Edit Pham Ba Nuong Tu Dung Nghich Nua Chuong 10 Nguoi Nay Chac Chan Khong Luong Thien Gi

Nhiệt Ba nhanh chóng phát hiện, tên tiểu vương gia này không có chút nào giống như lời đồn bên ngoài cả, từ tính tình ôn hòa, cơ thể yếu đuối nhiều bệnh tật, hai mắt mù, khuôn mặt xấu xí.

Đầu tiên, hai mắt mù là nói dối, cặp mắt kia của hắn có sức mê hoặc chết người, cũng có thể lạnh lẽo đông cứng chết người.

Khuôn mặt xấu xí lại càng không đúng rồi, lấy kinh nghiệm 'đọc' qua vô số người của Địch Lệ Nhiệt Ba nàng mà nói thì, tên này là cực phẩm.

Về phần cơ thể yếu đuối nhiều bệnh tật thì chính xác là giả vờ. Vì sao phải giả bệnh vậy ?

Tính tình ôn hòa ? Không phải rồi. Tuy rằng tiếp xúc với hắn không nhiều lắm, nhưng mà theo kinh nghiệm của nàng mà nói, người này chắc chắn không lương thiện gì!

Nàng còn phát hiện, vương phủ này là do Hoàng Đế mới ban cho, tất cả nha hoàn hạ nhân đều là người mới tới, cũng giống nàng, là tân khách ở đây.

Ngoài cái tên Cảnh Thu bên cạnh Ngô Diệc Phàm từ sáng tới tối đeo cái mặt đá trên người. Chắc hắn là tâm phúc của Ngô Diệc Phàm, lúc nào cũng đi theo hắn khắp nơi, giống như một cái đuôi!

Còn những người khác trong phủ, cũng không biết Ngô Diệc Phàm dùng biện pháp gì, mặc dù bọn họ đều là người mới, nhưng kẻ nào cũng tỏ thái độ trung thành và tận tâm với Ngô Diệc Phàm.

Xem ra, tên Ngô Diệc Phàm này đúng là không đơn giản!

Ngô Diêc Phàm cũng nhanh chóng phát giác tiểu vương phi của mình không phải đặc biệt bình thường .

Lúc ăn cơm, hoàn toàn không có chút gì gọi là thanh cao tao nhã của tiểu thư khuê các, ngược lại còn gác chân lên, bộ dạng rất thoải mái tự đắc. Dưới khung nền là trang phục xa hoa mỹ lệ, tạo nên sự tương phản mãnh liệt, làm cho người ta có chút buồn cười!

"Nhìn cái gì vậy! Chưa thấy mỹ nữ ăn cơm bao giờ sao?" – Nhiệt Ba trợn mắt liếc hắn một cái.

Cảnh Thu đứng hầu hạ sau Ngô Diệc Phàm, khuôn mặt đá tảng của hắn biến dạng nghiêm trọng.

Ngô Dịch Khánh nghe được "tin dữ" vội vàng tới, áp tải Ngô Lỗi từ Xuân Hương Các trở về, vốn huynh đệ hai người định an ủi Ngô Diệc Phàm bị lừa một chút, nào ngờ vừa đi tới cửa, chợt nghe thấy câu nói hùng hồn kia của Nhiệt Ba, hai người há hốc mồm, sau một lúc lâu mới che miệng cười đến rung cả người. Cho đến khi Ngô Diệc Phàm đá cho bọn họ một cước.

"Không cười nữa không cười nữa !" – Ngô Dịch Khánh nhìn qua trong phòng, nàng không ở đấy, chắc là đã vào buồng trong.

"Nhị đệ, nếu đệ không hài lòng với tân nương tử này, bây giờ chúng ta tiến cung. Tội khi quân này của Địch Thừa tướng khó mà tránh !"

Ngô Dịch Khánh vẻ mặt nghiêm nghị, hắn rất bất bình thay cho Ngô Diệc Phàm. Nếu lúc hắn thay thế ngô Diệc Phàm bái đường nhấc khăn hỷ xem một chút, có lẽ sẽ không hại anh em kết nghĩa thành như vậy.

Mặc dù hắn không rõ vì sao Ngô Diệc Phàm lại nói dối với bên ngoài là thân thể ôm yếu bệnh tật, nhưng lấy điều kiện của hắn, tuyệt đối có thể tìm được một mỹ nữ dung mạo thiên tiên !

"Đúng vậy! Mỹ nhân cái chó má gì chứ ! Dọa đệ sợ tới mức mấy ngày ăn không ngon! Nếu phụ hoàng hỏi đệ vì sao lại gầy thế này, đệ nhất định nói cho người biết, là đệ bị nữ nhân này dọa ! Cho nàng ta ăn không nổi luôn."

Ngô Lôi phụ họa, một đôi mắt hoa đào tràn đầy ánh sáng "chính nghĩa", cùng lúc giúp nhị ca, hạ quyết tâm báo mối thù đêm qua !

Ngô Diệc Phàm nhíu mày, cười như không cười nhìn ra xa:

"Ta có nói không hài lòng sao ?"

"A ?!"

"Cái gì ?!"

Huynh đệ hai người đồng thời kinh ngạc kêu lên.

Ngô Diệc Phàm nghiền ngẫm gợn lên khóe môi:

"Ta nói, chuyện này tạm thời không cần truyền ra ngoài. Ta đã có tính toán."

"Nhưng ba ngày sau sẽ tiến cung diện thánh, đến lúc đó thì muốn giấu giếm cũng không được !" Ngô Dịch Khánh nhắc nhở.

"Đệ biết, chuyện này đệ sẽ có sắp xếp, hai người không cần phải xen vào." – Ngô Diệc Phàm thoải mái, nói xong quay người bước đi. Chỉ để lại hai người miệng hình chữ O đứng nhìn nhau.