C40: Án tử kết thúc

Cao Hành buông lỏng thân mỏi mệt trở lại tiểu viện, từ lúc A Tài gặp chuyện, hắn chưa trở về đây, hắn không biết nói với Thổ Đậu thế nào. Hắn đứng một lúc trước cửa, cuối cùng vẫn đi vào.

Vào tiểu viện thì thấy một nam tử xa lạ đưa lưng về phía hắn, đang nhìn Thổ Đậu tập viết. Hắn có thể khẳng định, người này không phải Triển Cảnh Nham, hắn dùng tay cầm chuôi kiếm bên hông.

Thổ Đậu đột nhiên ngẩng đầu, thấy hắn, "Ngươi đã trở lại." Lập tức cúi đầu xuống, tiếp tục viết.

Nam tử đưa lưng về phía hắn quay đầu lại nhìn hắn một cái, Cao Hành cảm thấy tim muốn nhảy lên cổ họng, người này cũng quá lớn mật, dám hiển nhiên xuất hiện ở đây, nhưng Thổ Đậu ngồi gần như vậy, hắn không thể hành động thiếu suy nghĩ. Lại nhịn không được nghĩ thầm, xem biểu tình của Thổ Đậu không giống như bị bức hiếp, sao Thổ Đậu lại để người xa lạ vào. Mà Triển Cảnh Nham đang ở đâu?

Dung Phong thoải mái nhìn Cao Hành, Cao Hành không chớp mắt nhìn Dung Phong.

"Ta viết xong rồi." Thổ Đậu cầm lấy chữ vừa viết xong đưa cho Dung Phong.

Dung Phong cười tiếp nhận, liên tiếp gật đầu, "Đúng như sư phụ ngươi nói, quả thật có phong độ của một đại tướng."

Thổ Đậu ngại ngùng cười nói, "Khi nào sư phụ quay lại?"

Dung Phong liếc Cao Hành, "Hắn xong việc sẽ quay lại."

Lời này nghe vào tai Cao Hành, biến thành, nhất định A Tài bị giấu ở nơi nào đó, cho nên hắn mới có thể kiêu ngạo đến đây như vậy. Với tình huống trước mắt, xác thực không có nơi nào an toàn hơn nơi này, ai ngờ hắn sẽ ở trong Cao phủ.

"Thổ Đậu, ngươi đi xem cơm đã được chưa?" Dung Phong cười, nhìn Thổ Đậu nói.

"Ân. " Thổ Đậu chạy vào nhà bếp.

Cao Hành nhíu mày, chẳng lẽ còn đồng lõa ở đây?

"A Tài đâu?" Cao Hành hỏi.

"Hắn rất tốt, ngươi có vẻ không tốt?" Dung Phong xoa cằm nói.

"Ngươi muốn thế nào?" Hắn biết, bây giờ không thể kích động.

Dung Phong đứng thẳng hạ vai, buông tay ra, "Cứ như vậy."

Cao Hành không hiểu.

"Ăn cơm." Lúc này, Thổ Đậu bứng món ăn từ nhà bếp ra, sau lưng là một... Nữ nhân.

Cao Hành khẽ nhếch miệng, tâm tình của hắn lúc này không thể dùng ngôn ngữ nào để tả, chính là... Hắn chậm rãi đứng người lên, "Ngươi..."

Thấy phản ứng của Cao Hành, 'Nữ nhân' ra vẻ không biết, buông món ăn trở lại nhà bếp.

Dung Phong thong dong ngồi, không để ý tới 'Bức tượng' một bên, thẳng đến khi người làm hắn hóa đá đi ra lần nữa.

Cao Hành lắc đầu, khiến mình bảo trì thanh tỉnh, "Ngươi... Ngươi... Rốt cuộc là ai?"

'Nữ nhân' không để ý đến hắn, chỉ buông món ăn, nhe răng cười với Thổ Đậu.

Thổ Đậu cũng cười nói, "Tỷ tỷ của sư phụ." Lúc này 'Nữ nhân' xoay đầu hướng Cao Hành nở nụ cười sáng lạn.

Cao Hành nghe sét đánh bên tai.

Cơm trưa kết thúc, Thổ Đậu đi ngủ.

'Nữ nhân' rốt cục nhẫn nhịn không được ánh mắt của Cao Hành, ném khăn lau xuống, chống eo, một bộ 'Ngươi có vấn đề gì thì nói'.

Cao Hành nhìn nóc nhà, rồi thu hồi ánh mắt, ".... A Tài không có tỷ tỷ, cho nên..... Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Ngươi cảm thấy ta là ai?"

Lời vừa thốt ra, Cao Hành nghe sét đánh bên tai lần nữa, thanh âm kia.... Không phải A Tài còn có thể là ai.

"Ngươi.... Ngươi.... Ngươi.... " Cao Hành kích động chỉ vào A Tài, 'Ngươi' nửa ngày cũng nói không ra chữ thứ hai.

"Như thế nào? Hình tượng nhục nhã?" Nói xong còn cố ý xoắn xoắn ngón tay, sờ lên mái tóc.

Xem vẻ mặt ngốc dạng của Cao Hành, A Tài bĩu môi, "Được rồi, ta sẽ nghĩ ngươi bị 'Mỹ mạo' của ta mê hoặc." Nói xong đi đến nhà bếp.

Trong tiểu viên, Dung Phong đang nghiên cứu cái võng, "Ngươi nguyện ý đến, vượt qua suy đoán của ta. " Hắn còn tưởng rằng, phải tốn chút ít miệng lưỡi.

Thân thể Dung Phong cứng ngắc, không xoay người, chậm rãi nói, "Ngươi nói rất đúng, chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất." Kỳ thật.... Hắn cũng không biết vì sao lại nguyện ý tới đây.

A Tài rửa sạch chén đĩa trở lại, thấy Cao Hành đứng nguyên tại chỗ.

"Uy... " Bị người điểm huyệt sao?

"... Đây là bộ dáng gì?" Cao Hành nhẫn nhịn nửa ngày mới nói được một câu như thế.

"Ngụy trang, phòng ngừa bị người khác phát hiện." Thấy Cao Hành ngạc nhiên, A Tài lại cảm thấy không có gì. "Đúng rồi, vì sao Binh bộ thị lang điều tra chúng ta?"

Cao Hành nhìn người lạ lẫm nhưng rất quen thuộc trước mắt, xấu hổ quay sang một bên, nói, "Ngạch, cái đó, là vì Thôi đại nhân, không phải, là vì Hoàng thượng, cũng không phải.... Là cái này.... "

A Tài khoanh tay trước ngực, "Ngươi có thể sắp xếp ngôn ngữ rồi nói sau."

Cao Hành đưa lưng về phía A Tài, hít sâu, ".... Là La Thành nói không thể bỏ mặc hung thủ tự do, cho nên nguyện ý hiệp trợ đuổi bắt Dung Phong, bởi vậy.... "

"Là La đại nhân chủ động đưa ra hiệp trợ?" A Tài trầm tư, hoàn toàn không để ý Cao Hành đưa lưng về phía hắn nói chuyện.

"Ân... " Cao Hành gật đầu, đột nhiên nhớ tới vấn đề hắn muốn hỏi, quay sang, phát hiện A Tài đã rời đi.

Hắn đuổi theo ra nhà bếp, vội vàng kéo A Tài vào thư phòng.

"Ngươi đem tên kia đến đây làm gì vậy?" Cao Hành hỏi. Thổ Đậu và Nghiêm tiên sinh đều ở đây, sẽ ảnh hưởng đến an toàn của bọn họ.

"Nơi này an toàn nhất." A Tài nói.

"An toàn? Sẽ khiến Thổ Đậu nguy hiểm nhất." Cao Hành đè nén thanh âm quát tháo, rất sợ bị Dung Phong nghe được.

"Ngươi yên tâm, ta đã đáp ứng Dung Phong, giúp hắn tìm hung thủ. Hơn nữa, tình cảnh bên ngoài như vậy, chỉ có ở đây an toàn." A Tài an ủi hắn.

"Ngươi nói đùa gì vậy?" Hắn trở nên khờ dại từ khi nào chứ, "Ngươi biết Dung Phong là ai? Ngươi tùy tiện đem hắn đến đây...."

"Ta biết rõ lo lắng của ngươi, nếu ngươi không yên tâm, có thể mỗi ngày ở đây trông coi hắn. Nhưng ngàn vạn lần không cần được nói cho ca ca của ngươi biết bọn ta ở đây, để bọn họ tiếp tục tìm chúng ta, dẫn dắt ánh mắt La Thành." A Tài nhắc nhở, "Ta còn có một số việc muốn tìm Dung Phong thương lượng, đi ra ngoài trước."

"Ngươi.... " Sao hắn không lo lắng chút nào chứ, Cao Hành nghĩ thầm, vẫn đi theo.

A Tài đẩy cửa phòng của mình, Cao Hành theo phía sau, thấy Dung Phong liền nói, "Nghỉ ngơi ở đây mấy ngày. Mặt khác, ta có chuyện muốn hỏi ngươi. "

"Chuyện gì?" Dung Phong nhìn vẻ mặt đề phòng của Cao Hành.

"Hắn không sao, ta đã nói với hắn." A Tài giải thích, "Ngươi nói rằng, Hà đại nhân đã từng nói cho ngươi về chuyện ba bản vẽ, vậy bản vẽ của Hà đại nhân và Vương đại nhân đều ở trong tay ngươi?"

Trầm mặc một lát, Dung Phong nói, "Bản vẽ của Hà đại nhân ở trong tay ta, Vương đại nhân không."

"A, xem ra bản vẽ của Vương đại nhân còn đang ở trong nhà hắn." A Tài xoay đầu, nói với Cao Hành, "Ngươi lập tức đến Vương phủ, cẩn thận điều tra trong thư phòng có ngóc ngách gì hay không, hoặc là hỏi Vương công tử một chút, trước khi chết phụ thân hắn có đưa cái gì quan trọng cho hắn không."

Cao Hành lo lắng liếc Dung Phong, "Ta đi sao?"

"Đương nhiên là ngươi đi, ngươi cảm thấy hình dáng này của ta có thích hợp đi không?" Nhìn Cao Hành chần chừ, A Tài vội vàng nói, "Nhanh đi, chần chừ cái gì." Một tay đẩy Cao Hành ra ngoài.

"Hảo hảo hảo, ta đi.... " Cao Hành bất đắc dĩ ly khai.

"Hắn lo lắng ta." Dung Phong chỉ rõ.

"Hắn lo lắng rất nhiều thứ." A Tài lảng tránh.

Cao Hành vội vàng tới Vương phủ, vừa vặn gặp Vương Tiết, "Ta trở lại hiện trường xem có manh mối gì không?"

"Không phải đã tra ra nghi phạm sao?" Vương Tiết hỏi.

"Ân, đúng vậy, nhưng còn chút chuyện chưa rõ ràng." Cao Hành tránh nặng tìm nhẹ, nói.

Sau đó Vương Tiết mang hắn tới thư phòng, "Đồ vật trong này không xê dịch chứ?" Cao Hành hỏi.

"Không." Vương Tiết đáp.

"Vậy là tốt rồi." Cao Hành vào thư phòng, sờ sờ cái này, gõ gõ cái kia.

Vương Tiết nghi hoặc, "Ngươi đang tìm cái gì?"

Cao Hành vội vàng lắc đầu, "Ngạch, không có. A, đúng rồi, Vương đại nhân có giao cho ngươi đồ vật quan trọng nào không?"

"Đồ vật quan trọng?" Vương Tiết cẩn thận ngẫm nghĩ, "Không có."

"A..." Cao Hành thất vọng gật đầu.

"A, đúng rồi, gia phụ từng rất thận trọng cho ta một quyển Kinh Thi, nói muốn ta hảo hảo đọc, sau đó sẽ quay lại kiểm tra, nhưng ta chưa xem." Vương Tiết nói.

"A? Vậy cho ta mượn xem." Cao Hành nói.

"Cái này... Có liên quan gì tới án tử?" Vương Tiết hỏi.

"Ngạch... Có khả năng liên quan rất lớn, cũng có thể không liên quan. " Cao Hành lập lờ nước đôi, "Xem hết ta sẽ trả cho ngươi."

"A.... Ta lấy tới cho ngươi." Vương Tiết nói.

"Làm phiền." Cao Hành ôm quyền. "Ta chờ ngươi ở đại sảnh."

Lúc Cao Hành đang chờ trong đại sảnh, quản gia của Vương phủ vội vàng chạy đến. "Di? Sao thiếu gia nhà ta không ở đây?"

"A, hắn đi lấy đồ, có chuyện gì không?" Cao Hành hỏi thêm.

"Là như vậy, Binh bộ thị lang La đại nhân đến." Quản gia nói.

Cao Hành đứng người lên "A?" một tiếng, sẽ không trùng hợp như vậy chứ. Thấy quản gia kỳ quái nhìn mình, vội vàng nói, "A, khẳng định phải tiếp đón, ta giúp ngươi gọi thiếu gia nhà ngươi."

"Đa tạ Cao công tử. " Quản gia nói.

Đi nửa đường gặp Vương Tiết, hắn đem Kinh Thi giao cho Cao Hành, Cao Hành nhét vào trong ngực, nói, "Ngươi có khách, ta sẽ không quấy rầy."

Cao Hành chạy vô cùng gấp, ngay cả Vương Tiết gọi cũng không để ý tới.

Vương Tiết xấu hổ thu hồi tay, hắn chỉ muốn nói, hướng đó không có cửa ra ngoài. Nghĩ thầm, có lẽ hắn phát hiện đi không được sẽ quay lại.

Bất quá hắn đã quên, Cao Hành là bộ khoái, bộ khoái có thể leo tường.

Vương Tiết đi đến đại sảnh thì thấy La Thành đã ngồi chờ, "La thúc thúc, còn chưa dâng trà. " Nói với quản gia bên cạnh.

"Không cần vội, ta nghe nói cha ngươi chết thảm, ai.... Nhưng hiền chất yên tâm, trước mắt, ta đang đuổi bắt hung thủ, nhất định sẽ mau chóng bắt hắn quy án." La Thành đầu tiên là bi thống, sau đó hứa hẹn.

"Đa tạ La thúc thúc." Nói đến cha mình, mắt Vương Tiết có chút đỏ.

"Cha ngươi là hảo hữu với ta, đây là chuyện nên làm." La Thành nói, sau đó đảo mắt hỏi, "Đúng rồi, hiền chất, trước khi chết cha ngươi có giao cho ngươi đồ vật quan trọng nào không?"

"Lại là đồ vật quan trọng?" Vương Tiết cảm thấy kỳ quái, sao hôm nay nhiều người hỏi hắn chuyện này như thế.

"Lại là? Có người từng hỏi sao?" La Thành thăm dò.

"Ân, vừa rồi Cao Hành tới, cũng hỏi chuyện này, ta đem bảo bối trước kia của cha ta là Kinh Thi cho hắn." Vương Tiết nói.

"Cái gì?" La Thành ý thức được mình phản ứng quá độ, vội vàng cười nói, "Ha ha, ý của ta là, sao ngươi có thể đem di vật của cha ngươi cho người khác?"

"Bởi vì Cao bộ đầu nói cái này có thể liên quan tới án tử, nói vài ngày sẽ trả cho ta." Vương Tiết cảm thấy có gì đó không ổn.

"A, thì ra là thế." La Thành cẩn thận thu hồi tâm tình của mình, "Ta cũng cáo từ, tiếp tục truy bắt hung thủ, nhanh chóng cho cha ngươi một câu trả lời thỏa đáng." Hắn thâm trầm nói.

***

Đóng cửa lại, Cao Hành tựa vào cửa, lau mồ hôi, thật là mạo hiểm.

A Tài nhìn thấy hắn thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi, liền hỏi, "Sao ngươi trở về nhanh vậy? Tìm được cái gì sao?"

Cao Hành tiến lên, "Đương nhiên, ta nào có đạo lý tay không mà quay về." Nói xong, móc ra Kinh Thi đưa cho A Tài.

"Kinh Thi?" A Tài hoài nghi hỏi.

"Vương Tiết nói, trước khi cha hắn chết, rất thận trọng giao quyển sách này cho hắn, cho nên ta nghĩ bản vẽ có thể ở trong sách." Cao Hành nói.

A Tài lật xem, tìm tòi.

"Ngươi không biết vừa rồi ta nguy hiểm thế nào đâu, ta vừa mới vào Vương phủ không bao lâu, La đại nhân đã đến."

"Hắn đến Vương phủ làm gì vậy?" A Tài hỏi.

"Sao ta biết được." Cao Hành nói, cầm lấy trà trong nội viện rót một chén cho mình.

Thoáng tưởng tượng, "... Không đúng. " A Tài thét lên.

Cao Hành uống trà xuống, hỏi, "Cái gì không đúng?"

A Tài liếc hắn, không nói gì, vội vàng chạy vào phòng, gọi Dung Phong đang ngủ, "Mau dậy, mau dậy, ta có chuyện hỏi ngươi."

Dung Phong có chút mơ hồ, Cao Hành theo vào càng khó hiểu.

"Làm sao vậy?"

"Vương đại nhân là ngươi giết?" Một câu hỏi khiến hai người ngây ngẩn.

"Ngây ngẩn cái gì, trả lời ta nhanh lên." A Tài thúc giục.

"Vương đại nhân không bị hắn giết thì ai giết?" Cao Hành lợi dụng thời gian rảnh, hỏi một câu.

"Ta không giết hắn, chính xác là chưa kịp giết." Dung Phong lạnh lùng nói.

"A?" Sau khi Cao Hành nghe được, nhất thời không kịp phản ứng.

"Quả là như vậy.... Không tốt! " A Tài đột nhiên nói.

"Làm sao vậy?" Dung Phong và Cao Hành nhìn A Tài.

"La đại nhân sẽ tới." A Tài nói.

"Ngạch, cái này.... Vậy là sao... " Cao Hành bị A Tài làm cho hồ đồ.

"Ta không có thời gian giải thích, tốt nhất chúng ta rời đi trước, lát nữa nói cho các ngươi." A Tài kéo Dung Phong chạy ra.

Vừa mở cửa phòng, thấy cửa tiểu viện đã bị gõ đến lắc lư, "Mở cửa, mở cửa nhanh." Ngoài cửa kêu gào.

"Không thể nào, tới nhanh như vậy." A Tài giật mình nói.

Cao Hành còn không dám tin, "Làm sao có thể?"

Vẻ mặt Dung Phong ngưng trọng, "Cùng lắm thì liều mạng với bọn họ."

"Không được, bọn họ người đông thế mạnh, ngươi bị bắt sẽ chết." A Tài đẩy mạnh Dung Phong vào phòng, nói với Cao Hành, "Nơi này là nhà của ngươi, ngươi còn không đi ngăn cản."

"Ta.... " Cao Hành có chút loạn, đúng vậy, nơi này là nhà hắn.

Cao Hành nuốt nước miếng, đi đến trước, một tay mở cửa tiểu viện, mười binh lính nhanh chóng tiến vào.

"Các ngươi làm gì?" Cao Hành rống to, cũng làm mọi người nhất thời im lặng.

"Ta là Binh bộ thị lang La đại nhân, hôm nay tới đây bắt trọng phạm triều đình." La Thành vừa nói vừa tiến đến.

Cao Hành tiến lên ôm quyền nói, "La đại nhân, nơi này là Cao phủ, ngươi nói đến đây bắt trọng phạm của triều đình là ý gì?"

"Ta thu được tin báo, Dung Phong ẩn nấp trong này, cho nên đến xem xét." La Thành giải thích,"Tin rằng Cao bộ đầu không muốn mang danh chấp chứa trọng phạm triều đình?"

"Ngươi.... " Cao Hành nghẹn họng.

"Người tới, tìm kiếm cho ta." La Thành ra lệnh một tiếng, những binh lính kia bắt đầu xông vào.

Trong phòng, A Tài giữ Dung Phong lại, lắc đầu nhìn hắn, lúc này không thể kích động.

Từ nhà bếp, phòng của Nghiêm tiên sinh, và thư phòng đều bị tìm kiếm, có mấy binh lính hướng đến phòng của A Tài.

Cao Hành nắm chặt tay.

Một binh sĩ vừa định đẩy cửa phòng, người trong phòng ngoài phòng biết chuyện, tim đều muốn nhảy ra ngoài, hô hấp cũng ngừng lại.

Đúng lúc này, "Thỉnh tránh đường." Một thanh âm không lớn nhưng uy nghiêm vang lên sau lưng La Thành.

Tất cả mọi người dừng động tác, xoay người nhìn người tới.

Chỉ thấy Triển Cảnh Nham đan tay sau lưng, lười biếng nhìn mọi người. La Thành và Cao Hành đều sững sờ.

Hai người sững sờ, không ngờ đột nhiên thấy người này, chỉ có điều, tâm tình của hai người hoàn toàn bất đồng.

"Sao trong nhà đột nhiên có nhiều người như vậy." Triển Cảnh Nham không còn bộ dáng từ tốn ngày xưa, mà bộ dáng lúc này khiến người ta có cảm giác lưu manh. Tầm mất của mọi người đều tập trung trên người y.

"Ngươi.... " Cao Hành có chút hoài nghi, đây là Nghiêm tiên sinh?

Triển Cảnh Nham liếc qua gian phòng của mình, đột nhiên hô to một tiếng, "Ông trời của ta, sao phòng của ta lại thành cái dạng này? Ai động? Ai động?" Cũng tức giận nhìn về phía mọi người.

Vài quan binh còn cầm sách, hoặc y phục v.v.., trong lúc nhất thời không biết nên thả ra hay tiếp tục quăng ra.

La Thành bước lên phía trước, quỳ lạy, "Hạ quan không biết..... " Quan binh theo tới không biết y, nhưng thượng cấp của bọn họ đều quỳ, sao bọn họ có thể đứng, vì vậy tiểu viện quỳ đầy người.

"Tốt, là ngươi biến phòng của ta thành bộ dáng thảm hại kia?" Triển Cảnh Nham miễn cưỡng nói.

"Hạ quan, hạ quan lập tức dọn dẹp cho ngài." Nói xong, vội vàng đứng dậy, bảo mấy quan binh không có mắt vội vàng đem mọi thứ sắp xếp lại.

Hết thảy trở về vị trí cũ.

"Ta nghe các ngươi nói, trong này có trọng phạm, ngươi hoài nghi trong tiểu viện của ta chứa chấp trọng phạm?" Triển Cảnh Nham hỏi nhẹ, nhưng ý tứ rất không nhẹ.

"Không, không, không phải, nhất định là có người nói dối, trở về, Hạ quan nhất định điều tra rõ." La Thành vội vàng nói.

Người trong quân ngũ có ai không biết Tam gia, đại tướng quân hoặc thiếu tướng phòng thủ biên cương, chiến công hiển hách, đều do Tam gia cân nhắc. Tam gia không trông nom chuyện triều đình, nhưng phàm là chuyện liên quan đến an nguy của giang sơn xã tắc, Tam gia sẽ có kiến giải, hơn nữa những người được chọn đều chiến thắng trở về. Cho nên, dù Tam gia không thực quyền, nhưng uy vọng rất lớn.

Vì sao Tam gia từ trước đến nay hành tung bất định lại ở tiểu viện của Cao phủ, La Thành ảo não nghĩ, xem ra chỉ có thể tạm dừng điều tra.

"Vậy cần phải tra cẩn thận, đúng không?"

"Dạ dạ, hạ quan không quấy rầy ngài." Nói xong, La Thành khoát khoát tay, bảo quan binh rút lui, cung kính đóng kỹ cửa lại.

Cao Hành có chút mơ hồ, nhìn những quan binh nhanh chóng rút lui, đây là tình huống gì....

Trong phòng, A Tài và Dung Phong dán vào cửa nghe một lúc, thật sự an tĩnh. A Tài liếm liếm ngón tay, đâm giấy trên cửa, theo góc độ của hắn chỉ thấy tiểu viện trống trơn.

Hắn nhẹ nhàng nghiêng thân, lộ ra một đường nhỏ, thật sự không có người, nâng eo đi ra ngoài. (^_^)

A! A Tài và Triển Cảnh Nham nhìn nhau sửng sốt.

A Tài cắn môi, nghĩ thầm, sao lại trùng hợp như vậy....

Triển Cảnh Nham đầu tiên là sững sờ, sau đó ánh mắt lộ ra vui vẻ.

A Tài nhìn thấy nụ cười của y, chắc chắn y đoán được, muốn mở miệng giải thích, lời còn chưa thốt lên.

"Ngươi đã trở lại." Triển Cảnh Nham nói.

A Tài gật đầu, bị y nhìn từ trên xuống dưới mà đại quẫn.

Nhìn A Tài đỏ mặt, Triển Cảnh Nham cảm giác có ánh mắt thăm dò, lập tức thấy một người xa lạ. A Tài đã ở đây, không khó đoán ra, hắn là Dung Phong mà quan binh đang tìm.

Dung Phong nhìn ra người này không đơn giản, nhưng đang tạm thời ẩn nấp trong này, hắn không thể gây phiền toái gì.

Tuy có Cao Hành và Dung Phong đứng ở đây, nhưng không khí lúc này......

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Cao Hành phá nát cảnh đẹp như tranh, nhìn Triển Cảnh Nham, hỏi. Xem dáng vẻ cung kính của La Thành, chắc chắn "Nghiêm tiên sinh" là người có địa vị.

"Rất nhiều người gọi ta là Tam gia." Triển Cảnh Nham cũng không định giấu diếm tiếp.

"Tam... Tam... Tam gia? Tam gia kia?" Cao Hành kinh hãi lắp bắp xác nhận.

Dung Phong cũng chấn động, thực sự không ngờ....

Triển Cảnh Nham gật đầu.

"Tam gia nào?" A Tài hiếu kì, tiến lên hỏi.

Thấy y gật đầu, Cao Hành và Dung phong nuốt nước miếng, đồng thời liếc A Tài, người không biết thực hạnh phúc. "Là Tam gia kia." Còn có thể là Tam gia nào, cả Thiên triều chỉ có một Tam gia mới khiến La Thành sợ hãi như vậy.

Lời thừa, A Tài muốn hỏi chính chủ.

Triển Cảnh Nham nhíu mày, "Trước tiên, ngươi đi thay y phục, bọn họ sẽ không đến nữa." Mới xem cảm thấy lạ, nhưng phối hợp với thanh âm tạo cảm giác rất quái dị, thực tế lại khiến nam nhân muốn "Chà đạp".

"Ngạch, a." A Tài nhìn chính mình, nghĩ thầm, nên thay, "Lát nữa nói, ta đi thay y phục trước."

Khôi phục nguyên trạng, A Tài bước ra, Cao Hành nhịn không được nghĩ, như vậy nhìn thoải mái hơn.

"Mặc như vậy mới thoải mái." A Tài cảm thán.

"Sao ngươi biết La Thành sẽ đến?" Cao Hành đảo mắt xem thường, trở lại chính đề.

Nhận thấy ánh mắt nghi vấn của mọi người, A Tài nghiêm túc nói, "Lúc đầu ta không khẳng định, nhưng lúc La đại nhân đến đây, ta dám xác định hung thủ thứ ba chính là La đại nhân."

"Cái gì?" Dung Phong thay đổi sắc mặt.

"Ta luôn cảm thấy kỳ quái, trên người Hà đại nhân và Vương đại nhân đều khắc chữ 'tội', điều đó nói rõ hai án tử này có liên quan. Hà đại nhân thì có thể thấy, rõ ràng là báo thù. Nhưng nếu bị báo thù, vì sao Vương đại nhân lại chết thống khoái như thế. Cái này không hợp lý. Hơn nữa, từ lúc chúng ta tra được Dung Phong, mọi người vẫn cho rằng hắn là hung thủ, nhưng hắn chưa bao giờ chính miệng thừa nhận hắn giết Vương đại nhân. Cho nên lúc ngươi từ Vương phủ trở về, nói ngươi gặp La đại nhân..." A Tài nói với Cao Hành, "Ta càng hoài nghi."

"Càng hoài nghi? Chẳng lẽ lúc trước ngươi có hoài nghi La đại nhân?" Cao Hành nghe được ý trong lời nói của hắn, vội hỏi.

"Từ lúc ta biết hắn chủ động đưa ra hiệp trợ truy bắt người, ta liền hoài nghi hắn có liên quan gì đó tới án tử. Dù sao bắt tội phạm mà binh bộ nhúng tay vào, tuy trên danh nghĩa hiệp trợ có vẻ hợp lý, nhưng thực tế, binh bộ và hình bộ có trách nhiệm hoàn toàn khác nhau, binh bộ tới bắt phạm nhân, rất không hợp lý. Hơn nữa, đã biết rõ mục đích của Dung Phong là vì án mất trộm ngân lượng triều đình mà trả thù, như vậy, những người không liên quan tới án đâu cần lo cho an nguy của mình. Cho nên, sự tích cực của La đại nhân khiến người ta rất hoài nghi."

"Hơn nữa hắn đột nhiên đến thăm Vương phủ, trong khi phạm nhân chưa bắt được, không phải rất vô lý sao?" A Tài nhìn mọi người. Cao Hành cũng hiểu, án tử chưa phá, thi thể chưa nhập quan, La đại nhân đến vào lúc này, mục đích rất khả nghi.

"Ta nghĩ, lúc Vương đại nhân bị giết, thư phòng bị lục lọi, nói rõ hung thủ đang tìm cái gì đó, hẳn là bản vẽ. Người không phải Dung Phong giết, chắc chắn không phải hắn lục lọi. Nếu như chúng ta giả thiết hung thủ giết người nhưng không tìm được bản vẽ, nhất định sẽ nghĩ cách trở lại tìm hiểu. Có lẽ, sẽ hỏi thăm Vương công tử giống như chúng ta, vậy, đối phương sẽ biết rõ, chúng ta đã biết chuyện bản vẽ, lại bị chúng ta đi trước một bước lấy được thứ hắn muốn, đối phương sẽ đến đòi." Nói đến đây, A Tài ngừng lại.

Dung Phong nắm chặt nắm tay, "Ta đi tìm hắn."

Cao Hành ngăn lại, "Ngươi đi như vậy là chịu chết, những cái này chỉ là suy đoán của A Tài, cho dù chính xác, chúng ta không có chứng cứ, không thể trị tội hắn."

"Cũng vì các ngươi không có chứng cứ để bắt hắn, ta mới phải dùng biện pháp của ta báo thù." Dung Phong tức giận đỏ hai mắt.

"Ngươi đã quên, người đồng ý cái gì với ta sao?" A Tài đứng trước mặt Dung Phong, hỏi.

Dung Phong nhìn chằm chằm A Tài, nhìn thẳng vào mắt của hắn, ".... Chúng ta không có chứng cứ."

"Không có chứng cứ có thể chế tạo chứng cứ." A Tài nói.

"Có ý gì?"

"Ta có một kế....."

***

"Cao bộ đầu?" Vương Tiết thấy người tới, "Lần này ngươi tới, lại có chuyện gì sao?"

"Là như vậy, trước kia mượn Kinh Thi của ngươi, bây giờ đến trả." Cao Hành đưa sách cho Vương Tiết.

"A? Nhanh như vậy đã tìm hiểu xong rồi?" Vương Tiết nói.

"Đúng vậy, nhờ sách của ngươi, chúng ta có tiến triển rất lớn." Vẻ mặt cảm kích.

"Đây là ý gì? Chẳng lẽ có liên quan tới bản án?" Vương Tiết truy hỏi.

"Ngạch, cái này, tạm thời không thể tiết lộ, lượng thứ. Tóm lại là giúp đại ân. Ta cáo từ trước."

"Đi thong thả." Vương Tiết tiễn người rồi trở về phòng.

Lúc này, một người quét dọn trong nội viện thấy Cao Hành rời đi, buông cái chổi, lặng lẽ tới hậu viện.

Nửa đêm, Cao Hành trở về tiểu viện, ngồi trong thư phòng thật lâu.

Cầm hai tờ giấy, nhìn tới nhìn lui dưới nến, nhưng không thấy gì khác lạ.

"Thôi, vẽ lại một bản, ngày mai đưa cho A Tài nghiên cứu." Nói xong, Cao Hành vẽ lại một bản bỏ trong tay áo, lại kẹp hai tờ giấy vào sách, đóng cửa thư phòng, trở về nghỉ ngơi.

Lát sau, một hắc y nhân lưu loát trở mình tiến vào thư phòng, đem hai tờ giấy cất vào trong ngực, lại phi thân rời đi.

Lúc này, ở gần đó, Cao Vấn và Cao Chí trao đổi một ánh mắt, liền đi theo.

Hắc y nhân đi thẳng đến La phủ, vào thư phòng, kéo khăn che mặt xuống, quả nhiên là La Thành.

Hắn lấy hai bản vẽ trong ngực, đem bản vẽ của chính mình ra, ghép lại với nhau, "Hóa ra là ở đó. Ha ha....." Tiếng cười tham lam theo khe cửa sổ lọt ra ngoài, Cao Vấn và Cao Chí nắm chặt chuôi kiếm.

Tiếng cười dừng lại, La Thành thổi đèn trở về phòng.

Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, cửa thành mới mở, lẫn lộn trong đám tiểu thương ra vào, một chiếc xe ngựa mộc mạc chạy nhanh khỏi thành, đi về hướng đông. Cả ngày, ngoại trừ lúc uống nước, xe ngựa chưa từng ngừng lại.

Ngày thứ hai, chiếc xe ngựa dừng trước một khách *** dưới chân núi ở một vùng ngoại ô, thuê một phòng thượng đẳng, nửa đêm thì trả phòng rời đi, chậm rãi hướng ngọn núi âm u.

Dừng lại tại một tảng đá lớn lân cận núi. Một người từ trên xe bước xuống, trong tay cầm cái cuốc, theo hướng bắc của tảng đá đi mười bước rồi đi về phía trước năm bước, dừng lại liền bắt đầu đào.

Trốn cách đó không xa, Cao Hành định đứng dậy, lại bị A Tài kéo xuống. Hắn nhìn đối phương, bây giờ không đi bắt người sao?

A Tài cầm lấy tay của hắn viết mấy chữ: Chờ hắn lấy ra chúng ta mới bắt người.

Có gì khác nhau? Cao Hành cũng viết mấy chữ trên lòng bàn tay, hỏi.

Ngu, hắn chưa lấy ra, thì chúng ta phải đào, để hắn đào là được. A Tài liếc Cao Hành, không hề động đậy.

Cao Hành gật đầu, đúng a.

Lại đợi một lúc, chỉ thấy người nọ ném cái cuốc, lấy tay phủi vài cái, dùng nội lực mở nắp quan tài, đột nhiên cười ha hả, nâng lên mấy khối bạc, "Đều là của ta, ha ha.... Đều là của ta....."

Lúc này Cao Vấn ra lệnh một tiếng, "Hành động."

Người ẩn nấp đều xông ra ngoài, vây quanh La Thành.

Nghe được động tĩnh, La Thành ngẩng đầu, giật mình thấy một vòng người, "Các ngươi....."

"A, La đại nhân, thấy chúng ta ngài thật bất ngờ nhỉ? Để ngài độc hưởng nhiều bạc như vậy không tốt lắm?" Cao Hành cười lạnh.

"Các ngươi luôn theo dõi ta?" La Thành trừng mắt nhìn mọi người.

"Đương nhiên, từ lúc ngươi vào thư phòng của ta trộm bản vẽ đến bây giờ." Cao Hành nói.

La Thành không phải kẻ ngu ngốc, nghe Cao Hành nói như vậy cũng hiểu được, "Các ngươi đặt bẫy ta?"

"Cái này không gọi là đặt bẫy, mà gọi là dẫn xà xuất động." A Tài đỡ cái mông đi đến bên cạnh Cao Hành.

"Di, ngươi làm sao vậy?" Nhìn dáng đi của A Tài, Cao Hành kỳ quái hỏi.

A Tài cắn răng nói, "Ngươi hỏi được nhỉ, lao tới cũng không lên tiếng, ngươi không biết ta ở phía sau sao? Ngươi mạnh mẽ xông tới, dọa ta ngã đặt mông ra sau, vừa vặn ngồi trúng tảng đá." Đau chết hắn.

"Ngạch, trùng hợp như vậy." Cao Hành gượng cười hai tiếng.

A Tài dùng sức giẫm lên chân hắn, "Trùng hợp như thế."

"Ôi...." Cao Hành ôm chân nhảy a nhảy, trừng mắt nhìn A Tài.

La Thành thừa dịp mọi người không chú ý, hướng phía không người lặng lẽ lui đi, nhưng không ngờ có một người từ đầu đến cuối đều theo dõi hắn.

"Chạy đi đâu." Dung Phong phi lên.

Giây tiếp theo, lực chú ý của mọi người quay lại, ngoại trừ A Tài và Cao Hành, tất cả đều ra tay.

Cao Hành thấy tình thế cũng muốn gia nhập cuộc chiến, bị A Tài giữ chặt, "Ngươi làm gì vậy?" Cao Hành vội la lên.

"Chuyển bạc a." A Tài thản nhiên nói, "Nhiều người như vậy, ngươi còn sợ không đối phó được La Thành. Tới chuyển bạc a."

Cao Hành nhìn La Thành liên tiếp thối lui, lại nhìn A Tài, "Được rồi."

"Không được động vào bạc của ta." La Thành đột nhiên rống một tiếng, vượt qua mọi người, đánh về phía A Tài. (^_^ Sắp chết còn tham)

A Tài nhất thời không kịp phản ứng, bị La Thành đánh một chưởng, "A." Hắn bị ngã đập vào bạc. "Đau nhức, đau nhức, đau nhức..." Hắn tình nguyện ngã trên mặt đất, còn mềm hơn cái này nhiều.

La Thành thấy vậy, đỏ mắt muốn cho thêm một chưởng, một chưởng này bị Triển Cảnh Nham đột nhiên xông ra tiếp được, Triển Cảnh Nham hơi dùng lực liền khiến La Thành bay ra xa, ngã trên mặt đất, miệng phun máu tươi.

Triển Cảnh Nham vội vàng cúi người, ôm lấy A Tài đang nửa hôn mê, "Còn lại giao cho các ngươi." Nói xong liền biến mất trong tầm mắt mọi người.

Tình huống đột nhiên biến hóa khiến mọi người sửng sốt một chút, Cao Hành lấy lại tinh thần, "Trước tiên bắt người lại."

***

Bạch quang chiếu rọi trên thân ảnh nằm sấp trên giường, vỗ về khuôn mặt thanh tú đang say ngủ.

"...." A Tài chậm rãi tỉnh lại, chỉ cảm thấy sau lưng như bị sắt nung đỏ làm phỏng, bỏng rát đau đớn.

Trí nhớ cuối cùng thoáng hiện trong đầu, đúng rồi, hắn bị La Thành cho một chưởng, hình như hắn thấy Triển Cảnh Nham. Không có khả năng, có lẽ hắn sinh ảo giác. Khẽ động liền ảnh hưởng tới vết thương sau lưng, giống như một trái chuối tiêu bị xiên thủng, tay kẻ đó làm bằng vật gì chứ, vỗ một cái mà khiến hắn có cảm giác nội tạng xáo trộn.

A Tài sợ đau nhức không dám lộn xộn, chỉ trợn tròn mắt nhìn nhìn cái này, ngắm ngắm cái kia. Nơi này vô cùng xa lạ, hắn chắc chắn mình chưa từng tới, chẳng lẽ nhóm người Cao Vấn không đánh được La Thành, hắn bị bắt làm con tin?

Không đúng, có ai nhốt con tin tại một nơi hoa lệ như vậy. Chưa nói đến chăn lụa trên người hắn, chỉ cần nhìn dạ minh châu chiếu sáng trên tường, thật sự là một viên rất lớn a. A Tài nhịn không được nuốt nước miếng, cái này mà bán, mười trang viên, hắn cũng mua được. Khi không lại dùng làm đèn..... Mà, hắn có quen người lắm tiền sao?

Đột nhiên, một bóng đen chặn toàn bộ ánh sáng của hắn, bởi vì che bóng nên không nhìn được mặt đối phương, nhưng khiến A Tài cảm thấy cực kì áp bách.

"Ngạch, vị nhân huynh này, ngươi hảo, lưng ta bị thương, không thể hành lễ." A Tài muốn nhìn mặt đối phương, nhưng phát hiện xoay người quá khó khăn, vì vậy liền yên tĩnh lại, nghiêng đầu đặt lên gối.

Đối phương không mở miệng.

Trong lòng A Tài tính toán, "Vậy, chúng ta quen biết sao? Là ngài đã cứu ta?"

Đối phương câu dẫn khóe miệng, ngồi ở bên giường, "Chúng ta không quen sao?"

Ngạch, thanh âm này, A Tài khẽ nghiêng, thấy rõ người tới, buông, "Hóa ra là ngươi, vào cũng không nói một câu, làm ta giật cả mình."

"Còn đau không?" Tiếp theo A Tài liền cảm giác có hai bàn tay nhẹ nhàng xoa cái lưng bóng loáng của hắn... Cái lưng bóng loáng của hắn? Cái gì, y phục đâu rồi.

"Không cẩn thận xé nát, vừa rồi vội vàng bôi thuốc cho ngươi." Triển Cảnh Nham thông qua động tác của hắn liền biết hắn nghĩ cái gì.

"Ngạch, không sao." Hắn đột nhiên ý thức được thân thể mình trần truồng, rất thiếu cảm giác an toàn, "Bồi ta một bộ là được rồi." Đó là y phục hắn mới may.

"Hảo." Triển Cảnh Nham không để ý, cười nói.

"Gì, lưng ta không đau, nhưng..." Ngươi động vào "Có chút ngứa." Ba chữ đó A Tài không thể không biết xấu hổ mà nói ra, nhưng hắn tin rằng đối phương hiểu ý.

Nhưng hắn đâu hiểu được tâm tư của 'Ngạ lang (sói đói)', "Ngứa sao? Ta giúp ngươi trảo trảo." Nói xong liền dùng tay nhẹ nhàng xoa xung quanh, cảm nhận làn da thêm một chút.

"Không, không, không ngứa ..." A Tài đáng thương vì đau đớn không dám né tránh đối phương 'Tập kích', cố gắng ẩn nhẫn khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

"A.... Đúng rồi, đây, đây là đâu?" Hắn cảm thấy nên thay đổi chủ đề, tương đối an toàn.

"Phòng của ta." Triển Cảnh Nham chậm rãi thu tay lại, lo lắng đối phương lộn xộn mà động vết thương, dù sao thời gian còn nhiều.

"Của ngươi, phòng của ngươi?"

"Phòng trong nhà của ta." Triển Cảnh Nham giải thích một chút.

"A...." Đột nhiên nhớ tới trước kia La Thành cung kính sợ hãi y như thế, Tam gia... Chẳng lẽ là Tam gia kia?

"Cô lỗ ..." A Tài muốn vùi vào trong chăn, "Ngạch, ta..."

"Hai ngày không ăn cơm, hẳn là đói bụng." Triển Cảnh Nham nói, đứng dậy sai bảo hạ nhân ngoài cửa.

"Hai ngày?" Hắn mới ngủ một giấc mà thôi, thấy Triển Cảnh Nham trở về, "Ngươi nói, ta ngủ hai ngày?"

Triển Cảnh Nham gật đầu.

Má ơi, án tử đều thẩm tra xong rồi? Đang nghĩ ngợi, A Tài muốn giãy dụa đứng dậy, "Đau đau đau...." Hô như vậy có thể giảm bớt đau đớn.

Triển Cảnh Nham hơi nhíu lông mày, lại đặt hắn trên giường, "Không nên lộn xộn, một chưởng kia, thiếu chút nữa lấy mạng ngươi."

"Vậy án tử?" A Tài lôi kéo tay áo Triển Cảnh Nham, vội hỏi.

"Đã thẩm tra xử lí xong." Triển Cảnh Nham nói.

Lúc này, tiếng đập cửa vang lên, "Tiến vào." Được Triển Cảnh Nham phân phó, một nhóm thị nữ bưng cơm cháo đến, đặt trên bàn gần giường nhất, rồi thứ tự rời đi.

"Kết, kết quả?" A Tài không đếm xỉa đến những món ăn đầy hấp dẫn, hỏi chuyện hắn quan tâm nhất.

"La Thành vu oan giá họa một nhà Dung đại nhân và sát hại Vương đại nhân, bị chém đầu thị chúng." Triển Cảnh Nham bưng bát cháo lên, múc một thìa đưa tới bên miệng A Tài.

"Sau đó thì sao?" Còn Dung Phong? Nhìn thấy đối phương kiên trì, A Tài nuốt một miếng, rồi hỏi.

Triển Cảnh Nham thỏa mãn, vừa múc thêm một thìa vừa nói, "Dung Phong thừa nhận sát hại Dung Tử Uyển và Hà đại nhân, cho nên cũng bị phán quyết chém đầu."

"Nhưng Dung Tử Uyển không bị giết." A Tài nhìn thìa cháo trước mắt, lại nuốt một miếng.

"Mặc dù không phải hắn làm, nhưng hắn bày ra." Triển Cảnh Nham nói.

Hắn cũng biết, "Nhưng..." A Tài không biết mình có thể nói cái gì. Dung Phong xác thực là chủ mưu sát hại Dung Tử Uyển, Hà đại nhân cũng chết dưới kiếm của hắn.

A Tài thất lạc nằm sấp trở về, hắn cũng không thể khờ dại mà hi vọng Dung Phong không bị trừng phạt. Nếu như kẻ nào cũng có thể tự giải quyết ân oán, pháp luật còn có nghĩa gì.

"Kỳ thật...." Triển Cảnh Nham nói đến đây thì thở dài.

"Kỳ thật cái gì?" A Tài nhìn.

"Kỳ thật, cuối cùng Hoàng thượng áy náy chuyện của Dung gia, đầu tiên, lấy lại danh dự cho Dung gia."

"Mọi người chết sạch, danh dự có làm được gì." A Tài nói thầm.

Triển Cảnh Nham làm bộ như không nghe được, nói tiếp, "Thứ hai, miễn án tử hình của Dung Phong, nhưng hắn phải sống quãng đời còn lại trong nhà lao, coi như cho hắn công đạo."

"A...." A Tài chấn động, tư tưởng của vị hoàng đế này rất 'Tiến bộ', ngay cả 'Ở tù chung thân' cũng nghĩ đến.

Triển Cảnh Nham thấy A Tài há to miệng, lại uy cho hắn một thìa cháo.

"Hoàng đế thật sự sáng suốt." A Tài tán thưởng cười nói, "Thật không hổ là hoàng đế a."

A Tài vui vẻ, Triển Cảnh Nham chỉ nhìn hắn, nhớ tới bộ dáng hắn uống rượu lần trước, thất lạc, bất đắc dĩ, và mâu thuẫn. Nếu như có thể, y sẽ giúp hắn giải quyết.

"Ta đến đây." Lúc này, Âu Dương Húc không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa vào.

Triển Cảnh Nham kéo chăn đắp lên lưng A Tài, bảo đảm chỉ có cái đầu lộ ra bên ngoài.

Nhìn thấy tinh thần của A Tài có vẻ tốt, "Ơ, khôi phục không tệ nha." Âu Dương Húc tỏ vẻ đang nói chuyện với người quen, khiến A Tài nghi hoặc.

"Chúng ta, quen nhau?" Bốn chữ khiến nụ cười Âu Dương Húc cứng ngắc.

"Ngươi, ngươi không nhớ ta?" Âu Dương Húc khó mà tin được, khuôn mặt không tầm thường của mình có thể khiến người ta quên.

A Tài thấy biểu tình tổn thương của đối phương, cố gắng tìm tòi những người từng gặp mặt trong đầu, suy nghĩ một lát, vẫn thành thực lắc đầu.

"Đám cháy?" Âu Dương Húc nhắc nhở, lúc đó hắn đứng bên cạnh Triển Cảnh Nham, nhất định sẽ có ấn tượng a.

A Tài lắc đầu.

"Trà lâu?" Bọn họ ngồi cùng một bàn, tuy không lâu.

A Tài khó xử lắc đầu.

"Hắn đối với ai cũng vậy, ngươi coi như không nhìn thấy hắn." Triển Cảnh Nham cúi sát, thấp giọng nói.

A Tài hiểu ý gật đầu, ăn xong thìa cháo cuối cùng.

Âu Dương Húc thấy hai người này căn bản không để hắn vào mắt, đành tự an ủi mình. Hắn nhắm mắt lại, có trò vui. "Được rồi, không nhớ rõ thì thôi, ta tới xem vết thương của ngươi một chút." Nói xong duỗi tay ra.

Triển Cảnh Nham thuận thế đặt bát không vào tay hắn, "Ta đã kiểm tra, không có gì đáng ngại."

Âu Dương Húc thiêu mi, hỏi, "Ngươi là đại phu, hay ta là đại phu?"

"Vậy ngươi nghi ngờ kết quả kiểm tra của ta sao?" Nhận được ánh mắt cảnh cáo của Triển Cảnh Nham, Âu Dương Húc làm bộ cung kính bưng bát, khẽ khom người, "Không dám."

"Nếu không có gì trở ngại, khi nào ta có thể trở về?" A Tài hỏi.

Hai người đều quay sang nhìn hắn, Triển Cảnh Nham đột nhiên nói với Âu Dương Húc, "Ngươi đã ở đây, kiểm tra một chút cũng tốt, nói không chừng ta có gì sai sót."

"Ân, được rồi." Nói xong, Âu Dương Húc nghiêm túc tiến lên kiểm tra.

Sau một lát, "Thế nào?"

"Ta cảm thấy, vết thương khôi phục không tốt như dự đoán, cho nên, không được di chuyển."

Ngạch? Tình huống gì chứ?

Danh sách chương: