Q2: Chương 14.1-Lần gặp mặt cuối cùng

Lòng tôi trầm hẳn xuống, sau nháy mắt đã hiểu ra ý của cô ta. Cảm giác đau thương và phẫn nộ dần dần trào dâng trong lòng, thế rồi hóa thành một thanh kiếm sắc đâm thẳng vào trái tim tôi.

Tôi hít sâu một hơi, nhưng rồi sau đó lại vô thức nín thở, toàn thân đều trở nên cứng đờ. Tôi không dám tin, cũng không có đủ dũng khí để đối mặt với sự thực tàn khốc ẩn đằng sau những lời nói của Diệp Thu Vi. Cho nên, phản ứng đầu tiên của tôi sau khi nghe thấy những lời này không phải là đau khổ hay căm hận, mà là một sự bài xích xuất phát từ bản năng.

"Không..." Tôi cúi đầu xuống, dùng hai tay ôm mặt khóe mắt bất giác trở nên ươn ướt. "Không thể nào... Không thể nào..."

"Anh chính là do Viên Tân Cường tự tay tạo ra." Giọng nói của Diệp Thu Vi toát ra một vẻ gì đó không thể nghi ngờ. "Bấy lâu nay anh vẫn không hề hay biết, kỳ thực cái chết thê thảm của Minh Khê không phải là một tai nạn bất ngờ do đám người kia gây ra trong cơn kích động quá độ, mà là một âm mưu đã được trù tính kĩ càng từ trước."

Tiếng kêu thảm thiết của Minh Khê lại một lần nữa vảng vất bên tai, dần dần biến thành những tiếng rít khiến người ta như muốn nghẹt thở kia. Tôi cúi đầu không nói gì, cố gắng né tránh sự thực tàn khốc mà Diệp Thu Vi đang nói tới.

"Người trong cuộc thường hay mê muội." Diệp Thu Vi nói. "Anh có từng phân tích tâm lý của bản thân bao giờ chưa? Sau phen biến hóa trong tâm lý đó, anh bị thao túng bởi sự thù hận và phẫn nộ, bắt đầu tiến hành trả thù những kẻ đã làm hại Minh Khê.

Nhưng cùng với đó, anh lại không dám đối mặt với quá khứ của bản thân, luôn vô thức né tránh nỗi đau khổ do cái chết của Minh Khê mang lại. Do đó, ngay cả khi là X anh cũng rất ít khi chủ động nhớ tới những chuyện có liên quan đến Minh Khê, đặc biệt là cái chết của cô ấy.

Thành ra, dù là một phần trong thảm kịch xảy ra vào năm 2002, vậy nhưng anh lại chưa từng suy nghĩ một cách có hệ thống về bản thân sự việc, cho nên tất nhiên không thể nào phát hiện ra vô số điểm đáng ngờ bên trong đó.

Dưới sự dẫn dắt bằng lời nói của cô ta, những suy nghĩ hỗn tạp bắt đầu được sắp xếp lại và trở nên mạch lạc trong đầu tôi. Chân tướng càng lúc càng trở nên rõ ràng, cũng càng lúc càng trở nên tàn khốc, sau nháy mắt đã khiến trái tim tôi trở nên nham nhở với vô số vết thương.

Diệp Thu Vi trầm tư suy nghĩ một lát, sau đó chậm rãi cất tiếng hỏi: "Anh có từng nghĩ đến những chuyện này chưa, tại sao Minh Khê chết một cách thê thảm như vậy mà vụ việc này lại chưa từng được lập án để điều tra?

Những người đã hãm hại Minh Khê rốt cuộc có chỗ dựa ghê gớm tới mức nào mà lại có thể thoát khỏi chế tài của pháp luật? Nếu thực sự có chỗ dựa ghê gớm, vậy thì tại sao sau khi giày vò Minh Khê xong bọn họ lại đột ngột rời đi? Hơn nữa sau khi rời đi, tại sao bọn họ lại không chủ động đến tìm anh thêm lần nào nữa, thậm chí còn luôn như vô tình, như cố ý né tránh anh? Anh cứ thử nghĩ kĩ mà xem, bọn họ giam giữ anh và Minh Khê thực sự chỉ là để đòi nợ thôi sao?"

Tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bức tường thủy tinh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, hai mắt thì cay sè. Hai giây sau, một luồng ánh sáng chói mắt chẳng biết từ đâu rọi đến, mang theo một thứ sức mạnh nóng bỏng như muốn đâm thấu đôi mắt của tôi.

Tôi một mặt đưa tay lên che chắn, một mặt vô thức nhắm chặt hai mắt lại nhưng trước mắt vẫn bị bao phủ bởi một mảng màu vàng. Giữa làn ánh sáng chói chang ấy, tôi nhìn thấy hình bóng mơ hồ của Minh Khê, thời gian cứ như thể đã quay trở về mùa hè năm 2002 vậy.

Những câu hỏi liên tiếp của Diệp Thu Vi cứ vang vọng mãi bên tai tôi, tôi mở mắt ra, thở dốc không ngừng, nỗi bất an thấp thoáng trong lòng dần dần hóa thành một nỗi sợ hãi có thể chạm tới được. Một giây sau đó, tôi thoát ra khỏi cơn mơ màng và quay trở về thực tại, nhìn thấy chiếc kính trong tay phải của Diệp Thu Vi và mảng ánh sáng loang lổ đang nhẹ nhàng lay động trên tường thủy tinh, thế rồi mới hiểu rằng mình đã lại một lần nữa bị ám thị.

Diệp Thu Vi đặt chiếc kính trong tay xuống, lại hỏi tiếp: "Còn một chuyện này nữa anh có từng nghĩ đến chưa, tại sao người bạn mà anh tin tưởng nhất lại phản bội anh, đưa ra tin tức giả trong quá trình báo cảnh sát? Chuyện ấy có liên quan tới sự an toàn của anh và Minh Khê, trong khi đó anh ta lại là một luật sư, lẽ nào chỉ vì nhát gan sợ chuyện mà chùn bước? Anh không cảm thấy kỳ lạ ư? Rốt cuộc là điều gì đã khiến cho anh ta phải sợ hãi như vậy?"

Tôi bất giác nhớ tới tờ biên bản xử lý tình huống báo cảnh sát kia, nhớ tới Trần Ngọc Long, nhớ tới việc sau khi quay về anh ta đã vào làm việc trong một công ty trực thuộc Tập đoàn A, thế là sống lưng dần trở nên giá lạnh, một cái lạnh ngấm sâu vào tận trong xương tủy.

Diệp Thu Vi lại hỏi tiếp: "Cuối cùng, anh có từng chú ý tới mối liên quan giữa hai vụ thảm kịch xảy ra vào năm 1974 và năm 2002 không? Minh Khê cũng giống như Vương Mẫn, đã bị giày vò đến chết, còn anh thì giống như mấy người Ngô Quốc Bằng, tâm lý đã phát sinh những sự thay đổi rõ rệt, để rồi cuối cùng có được năng lực cảm nhận nhạy bén được đánh đổi bằng trí nhớ. Hai chuyện này cách nhau gần ba mươi năm, thế mà quá trình và hậu quả lại có những sự giống nhau đến kinh người..."

Cô ta cố tình dừng lại một chút, sau đó cất giọng sắc lẹm như dao, chừng như có thể xuyên thấu mọi thứ. "Anh có từng nghĩ đến nguyên nhân ẩn đằng sau đó bao giờ chưa?"

Đương nhiên là chưa bao giờ rồi. Tôi hít sâu một hơi, đầu óc từ trống rỗng dần trở nên phong phú, dòng suy nghĩ thì từ hỗn loạn dần trở nên mạch lạc.

Diệp Thu Vi nói rất đúng, gần mười năm nay tôi vẫn luôn vô thức né tránh sự đau khổ có liên quan tới Minh Khê, cho nên chưa từng tiến hành suy nghĩ một cách có hệ thống về bản thân sự việc xảy ra năm 2002, thế nên đương nhiên không thể phát hiện ra những điểm đáng ngờ bên trong đó.

Nhưng lúc này đây, dưới sự kích thích của một loạt những câu hỏi sắc bén, những điểm đáng ngờ ấy đã bén rễ vào trong ý thức của tôi, khiến tôi không thể không tự mình điều tra cho rõ ngọn ngành. Kỳ thực, nguồn cơn mọi việc sớm đã trở nên sáng tỏ trong lòng tôi rồi, chỉ là tôi vẫn chưa có đủ dũng khí để đối mặt với nó mà thôi.

"Dù anh không nói thì tôi cũng biết đáp án, anh đương nhiên là chưa bao giờ nghĩ đến nguyên nhân ẩn đằng sau những sự trùng hợp đó rồi." Diệp Thu Vi nhấp một ngụm nước, nói tiếp. "Chiều ngày 12 tháng 9 năm ngoái, tâm lý của anh rơi vào trạng thái hỗn loạn, sau đó anh chạy ra khỏi phòng bệnh của chồng tôi và bắt đầu quậy phá bên ngoài hành lang, cuối cùng bị bảo vệ của bệnh viện khống chế và đưa đến đồn công an gần nhất.

Tôi lập tức thông báo cho Ngô Quốc Bằng, nhờ ông ta phái người đi theo dõi và quan sát anh. Tối đó, người của Tập đoàn A mang anh rời khỏi đồn công an rồi lập tức đưa anh đến khoa Tâm thần của Bệnh viện Nhân dân số 2 thành phố để tiến hành đánh giá tâm lý và giám định tâm thần.

Kết quả giám định khi đó thể hiện rằng anh đã bị mắc chứng tâm thần phân liệt thể không biệt định. Sau đó người của Tập đoàn A đã đưa anh rời khỏi bệnh viện, người của tổ chức bí mật bị mất dấu anh, liền mấy ngày sau đó đều không thể phát hiện ra tung tích của anh. Nhưng sau đó anh lại đột nhiên xuất hiện hơn nữa còn hồi phục trạng thái bình thường như một kỳ tích, quay trở lại cuộc sống và công việc trước đây, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy."

Tôi lúc này đã có thể nhớ ra một số hình ảnh tương ứng với những lời kể của Diệp Thu Vi: Tôi đẩy ngã mấy nhân viên y tế ở hành lang của Bệnh viện Nhân dân số 2 thành phố, sau đó thì bị bốn, năm người hợp sức khống chế, tôi hò hét ầm ĩ tại đồn công an, rồi liền bị viên cảnh sát trực ban tức giận đạp cho một cái.

Tôi ngồi trong một chiếc xe, cảm thấy đầu óc quay cuồng, cứ như đang ở trong một giấc mơ, và rồi chẳng biết qua bao lâu sau, tôi đột nhiên khôi phục lại tri giác như bình thường và xuất hiện trong phòng khách nhà mình.

Tôi vẫn còn nhớ là khi đó bà xã đã nhìn tôi bằng ánh mắt nửa băn khoăn, nửa vui mừng, còn hỏi tôi là có đói không, con trai thì đứng ở góc nhà và nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng sợ hãi, tôi...

Những ký ức này vừa mơ hồ vừa xa xăm, cứ như thể đã bị phủ bụi từ hàng mấy thế kỷ trước.

Tôi khẽ lắc đầu một cái, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác không thể tách bạch được hư ảo và thực tại.

Diệp Thu Vi nhẹ nhàng đặt chiếc cốc xuống, lại nói tiếp: "Anh bị người của Tập đoàn A mang đi, sau khi mất tích mấy ngày đã xuất hiện trở lại, hơn nữa còn hồi phục được toàn bộ các công năng xã hội như trước kia. Tất cả những hiện tượng này đều tỏ rõ một điều, đó là trong mấy ngày mất tích tâm lý của anh đã bị can thiệp mạnh.

Sự can thiệp này đương nhiên không thể nào đến từ chính bản thân anh mà phải là từ người khác, cho nên ngay khi đó tôi đã ý thức được rằng trực giác của Ngô Quốc Bằng trước đó có lẽ không sai, trong Tập đoàn A nhất định là còn tồn tại một hoặc một số cao thủ tâm lý khác, và người này hoặc là những người này rất có thể đều có liên quan tới vụ thảm án xảy ra vào năm 1974."

Theo những lời kể của cô ta, dòng suy nghĩ và ký ức của tôi càng lúc càng trở nên rõ ràng.

"Tháng Mười năm ngoái, tôi được chuyển từ khu ba đến nơi này, thế nên đã tạm thời được an toàn." Diệp Thu Vi nói. "Đến tháng Mười một, Ngô Quốc Bằng tuyển mộ được Thang Kiệt Siêu, thế rồi bắt đầu thông qua anh ta để tiến hành trao đổi với tôi.

Khi đó, trọng điểm trong những cuộc trao đổi của chúng tôi chính là anh và các cao thủ tâm lý khác ẩn nấp trong Tập đoàn A. Ngô Quốc Bằng vẫn luôn cố gắng nhớ lại xem còn có những người nào khác từng là một phần trong câu chuyện xảy ra vào năm 1974, đồng thời vẫn luôn nghiên cứu về quá khứ của anh - bao gồm cả việc mà anh và Minh Khê gặp phải trong năm 2002.

Đến cuối năm ngoái, ông ta đột nhiên chú ý tới sự giống nhau đến kinh người giữa hai chuyện xảy ra vào năm 1974 và 2002, thế rồi lập tức báo lại cho tôi biết về sự lo ngại của mình. Sự lo ngại của ông ta như một mồi lửa thắp sáng tư duy của tôi, tôi nhanh chóng phát hiện ra rất nhiều điểm đáng ngờ xảy ra trước và sau sự kiện năm 2002 đó, đồng thời nảy sinh một loại trực giác mãnh liệt rằng sự xuất hiện của anh hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.

Sau đó, Ngô Quốc Bằng đã sử dụng tất cả mọi nguồn lực trong phạm vi có thể để tiến hành điều tra thân phận của năm người đã giam giữ anh và Minh Khê vào năm 2002, để rồi cuối cùng đã có được những phát hiện bất ngờ."

Cô ta dừng lại một chút, sau đó mới lại thở dài, nói tiếp: "Nếu không gặp được tôi, có lẽ anh sẽ vĩnh viễn không biết được rằng chỗ dựa sau lưng công ty bảo lãnh mà năm người đó làm việc chính là một lãnh đạo cao cấp của Công ty Xây dựng nhà ở A. Hơn nữa, chúng tôi cũng đã điều tra về tình hình tài chính của cha mẹ anh lúc sinh tiền, qua đó phát hiện ra giữa bọn họ và công ty bảo lãnh kia hoàn toàn không có bất cứ một khoản vay nợ nào cả."

Tôi cố gắng hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, nhưng vừa mới nghĩ đến cái chết của Minh Khê là hai mắt lại trở nên đau nhói và bỏng rát.

"Các khoản nợ của cha mẹ đều là do anh trả." Diệp Thu Vi lại nói tiếp. "Anh hãy thử nghĩ kĩ lại về công ty bảo lãnh đó mà xem, ngoài vụ việc giam giữ trái pháp luật kia, giữa anh và bọn họ còn có sự tiếp xúc nào khác nữa không?"

Dưới sự dẫn dắt của cô ta, các tin tức có liên quan liên tục lóe hiện trong đầu tôi. Mùa hè năm 2007, sau khi nhận được khoản thù lao cho việc ám sát Lý Tùng, tôi nhanh chóng trả hết các khoản nợ mà cha mẹ để lại. Trong quá trình trả nợ, công ty bảo lãnh năm đó từng giam giữ tôi quả thực chưa từng xuất hiện. Tôi...

"Anh một lòng muốn trốn tránh nỗi đau khổ do cái chết của Minh Khê mang lại." Diệp Thu Vi nói. "Chính thứ tâm lý nội tại này đã che kín đôi mắt của anh, khiến anh không thể nhìn thấy những điều mâu thuẫn và điểm đáng ngờ đã quá mức rõ ràng trong thực tại."

Cô ta lại thở dài tiếng nữa, đồng thời hơi cúi người về phía trước, cất giọng bình tĩnh nhưng kiên định: "Nhất Tân, năm người đó giam giữ anh và Minh Khê không phải là để đòi tiền, mà là để biến anh thành X mới phục vụ cho Tập đoàn A. Chính kẻ cầm đầu của kế hoạch này mới là X thực sự."

Toàn thân tôi không ngừng run lẩy bẩy.

Diệp Thu Vi vẫn không có vẻ gì là muốn dừng lại. "Năm 1974, X tận mắt nhìn thấy Vương Mẫn chết thảm, tâm lý phát sinh những sự biến hóa kịch liệt, để rồi cuối cùng đã có được năng lực thao túng tâm lý rất mạnh được đánh đổi bằng ký ức.

Năm 1988, ông ta giết chết tất cả những kẻ đã tham gia vụ hiếp dâm tập thể năm xưa, báo thù cho Vương Mẫn. Đến thập niên chín mươi, ông ta bắt đầu làm việc cho Tập đoàn A và sử dụng năng lực tâm lý đặc biệt của mình để giúp tập đoàn này loại trừ hết mối nguy này tới mối nguy khác.

Đến đầu thế kỷ hai mươi mốt, vì một nguyên nhân nào đó - chẳng hạn như sự tiếp xúc với Lưu Hướng Đông vốn cùng thuộc Tập đoàn A - trí nhớ của X bắt đầu hồi phục, năng lực cảm nhận nhạy bén theo đó yếu dần, đến cuối cùng thì trở nên không khác gì người thường cả.

X lúc ấy đã mất đi năng lực nhưng lại nắm giữ một lượng lớn thông tin cơ mật của Tập đoàn A, thế nên đối với tập đoàn này mà nói, X không chỉ trở nên vô dụng mà thậm chí còn biến thành một mối họa ngầm to lớn. Để bảo vệ bản thân X nhất định phải chứng minh là mình vẫn còn hữu dụng."

Tôi đột nhiên nhớ tới ánh mắt của Chủ nhiệm Viên khi tìm thấy tôi bên dưới gầm cây cầu đá ở ngoại thành. Ánh mắt đó uy nghiêm, lạnh lẽo, nhưng lại toát ra một vẻ hiền từ và quan tâm bất thường, đồng thời còn ẩn giấu một tia áy náy đã bị kìm nén.

"Anh cũng cảm nhận được rồi phải không?" Diệp Thu Vi nhìn thẳng vào mắt tôi, sau đó lại nói tiếp: "X nhất định phải chứng minh là mình vẫn còn hữu dụng, mà phương thức chứng minh thì chỉ có một, đó chính là thông qua các biện pháp khác để lấy lại năng lực thao túng tâm lý của người khác.

Nhưng sự hồi phục của trí nhớ là không thể chống lại, ông ta biết là bản thân ông ta không thể nào có lại thứ năng lực này nữa, thế nên dần dần nảy sinh suy nghĩ tạo ra một X mới. Năm đó bản thân ông ta có thể thông qua sự biến hóa trong tâm lý mà có được sức mạnh, vậy còn những người khác thì sao?

Ông ta bắt đầu phân tích nguyên nhân gây ra sự biến hóa trong tâm lý của mình năm đó: Đối với ông ta, Vương Mẫn là sự tượng trưng cho những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, cái chết của Vương Mẫn đồng nghĩa với việc cuộc sống chẳng còn chút hy vọng nào nữa, chính điều này đã khiến cho tâm lý của ông ta phát sinh biến hóa.

Thế rồi ông ta bắt đầu tìm kiếm mục tiêu thích hợp, cuối cùng đã phát hiện ra anh - hoặc có lẽ còn có những người khác nữa, nhưng điều này không quan trọng. Tuy được lớn lên trong một xã hội hoàn toàn ổn định nhưng anh lại phải sống trong một gia đình vô cùng bất ổn. Ạnh cô độc, u uất, trong lòng ẩn chứa một sức mạnh bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát, còn Minh Khê thì được anh coi là niềm hy vọng duy nhất trong cuộc sống.

Tất cả những điều này đều phù hợp với yêu cầu về một X mới. Ông ta đã trù tính để rồi tạo ra một kế hoạch tỉ mỉ, sau đó sai người giam giữ anh và Minh Khê, đồng thời ngược đãi anh đủ điều, khiến cho tâm lý của anh đi đến bờ vực của sự sụp đổ.

Sau khi thời cơ chín muồi, ông ta ra lệnh cho những người kia giày vò Minh Khê đến chết, khiến anh bị nhấn chìm trong sự đau thương và tuyệt vọng không thể chịu đựng nổi. Lúc ấy, thế giới tâm lý của anh nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn, sức mạnh tinh thần đã bị kìm nén nhiều năm theo đó mà xuất hiện."

Tôi nắm chặt nắm tay, cố gắng kìm nén cảm giác căm hận đang sục sôi trong lòng.

Diệp Thu Vi quan sát tôi một lát rồi lại nói tiếp: "Về sau, anh nhớ ra Minh Khê, dưới sự dẫn dắt của cảm xúc đau thương và căm hận, thứ sức mạnh tinh thần đó đã hoàn toàn bùng phát. Tiếp đến, anh dùng phương thức ám thị để giết chết năm tên hung thủ, trả thù cho Minh Khê, cũng vì thế mà vượt qua được kỳ sát hạch cuối cùng của X, trở thành người kế thừa của ông ta."

Nói tới đây, cô ta cố tìnhdừng lại một lát. "Cho nên, ông ta mới chủ động tìm đến anh yêu cầu hợp tác,hơn nữa còn biết rõ mọi chuyện về anh như vậy."

Tôi bất giác sững người ra đó, thế rồi chợtnhớ lại một câu nói mà Chủ nhiệm Viên từng nói trong lần đầu tiên gặp mặt dướigầm cây cầu đá kia:

"Tôi cóthể nói với cậu một điều thế này, sự hiểu biết của tôi về cậu thậm chí còn sâusắc hơn cả chính bản thân cậu nữa. Hãy nhìn vào mắt tôi đi, cậu sẽ hiểu rằngtôi không hề nói dối."

Tôi nhớ tới đôi mắt của ông ta, cuối cùng không sao kìm nén được sự phẫn nộ, liền vung tay đấm mạnh lên bức tường thủy tinh. Từ trên mu bàn tay của tôi lập tức rỉ ra một dòng máu đỏ tươi nhưng tôi đã chẳng thể nào cảm nhận được sự đau đớn nữa rồi.

"Là..." Tôi cất giọng run lẩy bẩy. "Là ông ta..."

"Đúng thế, chính là ông ta." Diệp Thu Vi nói. "Đối tượng mà ông ta nhắm đến có lẽ không chỉ có một mình anh, nhưng theo như tôi được biết, đến cuối cùng chỉ có mình anh là đạt chuẩn. Nhất Tân, anh là sát thủ tâm lý do X tạo ra, nhưng đây không phải là trọng điểm mà tôi muốn nói tới. Điều mà tôi muốn anh biết nhất là..."

Trong giọng nói của Diệp Thu Vi dừng như ẩn chứa đầy sức mạnh. "Minh Khê đã bị X thật sự hại chết."

Tôi lại một lần nữa nhớ tới Minh Khê, nhớ tới từng lời nói cử chỉ, từng nét mặt nụ cười của em, trái tim bất giác đau quặn. Tôi không khóc nhưng nước mắt lại cuồn cuộn tuôn trào như suối chảy, sau nháy mắt đã làm ướt đẫm áo tôi.

Diệp Thu Vi thở ra một hơi thật dài, khẽ cất tiếng hỏi: "Bây giờ anh có còn muốn giết chết tôi và tiếp tục làm việc cho Tập đoàn A nữa không?"

Tiếng rít lại một lần nữa vang vọng bên tai, tôi không kìm được đưa tay lên đấm mạnh vào đầu, cả thể xác và tinh thần đều chất chứa đầy sự phẫn nộ. Có mấy khoảnh khắc, tôi đã hoài nghi rằng sự phẫn nộ của mình có nguồn gốc từ việc bị Diệp Thu Vi ám thị, nhưng tiếng kêu thảm thiết của Minh Khê rất nhanh đã che phủ tất cả, khiến sự phẫn nộ của tôi càng lúc càng trở nên dữ dội, cũng càng lúc càng trở nên kiên định hơn.

Theo sự tăng lên không ngừng của mức độ phẫn nộ, tâm trạng của tôi dần ổn định trở lại. Mấy giây sau, tôi đột nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ diệu, thấy mình dường như đã đánh mất hết tất cả mọi tình cảm.

Tôi nhớ tới Minh Khê, nội tâm không còn chìm trong sự đau thương nữa; tôi nhớ tới Chủ nhiệm Viên, sự phẫn nộ cũng chẳng thể tiếp tục lan tỏa; tôi nhìn Diệp Thu Vi, cảm giác lưu luyến thoắt ẩn thoắt hiện kia đã biến mất hoàn toàn. Cảm giác này quả thực rất giống với"trạng thái lý tính thuần túy do bản ngã thao túng" mà Diệp Thu Vi đã từng miêu tả.

Tôi lẳng lặng cảm nhận sự tồn tại của trạng thái lý tính này, nhất thời có chút ngơ ngẩn. Ngay sau đó, một ý niệm ùa lên trong đầu tôi, hơn nữa còn càng lúc càng trở nên mãnh liệt, đến cuối cùng thì bao phủ tất cả các ngóc ngách trong tư duy của tôi.

Tôi phải giết Viên Tân Cường.

"Tôi phải giết Viên Tân Cường." Giọng nói của tôi cũng bình tĩnh hệt như Diệp Thu Vi vừa rồi vậy. "Tôi nên làm thế nào đây?"

Diệp Thu Vi nhìn tôi, ánh mắt sắc bén hơn bất cứ thời điểm nào trước đó, chừng như có thể nhìn thấu mọi tâm tư của tôi. Sau khi suy nghĩ chừng nửa phút, cô ta đột nhiên thở phào một hơi, trong ánh mắt thấp thoáng lộ ra một tia buồn bã khó tả. Khi đó tôi còn chưa hiểu được ý nghĩa của sự buồn bã ấy, nếu như hiểu, chuyện về sau có lẽ đã chẳng xảy ra.

"135********." Tia buồn bã chỉ thoáng qua rồi biến mất, Diệp Thu Vi nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh. "Anh hãy đổi sang dùng điện thoại mới và số điện thoại mới, sau đó gọi vào số này, thầy Ngô sẽ nói cho anh biết nên làm những gì." Dứt lời, cô ta đứng dậy đi tới bên cửa sổ, lẳng lặng thò tay ra ngoài, dường như muốn vuốt ve những ánh dương ấm áp.

Tôi ngồi đó suốt một hồi lâu, sau khi sắp xếp xong dòng suy nghĩ thì liền chậm rãi đứng dậy, đi về phía cửa. Trong khoảnh khắc ngón tay chạm vào chuông báo động, tôi đột nhiên ý thức được điều gì đó, thế là vội vàng ngoảnh lại nhìn Diệp Thu Vi. Tôi há miệng ra nhưng lại chẳng thể nói được gì. Cô ta nhạy bén phát hiện ra là tôi đang nhìn, thế là cũng ngoảnh đầu lại nhìn tôi.

"Đúng như anh đã nói khi nãy." Cô ta khẽ nở nụ cười. "Đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng giữa hai chúng ta."

Sau nháy mắt, tôi khôi phục lại năng lực cảm nhận tình cảm sau một thời gian chìm đắm trong tri giác lý tính. Cảm xúc đau thương và căm phẫn lại một lần nữa tràn ngập trong lòng, nhưng cùng với đó, tôi còn cảm nhận được một nỗi niềm lưu luyến khó mà miêu tả bằng lời đối với Diệp Thu Vi.

Đây thực sự là lần gặp mặt cuối cùng giữa hai chúng tôi ư?

"Tôi..." Tôi hít sâu một hơi. "Tôi sẽ còn tới thăm cô."

Cô ta hơi nhếch khóe môi, trong ánh mắt lại một lần nữa thoáng qua những tia buồn bã, có điều, tôi vẫn không thể tìm ra nguồn gốc của sự buồn bã này. Tôi đi tới bên cửa, không kìm được ngoảnh lại nhìn một chút, và rồi ngạc nhiên phát hiện cô ta cũng đang ngoảnh lại nhìn mình.

Tôi vĩnh viễn không sao quên được đôi mắt chất chứa đầy những điều bí ẩn đó của cô ta.

* * *

Chín giờ mười ba phút sáng ngày 23 tháng 7 năm 2012, cuộc gặp mặt lần thứ chín với Diệp Thu Vi chính thức kết thúc. Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa phòng lại, cảm giác buồn thương do ly biệt nhanh chóng lui đi, thay vào đó là ý niệm giết người mãnh liệt trong trạng thái lý tính.

Trước khi rời khỏi Bệnh viện Tâm thần thành phố, tôi phải trải qua một cuộc đánh giá tâm lý chi tiết và phức tạp. Trong quá trình chờ đợi kết quả đánh giá, lão Ngô không ở lại tán gẫu với tôi như mọi lần mà ra ngoài gọi điện thoại.

Đến chín giờ năm mươi lăm phút, kết quả đánh giá cuối cùng cũng đã có. Lão Ngô cầm tờ kết quả trong tay xem suốt một hồi lâu, cuối cùng mới dè dặt nhìn tôi, lại hắng giọng mấy tiếng, sau đó hạ thấp giọng xuống hỏi: "Lão Trương, cậu vẫn ổn chứ?"

Tôi cười, hỏi lại: "Có vấn đề gì sao? Cậu căng thẳng như vậy làm gì?"

"À, không." Cậu ta đứng cách xa tôi ba mét, cúi đầu xuống, đưa tay lên sờ gáy, ánh mắt nhìn tôi có chút lập lờ bất định. "Tại tớ thấy sắc mặt của cậu không được tốt lắm thôi mà." Dứt lời, cậu ta lại ra ngoài gọi điện thoại, hai phút sau mới quay trở lại và nhẹ nhàng vỗ vai tôi, trong khi vỗ, bàn tay của cậu ta hơi khum lại chứ không xòe ra hoàn toàn. "Không có chuyện gì thì tốt." Rồi cậu ta lại một lần nữa đưa tay lên sờ gáy."Đi thôi nào, để tớ tiễn cậu!"

Trên đường đi tới bãi đậu xe, những nghi hoặc trong lòng tôi dần trở nên sáng tỏ.

Lão Ngô là người của Tập đoàn A, việc tiến hành đánh giá tâm lý cho tôi nhất định cũng là ý của Tập đoàn A - hoặc có thể nói là ý của Chủ nhiệm Viên.

Chủ nhiệm Viên không hoàn toàn tin tưởng tôi, hay nói chính xác hơn thì ông ta biết rằng năng lực của Diệp Thu Vi lớn hơn tôi, sớm đã dự đoán được khả năng Diệp Thu Vi sách động tôi làm phản, do đó sắp xếp cho lão Ngô giám sát tôi, đồng thời thông qua một quá trình đánh giá tâm lý phức tạp để kiểm tra tình trạng tâm lý của tôi.

Chủ nhiệm Viên đã từng là X, có kinh nghiệm phân tích tâm lý vô cùng phong phú, một cuộc đánh giá tâm lý được tiến hành theo sự chỉ đạo của ông ta nhất định sẽ có thể phát huy tác dụng. Nói như vậy thì kết quả của cuộc đánh giá tâm lý vừa rồi có lẽ đã ít nhiều thể hiện ra sự biến hóa trong tâm lý của tôi. Mà lão Ngô sau khi xem xong kết quả đã ra ngoài gọi điện thoại trong vòng hai phút, mục đích của hành động này rất có thể là nhằm báo cáo tình hình với Chủ nhiệm Viên.

Xem ra Chủ nhiệm Viên đã biết đến sự chuyển biến trong tâm lý của tôi rồi.

Nghĩ tới đây, lòng tôi bất giác hơi trầm xuống, bước chân cũng vì vậy mà trở nên rối loạn. Chủ nhiệm Viên vốn đã có năng lực phòng ngự tâm lý nhất định, bây giờ lại phát hiện ra sự chuyển biến của tôi nữa thì ắt sẽ nảy sinh sự đề phòng đối với tôi. Trong tình huống như vậy, tôi gần như không có chút cơ hội nào để giết chết ông ta bằng phương pháp ám thị. Diệp Thu Vi đã tính hết đủ đường nhưng lại chưa từng suy nghĩ đến điều này, cô ta...

Tôi đột nhiên nhớ tới vẻ buồn bã khó hiểu trong ánh mắt của cô ta, trái tim bỗng như thắt lại, từ nơi lồng ngực truyền tới cảm giác đau nhói. Tôi dừng chân lại, tay trái đỡ hông, tay phải đưa lên ôm ngực, không kìm được hít sâu một hơi, lại khẽ rên lên một tiếng.

"Lão Trương?" Lão Ngô vội vàng đỡ tôi. "Cậu sao vậy?"

"À." Tôi thở phào một hơi, bình tĩnh nói: "Không có gì, tớ chỉ đột nhiên cảm thấy hơi đau ngực thôi. Chắc là tại mệt quá đấy mà."

"Vậy thì hãy nghỉ ngơi cho tốt đi." Cậu ta khẽ gật đầu, cất giọng mang đầy ý vị: "Đừng suy nghĩ nhiều quá làm gì." Vừa nói cậu ta vừa vô thức nắm chặt bàn tay phải đang cầm điện thoại lại, ngón tay cái còn dùng sức ấn mạnh lên màn hình điện thoại một cái.

Sau khi rời khỏi Bệnh viện Tâm thần thành phố, tôi đi thẳng vào cửa hàng gần nhất để mua điện thoại mới và thẻ sim mới, sau đó lập tức gọi đến số điện thoại mà Diệp Thu Vi đưa. Sau khi người ở đầu bên kia bắt máy, tôi vẫn giữ nguyên sự cảnh giác và im lặng, đối phương cũng chẳng phát ra bất cứ âm thanh nào.

Sau khoảng nửa phút im lặng từ hai phía, đối phương chủ động gác máy. Tôi để điện bên tai, lắng nghe những âm báo bận vẫn đang vang lên không dứt, dòng suy nghĩ có phần hỗn loạn. Tôi ngó nhìn ánh sáng bên ngoài cửa sổ xe một chút, lại một lần nữa nhớ tới vẻ buồn bã trong mắt Diệp Thu Vi, đột nhiên muốn rơi nước mắt.

Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, tôi vô thức ấn nút bắt máy, rồi liền nghe thấy một giọng nam tuy già nua nhưng vẫn tràn đầy năng lượng: "Chào cậu, Trương Nhất Tân."

Tôi cố dẹp những suy nghĩ hỗn tạp sang một bên, hít sâu một hơi, nói: "Xin chào, thầy Ngô."

"Nói cho tôi biết tên của người đó!" Ông ta đi thẳng vào chuyện chính, không hề có một chút vòng vo nào. "Tên của X!"

Tôi lại một lần nữa hít sâu một hơi, theo bản năng nảy sinh sự cảnh giác. Sau đó, tôi dần bình tĩnh trở lại, cố gắng phân tích tâm lý của đối phương qua lời nói của ông ta để xác định xem ông ta có đúng thật là Ngô Quốc Bằng hay không.

Nhưng nửa giây sau, tôi độtnhiên lại nhớ tới vẻ buồn bã của Diệp Thu Vi cùng cái chết thê thảm của MinhKhê, trong lồng ngực trào lên một luồng năng lượng cực kỳ mãnh liệt tới từ cảmtính. Dưới sự thôi thúc của luồng năng lượng này, tôi khẽ "ừm" một tiếng, sauđó cố kìm nén cảm xúc và nói ra cái tên đó: "Viên Tân Cường."

Đối phương im lặng cứ như đã chết, ngay cảtiếng hít thở cũng biến mất hoàn toàn. Tôi áp sát điện thoại vào tai, hai mắtbỗng trở nên cay sè và đau nhói. Diệp Thu Vi, Minh Khê, bà xã, hình bóng của bangười phụ nữ ấy mang theo những tia sáng kỳ dị không ngừng xoay chuyển trongđầu tôi. Tôi ngả người tựa lưng vào ghế, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Hai mươi mấy giây sau, từ trong điện thoại độtnhiên vang ra một tràng những tiếng hít thở nặng nề và đứt đoạn. Tôi lập tứctỉnh táo trở lại từ trong cơn choáng váng, đồng thời ngồi thẳng người dậy, nhìnánh dương rạng rỡ rọi xuống tấm kính chắn gió trước mặt, lại một lần nữa tiếnvào trạng thái lý tính tạm thời.

"TrươngNhất Tân." Giọng nói già nua ấy đột ngột vang lên, mang theo vẻ khàn khàn rõrệt. "Những lời tôi chuẩn bị nói tiếp theo đây, cậu phải nghe cho nghiêm túcđấy!"

Tôi khẽ "ừm" một tiếng bằng giọng kiên định.

Danh sách chương: