Chương 11

Chương 11: Cộng hưởng

Edit: Cu

Beta: Cu

  Sau khi zombie biến dị cấp năm ngã xuống đất, dây leo chui ra từ lòng đất ở phía xa xa cũng bất động rơi xuống, sương mù trên trời cũng tản hết đi, lộ ra khung cảnh chân thực, ánh mặt trời từ trên cao chiếu xuống, căn cứ quân sự ở xa đã hiện rõ trước mắt mọi người.

"Boss! Anh không sao chứ!" Trình Phỉ Phỉ xông đến đầu tiên, lòng bàn tay lập lòe sương mù mờ nhạt, cảnh giác nhìn chằm chằm bốn phía, lại chỉ nhìn thấy một con zombie ngã trên đất.

"Tôi không sao!" Cao Sóc lắc đầu một cái, nhìn zombie trên đất, ánh mắt có chút tối tăm, xương nhỏ mạnh mẽ như thế, vậy mà lại chết thế này.

"Sao không thấy xương nhỏ đâu nữa?" Tôn Dương nằm nhoài trên lưng Dư Khôn, bây giờ chỉ có cổ của hắn là còn có thể động đậy, nhìn trái nhìn phải vài lần, thấy bầu không khí không đúng lắm, quan trọng là xương nhỏ để lại ấn tượng cho hắn quá sâu sắc, muốn quên cũng không quên được, đột nhiên thiếu mất một bộ xương khô, ngay lập tức đã phát hiện ra vấn đề, đám Dư Khôn cũng phát hiện ra điều này, nghi hoặc nhìn Cao Sóc.

Cao Sóc chỉ vào con zombie nằm trên đất, giọng nói mang theo chút bi thương, "Nó vì cứu tôi, bị con zombie này nuốt vào bụng."

"Cái gì?" Nghe xong trận chiến mà Cao Sóc đã trải qua, tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.

Không thể nói được là cảm giác gì, Cao Sóc chỉ cảm thấy, xương nhỏ như là ngôi sao may mắn của hắn, từ lúc nó xuất hiện, vận may của hắn tới liên tục, đầu tiên là trốn thoát vòng vây của lũ zombie, sau đó dị năng thăng cấp, tiếp theo lại giúp hắn cứu Tôn Dương.

Xương nhỏ rất ỷ lại hắn, hơn nữa tính cách đơn thuần, mới khai phá trí khôn, giống như là cảm giác em trai mình luôn bao bọc bỗng nhiên biến mất, trong lòng hậm hực, khó có thể thoải mái.

Trình Phỉ Phỉ cũng làm động tác giống Cao Sóc, đem zombie nằm trên đất lăn qua lăn lại kiểm tra một chút, nhìn bề ngoài cũng độ sắc bén của móng tay, cô cũng có thể đoán ra đại khái cấp bậc của con zombie này, im lặng một lúc mới nói: "Boss, anh nói xem nếu chúng ta giải phẫu con zombie này, chỉ để lại bộ xương, có khi nào lại là xương nhỏ."

"Vô dụng thôi!" Tôn Dương cảm thấy đề nghị này rất là vô căn cứ, đổi lại được mấy đôi mắt lạnh của những người khác, vội vã sửa lời nói: "Thử thì thử, không chừng chút nữa xương nhỏ sẽ bày dáng bệ vệ mà dạy bảo chúng ta."

Cao Sóc rút đao bên hông ra, hướng tới thi thể zombie, không một chút chần chừ chém xuống, chỉ một chút nữa thôi zombie sẽ bị phanh bụng, thì ngay trong thân thể zombie bùng ra ánh sáng vàng kim chói mắt, hình thành một quả cầu màu vàng, giống như một lá chắn cứng rắn chặn hết mũi đao ở bên ngoài, đao cùng lá chắn chạm vào nhau, ấy thế mà không đâm thủng một chút nào.

Ánh vàng càng ngày càng sáng, quả cầu cũng càng ngày càng to ra, bốn người lùi nữa lùi mãi, lùi về sau tận năm bước, ánh vàng mới ngưng mở rộng, không thấy được chuyện xảy ra bên trong, chỉ cảm thấy một luồn sức mạnh to lớn đang không ngừng tràn ra.

"Chuyện gì thế này?"

Mọi người nhìn thấy lá chắn màu vàng, Trình Phỉ Phỉ nhất thời tò mò, dùng sức đập về phía lá chắn một cái, ngay lập tức, một luồng sức mạnh bật ngược lại từ phía lá chắn, đánh thẳng vào người Trình Phỉ Phỉ, cô bay ngược ra ngoài, rơi trên đất lùi lại phía sau vài bước mới đứng vững, mấy người thấy thế đồng thời lùi về sau, cũng không ai dám đảm bảo một giây sau chuyện nguy hiểm gì sẽ xảy ra.

Ánh sáng vàng, Cao Sóc nhíu lông mày, hắn luôn cảm thấy ánh sáng này quen thuộc vô cùng, quen thuộc đến nỗi ngay cả năng lượng trong cơ thể hắn cũng bắt đầu sôi trào, hắn nhớ tới bộ xương của xương nhỏ cũng là màu vàng, giống như đúc ánh sáng vàng này.

Không phải, hắn nhớ tới đêm gặp xương nhỏ, ánh sáng từ trên tời giáng xuống, chính là ánh sáng làm cho hắn tránh được một vết thương trí mạng, lẽ nào xương nhỏ cũng ánh sáng vàng kia có mối liên hệ.

Ngay lúc hắn nhìn lá chắn mà trầm tư, năng lượng sôi trào trong cơ thể càng ngày càng mạnh mẽ, không chịu sự khống chế của hắn tự động tràn ra khỏi cơ thể, giống như bị một thứ gì đó không nhìn thấy được dẫn dắt, năng lượng chuyển động càng ngày càng nhanh, gân mạch cả người cũng bắt đầu phình lên đau đớn.

"A! Trên người anh Sóc xảy ra chuyện gì vậy?" Tôn Dương bỗng chỉ vào người Cao Sóc hô lên một tiếng sợ hãi.

Hóa ra trong lúc sức mạnh trong cơ thể Cao Sóc sôi trào, khắp toàn thân đã bốc lên ánh sáng vàng kim lấp lánh, y hệt ánh sáng tỏa ra từ lá chắn trên người zombie, trong phút chốc cả người hắn đã bị ánh sáng vàng kim bọc lại, giống như khoác lên người một tấm áo choàng màu vàng.

Thân thể bị sức mạnh vô hình lôi kéo từng bước từng bước đi về phía lá chắn, sắc mặt Cao Sóc hơi đổi, muốn chống lại nguồn sức mạnh này, làm kiểu gì cũng không thể ngừng bước, sức mạnh trong thân thể càng ngày sôi trào càng dữ tợn, gân mạch bị căng như sắp vỡ ra, mặt mũi hắn vặn vẹo, muốn phát tiết loại đau đớn này, nhưng ngay cả sức há mồm cũng không có.

Trình Phỉ Phỉ và Dư Khôn tiến lên muốn kéo lấy Cao Sóc, tay mới đụng đến Cao Sóc, còn chưa có hành động gì, đã cảm thấy đầu ngón tay như bị đốt cháy, căn bản là không có cách nào chạm được vào hắn.

Cứ như thế, Cao Sóc từng bước từng bước đi tới trước mặt lá chắn, sức mạnh lôi kéo hắn cũng không có dừng, Cao Sóc trực tiếp lao đầu vào ánh vàng, cũng không có cảm giác bị ngăn cản, hắn lao thẳng vào bên trong lá chắn.

Bên trong lá chắn là năng lượng đang dao động, một loạt tiếng bùm bùm vang lên, quần áo trên người Cao Sóc nổ tung ra, rốt cục, luồng sức mạnh vô hình kia cũng dừng lại, hắn dừng ở trước mặt zombie, tự động đưa tay ra, cầm thật chặt móng vuốt của nó, trên người zombie vẫn bốc lên ánh vàng như cũ.

Sức mạnh vô hình dẫn dắt bọn họ, tự động bày ra dáng ngồi đối diện nhau hai tay cũng đối nhau, giống như là tìm được cửa thoát khí, luồng sức mạnh bạo ngược trút thẳng ra, rót thẳng vào trong người zombie, ánh vàng trên người hai người từ từ đan xen vào nhau, lúc nguồn sức mạnh kia di chuyển đến một điểm nhất định, nó lại bắt đầu từ người zombie truyền lại vào trong cơ thể hắn, tự động chạy khắp kinh mạch toàn thân.

Cũng không phải là di chuyển không có quy luật, ngược lại lại mang theo quy luật nhất định, có một hình ảnh tự động ở trong đầu phát ra, giống như đang xem phim, Cao Sóc đột nhiên nhanh trí bắt đầu khống chế nguồn sức mạnh này, hắn có cảm giác, chuyện này tuyệt đối không có chỗ xấu.

Sức mạnh cuồn cuộn không ngừng đi một vòng trong cơ thể, rồi lại chạy sang người zombie, rồi lại quay lại trong thân thể, lần này sức mạnh cũng không có trôi đi hết, mà giống như sức mạnh và kinh mạch đối phương đang tác động lẫn nhau, Cao Sóc có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong người đối phương, đi một vòng vào thân thể mình, rồi lại quay lại gân mạch của đối phương, cứ như vậy liên miên không dứt.

Thân thể zombie từ từ thay đổi, đầu tiên là hàm răng và móng tay chậm rãi thu lại, ngay sau đó dây leo quấn quanh đầu bắt đầu tự động rơi rụng, từ từ hóa thành tro bụi, thịt thối mục nát trên người nó bắt đầu bóc ra, giống như lột da, lả tả rơi trên đất, có thể nhìn thấy da dẻ trắng nõn trơn bóng mọc ra trên người đối phương.

Đôi mắt có ánh sáng xanh của zombie từ từ khôi phục về bình thường, chậm rãi nhắm chặt mắt lại, đôi môi thâm đen trở nên đỏ bừng, thậm chí, trên đầu cũng mọc ra tóc màu đen.

Nếu lúc này Cao Sóc mở mắt ra, sẽ phát hiện zombie ngồi đối diện hắn đã khôi phục hình dáng bình thường, ánh vàng ngay tại lúc chói mắt nhất dừng lại, giống như đang tìm cơ hội, bùng nổ ra ánh sáng còn chói mắt hơn ánh sáng mặt trời, ngay sau đó, biến mất không còn tăm hơi.

Biến mất cùng ánh sáng, còn có Cao Sóc và zombie.....

Chòi mẹ..... Cuối cùng ẻm cũng biến thành người, cuối cùng cũng có một cái tên tử tế.... Và sắp bắt đầu tú ân tú ái mù mắt cẩu độc thân rồi..... :3

Danh sách chương: