không quản nói cái gì, Bạch Hiền đều “Ừ” hết.

“Bảo bối nhi chớ ngủ, tiểu dâm đãng của lão công còn chưa trở lại đây, không ăn côn thịt của lão công à?”

“Ăn…”

Bạch Hiền vươn tay sờ mó côn thịt mới rút ra từ trong thân thể mình, trơn tuồn tuột mang theo dịch thể và dâm thủy, nửa mềm nửa cứng đụng vào bụng cậu.

“Lập tức cho cưng ăn, không muốn ăn cũng không được.”

Xán Liệt cuối cùng cũng lột cái áo vướng bận trên người cậu xuống, dọc theo xương quai xanh hôn nửa thân trên từng cái một.

“Bảo bối nhi, nghĩ xem lát nữa muốn làm công xuyên như thế nào?”

“Ừm… Xuyên thế nào…?”

Đã lâu không có làm, vừa làm đã rất cuồng bạo, Bạch Hiền cũng bị đâm cho bối rối, nửa ngày không phản ứng kịp.

Phác xán Liệt một bên hôn một bên mò toàn thân, mỗi mỗi góc nhỏ đều âu yếm một lần. Biện Bạch Hiền mềm nhũn giống như tiểu bạch thỏ, mò chỗ nào chỗ đó đều nỗi phản ứng, hận không thể toàn thân đều là điểm mẫn cảm.

“Cưng muốn lão công đâm sao thì lão công đâm như vậy.” Bàn tay lại trượt ra phía sau, đầu ngón tay luồn vào bên trong *** huyệt: “Điểm G của bảo bối nhi.”

“A! Ưm.ưm ưm… ừ… Lão công…!”

Điểm G mềm yếu bị đâm làm bên trong hậu huyệt trào ra khoải cảm, giống như dòng điện mà truyền lên cột sống. Bạch Hiền thấp giọng dâm đãng rên rỉ, vật nhỏ mềm nhũn giữa hai châm phun ra niêm dịch đều nhỏ hết lên đùi Phác Xán Liệt.

“Nói nha.” Ngón tay bỏ thêm chút lực. Hắn biết được cậu không thể nào chịu nỗi, đã sắp đạt đến giới hạn rồi.

“A a a a a a muốn a a a a a lão công… Từ sau đi vào…”

Biện Bạch Hiền sảng khoái đến mức đầu lưỡi cũng duỗi ra.

“Được thôi, sẽ từ sau đi vào như lời bảo bối nhi” Phác Xán Liệt liếm tai cậu: “Tối nay lão công phải đâm đến khi tiểu mẫu cẩu trở về!”

Cái chân bị kẹp kia của Xán Liệt vừa thoáng nhấc lên, cái mông của Bạch Hiền cũng lên theo.

“A lão công ”

Biện Bạch Hiền không nhịn được, tiểu dâm huyệt co rút lại hút chặt ngón tay của hắn, Phác Xán Liệt mạnh mẽ hút một bên núm vú của cậu: “Thiếu thao!”

Vươn mình hạ độ cao của giường bệnh xuống, để cho nửa thân trên của cậu úp sấp trên giường, còn nửa thân dưới đặt trên sàn nhà.

Biện Bạch Hiền lẳng lặng nằm úp sấp, cảm nhận được bàn tay to của Phác Xán Liệt đang vuốt ve xoa nắn qua lại cái mông của cậu, sau đó ngón tay cái đè lên mép *** huyệt, đẩy mông thịt ra.

“Ưm!”

Quy đầu đi vào, côn thịt đi vào… Một nửa. Bạch Hiền phát ra giọng mũi sung sướng.

“A… A… Lão công…”

Côn thịt mạch lạc sát qua cửa vào *** huyệt, ma sát làm cho cậu kinh hồn bạt vía, miệng khô lưỡi khô. Nhưng mà vì sao lại không chịu tiến vào cả cây?

Xán Liệt dùng nửa khúc côn thịt mài *** huyệt của cậu, chầm chập xuyên vào, chầm chậm đẩy đưa. Bạch Hiền quả thực vội muốn chết được!

“Lão công… Nhanh lên một chút…”

“Được thôi, nhanh lên một chút!”

Phác Xán Liệt tăng nhanh tốc độ, nhưng vẫn chỉ nửa khúc, bên trong mông Biện Bạch Hiền ngứa ngáy, khó chịu không chịu được.

“Ừm… Lão công… Sâu hơn chút… Đi vào toàn bộ…”

“Được rồi, đi vào toàn bộ, tất cả lão công đều nghe lời cưng.”

Xán Liệt vùi toàn bộ côn thịt vào. Cái mông được lấp đầy, Bạch Hiền thỏa mãn muốn chết.

Nhưng mà lại không vừa lòng về tốc độ.

“Lão công, lão công…! Nhanh hơn chút nữa…”

Phác Xán Liệt rút toàn bộ côn thịt ra, cúi người hỏi cậu: “Bảo bối nhi, nói toàn bộ.”

Bạch Hiền gấp đến độ lấy cái mông cọ vào người hắn: “Nhanh hơn nữa… Sâu hơn… Cầu lão công… Dùng sức đâm… Tớ, tớ…”

“Tớ cái gì nào?”

“Tớ muốn cậu… Lão công…” Tuy rằng là cả hai bên đều tình nguyện, nhưng mà vẫn rất mắc cỡ, rất xấu hổ. Bạch Hiền dán vào lỗ tai của hắn nhẹ nhàng thổi khí: “Của lão công… Tiểu mẫu cẩu…”

“Được ——” Phác Xán Liệt trả lời cũng rất nhẹ nhàng.

Sau đó không chút lưu tình cắm vào cái mông “tiểu mẫu cẩu” của hắn.

Danh sách chương: