Chương 10.13

Tiếp tục phân tích nhé, chi tiết đáng chú ý thứ hai chính là ông cụ họ Lâm trong giấc mơ, vì thịt dê là do ông ta đưa tới, cụm từ thịt lừa nướng cũng được nói ra từ miệng ông ta, mà càng quan trọng hơn là trong mơ, Tiêu Tiểu Yến đã gọi ông ta là chú Lâm – điều này chứng tỏ cô ta rất có thể quen biết người này.

Sau khi nghe tôi hỏi chuyện về chú Lâm, Tiêu Tiểu Yến liền nói cho tôi biết, chú Lâm là một người bạn của cha cô ta, tên là Lâm Vũ Binh. Từ năm 1989 đến năm 1996, nhà họ Tiêu và nhà họ Lâm là hàng xóm với nhau sáu năm liền. Ngày ấy, Lâm Vũ Binh mở một tiệm thuốc tên là Bình An Đường, Tiêu Tiểu Yến thường xuyên đến tiệm thuốc đó chơi, cho nên có thể nói là vô cùng quen thuộc nơi đó."

Tôi không kìm được tò mò hỏi: "Người này rốt cuộc tượng trưng cho điều gì chứ?"

"Nếu một người đã nhiều năm không gặp đột nhiên xuất hiện trong giấc mơ của anh, vậy thì thông thường chỉ có hai loại khả năng."

Diệp Thu Vi giải thích. "Thứ nhất, người này tượng trưng cho một số sự vật hoặc tâm trạng có liên quan nào đó, chẳng hạn như khi anh nằm mơ thấy một người bạn học đã lâu ngày không gặp, vậy thì có thể là anh đang nhớ tới những kỷ niệm tươi đẹp thời học sinh, hoặc như khi anh nằm mơ thấy người yêu của mình hồi trẻ, vậy thì có thể là lúc ban ngày anh đã nhìn thấy một vật nào đó có liên quan tới tình yêu của anh năm xưa.

Thứ hai, người này tượng trưng cho một con người khác có những đặc điểm tương tự, loại tình huống này thì hay xuất hiện, chẳng hạn như một học sinh tiểu học nằm mơ thấy một con quái thú đeo kính biết phun lửa, rất có thể con quái thú đó chính là hình ảnh tượng trưng cho một giáo viên đeo kính nghiêm khắc trong trường."

Tôi suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

"Muốn làm rõ ý nghĩa tượng trưng của Lâm Vũ Binh, tôi nhất định phải tìm hiểu kĩ hơn về con người này mới được."

Diệp Thu Vi kể tiếp. "Kế đó, dưới sự dẫn dắt của tôi, Tiêu Tiểu Yến đã nhớ lại rất nhiều chuyện có liên quan tới Lâm Vũ Binh, trong số đó có một chi tiết đã khiến tôi chú ý. Tiêu Tiểu Yến kể, quan hệ giữa hai nhà Lâm, Tiêu vốn luôn không tệ, nhưng tới năm 1994, Công ty Y dược thành phố tiến hành cải cách, cha mẹ của Tiêu Tiểu Yến vì thế mà đồng thời bị mất việc.

Bọn họ muốn tới tiệm thuốc Bình An Đường kiếm kế sinh nhai, thế nhưng lại bị Lâm Vũ Binh từ chối. Sau khi cha mẹ Tiêu Tiểu Yến thất nghiệp, suốt một năm trời gia đình họ đều không có nguồn thu nhập ổn định nào, Tiêu Tiểu Yến cũng vì thế mà phải chịu không ít khổ sở.

Một đứa trẻ khoảng mười một, mười hai tuổi vốn đang ở trong giai đoạn bước đầu nhận thức được các mối quan hệ trong xã hội, sự tác động từ cha mẹ có thể nói là quan trọng vô cùng.

Do ảnh hưởng từ cha mẹ, đối với Tiêu Tiểu Yến, Lâm Vũ Binh đã trở thành sự tượng trưng cho một mối uy hiếp tới từ bên ngoài đối với gia đình bọn họ. Đến năm 2009, một mối uy hiếp tới từ bên ngoài khác đã lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của cô ta."

"Hà Ngọc Bân!"

Tôi hít sâu một hơi, nỗi nghi hoặc trong lòng nhanh chóng tan biến hoàn toàn. "Lâm Vũ Binh chính là hình ảnh tượng trưng cho Hà Ngọc Bân!"

"Đúng thế."

Diệp Thu Vi nói. "Lâm Vũ Binh và Hà Ngọc Bân đều đã cấu thành uy hiếp đối với sự an toàn của gia đình Tiêu Tiểu Yến, cùng với đó, tên của hai người đọc lên nghe cũng khá giống nhau*.

Giấc mơ là sự phơi bày và giải tỏa của những ham muốn bị kìm nén, ham muốn của Tiêu Tiểu Yến có liên quan tới Hà Ngọc Bân, thế nhưng cô ta lại không muốn nằm mơ thấy Hà Ngọc Bân, thế là liền dùng Lâm Vũ Binh để thay thế. Dù sao thì sự uy hiếp mà Lâm Vũ Binh tạo ra cho gia đình của cô ta cũng là chuyện từ mười mấy năm trước rồi."

*Trong tiếng Hán, tên của Lâm Vũ Binh có phiên âm là Lín Yũ Bing, tên của Hà Ngọc Bân có phiên âm là Hé Yù Bin

Tiềm thức của loài người quả đúng là huyền diệu.

Diệp Thu Vi hơi dừng lại một chút, sau đó tiếp tục phân tích: "Đến lúc này, tôi đã có thể tiến hành phân tích chỉnh thể giấc mơ đó được rồi. Kết hôn là một chuyện mừng, người phụ nữ nằm mơ thấy chuyện kết hôn thì chứng tỏ người đó quả thực đang cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng trong quá trình kết hôn lại đột nhiên có người xuất hiện và tố cáo với Triệu Hải Thời, rằng Tiêu Tiểu Yến đang ăn thịt dê. Đối với Tiêu Tiểu Yến, thịt dê là vật tượng trưng cho sự tiêu cực, cho nên sự tố cáo như thế vừa hay ứng với việc Lý Cương vu cáo cô ta ở ngoài đời thực.

Nhưng sau đó cô ta lại ngạc nhiên phát hiện ở trước mặt mình thực sự có thịt dê, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi gây của thịt dê nữa, điều này chứng tỏ sự vu cáo đã có tác dụng, và Triệu Hải Thời đã bắt đầu hoài nghi cô ta, từ đó cô ta liền nảy sinh cảm giác "có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch nỗi oan".

Vì không muốn nhìn thấy thịt dê nữa, cô ta kéo nhân viên phục vụ ra ngoài cửa để nói chuyện cho rõ ràng. Trong giấc mơ, nhân viên phục vụ là Lâm Vũ Binh nhưng đồng thời cũng chính là Hà Ngọc Bân nữa. Hà Ngọc Bân thừa nhận đã đưa nhầm đồ ăn, sau đó đồng ý sẽ mang thịt lừa nướng lên, điều này chứng tỏ Tiêu Tiểu Yến đã thoát khỏi sự vu cáo, mà câu nói cuối cùng của Triệu Hải Thời kia thì hẳn nhiên là tượng trưng cho nguyện vọng tốt đẹp của Tiêu Tiểu Yến khi được chồng mình tin tưởng trở lại."

"Về giấc mơ thì tôi hiểu rồi."

Tôi nói. "Nhưng điều này có thể giúp ích được gì cho hành động của cô trong bước tiếp theo ư?"

"Tiếp tục phân tích nhé."

Diệp Thu Vi nói. "Trong giấc mơ, thịt dê là do Hà Ngọc Bân đưa tới, nói cách khác, Tiêu Tiểu Yến đã biết sự vu cáo mà mình gặp phải có liên quan tới Hà Ngọc Bân. Anh thử nghĩ lại xem, đến cuối cùng cô ta dựa vào đâu mà lấy lại được sự tin tưởng từ chồng mình?"

"Kéo Hà Ngọc Bân ra ngoài cửa nói rõ ràng mọi việc..."

Nói tới đây, tôi lập tức hiểu ngay ra ý của cô ta. "Chẳng lẽ cô ta hy vọng Hà Ngọc Bân làm chứng cho sự trong sạch của mình? Lối suy nghĩ này hình như quá ngốc nghếch và ngây thơ thì phải?"

"Vì hôn nhân và gia đình, những việc ngốc nghếch mà phụ nữ làm ra còn ít hay sao?"

Diệp Thu Vi lạnh lùng nói, "Lối suy nghĩ ngốc nghếch này của cô ta vừa hay thích hợp cho tôi lợi dụng."

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn bã vô cùng.

"Vẫn còn một vấn đề nữa cần phải giải quyết."

Diệp Thư Vi tiếp tục phân tích. "Tiêu Tiểu Yến tuy đã nảy sinh suy nghĩ ngây thơ là đi tìm Hà Ngọc Bân nhờ chứng minh sự trong sạch của bản thân, nhưng khi đó suy nghĩ này mới chỉ tồn tại trong tiềm thức của cô ta mà thôi, còn chưa đi vào khu vực ý thức.

Hơn nữa, cho dù nó đã đi vào khu vực ý thức của cô ta rồi thì với tính cách nhu nhược và mềm yếu như thế, cô ta cũng chưa chắc đã có đủ can đảm để biến nó thành hành động thực sự. Tôi cần phải khiến cô ta nhận thức được suy nghĩ trong nội tâm của bản thân, đồng thời đem tới cho cô ta đủ dũng khí."

"Cô đã làm như thế nào?"

"Để không khiến cô ta nghi ngờ, trong ngày hôm đó, tôi không có thêm hành động gì khác nữa."

Diệp Thu Vi hờ hững kể tiếp. "Chiều ngày 16 tháng 8, sau khi chơi thể thao, chúng tôi lại vào khu vực nghỉ ngơi tán gẫu theo lệ thường. Khi đó, tôi làm bộ vô tình kể cho cô ta nghe một câu chuyện như thế này, rằng tôi có một người bạn tên là W, hồi trẻ từng yêu một người đàn ông tên là R, còn nhất quyết đòi lấy anh ta.

Nhưng về sau cô ấy lại vô tình phát hiện R là lãnh đạo cấp cao của một mạng lưới buôn bán ma túy khổng lồ, có điều, dù là như thế nhưng tình cảm của cô ấy với R vẫn không hề thay đổi, còn tỏ ý sẵn lòng đồng sinh cộng tử với anh ta.

Nhưng rồi một ngày, đột nhiên có người đến tố cáo với R rằng W chính là kẻ nằm vùng cùa một tập đoàn buôn bán ma túy đối địch. R tuy rất yêu W, thế nhưng kẻ nằm vùng rõ ràng là vô cùng nguy hiểm, cho nên anh ta không thể không đề phòng... Khi kể tới đây, tôi cố tình dừng lại một lát."

Tôi lập tức hiểu ngay ra ý của cô ta. "Xem ra cô muốn cho Tiêu Tiểu Yến thời gian để tưởng tượng, từ đó khơi dậy sự đồng cảm của cô ta rồi."

"Đúng vậy."

Diệp Thu Vi nói. "Chờ đến khi cô ta nôn nóng hỏi tôi về chuyện xảy ra tiếp theo thì tôi mới lên tiếng, vậy nhưng vẫn úp úp mở mở, hỏi: "Em thử đoán xem W đã làm gì?"

Tiêu Tiểu Yến bồn chồn nhìn tôi, đôi hàng lông mày nhíu chặt, khi nói năng thì úp úp mở mở. Điệu bộ cùng với giọng nói căng thẳng của cô ta khiến tôi hiểu được, cô ta đã coi mình là W trong câu chuyện kia rồi.

Thấy thời cơ đã chín muồi, tôi bèn kể tiếp, vì muốn chứng minh sự trong sạch của mình, không ngờ W lại chạy đi tìm người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch kia, nhờ đối phương đi nói rõ ràng mọi việc với R.

Tiêu Tiểu Yến thở dài một hơi, nói phụ nữ đúng là ngốc nghếch, không ngờ lại vì tình yêu mà bất chấp cả tính mạng như vậy, cuối cùng lại nôn nóng hỏi tôi: "Thế cuối cùng cô ấy có thành công không?"

Tôi cười đáp, có, cô ấy đã thành công, người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch kia còn vì chuyện này mà cất công đi gặp trực tiếp R một chuyến. Anh ta nói với R, người phụ nữ của anh biết chúng ta có mâu thuẫn mà còn dám tới tìm tôi, chỉ dựa vào điều này thôi cũng đủ để tôi tôn trọng cô ấy rồi, đồng thời tôi cũng tôn trọng anh nữa.

Tuy hai bên chúng ta có mâu thuẫn với nhau, nhưng đây là chuyện của đàn ông, chớ nên để phụ nữ bị dính vào, người phụ nữ của anh hoàn toàn không dính dáng gì tới chúng tôi cả. Chuyện này anh tin cũng được, không tin cũng được, tôi chỉ nói tới đó thôi.

TiêuTiểu Yến lập tức hỏi tôi, thế R có tin không? Tôi ra vẻ trầm ngâm một lát, sauđó mới nói, tin chứ, hơn nữa sau chuyện này anh ta không chỉ không còn nghi ngờgì W nữa, còn trở thành bạn với người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địchkia."

Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Thế cuối cùng cô có thêm vào một kết cục kiểu như "R và người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch đều phải chịu sự trừng trị của pháp luật" không? Như vậy câu chuyện hiển nhiên sẽ chân thực hơn một chút."

"Tuyệt đối không thể nói ra những lời này được."

Diệp Thu Vi phân tích. "Cần phải biết rằng công việc của Triệu Hải Thời cũng chẳng sạch sẽ gì, hơn nữa anh ta còn phải chịu sự uy hiếp tới từ lãnh đạo cao cấp của Tập đoàn A, do đó tôi không việc gì phải vẽ rắn thêm chân cả, làm như thế sẽ chỉ gây ảnh hưởng xấu tới tâm trạng của Tiêu Tiểu Yến mà thôi."

Tôi cười ngượng, nói: "Nói vậy cũng phải, vẫn là cô suy nghĩ chu toàn."

Cô ta lại kể tiếp: "Sau khi nghe xong chuvện về W, Tiêu Tiểu Yến liên tục hít sâu mấy hơi, tay phải thì nắm chặt tay trái, còn dùng sức mà day liên tục, đồng thời hết cắn môi trên lại cắn môi dưới.

Những hành vi này đều chứng tỏ nội tâm của cô ta đang băn khoăn và day dứt bởi một quyết định khó khăn nào đó. Một lát sau, cô ta liền hỏi tôi: "Chị Thu Vi này, đàn ông thực sự có thể rộng lượng như vậy ư?" Tôi nói: "Đương nhiên rồi, lòng dạ của đàn ông vốn rất rộng rãi, hoàn toàn không giống như phụ nữ chúng ta."

Trong quá trình tán gẫu tiếp đó, tôi lại kể cho cô ta nghe mấy câu chuyện khác tương tự như vậy. Sau khi nghe kể xong câu chuyện cuối cùng, hơi thở của cô ta đột nhiên trở nên nhẹ nhàng và đều đặn, số lần chớp mắt cũng ít hẳn đi, đôi bờ môi thì mím chặt, những điều này chứng tỏ cô ta đã hạ quyết tâm."

Tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi có một dự cảm, đó là rất nhanh thôi cô ta sẽ có hành động.


Danh sách chương: