Chap 4


Yuiko theo Chiyaki đi đến căn phòng cuối hành lang trên tầng hai. Căn phòng phủ một màu trắng toát nhẹ nhàng, chính giữa đặt một chiếc đàn piano màu trắng. Chiyaki lại gần cây đàn, tay miết nhẹ lên từng phím nhạc.

-Yuiko, con có thích piano không?

-Thích ạ, nhạc rất dễ nghe, con cũng có học một chút.

-Tiếng đàn piano mang một đặc thù âm điệu rất tốt cho người học nhạc. Nó sẽ giúp con thấu hiểu bản nhạc một cách nhanh chóng nhưng vững trãi. Thấu hiểu được tiếng đàn sẽ giúp con truyền tải cảm xúc đến người nghe một cách sâu sắc. Cô sẽ giúp con trở thành một idol và người bạn đồng hành của con sẽ là tiếng đàn piano. Yuiko, nhớ kỹ điều này, từ nay trên sân khấu, sẽ chỉ có con và piano. Hãy phối hợp thật tốt để có thể thổi hồn cảm xúc tới người nghe. Có như vậy, con mới từng bước chiếm lĩnh âm nhạc. Con hiểu chứ? (thú thực là con au nó không hiểu cái clgt mà nó đang viết nữa :v)

-Vâng!

Yuiko quả quyết trả lời. Chiyaki thấy được tia quyết tâm trong đôi mắt bé liền mỉm cười.

-Từ nay cô sẽ không nương tay với con đâu, Yuiko. Cô sẽ dạy con tất tần tật về mọi thứ: vũ đạo, ca hát, kịch nghệ, phim ảnh, người mẫu, thậm chí là những tài lẻ như nấu ăn, thể lực, cách giao tiếp, võ thuật,...

-Vâ...ng.

-Sao bé vậy? Nói to lên.

-Vâng!

-Yosh! Từ giờ mong được con giúp đỡ.

-Con cũng vậy, thưa cô.

Vậy là kể từ đó, hôm nào Yuiko cũng sang nhà Asano để tập luyện. Buổi luyện của cô Chiyaki thực sự quá khắt khe. Đôi lúc bé cảm thấy nản lòng, thật sự có thể làm được sao? Nhưng chỉ nghĩ đến người mẹ ở nhà, bé lại như được tiếp thêm sức mạnh. Chiyaki khi thấy vậy chỉ có thể cười cười, tình mẫu tử thiêng thật, cái thằng con khốn nạn bao giờ mới được như Yuiko đây?

Còn về phía Gakushuu, có vẻ càng ngày hai người càng thân thiết với nhau hơn rồi.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bảy năm trôi qua, Yuiko bé nhỏ ngày nào giờ đã trở thành một cô gái mười hai tuổi xinh đẹp, giỏi giang. Nhưng trong bảy năm đó, đã có sự việc ảnh hưởng tới tâm lí cô...

Yuiko Shiota

...không được đến trường.

Chiyaki đã rất tức giận, cô đã mắng Subaru một trận té tát um nhà.

"Nể tình con bé, tôi mới không cắt đứt tình bạn với cậu."

Cũng vì việc cô không được đi học, bố mẹ cô đã cãi nhau một trận to tiếng. Subaru không thể hiểu được vì sao Hiromi lại đối xử tàn nhẫn với con mình như vậy. Ông quyết định dọn ra ở riêng.

-Yuiko, từ nay papa không thể sống chung với con được nữa. Giữ gìn sức khỏe nhé, và... papa xin lỗi.

Đó là những lời trước khi đi Subaru đã nhắn nhủ với cô bé.

Yuiko không hận ai cả, đây là lỗi của cô nên hai người họ mới bỏ nhau, là lỗi của cô...

Lần đó, cô đã khóc một trận thật to, cứ khóc mãi...

"Là idol, không được để lộ vẻ yếu đuối của mình ra ngoài công chúng. Như vậy chỉ nhận lại sự thương hại mà thôi."

Yuiko đã nhớ rất kĩ bài học của Chiyaki-sensei và cô tự nhủ rằng, đây sẽ là lần cuối cô khóc.

Năm tháng qua đi, Yuiko dễ dàng trở nên mạnh mẽ, tài giỏi nhờ những bài học cường độ cao của Chiyaki. Vì không đi học, cô có thể đều đặn học tập mà không sợ cắt ngang.

Gakushuu nhận ra hoàn cảnh của cô cũng ngày ngày vui vẻ chỉ cô học những môn học ở trường. Phải nói là cô học rất nhanh. Hiện giờ đã có thể giải những bài tập nâng cao với anh.

Gakuho cũng rất quý cô. Mỗi khi gặp cô ở nhà, ông liền dạy cô những kiến thức trong sách vở. Cũng có thể nói, Yuiko là học sinh giỏi nhất của ông.

Về phía gia đình, khi bố cô đi, mẹ cô càng dần lạnh nhạt với cô, cuối cùng sự quan tâm cũng vụt tắt hẳn. Nhưng dù vậy, Yuiko vẫn đều đặn đội tóc giả và đeo lens khi ở nhà, cô vẫn ấp ủ một giấc mơ vĩnh viễn không giành cho mình.

Nagisa thì khác, cậu luôn hỏi thăm, lo lắng cho cô, nhưng Yuiko không có cảm giác vui vẻ gì, ngược lại còn tỏ vẻ thờ ơ. Tình cảm lại một lần nữa vỡ tan trong trứng nước và người đập vỡ nó lần này chính là cô.

Mà...dù gì cũng chỉ là quá khứ, hiện tại cô đã thuần thục các bài học của Chiyaki-sensei; các kiến thức ở trường dần được cô chiếm lĩnh và IQ có phần hơn mọi người đồng lứa nhờ có Gakuho-sensei; trải nghiệm những khoảnh khắc đáng nhớ của tuổi thơ nhờ Gaku-san.

Hôm nay vẫn như thường lệ, cô đang ở nhà Asano để học tập nhưng mà...

- Cuộc thi tài năng âm nhạc thành phố?

Trên tay Yuiko đang cầm một tờ quảng cáo in dòng chữ rõ to mà cô bé vừa đọc. Gakushuu hiếu kì cũng ngó vào xem. Trái với vẻ mặt khó hiểu của cô, Chiyaki chỉ mỉm cười vắt hai chân vào nhau, tay cầm tách trà thượng hạng của Pháp mà bạn cô tặng đưa lên môi nhấm nháp.

-Đúng vậy! Cuộc thi này do một công ty giải trí nổi tiếng tổ chức 4 năm một lần được coi như một hình thức để tuyển thực tập sinh. Yuiko, cô muốn con tham gia cuộc thi này.

-Ế? Sao đột ngột vậy?

Gakushuu bất mãn lên tiếng và nhận được một cái liếc mắt từ phụ huynh be like: Bé không có quyền nói ở đây đâu!

Gạt bỏ cái ánh mắt khinh bỉ từ thằng con mất rại, Chiyaki vẫn nhìn thẳng về phía con người nãy giờ im lặng.

-Thế! Yuiko, con sẽ tham gia chứ?

-...

- Cô biết con rất bất ngờ nhưng hãy nhìn vào mục phần thưởng đi.

Yuiko ngoan ngoãn làm theo lời cô, ánh mắt dò tìm mục phần thưởng và cô bé chợt khựng lại.

[Giải nhất: được tuyển thẳng vào công ty và làm việc như một nghệ sĩ debut]

- Phần thưởng khá phong phú phải không? Nếu con giành giải nhất, ước mơ sẽ nằm trong tầm tay. Thế nào Yuiko? Con sẽ đăng kí tham gia hay chờ đợi một cơ hội khác?

-...

Yuiko vẫn tiếp tục im lặng như đang suy nghĩ gì đó. Chiyaki thấy vậy chỉ thở dài.

-Thôi được cô sẽ cho con thời gian suy nghĩ.

-Không cần đâu sensei!

-Hửm?

Chiyaki đưa mắt nhìn Yuiko. Cô bé chỉ đặt tờ rơi lên bàn rồi quay qua nhìn cô với con mắt quyết tâm.

-Cuộc thi này, con sẽ tham gia!

-Khoan đã, nhóc có chắc không vậy? Kì thi này khá khó đấy.

-Không sao đâu, Gaku-san. Em đã quyết định rồi.

-Ohoo, quả không hổ danh là học sinh của ta, bé Yuiko ngày nào trưởng thành rồi.

Chiyaki đưa tay lên chấm nước mắt và nhận được cái ánh mắt mất rại từ thằng con.

-Vậy khi nào thì đăng kí vậy sensei?

-Khỏi lo, cô đăng kí cho con rồi!

-Ế? Nhanh vậy? Nhưng giả sử con không đồng ý thì sao?

Trái với cái vẻ mặt hem thể tin được của cô bé, Chiyaki chỉ nhấm nháp thêm ngụm trà, rồi đặt hẳn tách trà xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng.

-Yuiko, cô dạy con cũng được một thời gian dài rồi, tính cách và thói quen của con cô đều biết hết. Chính vì vậy, cô mới tin tưởng vào con mà đăng kí. Nếu con không đồng ý, cô cũng không ép vì đây là lựa chọn của con. Còn nếu con đồng ý, chính xác thì trong bảy năm qua, 'công' cô dạy con đã 'thành' rồi đó.

-Vậy cô chỉ thử lòng con thôi sao?

-Hừmmm cũng không hẳn, nếu con không tham gia, cô sẽ có cách chữa cháy như việc bắt cái người ngồi bên cạnh con giả gái để mua vui...

.

.

.

À...thì ra là có chủ ý cả. Cô bé cười khổ cho Gakushuu còn cậu thì trên má nổi rõ đường gân, đôi mắt nhìn mẹ mình khinh bỉ sự biến thái của bà già.

-Nhưng mà có hơi đột ngột, con còn chưa chuẩn bị gì cả.

Đôi mắt Yuiko hơi trùng xuống. Nếu thua ngay ở vòng loại, cô thật chẳng dám nhìn mặt mọi người nữa. Gakushuu thấy vậy liền búng một cái rõ đau lên trán cô bé.

-Yên tâm đi nhóc, mọi chuyện sẽ ổn thôi, vì đó là nhóc mà.

-Gaku-san...

-Như Gakushuu nói, con chỉ cần tin vào chính mình. Không cần quá căng thẳng, vòng loại tương đối dễ với con, con sẽ làm được.

Yuiko nghe được vậy liền mỉm cười hạnh phúc, nếu họ đã tin vào cô vậy rồi, thì nên đáp lại chứ nhỉ?

===============================================================================

Vote để có động lực nha~ dạo này đọc chùa nhiều kinh~13/7/2018

Chap này hơi xàm và hơi nhanh tí, mong mọi người bỏ qua.

-MMM- (hôm nay rảnh hơi nên kí :3)



Danh sách chương: