Chap 3

Hôm sau~~~

-Papa mình đi đâu vậy?

Ngay từ sáng sớm, papa không nói không rằng lôi bé dậy trong lúc bé đang ăn bánh với Chu Công-sama, không những thế bé còn không kịp dùng bữa sáng của mama nấu, không kịp đội tóc giả đeo kính mắt còn bị papa xách mông lên taxi.

-Chẳng phải hôm qua con nói muốn trở thành idol gì gì đó hay sao, bây giờ chúng ta sẽ đi học.

Yuiko đang bực tức khi nghe vậy đã có thể cười thật tươi, ngoan ngoãn ngồi yên không làm loạn. Chỉ một lát sau, chiếc xe dừng ngay trước cửa một ngôi biệt thự xa hoa.

-Su...Sugoi~~

Yuiko ngước đầu lên nhìn toàn cảnh ngôi nhà rồi dừng lại trước bảng tên bằng kim loại.

-A...sano.

-Đúng, sensei của con sẽ là vợ của chủ nhân ngôi nhà này, đồng thời là bạn học cũ của papa. Cô ấy rất giỏi đó.

Subaru bấm chuông, ngay sau đó có một giọng nữ vang lên.

-Xin hỏi ai vậy?

-Còn ai trồng khoai đất vào buổi sáng ở nhà cậu nữa, Shiota đây.

-Ok chờ mình tí!

Két~~

Cánh cổng trước mặt tự động mở ra hai bên trong cái há hốc mồm của Yuiko. Gi..Giàu thiệt!

Đến khi hai cánh cửa dừng lại, cô bé mới chịu hoàn hồn. Nhưng chưa dừng tại đó, từ trong nhà, bỗng có một bóng đen lao vụt ra ôm chầm lấy cơ thể nhỏ nhắn trong sự ngạc nhiên của người bị hại(???)

-Kyaaaaa~~~ Loli kìa, gương mặt siêu moe, mái tóc mềm mượt, làn da trắng, đôi mắt to tròn. Shiota, tên đáng ghét nhà ngươi, đồ ích kỷ dám không chia sẻ. Kyaaa~~ bé con à, làm con cô đi nha~

Người chủ nhân của giọng nói, cũng là người từ nãy giờ xoay bé như chong chóng lại chính là một người phụ nữ đẹp nhưng gương mặt có đôi chút biến thái??? Bé đang không biết nên làm gì thì có một bàn tay đặt lên đầu cô ấy, các ngón tay ghì chặt và chủ nhân của bàn tay đó không biết từ lúc nào đã đứng sau, nở một nụ cười mà bé nghĩ là hiền từ (.-.) đang tỏa aura hắc ám.

-Chiyaki. Em đang làm con bé sợ đấy.

-Mồ! Không phải anh mới là người dọa con bé sao? Mau rút lại ám khí đi.

Cả hai người đều đang làm con tôi thấy sợ đấy.- Trích suy nghĩ của ai đó.

-A...Anou, cô là sensei ạ?

Yuiko trong con mắt của người-chắc-là-sensei lúc này miệng chúm chím, đôi má phớt hồng búng ra sữa, cặp mắt ngước nhìn long lanh như nai tơ khiến Chiyaki không kìm được mà ôm mũi lăn đùng ra ngất còn có một dòng nước màu đỏ chảy ra tay.

RẦM!

-Ớ cô ơi.

Yuiko trở nên hoảng loạn khi nhìn thấy cảnh 'máu me' do chính mình gây ra, còn papa bé thì thở dài.

-Asano, lần sau quản vợ cậu cho tốt vào.

-Rồi rồi.-Người tên Asano trả lời chán nản rồi quay sang Yuiko nở một nụ cười hiền( mị đang viết cái gì thế này *gào thét*):

- Xin lỗi đã làm con sợ nha, bây giờ chúng ta hãy đưa cô ấy vào nhà nào.

-V...Vâng.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-Lần đầu gặp mặt, chú tên là Asano Gakuho, người đang ngất chính là vợ chú- Asano Chiyaki, cũng chính là sensei của cháu. Còn đây là Asano Gakushuu, thằng bé hơn cháu một tuổi. Sau này có gì không hiểu, cháu có thể hỏi nó.

Asano đặt tay lên đầu con trai mình, mỉm cười dịu dàng (giết tau đi *lật bàn*) nhìn về phía bé. Yuiko thấy vậy cũng cúi đầu lễ phép nhưng giọng nói có đôi chút lúng túng cùng đôi mắt nhắm tịt lại.

-Lần...lần đầu gặp mặt, cháu là Shiota Yuiko. Mong...mong được mọi người giúp đỡ.

-Con bé có hơi nhát, cậu bỏ qua nhé.

-Haha, không sao.

Yuiko nghe thấy vậy liền he hé đôi mắt ra thì có một mái đầu cam đứng ngay trước mặt bé, đôi đồng tử oải hương nhìn chằm chằm khiến bé giật mình lùi ra sau một bước. Bằng chất giọng shota của mình, Gakushuu lên tiếng:

-Thì ra nhóc là học trò của bà già. ( ơ con vs chả cái)

Gakushuu đặt tay lên cằm, đầu hơi cúi xuống sát mặt Yuiko khiến mặt bé hơi đỏ vì ngại.

-À,vâ...vâng. Còn anh là Asano-san, phải không? Từ nay mong anh giúp đỡ.

-Nhóc đừng gọi anh là Asano, Gaku-san là được rồi.

-Vâng! Cảm ơn anh, Gaku-san.

Gakushuu đưa tay lên xoa đầu bé, cô bé này quả là giống một bé mèo nhỏ nha, tóc mềm vô cùng.

-Gakushuu, không được lợi dụng loli của mẹ.

.

.

.

Ơ, có gì đó sai sai.

-Oái! Mẹ, mẹ tỉnh dậy từ khi nào vậy?

Cậu giật bắn mình quay đầu lại đối mặt với mẹ mình. Chiyaki thấy vậy cười mếch mép.

-Từ lúc thấy con bảo mẹ là bà già.-Mặt Chiyaki bắt đầu đen lại, cô đưa tay véo mũi cậu.-Bỏ ngay cái kiểu gọi đó đi.

-Nhưng mẹ già thật mà.

-Nà ní?

Chiyaki nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn, Gakushuu cũng không phải dạng vừa, nhìn lại mẹ mình với ánh mắt sặc mùi thuốc súng. Hai mẹ con nhìn nhau tóe điện mà không để ý đến một luồng sát khí vây quanh hai người từ ông Asano.

-Hai người có thôi đi không?

Ông mỉm cười cùng giọng nói đều đều như thường nhưng cũng khiến hai người nào đó phải rét run.

-Hứ.- Hai người đồng loạt quay về hai hướng khác nhau.

-Cũng muộn rồi, tôi phải đi làm đây, mong mọi người chăm sóc con bé. Yuiko, ở lại học ngoan, trưa ba về đón, không nghịch ngợm gì đâu đấy.

Yuiko gật đầu, Subaru thấy vậy liền xoa đầu cô bé rồi nhanh chóng rời đi.

-Thằng Shiota chăm thật, cuối tuần mà cũng đi làm.

-Anh cũng phải đi dạy* đây.

-Anh đi cẩn thận nhé.

Rồi Chiyaki chạy lại hôn lên má chồng mình (thính tát vô mặt con au ), Gakushuu liền nhanh chóng che mắt bé lại, không thể để ông bà già vấy bẩn tâm hồn trẻ thơ được.

Sau khi Asano đi khỏi, Gakushuu bị chính bà mẹ Chiyaki đá đít ra khỏi nhà.

-Mẹ phải dạy học, con biến ra thư viện học bài đi.

Rồi đóng cửa cái rầm, để lại bạn trẻ ngu ngơ ngồi đực ra một lúc rồi cũng nhấc mông đi ra thư viện. Chiyaki sau khi đuổi cổ được thằng con khốn nạn lại quay ra cười nói vui vẻ với Yuiko như không có gì xảy ra.

-Cô là Asano Chiyaki, là sensei của con. Trước kia cô là idol quốc tế nên hãy cứ yên tâm mà học cô nhé! Đảm bảo nhóc sẽ giỏi ngay thôi.

-Con là Shiota Yuiko, mong được cô giúp đỡ.

-Được rồi Yuiko, chúng ta sẽ bắt đầu bài học ở trên lầu, đi thôi.

-Vâng!

================================================================================

* Dạy ở đây không phải ông Asano dạy học ở trường Kunugigaoka đâu. Ổng dạy ở lớp học cơ sở cũ ngày xưa với 3 học sinh của ổng đấy, trong anime có nhưng không nhớ tập. Còn vì sao ổng giàu thì đó là một bí ẩn~Ha, đùa thôi, bình thường thì ổng đi làm việc mà việc gì đừng hỏi mị, cứ cho là đi làm đi. Còn hôm nay là cuối tuần, ổng đi dạy thì cứ coi là kiểu từ thiện giúp trẻ nghèo ý, Gakushuu là học sinh nên được nghỉ còn việc Subaru đi làm là ổng đi làm thêm ca nha, không thì làm sao nuôi nổi 4 mạng người.

Các chế thấy dễ hiểu không? Riêng mị khi đọc lại thì khó hiểu vcl ra :3

Còn điều nữa quên không nhắc từ đầu truyện, chữ viết nghiêng là suy nghĩ nhân vật.

Hết rùi, hay thì vote nha~5/7/2018

-MMM-

Danh sách chương: