Chương 10.12

Tôi khẽ gật đầu, thở dài nói: "Lý Cương vì bảo vệ bản thân mà không tiếc bán đứng người chị họ bấy lâu vẫn luôn quan tâm giúp đỡ mình, xem ra lòng người quả đúng là đáng sợ."

"Đây có lẽ mới chính là bộ mặt thật của con người."

Diệp Thu Vi cất giọng hờ hững. "Sau khi biết Hà Ngọc Bân bất cứ lúc nào cũng có thể tố cáo mình, Triệu Hải Thời liền cảm thấy sinh mạng của mình bị uy hiếp, đây là căn nguyên thứ hai gây ra sự phẫn nộ.

Anh ta nổi nóng với Tiêu Tiểu Yến chứng tỏ rằng sự phẫn nộ đã sắp tới mức không thể kìm nén nổi nữa, cho nên việc tiếp theo tôi cần làm là kích thích anh ta bằng căn nguyên thứ ba gây ra sự phẫn nộ, qua đó khiến cơn giận của anh ta hoàn toàn bùng phát."

"Căn nguyên thứ ba?"

Tôi hơi sững người rồi đột nhiên hiểu ra ý đồ của cô ta khi xúi giục Lý Cương vu cáo Tiêu Tiểu Yến. "Cô muốn khiến Triệu Hải Thời cho rằng Tiêu Tiểu Yến ngoại tình, mà đối tượng ngoại tình chính là Hà Ngọc Bân!"

"Đối với giống đực mà nói, sự phẫn nộ khi tranh giành bạn tình chính là sự phẫn nộ khó kìm nén nhất."

Diệp Thu Vi nói. "Đây chính là bước mấu chốt nhất để thổi bùng lên sự phẫn nộ của Triệu Hải Thời."

"Đồng thời cũng là bước khó khăn nhất nữa."

Tôi nói. "Tiêu Tiểu Yến vô cùng căm ghét Hà Ngọc Bân, làm sao lại đi ngoại tình với anh ta được?"

"Tôi không cần cô ta phải thực sự ngoại tình, chỉ cần khiến Triệu Hải Thời cho rằng cô ta đã ngoại tình là được rồi."

Diệp Thu Vi nói. "Sở dĩ tôi ép Lý Cương vu cáo Tiêu Tiểu Yến chính là vì muốn ngấm ngầm đặt nền tảng cho sự ám thị trong bước thứ ba này. Em họ đi tố cáo chị họ, loại hành vi vì đại nghĩa chẳng quản người thân này thông thường sẽ làm người ta nảy sinh cảm giác tin tưởng.

Việc Triệu Hải Thời liên tiếp nổi nóng với Tiêu Tiểu Yến chứng tỏ anh ta tuy còn chưa hoàn toàn tin vào lời của Lý Cương nhưng cũng đã bắt đầu nghi ngờ vợ mình, mà đối với một người đã chìm sâu vào sự hoài nghi như thế, muốn dùng phương pháp ám thị để thao túng thực chẳng phải là việc gì quá khó khăn."

Tôi nói: "Xin hãy tiếp tục đi."

"Ngày 12 tháng 8, tôi đã ở lại phòng tập thể thao đó nói chuyện phiếm với Tiêu Tiểu Yến tới tận gần tám giờ."

Diệp Thu Vi nói. "Cô ta biết tôi từng học về tâm lý học, thế là không ngừng xin ý kiến của tôi, mà ý kiến tôi đưa ra thì từ đầu chí cuối luôn xoay quanh hai chữ "chân thành".

Tôi nói, giữa vợ chồng với nhau nếu muốn chung sống hòa thuận, tiền đề quan trọng nhất chính là hai bên đều phải chân thành. Nếu mỗi người đều mang một tâm tư riêng, vậy thì sẽ rất dễ nảy sinh khoảng cách.

Tiêu Tiểu Yến lập tức tỏ ý tán đồng, nói rằng Triệu Hải Thời là một người theo chủ nghĩa đàn ông, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh vác. Tôi nói: "Thực ra muốn hai bên chân thành với nhau cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn, sự việc lần này chưa biết chừng lại là một cơ hội.

Theo như lời em nói, chồng em là một người theo chủ nghĩa đàn ông, vậy thì da mặt của anh ta nhất định là rất mỏng, chi bằng em hãy chủ động một chút. Tối nay quay về, em có thể bình tĩnh hỏi nguyên nhân anh ta nổi nóng, thái độ nhất định phải thành khẩn.

Anh ta tốt với em như thế, nếu có chuvện gì chắc chắn sẽ nói với em thôi. Một khi anh ta mở miệng rồi, em cần phải giữ lấy tâm lý bình tĩnh mà tiếp tục trò chuyện với anh ta, một cuộc trò chuyện chân thành có thể hóa giải mọi sự mâu thuẫn."."

"Ý kiến này của cô có thể nói là rất hợp tình hợp lý."

Tôi khẽ gật đầu. 'Tại sao cô phải nói với Tiêu Tiểu Yến những lời này? Cô thực sự muốn giúp vợ chồng bọn họ cải thiện quan hệ ư? Hay là còn có mục đích gì khác nữa?"

"Tôi muốn khiến Tiêu Tiểu Yến biết rằng việc Triệu Hải Thời đột nhiên nổi nóng với cô ta có liên quan tới Hà Ngọc Bân."

Diệp Thu Vi kể tiếp. "Trong hai ngày sau đó, Tiêu Tiểu Yến không đến phòng tập thể thao, cũng không liên lạc với tôi qua điện thoại, mãi đến chiều ngày Mười lăm, cô ta mới xuất hiện trở lại. Cô ta cảm ơn ý kiến của tôi, nói là cô ta đã trò chuyện chân thành với Triệu Hải Thời một phen, và quan hệ vợ chồng giữa hai người bọn họ đã được cải thiện rất nhiều. Khi nói ra những lời này, cô ta cứ cười suốt, nhưng nụ cười lại có vẻ rất gượng gạo."

"Gượng gạo thế nào?"

Tôi hỏi. "Cô có thể miêu tả sơ qua một chút được không?"

Diệp Thu Vi giải thích: "Có một câu nói rất hay thế này: Đôi mắt chính là cửa sổ của tâm hồn. Con người ta khi sợ hãi sẽ nhắm mắt lại, khi căng thẳng sẽ chớp mắt và dụi mắt, khi nôn nóng hoặc giận dữ sẽ nheo mắt lại, khi bi thương quá độ thì đồng tử sẽ co rút, ánh mắt cũng mang vẻ đờ đẫn, còn khi cảm thấy nhẹ nhõm hoặc vui vẻ thì đồng tử sẽ dãn nở, ánh mắt trở nên sáng ngời.

Nếu một nụ cười xuất phát tự đáy lòng, vậy thì đôi mắt của người đang cười nhất định phải mở to và rạng rỡ. Nhưng khi Tiêu Tiểu Yến cười thì đôi mắt của cô ta lại có vẻ nhỏ hơn thường ngày, đó rõ ràng là một hành vi nheo mắt trong vô thức.

Cho nên, dù cô ta đã cố hết sức thể hiện là mình đang cười, vẻ ngoài của khuôn mặt cũng chứng tỏ điều đó, nhưng nhìn vào đôi mắt thì lại có thể thấy được cô ta đang không vui chút nào, thậm chí còn lờ mờ có chút lo lắng nữa."

Tôi khẽ gật đầu, nói: "Xem ra, cuộc trò chuyện của cô ta với Triệu Hải Thời đã không được thành công cho lắm."

"Để có thể hiểu sâu hơn về tâm lý của cô ta khi đó, tôi cố tình dẫn dắt chủ đề câu chuyện qua hướng những giấc mơ."

Diệp Thu Vi hờ hững nói tiếp. "Tôi tùy ý bịa ra một giấc mơ, nhờ cô ta phân tích giúp tôi, sau đó lại giả bộ vô tình hỏi về giấc mơ của cô ta. Cô ta nói buổi trưa hôm đó cô ta đã nằm mơ một giấc mơ rất thú vị, trong giấc mơ xuất hiện cảnh cô ta thành hôn với Triệu Hải Thời, khi đó cô ta được ngồi trong một chiếc kiệu đỏ rực, Triệu Hải Thời thì cưỡi ngựa đi ngay trước kiệu, xung quanh rộn vang những tiếng hò reo náo nhiệt và tiếng kèn trống vui tươi.

Triệu Hải Thời mặc một chiếc áo ngoài màu đỏ kiểu cổ, sau đầu lủng lẳng một bím tóc dài, trước ngực thì cài một bông hoa đỏ rất lớn, rõ ràng là trang phục tiêu chuẩn của một tân lang thời nhà Thanh. Cô ta thì ngồi trong kiệu, thỉnh thoảng lại vén khăn trùm đầu lên nhìn chồng mình, Triệu Hải Thời cũng thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn cô ta.

Khi bọn họ đang tiến về phía trước, đột nhiên có một người giục ngựa phi nhanh đến bên cạnh Triệu Hải Thời, nói: "Tân lang này, tân nương của anh đang ăn thịt trong kiệu đấy." Triệu Hải Thời cười, nói: "Nhà tôi vốn mở quán cơm, vợ tôi ăn chút thịt thì đã sao nào?" Người kia nói: "Thứ cô ấy ăn là thịt dê nướng xiên que loại tám hào một xiên bán ở tiệm thuốc Bình An Đường đấy."

Triệu Hải Thời lại cười, nói: "Không thể nào, cô ấy ghét ăn thịt dê nướng xiên que lắm mà, tôi phải xem thử một chút mới được." Dứt lời, Triệu Hải Thời ghìm cương ngựa lại, chui vào trong kiệu, thế rồi khung cảnh trong kiệu đột nhiên biến thành một phòng ăn riêng trong nhà hàng. Trên chiếc bàn ở chính giữa gian phòng đó có đặt một chiếc bếp nướng lớn, trên bếp có mấy con dê nướng nguyên con cỡ nhỏ, con nào cũng chỉ to ngang con vịt.

Ngay sau đó, Tiêu Tiểu Yến ngửi thấy một mùi gây hết sức nồng đậm. Triệu Hải Thời lúc này đang ngồi ngay trước mặt Tiêu Tiểu Yến, hỏi: "Thịt dê nướng xiên que có ngon không?" Tiêu Tiểu Yến ngó nhìn quanh bốn phía, sau khi nhìn thấy nhân viên phục vụ của nhà hàng đang đứng ở cửa thì bèn nói: "Này, tôi đâu có gọi dê nướng nguyên con, sao lại mang dê nướng nguyên con lên đây? Mau bưng đi cho tôi!"

Nhân viên phục vụ là một ông cụ, ông ta đưa tay gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Tiểu Yến, không phải cháu vẫn luôn thích ăn thịt dê nướng xiên que của nhà chú sao?" Khi đó Tiêu Tiểu Yến cảm thấy rất ấm ức, liền kéo tay ông cụ bước ra ngoài cửa, nói: "Chú Lâm, đi nào, đi nào, chúng ta ra ngoài này nói cho rõ ràng, chú không được ăn quỵt đâu đấy."

Vừamới ra khỏi cửa, ông cụ đó chợt kêu lên úi chao một tiếng, nói: "Xin lỗi,chú đưa nhầm đồ ăn rồi, bây giờ chú sẽ mang thịt dê nướng xiên que đi và thay bằngthịt lừa nướng cho bọn cháu." Sau khi quay trở lại trong phòng, gian phòngđó chợt biến về chiếc kiệu, Tiêu Tiểu Yến thì vẫn ngồi ngay ngắn bên trong, TriệuHải Thời vừa cưỡi ngựa vừa ngoảnh đầu lại cười nói với cô ta: "Đến nhà rồi,đợi lát nữa em nhớ trải giường cho nhanh, sau đó thì sinh cho anh một đứa contrai béo tròn trắng trẻo nhé!"."

"Đúng là hỗn loạn thật đấy."

Tôi nói. "Từ trong giấc mơ này cô phát hiện ra điều gì?"

"Giấc mơ là nơi phơi bày sự ngụy trang của tiềm thức, giấc mơ càng hỗn loạn thì chứng tỏ sự ngụy trang của tiềm thức càng sâu sắc."

Diệp Thu Vi nói. "Muốn phân tích một giấc mơ như vậy, trước tiên cần phải lột bỏ sự ngụy trang của tiềm thức, cũng tức là phải hiểu được ý nghĩa tượng trưng của các sự vật chủ yếu trong giấc mơ.

Đầu tiên là thịt dê, trong giấc mơ từng nhiều lần xuất hiện thịt dê nướng xiên que và dê nướng nguyên con, mà Tiêu Tiểu Yến còn từng nhắc đến cả mùi gây của thịt dê nữa, phải chăng đối với cô ta, thịt dê mang một thứ ý nghĩa đặc biệt nào đó?

Tôi hỏi cô ta là có phải cô ta thích ăn thịt dê không, cô ta bèn nói tuy không thích nhưng cũng không đến mức ghét. Tôi lại hỏi cô ta là có phải từng cảm thấy khó chịu sau khi ăn thịt dê không, cô ta trả lời rằng không, cô ta không có vấn đế gì với thịt dê cả."

Tôi buột miệng nói: "Lẽ nào việc nằm mơ thấy thịt dê chỉ là một sự trùng hợp tình cờ."

"Trong giấc mơ không có cái gọi là trùng hợp tình cờ."

Diệp Thu Vi nói. "Tôi tiếp tục tiến hành thăm dò cô ta về vấn đề thịt dê. Khi nói tới cách làm thịt dê, cô ta vô tình kể lại một chuyện. Hồi đầu năm 2009, Triệu Hải Thời đi nơi khác công tác chừng hơn một tuần, khi quay về thì có vẻ hốc hác đi nhiều. Tiêu Tiểu Yến mua về mấy miếng sườn dê thật ngon để nấu canh, định bồi bổ cho chồng mình.

Chẳng ngờ đêm đó Triệu Hải Thời mãi đến hơn mười giờ mới về nhà, còn say túy lúy, chỉ tắm rửa sơ qua một chút rồi gục đầu ngủ luôn. Tiêu Tiểu Yến múc canh mang đến cho anh ta uống, nhưng anh ta không những không uống mà còn tức tối đẩy bát canh đi, nói là chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn rồi.

Anh ta đẩy rất mạnh, làm cho nước canh bắn đầy cả lên người Tiêu Tiểu Yến. Tiêu Tiểu Yến rất ấm ức, hỏi anh ta là có phải đã ăn gì bên ngoài rồi không, anh ta liền đáp là vừa mới cùng các anh em đi ăn thịt lừa nướng."

Tôi đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc một chút, trầm ngâm nói: "Trong giấc mơ đó cũng đã xuất hiện thịt lừa nướng."

"Đúng vậy."

Diệp Thu Vi nói. "Tôi ý thức được chuyện nấu canh này có lẽ chính là nguyên nhân khiến cô ta nằm mơ thấy thịt dê và thịt lừa. Triệu Hải Thời là một người tôn thờ chủ nghĩa đàn ông, hơn nữa còn độc đoán, máu lạnh và khiến người ta sợ hãi. Tiêu Tiểu Yến thì là loại phụ nữ yếu đuối điển hình, rất ỷ lại vào đàn ông. Cô ta rất sợ chồng mình, bằng không đã chẳng nghe theo mệnh lệnh của chồng mà đi phá thai như thế."

Tôi khẽ gật đầu.

"Sự sợ hãi sẽ thể hiện ra qua rất nhiều chi tiết tâm lý."

Diệp Thu Vi tiếp tục phân tích. "Ví dụ như trong chuyện nấu canh kia chẳng hạn, Tiêu Tiểu Yến dày công nấu canh thịt dê cho chồng, thế mà chồng cô ta lại nói là chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn, trong tiềm thức, Tiêu Tiểu Yến cho rằng canh thịt dê khiến cho chồng nổi nóng với mình, từ đó liền nảy sinh cảm giác sợ hãi và chán ghét đối với canh thịt dê, sau đó phát triển thành đối với tất cả mọi thứ được làm từ thịt dê.

Ngoài ra, chồng cô ta không uống canh thịt dê là vì đã ăn thịt lừa nướng rồi, thế là theo tiềm thức, cô ta bất giác nảy sinh một thứ tình cảm đặc biệt đối với thịt lừa nướng."

Tôi nói ra suy nghĩ của mình: "Cô ta cố tình học theo sự yêu ghét của chồng mình một cách vô thức, đó hẳn là tâm lý lấy lòng sinh ra do sự sợ hãi rồi. Loại hoạt động tâm lý này kỳ thực có thể làm giảm bớt và xóa nhòa sự sợ hãi một cách hữu hiệu, cho nên xét kĩ ra cũng có thể tính là một hình thức tự bảo vệ của tâm lý."

"Hoàn toàn chính xác."

Diệp Thu Vi nhìn tôi bằng một ánh mắt kỳ lạ, mà ánh mắt này đã xuất hiện mấy lần trong ngày hôm nay rồi. "Cho nên đối với Tiêu Tiểu Yến, thịt dê là một sự vật mang tính tiêu cực, còn thịt lừa nướng là một sự vật mang tính tích cực. 


Danh sách chương: