Edit Hoan Hoang Sung Khai Hoa Bat Ket Qua Chuong 97 La Yeu

Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Tiểu Pi

Lần thứ hai tới hành cung, vẫn ngọn núi đó, nước vẫn vậy, cung điện vẫn thế, nhưng chỉ có người đến là dường như đã thay đổi tất cả.

Trước đó Hoàng Đế đã nói, hắn muốn cùng Tiết Tĩnh Xu hí thủy trong ao, mong muốn này vẫn luôn không được thực hiện, khiến hắn luôn nghĩ đến nó suốt một năm nay. Hiện tại xen như cuối cùng hắn cũng đạt được ý nguyện.

Hai người cùng chung chăn gối lâu như vậy, sợ rằng không ai hiểu hắn bằng Tiết Tĩnh Xu nàng, làm sao không biết hắn đang nghĩ gì trong đầu. Nàng vốn định cho hai đứa trẻ chơi nước. Sau đó nghĩ lại, từ lúc có con, hầu hết thời gian hai người đều quay quanh Tiểu Đậu Đinh, cũng đã lâu hai người không ở riêng với nhau, giống như lúc này, làm cho Hoàng Đế vui vẻ một lần.

Nhân lúc trong lòng có ý định này, sau bữa tối, nàng ra lệnh cho bà vú mang hai đứa trẻ xuống nghỉ ngơi.

Khi Hoàng Đế tới, không nghe thấy âm thanh của hai đứa trẻ cùng nhau vui đùa ầm ĩ, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ.

Một cung nữ tiến lên thấp giọng nói: "Bệ hạ, nương nương một mình ở bên trong chờ ngài."

Trong lòng của Hoàng Đế khẽ động, một mình thưởng thức hương vị, vẫy vẫy tay, để người hầu hạ đợi ở bên ngoài.

Nội điện có thắp nến, màn che bằng lụa mỏng khẽ lay động theo gió, trong điện có một mùi hương mà Hoàng Đế chưa từng ngửi qua, có chút ngọt, lại không ngấy, quấn quanh ở chóp mũi, có vài phần ái muội.

Cái này làm cho Hoàng Đế nhớ tới cơ thể ấm áp mềm mại của Hoàng Hậu. Hắn bình tĩnh đứng trong chốc lát, mới đi tới nơi có tiếng nước phát ra.

Vén lên những chuỗi rèm được kết từ pha lê, có thể thấy bên trong qua làn khói mờ, trong đó ẩn hiện một chiếc hồ bằng bạch ngọc được gọt giũa cẩn thận.

Nhưng vào lúc này, so với hồ nước lấp lánh kia thì thứ khiến người ta chú ý nhất, là người ngồi bên cạnh hồ.

Tiết Tĩnh Xu một thân váy trắng, mái tóc dài đen, chỉ lộ ra chiếc cổ thon dài cùng với đôi chân trắng nõn, những ngón chân trắng nõn như được phủ một tầng phấn trắng, chạm nhẹ vào mặt nước.

Nghe tiếng màn hạt rung nhẹ, nàng mỉm cười quay đầu về phía Hoàng Đế.

Vào lúc này y phục trên người nàng cũng khá chỉnh tề, không có chỗ lõa lồ, nhưng không biết đó có phải là do mùi hương ấm áp đó hay không, hay là người yêu trong mắt hóa Tây Thi, mà ở trong mắt Hoàng Đế, hàng mi của nàng, đôi mắt của nàng, đôi môi của nàng, chiếc cổ tinh tế của nàng, thậm chí là bàn chân của nàng, không thể nào gãi đúng chỗ ngứa, không có nơi nào không khiến hắn bị cám dỗ.

Mi mắt Tiết Tĩnh Xu cong cong, vẫy tay với hắn: "Không phải bệ hạ nói muốn nghịch nước sao, sao lại còn sững sờ đứng đó? Mau tới đây."

Hoàng Đế đi lên trước, ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, cầm đôi bàn chân vẫn luôn thu hút ánh mắt hắn lên, nắm nó trong tay nhẹ nhàng vuốt ve, trong lời nói có một ý khác, "Đêm đã khuya, Hoàng Hậu không nên để mình bị nhiễm lạnh."

Cổ chân của Tiết Tĩnh Xu di chuyển, rời khỏi bàn tay của Hoàng Đế, mũi chân như vô tình, nhẹ nhàng quét qua bụng dưới của hắn.

Cơ thể của Hoàng Đế lặp tức căng cứng.

Tiết Tĩnh Xu khẽ cười một tiếng, "Bệ hạ nói như vậy ý là ta tùy hứng sao?"

Nàng đứng lên làm bộ muốn đi: "Không biết hoàng nhi đã ngủ chưa, thiếp đi xem thử."

Nhưng chỉ vừa mới đi hai bước, đã bị chặn lại, rồi bị rơi vào một vòng tay ấm áp.

Tiết Tĩnh Xu ngướt mắt lên nhìn hắn: "Bệ hạ làm gì vậy? Mau thả ta ra đi."

Hoàng Đế buồn bực nói: "Mạn Mạn như vậy mà đã đi rồi, để ta ở lại nơi này một mình sao?"

"Không phải bệ hạ nói không nên để bản thân bị nhiễm lạnh sao? Sao bây giờ lại đổ lỗi cho ta? Thế này không phải, thế kia cũng không được, tâm tư của bệ hạ thật khó đoán, cũng thật làm người ta khó xử."

Khi Hoàng Đế nói chuyện, nhịn không được cúi đầu khẽ hôn lên vành tai của nàng: "Không cần phải đoán tâm tư của ta, Mạn Mạn vĩnh viễn không cần đoán ta, chỉ cần làm theo những gì nàng muốn là được."

Tiết Tĩnh Xu ở tròng lòng ngực của hắn quay người lại, ôm lấy cổ của hắn, chủ động dâng môi lên, răng môi cùng nhau giao thoa, liền nghe thấy tiếng cười khẽ của nàng: "Bệ hạ thật mâu thuẫn, đúng không? Chỉ sợ là lúc này trong lòng của người đã sớm đem ta lăn lộn không biết bao nhiêu lần rồi, lại nói ra miệng một cách nghiêm trang như vậy."

Hoàng Đế nghe xong lời nói của nàng, cổ họng trượt lên xuống, giọng nói khàn khàn: "Ta mâu thuẫn như vậy, Mạn Mạn thích, hay là không thích?"

"Bệ hạ cảm thấy thế nào?"

"Ta không đoán ra." Hoàng Đế thành thật nói.

Tiết Tĩnh Xu kéo ra một chút khoảng cách giữa nàng và hắn, bốn mắt nhìn nhau, sau đó lại tiến tới, nhón mũi chân hôn một cái lên môi của Hoàng Đế, nhẹ giọng nói: "Thích, sao lại không thích được? Bệ hạ dù có mâu thuẫn hay không mâu thuẫn? Đứng đắn hay không đứng đắn? Ta đều thích, thích đến mức tim cũng rung động. Diệu ca ca của ta, rốt cuộc có biết không?"

Trong lòng Hoàng Đế như có một trận lửa nóng dâng trào, ánh mắt lại càng thêm u ám, đột nhiên bế nàng lên. Đè xuống trên chiếc giường êm ái.

Động tác của hắn rất nhanh, đôi môi lại rất thông thả và ôn nhu, từ trán đến đôi mắt của Tiết Tĩnh Xu, đến chóp mũi, đến môi, từng chút từng chút, hôn không bỏ sót một chút nào.

Hắn biết, thậm chí cho dù hắn chỉ là một kẻ ngốc, cũng sẽ biết.

"Diệu ca ca...... Có thích Mạn Mạn hay không?"

Mười ngón tay của nàng và Hoàng Đế cùng đan vào nhau, cúi đầu nhìn vào trong mắt của nàng, gằn từng chữ: "Không phải thích, mà là yêu."

Từ trước đến nay Hoàng Đế chưa từng nghĩ đến việc có một ngày hắn sẽ nói ra những lời như vậy, Mà Tiết Tĩnh Xu cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một ngày nàng được nghe từ này.

Nhưng ngay lúc này đây, từ ấy lại được thốt ra từ trong miệng của Hoàng Đế, hai người đều có một loại cảm giác, có vẻ như nó vốn là như vậy, cứ như họ sẽ đời đời kiếp kiếp yêu nhau, muốn được vĩnh viễn ở bên nhau.

------ Hoàn chính văn ------