Dam My Tam Toi Hoan Chuong 22

Thời tiết dạo gần đây vẫn lạnh như vậy, mặc dù tuyết không còn rơi đều đặn như những ngày trước nữa nhưng cách vài hôm thì lại có. Bên trong căn phòng bệnh đặc biệt, máy điều hòa làm cho căn phòng trở nên ấm áp hơn. Lâm Chính Thần nằm trên giường, chăn đắp ngang ngực, đã trằn trọc rất lâu rồi nhưng vẫn không tài nào chợp mắt nổi. Lâm Chính Thần nằm lại bệnh viện thêm một đêm nữa, ngày mai sẽ xuất viện. Lục Đình Phong dường như có việc phải xử lí nên đã rời đi từ lúc chiều.

Nghĩ đến chuyện cậu và Lục Đình Phong, Lâm Chính Thần cười khẩy, bên ngoài thuận theo hắn không có nghĩa trong lòng cũng một hướng, đồng ý kết hôn không có nghĩa sẽ yêu hắn, có nhiều chuyện vốn không thể nói trước, lỡ đâu một ngày Lục Đình Phong chán cậu thì khi đó cho dù có liếc nhìn cậu một cái e là cũng không có, cậu tin chắc chắn sẽ có một ngày như vậy bởi vì không ai có thể kiên trì với một người mãi được.

Đối với Lâm Chính Thần hiện tại tất cả mà nói chỉ là diễn kịch, chỉ là một trò hề mà thôi.

Chính Thần nhìn về hướng cửa sổ, dường như tuyết đang rơi. Đã bao lâu rồi chưa đi trên con đường đầy tuyết ngoài kia cậu cũng không nhớ rõ, lần cuối cùng có lẽ là ba năm về trước. Ngày đó đi đâu cũng không ai ngăn cấm, muốn đến nơi nào thì đến, muốn ăn gì thì ăn, rồi còn tụ họp bạn bè cùng nhau ăn uống, cuối tuần thì cùng Chu Thiện đi chơi, hiện tại thì chỉ ngoan ngoãn nằm đây đợi Lục Đình Phong ra lệnh. Cậu chẳng hiểu vì sao, vì cái gì Lục Đình Phong lại yêu cậu đến ngông cuồng như vậy, thời gian gần đây cậu thừa nhận hắn đối đãi với cậu rất nhu hòa nhưng thật sự mà nói cậu không thể tiếp nhận được là do những gì hắn đã làm với cậu khiến cho cậu không tài nào tha thứ được.

Lâm Chính Thần nghe thấy tiếng mở cửa, vì nằm quay lưng nên cậu không biết là ai đang đi vào, cậu nhớ lại lúc chiều khi rời đi Lục Đình Phong nói với cậu nghỉ ngơi thật tốt đi ngày mai hắn sẽ đến đón, như vậy người này chắc chắn không phải Lục Đình Phong, nhưng nếu không phải là hắn thì còn ai có thể vào đây nữa chứ. Cậu liền xoay người nhìn bóng đen ẩn hiện phía đó.

"Là ai vậy?" Cậu nghi hoặc lên tiếng.

Bóng đen càng lúc càng gần, dáng người này rất quen mắt, hình như hình như là... Lâm Chính Thần vội vàng ngồi dậy vì không thể tin được những gì trước mặt, mắt cậu lập tức trợn tròn, miệng bắt đầu trở nên ấp úng.

"Chu... Chu... Thiện"

"Có phải là anh không?"

Chu Thiện bước đến gần hơn, liền nhẹ nhàng gỡ ống truyền dịch khỏi tay cậu. Sau đó nắm lấy tay cậu định kéo cậu đi, Chính Thần vội kéo lại để có thể xác định lại những gì vừa diễn ra. Thấy Chính Thần đang bối rối, Chu Thiện đưa tay nhẹ xoa mặt cậu, lời nói ôn nhu.

"Tiểu Thần đi thôi, anh đưa em đi."

Chính Thần hồi tưởng lại ngày đó, rõ ràng Chu Thiện bị Lục Đình Phong bắn chết ngay trước mắt mình, rõ ràng cậu thấy anh ấy nằm đó mà chẳng thể làm được gì, tim cậu đột nhiên đau nhói liên hồi, đôi mắt cũng nhòe đi. Đây chắc chắn là mơ, nếu không phải mơ thì làm sao có thể như vậy được, là mơ thôi, chỉ là mơ thôi, trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại lời nói như vậy. Khi tỉnh dậy tất cả sẽ biến mất. Nhưng không hiểu vì sao dáng người, giọng nói và ngay cả những hành động lại chân thực đến như vậy.

"Em đang nằm mơ đúng không? Anh rõ ràng, rõ ràng đã chết rồi mà, làm sao có thể đến đây được chứ, nhưng không biết vì sao em lại cảm thấy thật như vậy."

Chu Thiện khẽ cười, yêu thương xoa đầu cậu.

"Tiểu Thần ngốc, không phải là nằm mơ, đây là thật. Có lẽ trời cao có mắt nên đã không cho anh chết, để anh có cơ hội lần nữa cứu em."

"Nhưng... nhưng không phải lần đó... lần đó... anh... ngay trước mắt em..."

Vì vẫn không thể tin được nên lời nói cậu trở nên ấp úng không thể nói trọn vẹn câu như vậy.

"Anh sẽ kể cho em nghe khi ta rời khỏi đây, Tiểu Thần chúng ta đi thôi."

Lâm Chính Thần có chút lưỡng lự, nhưng rồi cũng đồng ý cùng Chu Thiện bỏ trốn khỏi bệnh viện. Đến giờ phút này Chính Thần vẫn không tin đây là sự thật, cậu nghĩ tất cả chỉ là mơ mà thôi, rồi ngày mai thức dậy cậu sẽ phải theo Lục Đình Phong về nhà sau đó cùng hắn kết hôn. Nhưng cho dù là mơ hay thật cậu cũng muốn thử, cùng Chu Thiện lần nữa trốn khỏi nơi này.

______________

Gây cấn chưa mấy em?? :v