Q2: Chương 13-Cuộc đối đầu không có bên thắng lợi

Sau chốc lát, mắt tôi bắt đầu thích ứng với bóng tối xung quanh, thế là đã có thể nhìn rõ bộ dạng của ông ta. Ông ta mặc một chiếc quần dài màu đen, một chiếc áo khoác da màu nâu sẫm, vóc người hơi gầy, tóc khá thưa, chính giữa còn bị hói, đôi môi rất dày, mũi to và hơi khoằm, ánh mắt bình tĩnh, dường như có thể nhìn thấu tất thảy mọi thứ trên đời, nơi nối liền giữa cổ và tai trái còn có một vết sẹo không rõ ràng lắm.

"Chủ nhiệm Viên." Tôi nhìn ông ta. "Ban Xử lý sự vụ đặc biệt... Tập đoàn A... Ông..."

"Cậu đừng hỏi nhiều như vậy." Ông ta khẽ xua tay. "Yên tâm, tôi không đến đây để đòi nợ đâu, cha cậu không có khúc mắc gì với Tập đoàn A về vấn đề kinh tế cả."

Tôi bất giác thở phào một hơi, X dần dần lui đi."Vậy..." Tôi dùng giọng khiêm tốn hỏi: "Vậy ông... ngài... tìm tôi có chuyện gì?"

"Cậu còn chưa biết mình có sức mạnh đáng nể đến mức nào ư?" Ông ta hé miệng nở một nụ cười đầy ý vị. "Tôi không nói nhiều với cậu nữa, bảo anh ta ra đây đi, tôi muốn nói chuyện với anh ta."

Sau nháy mắt trong lòng tôi đã dâng lên một nỗi căm hận to lớn, X cũng theo đó mà lại một lần nữa xuất hiện tại bề mặt của tâm lý. Tôi cố đè nén lòng căm hận, hơi cau mày lại, hỏi: "Ông rốt cuộc là ai?"

"Là một người có thể giúp được cậu." Chủ nhiệm Viên nói. "Tôi có thể giúp cậu trả hết những khoản nợ, còn có thể giúp cậu tìm được người mà cậu muốn tìm."

Tôi nghiêm mặt lại, khẽ gật đầu, hỏi: "Điều kiện là gì?"

"Giúp đỡ lẫn nhau."

Ông ta nói: "Mấy năm nay cậu đã lẳng lặng giết chết mấy người, đúng vậy không?"

Trong lòng tôi thoáng qua một tia kinh ngạc. "Sao ông biết?"

Ông ta khẽ lắc đầu. "Chuyện này cậu đừng hỏi. Tôi có thể nói với cậu một điều thế này, sự hiểu biết của tôi về cậu thậm chí còn sâu sắc hơn cả chính bản thân cậu nữa. Hãy nhìn vào mắt tôi đi, cậu sẽ hiểu rằng tôi không hề nói dối."

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, nhưng rồi rất nhanh sau đó đã phải né tránh ánh nhìn chăm chú của ông ta. Trong thân phận là X, đây là lần đầu tiên tôi nảy sinh sự bất an rõ rệt như vậy.

"Không cần phải căng thẳng." Ông ta lại nói tiếp "Cậu có sức mạnh tinh thần rất đáng nể, đây là thứ mà Tập đoàn A cần. Tập đoàn A có mạng lưới quan hệ rộng khắp cùng với khả năng điều tra nhanh nhạy, ngoài ra còn có tiềm lực tài chính khổng lồ, đặt lên bàn cân mà so sánh thì khoản nợ của cậu thực chẳng có gì đáng kể, và đó đều là những thứ cậu cần. Tôi đến tìm cậu chính là vì muốn hợp tác với cậu như thế sẽ có lợi cho cả hai chúng ta."

Ông ta quan sát tôi một lúc, sau đó khẽ gật đầu, nói tiếp: "Tôi nói thẳng nhé chúng ta trước tiên hãy làm quen với nhau một thời gian, sau đó, cậu giúp tôi giết người trong im lặng, tôi thì trả cho cậu thù lao hậu hĩnh. Chờ sau khi chúng ta có đủ sự tin tưởng dành cho nhau rồi, tôi sẽ giúp cậu tìm được người mà cậu muốn tìm."

Những lời này lập tức đánh động được X, tôi liền đồng ý sẽ làm quen với Chủ nhiệm Viên, đồng thời nhanh chóng nhận được sự tin tưởng của ông ta.

Cuối tháng 9 năm 2006, tôi giết chết Nghiêm Tuấn Khanh, hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của mình trong vai trò là sát thủ tâm lý của Tập đoàn A, Chủ nhiệm Viên cũng trả cho tôi khoản thù lao đầu tiên đúng như ước hẹn. Bắt đầu từ đó, sự hợp tác giữa chúng tôi được triển khai một cách toàn diện, Tập đoàn A loại trừ được hết đối thủ này tới đối thủ khác, tôi thì dần dần trả xong các khoản nợ, bắt đầu sống cuộc sống của một người bình thường.

Sau khi nợ nần được trả xong, sự căm hận của X đã được giải tỏa ở một mức độ nhất định, nhưng mối nghi hoặc về vụ báo cảnh sát của Trần Ngọc Long thì vẫn còn vương vất trong lòng, không cách nào có thể xua tan. Vì điều này, trong những năm tháng đó, cứ mỗi khi hoàn thành xong một nhiệm vụ là tôi lại đưa ra yêu cầu tìm kiếm tung tích của Trần Ngọc Long với Chủ nhiệm Viên, nhưng lần nào ông ta cũng từ chối với lý do mức độ tin tưởng còn chưa đủ.

Sự việc được kéo dài tới tận tháng 11 năm 2008. Ngày 7 tháng 11, tôi nhận được sự ủy thác của Chủ nhiệm Viên về việc ám thị cho Tần Quan tự sát. Đến ngày mùng Mười, Chủ nhiệm Viên gọi điện thoại tới cho tôi, nói là đã có tin tức của Trần Ngọc Long rồi.

Ông ta nói với tôi, một năm trước Trần Ngọc Long đã quay trở lại quê hương, còn từng mở một công ty tư vấn pháp luật cỡ nhỏ, đến năm 2008 thì vào làm cố vấn pháp luật cho một công ty chuyên chế biến các loại thực phẩm từ thịt. Công ty đó trực thuộc Tập đoàn A, thế nên Chủ nhiệm Viên tỏ ý rằng ông ta có thể sắp xếp cho tôi và Trần Ngọc Long "gặp gỡ tình cờ" bất cứ lúc nào.

Tôi lập tức yêu cầu ông ta sắp xếp cho mình gặp Trần Ngọc Long nhưng ông ta lại nói bây giờ vẫn chưa phải là lúc xử lý việc riêng. Tập đoàn A hiện đang có nhiệm vụ quan trọng hơn cần tôi thực hiện, và nhiệm vụ này chính là giết chết Từ Nghị Giang đang bị giam ở Trại giam Số 1 của tỉnh. Chủ nhiệm Viên hứa với tôi, chờ sau khi Từ Nghị Giang chết thì ông ta sẽ lập tức sắp xếp cho tôi gặp Trần Ngọc Long.

Bởi vì việc này vô cùng hệ trọng, không thể sơ suất, do đó Chủ nhiệm Viên đã yêu cầu tôi không được trực tiếp gặp mặt và trò chuyện với Từ Nghị Giang. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi quyết định sẽ lợi dụng bạn tù của Từ Nghị Giang để trừ khử ông ta.

Dưới sự giúp đỡ của Chủ nhiệm Viên tôi có được thông tin chi tiết về tất cả các phạm nhân thuộc cùng một tổ với Từ Nghị Giang ở trong tù, lại dựa vào đó để đưa ra những sự phân tích và phán đoán về trạng thái tâm lý của bọn họ. Sau cùng, tôi quyết định lựa chọn một phạm nhân có tên Trương Thụy Bảo làm vũ khí cho lần ám sát này.

Cuối tháng 12 năm 2008, vẫn là dựa vào sự giúp đỡ của Chủ nhiệm Viên, tôi đã làm quen được với Phó Hữu Quang - Trưởng phân khu của phân khu hiện đang giam giữ Từ Nghị Giang. Dưới sự giúp đỡ của anh ta, tôi đã có cơ hội phỏng vấn Trương Thụy Bảo.

Theo như thông tin cá nhân mà phía trại giam cung cấp, Trương Thụy Bảo từ nhỏ đã mất mẹ, hồi còn bé thường xuyên bị cha đánh đập, từ đó hình thành nên tính cách yếu đuối, nhát gan.

Sau khi trưởng thành, anh ta làm ruộng ở quê, thường xuyên bị người ta ức hiếp, về sau lên thành phố làm thuê, dù bị lừa gạt cũng chẳng dám ho he tiếng nào. Cùng với đó, vợ anh ta bị anh họ anh ta là Trương Thụy Khanh chiếm đoạt một thời gian dài, vậy nhưng anh ta vẫn nuốt giận vào lòng và chẳng dám làm gì, mãi đến cuối cùng mới vác dao chém chết Trương Thụy Khanh.

Sau khi vào tù, Trương Thụy Bảo cũng thường xuyên bị bạn tù ức hiếp nhưng lần nào cũng đều nín nhịn, chưa từng gây chuyện bao giờ. Tóm lại, trong mắt mọi người, Trương Thụy Bảo là một người đàn ông thành thật yên phận đớn hèn đến mức không thể đớn hèn hơn.

Nhưng tôi biết, đôi lúc, càng là loại người như vậy thì sự căm hận ẩn chứa trong lòng lại càng mãnh liệt. Trương Thụy Bảo có thể chém chết anh họ của mình, điều này chứng tỏ nỗi căm hận chất chứa trong lòng anh ta đủ để khiến anh ta giết người. Mà căn cứ theo kinh nghiệm của tôi, giết người trả thù không những không thể làm tan nỗi căm hận, ngược lại còn khiến nỗi căm hận trở nên sâu sắc hơn.

Nói cách khác, sau khi vào tù, nỗi căm hận của Trương Thụy Bảo còn sâu sắc hơn cả trước đó nữa. Ngoài ra, đúng như Diệp Thu Vi đã nói, tâm lý của con người thường có quán tính, tức là Trương Thụy Bảo đã có thể nổi điên giết người trong cơn căm hận một lần, vậy thì sau này, chỉ cần thời cơ chín muồi là anh ta sẽ có thể tiếp tục giết người thêm lần nữa.

Nguồn cơn của sự căm hận có ba nguyên do, thứ nhất là sinh mệnh bị uy hiếp, thứ hai là sự sinh tồn bị quấy nhiễu hoặc là khiêu khích, thứ ba là bạn tình bị cướp đoạt, không thể duy trì nòi giống.

Ngòi nổ dẫn tới việc Trương Thụy Bảo giết người trong lần đầu tiên là bắt gặp anh họ làm xằng làm bậy với vợ mình, nguồn cơn chủ yếu của sự căm hận hiển nhiên chính là bạn tình bị cướp đoạt. Chỉ cần dùng biện pháp ám thị khiến anh ta lại một lần nữa nảy sinh cảm giác bạn tình bị cướp đoạt, đồng thời chĩa mũi nhọn về phía Từ Nghị Giang, vậy thì khi sự căm hận tích lũy đến mức không thể không bùng phát, Trương Thụy Bảo nhất định sẽ ra tay giết chết Từ Nghị Giang.

Sau khi phải vào tù, Từ Nghị Giang nhất định đã giấu giếm thân phận của mình với những phạm nhân khác, bao gồm cả Trương Thụy Bảo. Trương Thụy Bảo có mối quan hệ thân thiết với Từ Nghị Giang, ấy vậy mà Từ Nghị Giang lại che giấu thân phận của mình, điều này hiển nhiên sẽ khiến Trương Thụy Bảo nảy sinh sự hoài nghi trong vô thức và mang tới cho anh ta một sự ám thị tiêu cực về việc "Từ Nghị Giang không chân thành với mình".

Với nền tảng như vậy, Trương Thụy Bảo sẽ càng dễ chấp nhận những sự ám thị không hay về Từ Nghị Giang. Có thể nói, thân phận đặc biệt của Từ Nghị Giang chính là một trong các điều kiện quan trọng cho sự thành công của kế hoạch ám sát.

Ngoài ra, Từ Nghị Giang phải vào tù với tội danh hiếp dâm, còn nguồn cơn của sự căm hận của Trương Thụy Bảo thì là vợ mình bị làm nhục, điểm trùng khớp tiềm tàng của hai chuyện này cũng là một trong các nhân tố đảm bảo cho sự thành công của kế hoạch.

Trong quá trình phỏng vấn tôi đã nhiều lần tiến hành ám thị Trương Thụy Bảo, từ đó khiến anh ta nảy sinh sự phẫn nộ cùng với cảm giác nguy cơ về việc vợ mình bị chiếm đoạt. Cùng với đó, tôi cũng đã tiến hành thăm dò anh ta nhiều lần, từ đó phát hiện ra người mà anh ta tin tưởng nhất chính là Trương Thụy Lâm.

Về sau, tôi đã tìm đến Trương Thụy Lâm và dùng tiền bạc để dụ dỗ, thế rồi liền sai anh ta vào trong trại giam thăm nom và nói lại với Trương Thụy Bảo thông tin rằng "vợ anh từng bị Từ Nghị Giang cưỡng hiếp rất nhiều lần".

Rất hiển nhiên, sự căm hận của Trương Thụy Bảo bắt đầu chuyển hướng qua Từ Nghị Giang, có lẽ anh ta cũng từng hỏi han về thân phận của Từ Nghị Giang cũng như các chi tiết trong vụ án hiếp dâm kia nữa. Nhưng vụ án hiếp dâm đó quá phức tạp, lại dính dáng tới quá nhiều người.

Từ Nghị Giang tất nhiên không thể nói cho một phạm nhân biết được. Ông ta hẳn là đã bịa chuyện qua loa để ứng phó với Trương Thụy Bảo, nhưng nói dối quá nhiều thì làm sao mà tránh khỏi sơ hở. Trương Thụy Bảo sẽ dần ý thức được là Từ Nghị Giang đang nói dối, và ý thức này càng mãnh liệt thì anh ta sẽ lại càng tin vào lời của Trương Thụy Lâm.

Khi đó anh ta đang ở trong tù, chẳng thể đi đâu để chứng thực thông tin, do đó cho dù lời nói dối của Trương Thụy Lâm chẳng lấy gì làm kín kẽ cho lắm nhưng Trương Thụy Bảo vẫn chẳng thể vạch trần, hơn nữa còn càng lúc càng bị lún sâu vào trong đó.

Cuối cùng, lòng nghi ngờ biến thành sự thực, sự căm hận hoàn toàn bùng phát, Trương Thụy Bảo liền giết chết Từ Nghị Giang, sau đó có lẽ vì đã ôm lòng tuyệt vọng với cuộc sống nên bản thân anh ta cũng tự sát. Ngoài tôi ra, người biết rõ chân tướng của việc này chỉ còn Trương Thụy Lâm ở thôn Lập Trương.

Về sau, tôi hẹn gặp Trương Thụy Lâm lần nữa với lý do là trả thêm tiền thù lao, thế rồi đã thành công khiến cho anh ta bị tâm thần phân liệt, sự việc từ đó trở thành một bí mật mà không người ngoài nào hay biết.

Trong quá trình thực hiện kế hoạch, để đảm bảo rằng Trương Thụy Lâm không làm lộ ra sơ hở gì, tôi nhất định phải bỏ thời gian ra tiến hành huấn luyện anh ta. Vì điều này, tôi đã đặt một phòng ở khách sạn quốc tế X ở thành phố B. Để giữ bí mật, căn phòng đó không thể đặt bằng chứng minh thư của tôi và Trương Thụy Lâm được, bằng không sẽ rất dễ bị người ta lần ra manh mối.

Khi đó, tôi lập tức nghĩ ngay tới Trần Ngọc Long.

Bắt đầu từ khoảnh khắc nghĩ tới Minh Khê vào tháng 6 năm 2003, sự nghi hoặc có liên quan tới Trần Ngọc Long cùng với cái tên Trần Ngọc Long này đều đã hoàn toàn bén rễ trong lòng X.

Trong quãng thời gian năm năm gian khó sau đó, sự đau khổ và căm hận không ngừng tăng lên khiến gốc rễ của nó ngày càng phát triển mạnh hơn. Đến tháng 11 năm 2008, đối với X mà nói, Trần Ngọc Long đã không chỉ là một người có liên quan tới cái chết của Minh Khê nữa, mà trở thành một thứ tâm trạng tiêu cực khó lòng xua tan, trở thành nơi duy nhất có thể gửi gắm sự đau khổ và căm hận trong hiện thực, thậm chí là trở thành sự tượng trưng tiềm tàng cho cái chết của Minh Khê.

Dưới sự tác động của tâm lý vi diệu này, X sớm đã mất đi lòng nghi hoặc cũng như lý trí đối với Trần Ngọc Long, chỉ còn lại sự phẫn nộ và lòng thù hận bất chấp lý lẽ. Cho nên, sau khi biết được tung tích của Trần Ngọc Long, sau nháy mắt X đã nảy sinh ý niệm giết người vô cùng mãnh liệt

Quay trở lại chủ đề chính, cuối tháng 1 năm 2009, sau một cuộc điều tra và phân tích toàn diện, kế hoạch ám sát Từ Nghị Giang đã được trù tính chu toàn. Để đảm bảo quá trình thực hiện kế hoạch không xảy ra sai sót gì, việc huấn luyện Trương Thụy Lâm cần được tiến hành một cách cẩn trọng. Thời gian huấn luyện cần đến mười mấy tiếng đồng hồ, do đó, tôi nhất định phải tìm một nơi thích hợp trong thành phố B.

Để phủi sạch mọi mối liên quan, Chủ nhiệm Viên không hề giúp tôi sắp xếp địa điểm mà bảo tôi tự nghĩ cách. Có lúc, càng là nơi kín đáo thì lại càng dễ khiến người ta sinh lòng hoài nghi, cho nên sau một hồi suy tính cuối cùng tôi quyết định đặt một phòng ở khách sạn quốc tế X. Nhưng tôi với Trương Thụy Lâm đều không tiện đứng ra đăng ký lưu trú ở khách sạn, người đăng ký tốt nhất là phải không có dính dáng gì tới việc này. Trong suy nghĩ của X, Trần Ngọc Long chính là lựa chọn lý tưởng nhất.

Tôi đưa ra đề nghị với Chủ nhiệm Viên, nhờ ông ta sắp xếp cho mình gặp Trần Ngọc Long. Như thế, tôi sẽ có thể lẳng lặng giải đáp sự nghi hoặc cá nhân, sau đó thì mượn chứng minh thư của Trần Ngọc Long tới khách sạn quốc tế X đăng ký lưu trú. Chờ khi xong việc, tôi sẽ trừ khử Trần Ngọc Long, vậy là vừa có thể giải quyết ân oán cá nhân lại vừa có thể đảm bảo rằng việc ám sát Từ Nghị Giang sẽ không bị lộ ra ngoài, có thể nói là một mũi tên trúng hai đích.

Bấy lâu nay, Chủ nhiệm Viên luôn yêu cầu tôi khi chấp hành nhiệm vụ phải công tư phân minh, trong khi đó đề nghi lần này lại có mang ý đồ riêng rất rõ, thế nên tôi không hề mong được Chủ nhiệm Viên đồng ý. Nhưng thật bất ngờ, ông ta không chỉ đồng ý một cách sảng khoái, hơn nữa còn nhanh chóng sắp xếp cho tôi và Trần Ngọc Long "gặp gỡ tình cờ".

Ngày 5 tháng 2 năm 2009, công ty chế biến thực phẩm nơi Trần Ngọc Long làm việc xảy ra vấn đề về an toàn thực phẩm, tôi được cử tới đó phỏng vấn trong vai trò là phóng viên, thế là đương nhiên đã gặp được Trần Ngọc Long vốn phụ trách tất cả các vấn đề về pháp luật.

Vừa mới gặp mặt, Trần Ngọc Long đã thể hiện ra sự áy náy và hoang mang hết sức rõ ràng, chỉ sau nháy mắt tôi đã đoán ngay ra được nguồn cơn của việc báo cảnh sát năm đó. Để không làm anh ta sinh lòng cảnh giác, tôi giả bộ không nhớ gì về Minh Khê và việc báo cảnh sát đó, còn tỏ vẻ mừng rỡ khi được gặp lại một người bạn cũ thân thiết.

Sau khi phát hiện tôi bị mất trí nhớ, sự áy náy của anh ta đối với tôi lại càng được thể hiện ra rõ ràng, hơn nữa anh ta còn có vẻ rất thông cảm với tôi.

Trong vòng mấy ngày sau đó, chúng tôi đã gặp nhau thêm mấy lần. Sau những phen thăm dò liên tục, tôi rốt cuộc đã làm rõ được chân tướng của việc báo cảnh sát năm đó: Trần Ngọc Long quả thực đã báo cảnh sát nhưng xuất phát từ một sự lo lắng nào đó, anh ta không hề cung cấp cho cảnh sát các thông tin đúng như tôi đã đưa. Nói cách khác, trong quá trình báo cảnh sát anh ta đã làm sai lệch thông tin, từ đó khiến cho cảnh sát không thể tìm được nơi tôi và Minh Khê bị giam giữ.

Còn về các thông tin chi tiết và cụ thể hơn, chẳng hạn như sự lo lắng của anh ta rốt cuộc là gì, anh ta đã làm sai lệch thông tin ra sao thì rất khó có thể làm rõ được một cách lặng lẽ. Nhưng tôi đã không muốn biết những chuyện này nữa, cũng không cần phải biết. Tôi chỉ cần biết rằng chính những hành vi của Trần Ngọc Long đã khiến Minh Khê phải chết thảm, vậy là đủ.

Sáng ngày mùng Tám tháng Hai, tôi lấy cớ là có công chuyện để mượn chứng minh thư của Trần Ngọc Long. Trần Ngọc Long vốn mang đầy lòng áy náy và thông cảm với tôi, do đó tuy cũng có chút lo lắng nhưng rốt cuộc vẫn đồng ý cho tôi mượn.

Ngày mùng Chín tháng Hai, tôi dùng danh nghĩa của anh ta đặt phòng ở thành phố B, sau đó đã hoàn thành việc huấn luyện đối với Trương Thụy Lâm và trao lại chứng minh thư cho Trần Ngọc Long vào ngày Mười một tháng Hai. Sau khi Từ Nghị Giang chết, tôi bắt đầu xử lý các vấn đề còn sót lại, đầu tiên là làm cho Trương Thụy Lâm bị tâm thần phân liệt, sau đó liền nhờ Chủ nhiệm Viên nghĩ cách xoá bỏ thông tin đăng ký lưu trú ở khách sạn, cuối cùng mới bắt tay vào việc giải quyết Trần Ngọc Long.

Ở trước mặt tôi, Trần Ngọc Long có hai nhược điểm trí mạng: Thứ nhất là mang lòng áy náy và tự trách rõ ràng, thứ hai là có một nỗi sợ hãi tiềm tàng - anh ta sợ tôi đột nhiên nhớ ra chuyện về Minh Khê, vì nếu như thế anh ta sẽ không thể đối mặt với tôi, thậm chí là không thể đối mặt với chính mình.

Trong thời gian từ ngày 15 tới ngày 18 tháng 2 năm 2009, tôi đã gặp Trần Ngọc Long thêm nhiều lần nữa, một mặt thể hiện ra là mình đã mất trí nhớ hoàn toàn để làm tăng cảm giác áy náy của anh ta, một mặt khác lại thỉnh thoảng tạo ra những sự ám thị, khiến anh ta cảm thấy ký ức của tôi đang trên đà khôi phục, từ đó gây ra cho anh ta áp lực nặng nề lên tâm lý và thổi bùng lên nỗi sợ hãi ở trong tiềm thức của anh ta.

Ngoài ra, tôi còn bắt đầu điều tra quá khứ của Trần Ngọc Long, đồng thời trù tính sẵn một kế hoạch ám thị liên hoàn cực kỳ chi tiết. Nhưng tôi còn chưa kịp có thêm hành động gì thì đúng vào ngày 19 tháng 2 năm 2009, Trần Ngọc Long đã qua đời vì ngã từ tầng nhà cao xuống đất, qua giám định được xác nhận là tự sát.

Có lẽ, trong quãng thời gian năm năm từ năm 2003 đến năm 2008, nỗi đau khổ mà Trần Ngọc Long phải chịu đựng không thua kém gì tôi, dưới sự áp bức của cảm giác phạm tội và cảm giác sợ hãi, thế giới tâm lý của anh ta hẳn sớm đã tả tơi thảm hại rồi. Đứng từ góc độ này mà xét, anh ta kỳ thực là một người tốt.

Nhưng người tốt chưa chắc đã không bao giờ làm việc xấu.

Nhớ tới đây, trái tim vốn đang căng cứng của tôi đột nhiên dãn ra rất nhiều. Tôi thở phào một hơi, lại một lần nữa quay trở lại thế giới thực tại ở thời điểm mùa hè năm 2012. Diệp Thu Vi ngồi ở phía bên kia của bức tường thủy tinh, nhìn tôi bằng ánh mắt bình tĩnh, chậm rãi cất tiếng hỏi: "Viên Tân Cường là ai?"

Tôi há miệng nhưng vừa định trả lời thì đột nhiên lại phát giác ra một tia lạ thường. Tôi nhìn vào mắt Diệp Thu Vi, ngón trỏ tay phải đột nhiên hơi run rẩy, trong lòng dường như thoáng qua một tia sét sáng lòa, lòng đề phòng và thù địch mãnh liệt theo đó nổi lên.

Một giây sau đó, tôi đã lại một lần nữa nhớ ra thân phận cũng như sứ mệnh của mình. Nhìn vào những vết thương vẫn đang nhỏ máu trên tay Diệp Thu Vi, tôi ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Tôi là sát thủ tâm lý phục vụ cho Tập đoàn A. Tám ngày trước, tôi vào Bệnh viện Tâm thần thành phố tiến hành tiếp xúc với Diệp Thu Vi, mục đích chỉ có một, đó chính là tìm ra nhược điểm của cô ta, làm cho cô ta tự chết trong phòng bệnh.

Mấy ngày nay, dưới sự ám thị không ngừng nghỉ của cô ta, tâm lý của tôi phát sinh một loạt những sự biến hóa vừa phức tạp vừa vi diệu, vì thế mà tôi nhận thức rõ được bản thân, đồng thời cũng tìm ra nhược điểm của cô ta.

Thế nhưng, cô ta sớm đã có sự đề phòng, do đó dễ dàng hóa giải được đòn tấn công của tôi. Đồng thời, cô ta còn nắm được nhược điểm trí mạng của tôi, thế là đã dựa vào đó để phát động một đợt tấn công bất ngờ, cũng giống như điều mà cô ta đã làm một năm trước, khiến tôi thiếu chút nữa thì bị đánh bại hoàn toàn.

Thật may, đúng vào khoảnh khắc mấu chốt khi cô ta định khai thác thông tin từ tôi, tôi rốt cuộc đã tỉnh táo trở lại và thoát được khỏi sự khống chế của cô ta. Trong lần giao tranh này, tôi tuy không còn hy vọng giành phần thắng nhưng chưa chắc đã thua.

"Cô Diệp." Tôi thở ra một hơi thật dài. "Cô quả thực lợi hại hơn tôi rất nhiều. Đối với tôi, ám sát cô rõ ràng là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành được. Nhưng..."

Tôi thở dốc mấy hơi rồi bò dậy từ trên mặt đất, đứng lặng lẽ trước mặt cô ta. "Tôi thua rồi, nhưng cô cũng không thắng được đâu. Tôi không biết tại sao cô lại muốn làm tôi thức tỉnh, nhưng cô cũng nên hiểu rằng một khi tôi thức tỉnh, cô sẽ không thể tùy tiện thao túng tôi giống như trước đây được nữa."

Tôi nhìn cô ta vẻ nghi hoặc, khẽ lắc đầu, nói tiếp: "Tôi không thể giết được cô, nhưng cô cũng không thể khống chế được tôi." Tôi lùi về phía sau hai bước. "Đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng giữa hai chúng ta."

Nói xong câu này, tôi ngạc nhiên phát hiện trong lòng mình không ngờ lại ẩn giấu một chút nỗi niềm lưu luyến.

Cô ta khẽ chạm vào vết thương, lại thè lưỡi liếm môi, đồng thời vẫn nhìn tôi bằng vẻ bình tĩnh, nhưng trong mắt tựa như ẩn chứa muôn vàn lời nói vậy. Tôi đi tới bên cạnh cửa, quay lưng về phía cô ta, bàn tay chậm rãi đưa về phía chuông báo động. Nhưng đúng vào khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nút nhấn chuông, tôi bỗng lại cảm thấy do dự. Một giây sau đó, cảm giác lưu luyến đột nhiên lan tỏa, tựa như một vò rượu lâu năm bị đập vỡ, hương rượu thơm nồng ùa đi tứ phía, tràn ngập trong từng ngóc ngách mà tri giác có thể vươn tới được.

Tôi ngoảnh đầu nhìn Diệp Thu Vi, thấy cô ta đang mặc chiếc váy mà tôi đã vô cùng quen thuộc kia và ngồi ngay ngắn phía sau bức tường thủy tinh, tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế được bày trong viện bảo tàng, khiến người ta vừa đắm say vừa khó lòng dời mắt.

Cô ta hé miệng mỉm cười với tôi, nụ cười tựa một đôi tay mạnh mẽ, sau nháy mắt đã tóm chặt lấy trái tim tôi. Tôi đưa tay xoa ngực, chậm rãi xoay người, trong lòng trào dâng một cảm giác bất an khó có thể hình dung.

Xét về mặt lý trí, tôi hiểu rằng cảm giác này đến từ sự ám thị của Diệp Thu Vi. Cô ta mặc chiếc váy mà Minh Khê thích nhất, đeo cặp kính gọng nhỏ màu đen giống hệt như của Minh Khê, mà vóc người của cô ta cũng tương tự như Minh Khê nữa, ngay đến giọng nói cũng mang vẻ u uất dịu dàng chẳng khác gì em ấy.

Hình tượng mà cô ta thể hiện ra trước mặt tôi chính là nền tảng quan trọng cho sự ám thị mà cô ta đang thực hiện. Do đó, trong lần gặp mặt đầu tiên, dưới sự cám dỗ bằng lời nói của cô ta, tôi đã nảy sinh ham muốn tình dục mãnh liệt, thậm chí còn nảy sinh những ảo giác về Minh Khê. Xem ra, ngay từ khoảnh khắc tôi đặt chân vào phòng bệnh, sự ám thị của cô ta đã chính thức bắt đầu.

Tôi đột nhiên ý thức được, sự ám thị bằng hình tượng này kỳ thực chính là một biện pháp tự bảo vệ hữu hiệu. Diệp Thu Vi đã thông qua ám thị để khiến tôi nảy sinh cảm giác cô ta chính là Minh Khê, thế là dù tôi có nắm được nhược điểm trong tâm lý của cô ta thì cũng không thể nào phát động một cuộc tấn công hoàn toàn theo lý tính.

Cho nên, dưới sự chi phối của tiềm thức tôi mới tùy tiện phát động tấn công, để rồi cuối cùng phải nhận về sự thất bại toàn diện. Tôi vốn ngỡ rằng việc ám sát thất bại là do sự lỗ mãng của mình, mãi đến lúc này mới hiểu ra, ngay từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy Diệp Thu Vi vào tám ngày trước, sự thất bại này đã là không thể tránh khỏi.

Cho dù có được một sự nhận thức lý tính và rõ ràng về cảm nhận của bản thân, vậy nhưng tôi lại không thể nào thoát khỏi sự ràng buộc của cảm tính. Diệp Thu Vi quá giống Minh Khê, mà tôi lại yêu Minh Khê, thế nên tôi hình như cũng đã yêu cô ta rồi. 

Trong tình huống như vậy, dù biết rõ thân phận và sứ mệnh của mình, cũng biết rõ cô ta là kẻ thù nhưng tôi vẫn nảy sinh một thứ tình cảm sâu sắc đến mức khó mà dứt bỏ với cô ta. Tôi thực sự rất muốn rời khỏi nơi này nhưng rốt cuộc vẫn buông tay xuống, dùng những ngọn lửa ngợp đầy trong mắt rọi vào Diệp Thu Vi, cảm giác ấm áp dâng trào.

Có mấy khoảnh khắc tôi thậm chí còn cảm thấy mình không hề coi Diệp Thu Vi là người thay thế Minh Khê, và rồi liền kinh hãi phát hiện, tình cảm trong lòng tôi dường như đang chỉ thẳng hướng bản thân Diệp Thu Vi.

Dưới sự tác động mãnh liệt của cảm tính, tôi tuyệt vọng nhận ra mình đã thua dưới tay Diệp Thu Vi một cách triệt để, đã bị cô ta hoàn toàn chinh phục rồi. Do đó, cứ mỗi lần cô ta lên tiếng là tôi lại chẳng có chút sức phản kháng nào.    

Danh sách chương: