Chương 8: vận động trước khi ngủ chính là làm tình (2)

Xán Liệt dứt khoát ôm eo cậu cuồng làm một trận, rốt cục cũng ở bên trong hậu huyệt của cậu mà bắn ra một phát.

Cái mông đang cong lên của Bạch Hiền run rẫy, *** huyệt bị đâm mở rộng theo đường phân thân rút ra mà chảy một lượng lớn dịch thể sền sệt.

Cậu nằm vật ở trên giường, lúc này chỗ nào còn nhớ được có phải là giường của cha mẹ hay không chứ. Phác Xán Liệt theo như thường lệ ngồi trước mặt cậu, để cho cậu liếm khô làm sạch cho hắn, lúc này mới nhớ đến cởi trói cổ tay ra.

Cho dù đã khôi phục tự do, Biện Bạch Hiền cũng không muốn cử động. Hai lần cao trào làm cho cậu vui sướng cũng mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt.

Nhưng mà Phác Xán Liệt lại ôm lấy cơ thể cậu mày mò, ngón tay đào móc dịch thể từ trong hậu huyệt ra, còn xoa bóp điềm G.

“Lão công… Mệt mỏi quá… Không muốn…”

“Mệt? Rõ ràng đã ăn của lão công, hiện tại lại không muốn phía dưới của lão công nữa?” Xán Liệt nhéo mông thịt của cậu: “Cưng đây là muốn qua cầu rút ván?”

“Không… Không phải…”

Xán Liệt cùng cậu đối thoại nhàm chán một lúc, Bạch Hiền liền cảm giác được cái côn thịt kia lại có dấu hiệu cứng lên.

“Thật sự… Không, không được…!”

Hắn làm gì quản cậu có được hay không, bản thân mình chưa sảng khoái thì nhất định phải làm cho đủ. Túm lấy Biện Bạch Hiền ngồi trong lòng ngực của mình, côn thịt lần thứ ba muốn đâm vào hậu huyệt của cậu.

Bạch Hiền muốn chạy trốn, mông còn chưa nhếch lên, đã bị Xán Liệt ấn một cái đè ngồi xuống trở lại.

“A a a a a a ——————!”

Dương vật thô to nghiêm chỉnh đâm xuyên vào bụng, trong nháy mắt khoái cảm cơ hồ che mất lý trí cậu. Tuy rằng cậu cảm thấy rất đáng sợ, nhưng mà cái mông lại không tự chủ được hút lấy đối phương.

“Cưng muốn đi đâu, lão công mang cưng đi.”

Xán Liệt ôm lấy eo cậu đứng lên, bước một bước.

“Ưm a a a a ————!!! Không muốn ——!!!”

Bạch Hiền cả người treo móc ở trên người hắn, nếu như Phác Xán Liệt không ôm lấy cậu liền muốn ngã xuống. Cậu dùng cân nặng của bản thân để làm nơi kết hợp của hai người càng thêm sâu sắc, cố tình Xán Liệt còn đi một lát còn nâng mông cậu thả xuống, quả thực là muốn mệnh của cậu.

“Lão công…! Không muốn nhếch lên…! Không muốn nhếch lên…! Cái mông không được!”

Xán Liệt nâng eo cậu, để tay trống quay lại đánh mông cậu một cái: “Cái mông không được? Cái mông vẫn còn rất tốt đây này!”

Bạch Hiền khóc lóc lắc đầu, liều mạng ôm bả vai của hắn, chỉ lo ngã xuống: “Lão công! Chớ đi, chớ đi!”

“Cưng lúc thì muốn đi, lúc lại không cần đi, rốt cuộc muốn lão công làm thế nào?”

“Không đi! Không đi! Lão công mau đâm đi…! Không cần đi nữa…!”

Lúc nói ra lời này, Phác Xán Liệt đã đi đươc nửa vòng rồi, tìm một cái ghế salon đặt cậu lên lưng tựa để chống đỡ thân thể, cái mông vẫn treo ở giữa không trung như cũ, hai chân treo trên eo hắn.

Xán Liệt cúi người dùng hàm răng ngậm lấy một bên đầu nhũ của cậu, hạ thân không ngừng phát lực mà làm, làm cho Bạch Hiền dựa vào ghế salon nhỏ khóc mãi không ngừng.

Xung quanh phân thân sưng tấy kia, bởi vì phân thân nhanh chóng đâm rút mà nỗi lên những bọt biển be bé. Cái mông bị đụng đến đỏ lên, hai chân từ lâu đã không còn khí lực.

Hạ thể không ngừng xung kích truyền tới khoái cảm biến thành mãnh thú đáng sợ, cắn nuốt lý trí Bạch Hiền.

“A… A… A…! Lão… Lão công…! A… A…!”

Cậu phảng phất như biến thành một thân thể dâm loạn không có ý thức, xuất phát từ bản năng kẹp chặt đối phương, đáp lại đối phương.

Khi cậu lần thứ ba bắn ra dịch thể đã nhạt màu, đâm xuyên ở thân dưới vẫn chưa dừng lại.

Phác Xán Liệt đem cậu đặt lên bàn trang điểm trước gương, vặn bung cánh mông của cậu ra.

“… Ưm… Ưm…”

Một bên chậm rãi thâm nhập, một bên nghe cậu bởi vì bị côn thịt đè ép đường ruột, mà phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ cùng thở dốc.

Hiện tại Biện Bạch Hiền dựa vào bản năng vô ý thức mà có thể chống đỡ thân thể của mình không cho mặt đánh lên gương.

Phác Xán Liệt bắt đầu động.

Côn thịt ở bên trong hậu huyệt tới tới lui lui, ma sát đường ruột mẫn cảm cùng với điểm G mang lại khoái cảm vô thượng, từ thân dưới không ngừng khuếch tán ra khắp toàn thân, hắn giống như đang bay trên mây, đắm chìm trong thế giới cực lạc đầy đáng sợ.

Làm sao Xán Liệt không muốn được chứ. Đừng nói cây côn thịt này nhìn thấy Biện Bạch Hiền liền muốn làm, cho dù hiện tại đã nằm trong thân thể của cậu, vẫn là làm không đủ.

Ai bảo cái mông của cậu lại tiêu hồn thế kia cơ chứ? Dâm huyệt kia quả thực như có sinh mệnh, làm bao nhiêu lần đều có thể chảy bấy nhiêu nước cho hắn.

“Tiên sư nó, cái mông đàn ông sao có thể dâm đãng như vậy!”

Hắn đâm càng ác hơn, đẩy đến sâu bên trong tận cùng của cậu.

“A…! A…! Lão… Công…! Thoải mái chết được… Muốn chết…!”

Biện Bạch Hiền không thể không để đầu vững trên gương để san sẻ chút áp lực.

Hai người bọn họ ở đây sảng khoái, đem mỹ phẩm trang điểm của mẹ cậu trên bàn hất ngã toàn bộ, các loại chai lọ, hộp theo động tác của bọn họ mà phát ra tiếng va chạm ầm ỉ.

“Chết? Tôi thấy nơi này của cưng muốn đem lão công ra giết chết trước thì có!”

Biện Bạch Hiền cúi đầu nhìn thấy phân thân mềm nhũn rũ xuống của mình, bên trong âm mao dính theo dịch thể mà kết thành từng đám, đáng thương lắc qua lắc lại.

Phác Xán Liệt duỗi tay nắm chặt cặp vú của cậu, chèn ép núm vú sưng tấy, dùng sức lôi kéo.

“Lão công… Núm vú… Đau…! Lão công…!”

Thật là đáng sợ, cái đau này, vì sao vẫn mang theo cảm giác sảng khoái?

Bụng dưới trướng lên làm cho cậu có dự cảm không tốt, miễn cưỡng hồi phục một chút lý trí nhìn Phác Xán Liệt cầu xin:

“Lão công… Lão công… Tôi muốn đi… Nhà vệ sinh… Muốn… Muốn tiểu…”

Xán Liệt dừng lại, Bạch Hiền khờ dại cho là hắn đã đáp ứng.

Kết quả đối phương ôm lấy cậu đặt mông lên trên thành bàn trang điểm, hai tay giữ chặt đùi của cậu, làm cho hai chân cậu mở rộng ra.

“Tiểu đi.”

“Không muốn…! Không muốn…! Van lão công! Đừng cắm! Thật sự muốn… Muốn… A!”

“Muốn làm phải kìm nén, muốn làm phải tiểu cho lão công nhìn.”

Hắn có cảm giác như muốn bắn, mới không quản cậu tiểu hay không tiểu, tự nhiên hướng *** huyệt của cậu mà đâm vào.

Vì để cho *** huyệt của cậu rút lại càng chặt hơn, nắm lấy phân thân của cậu, bao tinh hoàn bị đau, bóp đến Bạch Hiền oa oa khóc lớn

“Đau quá…! Đau quá! Lão công… Lão công tha em…! A a a a a!”

Dâm huyệt lại kẹp chặt khiến Phác Xán Liệt cực kỳ thoải mái, một bên hắn hưởng thụ cảm giác co bóp chặt chẽ này, một bên nghe Biện Bạch Hiền khóc lóc bắn tinh.

Cảm giác dịch thể vọt vào trong cơ thể, côn thịt liền nảy lên mấy lần rốt cục cũng yên tĩnh lại.

Thân thể vừa buông lỏng, Bạch Hiền không khống chế được, tiểu ra ngoài.

Ý thức cũng đồng thời lâm vào hắc ám

Danh sách chương: