Full Hau Cung Nhu Y Truyen Q2 Chuong 07 Khong Coc

Những ngày giam cầm ở lãnh cung là những ngày trời đều đổ mưa, tuy rằng nơi này có người ở nhưng chỉ là vô thanh vô tức, người cũng thành quỷ hồn, không có chút động tĩnh. Như Ý và Nhị Tâm bận rộn quét tước, tuy rằng từ nhỏ sống trong an nhàn sung sướng, không có chút vất vả nhưng vì chính mình đứng vững thì chỉ đành phải cố gắng. Nàng cùng Nhị Tâm đang bận rộn, cảm giác rõ ràng có ánh mắt đang nhìn các nàng nhưng đột nhiên quay đầu lại thì không thấy ai. Nhị Tâm có chút kinh hoảng: "Nương nương, ở nơi này là người hay là quỷ vậy ạ?"

Như Ý cố gắng trấn tĩnh lại, trầm giọng nói: "Tất nhiên là người rồi, trên đời này làm gì có quỷ chứ?"

Nhị Tâm có chút bất an: "Nếu biết vậy thì lúc đến đã mang thêm nhiều nến rồi, nơi này không phân biệt được là ngày hay đêm, lúc nào cũng đen tối như mực, khiến người ta thấy sợ"

Vào ban đêm, cuối cùng hai người cũng dọn dẹp sạch sẽ, vì mỗi ngày chỉ được dùng ít nến cho nên hai người đành phải tích góp tiết kiệm, với lại cũng mệt mỏi cả ngày cho nên trời vừa tối thì cả hai người đều nằm xuống ngủ, mới nằm xuống thì trên người cảm thấy lạnh, phảng phất là gió bắt đầu thổi. Gió tự do đi qua đi lại khắp hành lang, miếng giấy trên cửa sổ không chịu nỗi đành phải theo gió bay đi. Ở ngoài điện chợt có ánh sáng lóe lên, rõ ràng có bóng người bỗng nhiên thoáng qua. Nhị Tâm sợ tới mức la hét ầm ĩ: "Có quỷ... Có quỷ..."

Như Ý không kịp thay áo, đốt ngọn nến lên rồi vội mở cửa, chạy thẳng ra ngoài, bốn phía tối đen như mực, chỉ có vài cái lồng đèn cung đình cũ nát mang theo ánh lửa mỏng manh. Như Ý lớn tiếng nói: "Mặc kệ các ngươi là người hay là quỷ, ta đã đến nơi này thì không thể rời khỏi đây được, là người cũng tốt, là quỷ cũng được, ta đều cùng các ngươi sống chung chỗ này, nếu có bản lĩnh thì hãy lộ diện để ta nhìn mặt đi, chứ đừng giả thần giả quỷ, chẳng lẽ một nữ nhân đã bị vứt bỏ chỉ biết làm chuyện như vậy sao?"

Nhị Tâm ở sau chạy tới, choàng một chiếc áo lên người nàng: "Nương nương, nương nương, gió lên rồi chắc trời sắp đổ mưa, nương nương cẩn thận chớ để cảm lạnh!"

Như Ý lấy xuống chiếc áo vừa mới được choàng lên mà cầm trong tay, lạnh lùng nói: "Nếu có bản lĩnh thì lộ diện đi, cần gì phải dọa người khác! Nếu ta có chết nơi này thì cũng biến thành quỷ mà thôi, các ngươi lúc đó có thấy ta cũng chỉ sẽ né tránh, cho dù né tránh thì cũng không kịp nữa rồi"

Trên thềm điện xẹt qua những khuôn mặt già nua bị tàn phá mơ hồ hiện lên, Như Ý xoay người đi vào trong phòng lấy chút điểm tâm, nhìn những khuôn mặt vừa xuất hiện mà ném vào, rất nhanh sau đó, có mấy người phụ nhân lớn tuổi đi từ hành lang đi ra, lấy hết điểm tâm, cười ha ha, cảm thấy mỹ mãn rồi rời đi. Như Ý thoáng an tâm, Nhị Tâm vội la lên: "Nương nương..."

Như Ý nói: "Người cũng như quỷ, chỉ biết tham ăn tham uống thì sợ hãi gì chứ?"

Một tiếng cười lạnh thê lương từ sau chiếc cột ở hành lang từ từ chậm rãi tiến đến, Như Ý nhờ vào ánh đèn mờ nhạt của chiếc lồng đèn mà nhĩn kỹ lại, là một người lớn tuổi đang bước đến, quần áo trang điểm của nàng khá sạch sẽ, chỉ là mái tóc đã bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, tuổi già sức yếu, nhìn qua chắc khoảng sáu bảy mươi tuổi. Như Ý thấy nàng ta bình tĩnh tiến đến, không giống những người lúc nãy thèm muốn điểm tâm, trong lòng Như Ý biết rõ nhất định người này không phải tầm thường, liền cúi lạy nói: "Vãn bối Ô Lạp Na Lạp thị Như Ý thỉnh an tiền bối"

"Tiền bối sao?" Lão nữ nhân kia sờ mặt mình, điềm nhiên nói: "Ta thật sự đã già rồi sao?"

Như Ý thấy lời nói của nàng ta trúc trắc, cũng không khỏi có sợ hãi, chỉ phải thản nhiên nói: "Nếu đã đến nơi này thì cho dù thanh xuân mạo mỹ thì có ích gì chứ? Ngược lại trường thọ lớn tuổi mới là tốt nhất"

"Trường thọ lớn tuổi sao?" Nữ nhân kia liên tục cười lạnh: "Ở cái nơi này hằng ngày không thấy được mặt trời, sống không bằng chết thì có gì tốt chứ?"

Trong lòng Như Ý chợt lóe lên một tia kiên cường chí khí: "Tuy nói như vậy nhưng tiền bối không có tìm đến cái chết, cho nên vẫn thấy được tiền bối vẫn còn muốn sống sót"

Lão nữ nhân kia tuy rằng tuổi đã già nhưng ánh mắt lại còn rất rõ ràng: "Đúng vậy, đã đến lãnh cung này thì chẳng có ai trụ mà sống sót được, ngươi vừa mới đến đã nhìn thấy những người điên điên khùng khùng kia là đang cố gắng không được, sớm muộn gì cũng thắt cổ tự sát mà thôi. Vong hồn lãnh cung không thiếu, ngươi không sợ sao?"

Như Ý ảm đạm nói: "Sớm hay muộn gì cũng sẽ trở thành một vong hồn, nếu đã nghĩ như vậy thì còn có gì đáng sợ nữa chứ?"

Lão nhân kia thôi cười mà mờ mịt rời đi. Như Ý lui về sau một bước, cảm giác áo ngủ đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nàng thở dài một hơi, vỗ nhẹ tay Nhị Tâm nói: "Có thể an tâm ngủ được rồi"

Nhị Tâm sợ hãi nhìn Như Ý, Như Ý cười nói: "Ngươi và ta hãy cùng nhau ngủ chung đi"

Một đêm mưa gió thật lớn nổi lên, cuối cùng trời cũng sáng, Nhị Tâm nhắm mắt đi theo phía sau Như Ý, hỏi: "Nương nương thật muốn đi xem sao?"

Như Ý thay xiêm y đơn giản, cố ý trang điểm đơn giản: "Đêm qua những người đó kiềm chế tò mò không được mà đến gặp ta, chẳng lẽ ta không đi thăm lại các nàng ta sao?"

Kỳ thật nơi này của nàng và những người khác chỉ cách nhau một cái sân, đi qua đi lại từng khúc hành lang, liền nghe thấy phía trước có tiếng âm thanh sột soạt, hình như có vài người đang vây quanh chỗ đó đang nhìn điều gì. Như Ý bước tới nhanh một chút, liền thấy chuyện trước mắt sợ tới mức lùi một bước, nguyên lai bên trong điện trống trơn có một nữ nhân đã treo cổ lên mái nhà, chỉ còn một đôi chân lắc qua lắc lại, Nhị Tâm sợ tới mức hét lên một tiếng, chỉ vào nói: "Nương nương, nương nương, có người treo cổ"

Đám nữ nhân đang vây quanh chỉ liếc mắt lạnh lùng nhìn các nàng rồi lại nhìn nữ nhân đang treo cổ kia, có người không kiềm được chút hâm mộ cười rộ lên: "Thật tốt, cuối cùng nàng ta cũng đã đi gặp tiên đế. Tiên đế thấy nàng ta, nhất định sẽ sủng hạnh nàng ta, thật là có phúc"

Lão nữ nhân trong đêm qua bước ra trong đám người, liếc mắt nhìn Nhị Tâm: "Không cần ngạc nhiên, mỗi ngày đều có người tự sát, ngươi càng ở lâu thì càng quen mà thôi"

Nhị Tâm sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, run rẩy không nói nên lời, lão nữ nhân kia thản nhiên nói: "Ngươi cũng sẽ có lúc không chịu đựng được mà treo cổ lên mà thôi"

Như Ý cảm thấy cơ thể mình không nhẫn nhịn được run rẩy, nàng nhìn vào nữ nhân đang treo cổ kia nói: "Nàng kia sẽ làm thế nào đây?"

Lão nữ nhân cười quái dị: "Sẽ có thị vệ kéo nàng ta ra ngoài để hỏa thiêu rồi chôn đi. Thật tốt, cuối cùng cũng thoát được cái nơi này rồi"

Nhị Tâm giật mình nói: "Nơi này cũng có thị vệ sao?"

Lão nữ nhân kia liếc mắt khinh thường nhìn nàng một cái: "Tất nhiên rồi. Nếu không có thì sao có thể đưa những người tự sát này ra ngoài được chứ? Bọn họ đều ở bên ngoài cả" Nhị Tâm thất kinh chạy đi gõ cửa, kinh hô: "Người đâu! Người đâu! Bên trong có người thắt cổ tự vẫn!"

Thật lâu sau đó, có vóc dáng lười biếng của thị vệ tiến vào, phất tay nói: "Lăng Vân Triệt, Triệu Cửu Tiêu, hai người các ngươi đi thu thập một chút đi"

Rõ ràng là con người mà lại bị xem như là đồ vật, cho dù đến chết mà cái tôn nghiêm cũng không có, chỉ là bị "thu thập một chút". Như Ý thấy hai nam nhân thân thể to lớn muốn ôm thi thể nữ nhân kia đặt xuống đất, vội la lên: "Các ngươi là nam nhân, sao có thể tiếp xúc vào thân thể của tần phi tiền triều được chứ? Làm vậy là mạo phạm bất kính"

Lúc này Lăng Vân Triệt mới nhìn kỹ Như Ý, hắn hơi nheo mắt lại, dường như bị dung mạo của nàng làm cho kinh sợ, hắn nhín thở một chút rồi thu tay lại, không hề chạm vào thi thể nữ nhân kia. Triệu Cửu Tiêu miễn cưỡng cười nói: "Không được chạm vào, được thôi! Hai huynh đệ chúng ta không làm nữa, cô tự làm đi"

Như Ý thấy hắn khích bác vậy, nghĩ đến sau này mình cũng sẽ có kết cục như vậy, liền rút bên hông hắn một trường đao ném vào tay Nhị Tâm nói: "Nhị Tâm, ngươi đứng lên ghế chém đứt sợi dây đi, ta ở dưới sẽ ôm đỡ lấy nàng ta"

Nhị Tâm có chút run run nhưng thấy Như Ý lựa chọn đứng dưới ôm lấy thi thể, nàng đành phải đứng lên trên ghế chém đứt dây thừng kia, lực thi thể rớt xuống thật lớn, Như Ý ôm không nổi, liền lảo đảo ngã lăn ra đất. Nàng và thi thể kia cách nhau rất gần, cơ hồ có thể chạm được da thịt đã mất đi sinh khí của thi thể lạnh lẽo kia. Nàng buông tay, nhịn không được cúi người nôn khan vài tiếng. Triệu Cửu Tiêu thì thấy liền cười nói: "Nếu đã sợ như vậy thì mạnh mẽ làm gì chứ? Nếu cô không cho huynh đệ chúng ta chạm vào thi thể này thì chúng ta không đưa thi thể này ra ngoài"

Như Ý ngẩng mặt lạnh lùng nhìn hắn nói: "Ta chỉ muốn các ngươi không được dùng tay trực tiếp chạm vào thi thể chứ không phải không để các ngươi đưa ra ngoài"

Lăng Vân Triệt thấy kỳ quái, liếc mắt nhìn nàng một cái: "Vậy cô nên nói nên làm sao bây giờ?"

Như Ý xoay người, đi xung quanh tìm một cái bao bố lớn, lão nữ nhân kia thờ ơ lãnh nhạt nãy giờ, bây giờ thấy nàng như thế, xoay người đi lấy một miếng vải trắng cực lớn đến nói: "Miếng vải trắng này vốn ta để dành cho mình, thôi bây giờ cứ để nàng ta dùng đi, chỉ là ngày sau nếu ta chết đi thì các ngươi nhất định phải lấy y phục của chính các ngươi bao bọc ta mà đưa đi đấy"

Như Ý cảm kích nói: "Dạ" Nàng cùng Nhị Tâm dùng miếng vải trắng gói kỹ thi thể lại, rồi chừa lại hai đầu hai khúc vải để có thể khiêng đi: "Làm phiền hai vị"

Triệu Cửu Tiêu thấy nàng phiền toái như thế, vốn liền sinh khó chịu, lười biếng nhìn lên trời không chịu khiêng đi, Lăng Vân Triệt nhìn không được, đẩy tay hắn nói: "Khiêng đi, làm xong còn có việc khác nữa"

Triệu Cửu Tiêu hiểu ý, cười hì hì nói: "Chỉ có ngươi còn có chuyện khác, ta thì không có"

Lăng Vân Triệt cũng không để ý, dùng tay nâng thi thể một đầu, Triệu Cửu Tiêu thấy thế, liền nâng đầu còn lại khiêng ra ngoài. Như Ý lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nàng vội vàng quay về phòng rửa mặt rửa tay, lại thay một xiêm y sạch sẽ khác. Lão nữ nhân kia bước vào phòng nàng như phòng không có ai, rồi lại tìm nơi sạch sẽ rót ra một chén nước uống: "Nếu đã sợ như vậy thì đừng nên chạm vào"

Như Ý rửa sạch tay: "Một ngày nào đó vãn bối cũng sẽ như thế đúng không?"

Lão nữ nhân kia không để ý tới, chỉ nói: "Ngươi không nghĩ tới việc thoát ra khỏi đây để mà sống sao?"

Như Ý do dự một lát: "Tiền bối ở nơi này bao lâu rồi?"

Lão nữ nhân kia liếc mắt nhìn nàng: "Tiền bối? Ta không có tên sao?"

Như Ý thấy tính tình lão nữ nhân cổ quái, vội cung kính nói: "Thỉnh lão nhân gia chỉ giáo"

Lão nữ nhân kia phủi phủi quần áo: "Ta là Cát tần của tiên đế". Nàng liền xua tay nói: "Nhưng cả đời này ta chưa từng được sủng hạnh nhưng lại giữ được danh vị và bị nhốt nơi này"

Như Ý vội vàng đứng dậy nói: "Vãn bối là Ô Lạp Na Lạp thị Như Ý xin thỉnh an Cát Thái tần"

"Thái tần sao?" Nàng cười ảm đạm: "Đúng vậy, tiên đế đã mất, ta không phải phải trở thành Thái tần sao? Đáng tiếc, người được phong Thái tần thì được bảo dưỡng ở Thọ Khang cung, tôn quý như phượng hoàng trên trời; còn ta lại bị nhốt nơi này, khổ sở cùng năm tháng" Nàng bỗng nhiên cảnh giác: "Ngươi nói ngươi là Ô Lạp Na Lạp thị sao? Hoàng hậu Ô Lạp Na Lạp thị của tiên đế là gì của ngươi?"

Như Ý nói: "Hai vị Ô Lạp Na Lạp thị Hoàng hậu đều là cô mẫu của vãn bối"

"Hai vị?" Cát Thái tần cười lạnh nói: "Một vị đã đủ lợi hại lắm rồi nhưng mà cho dù lợi hại hay không lợi hại thì cũng không bằng đương kim Thái hậu, nếu không thì vì sao ngay cả ngươi cũng bị nhốt tại lãnh cung này chứ? Ta ở đây cũng đã tám, chín năm rồi, chưa bao giờ thấy ai có thể ra khỏi nơi này, ngươi nghĩ xem nữ nhi của gia tộc Ô Lạp Na Lạp thị thì có thể ra khỏi đây được không?"

Như Ý giật mình nói: "Cát Thái tần đã ở lãnh cung tám, chín năm, vậy năm nay..."

Cát Thái tần vuốt ve khuôn mặt mình, đau thương nói: "Ngươi nghĩ ta đã bảy mươi, tám mươi tuổi rồi sao? Ta bị lão yêu bà Thái hậu kia nhốt ở cái nơi quái quỷ này lúc ta hai mươi sáu tuổi, năm nay ta cũng chỉ mới có ba mươi lăm tuổi mà thôi" Như Ý thấy cả kinh trong cổ họng, không nói được lời nào, chỉ đành nhìn trừng trừng vào Cát Thái tần. Cát Thái tần khôi phục lại vẻ lạnh lùng nói: "Ở nơi này, một ngày ngoài kia bằng cả một năm trong nay, ngươi hãy tự nhìn lại chính mình đi"

Như Ý thấy Cát Thái tần đi ra ngoài, lòng tràn đầy kinh hoàng, rốt cuộc cũng thấy bất an ưu sầu nói: "Nhị Tâm, ta xin lỗi, ta lại khiến ngươi đến một nơi như vậy"

Nhị Tâm có chút sợ hãi nhưng vẫn trấn định: "Nương nương ở đâu, nô tỳ cũng sẽ đi theo nơi đó"

Như Ý rốt cuộc nhịn không được sự đau xót đang tràn đầy trong lòng, loại đau xót kia kéo dài như là con kiến đang chậm rãi cắn vào tâm can, từ khi đi vào lãnh cung, nàng đã gặp bao nhiêu kinh sợ, nàng không dám nghĩ còn bao nhiêu gian nan đau thương còn ở phía trước nữa, giờ đây nàng như một người sắp chết, nàng chợt cúi đầu, mới phát hiện da tóc thân thể chính mình đã tàn tạ hơn một chút, cái tàn tạ kia làm cho nàng thấy khiếp sợ, làm cho nàng không đành lòng nhìn tiếp, cũng không nhẫn nhịn mà suy nghĩ. Nguyên lai, nàng thật sự đã mất đi nhiều thứ như vậy: địa vị, gia tộc, vinh diệu và ngay cả niềm tin tưởng của nàng dành cho Hoàng đế cũng mất đi. Nàng cái gì không có nhưng mà lại không còn cách nào khác. Ai ai cũng đều đang có hy vọng, như Gia tần hi vọng sinh hạ được Hoàng tử, Tuệ quý phi hi vọng có được ân sủng như trước, A Nhược hi vọng chiếm được thánh sủng không suy, còn nàng, nàng chỉ hi vọng có thể sống sót được nơi này, chỉ là sống sót mà thôi.

Ngoài cửa Lăng Vân Triệt đã đem thi thể tần phi ở lãnh cung đi thiêu, hắn còn đang mong muốn chờ đợi điều gì nữa? Khuôn mặt hắn đỏ bừng, ngửa đầu chờ đợi một thiếu nữ tươi đẹp đang vội vàng chạy đến gặp hắn, thiếu nữ kia chạy đến nhẹ nhàng như một một con bướm bay trong lãnh cung, tuy rằng chỉ mặc một y phục màu xanh cung nữ tầm thường nhưng khuôn mặt nàng lại xinh đẹp. Vân Triệt thấy nàng chạy tới gần, vội thân thiết nói: "Yến Uyển, chạy chậm một chút, chạy mệt như vậy mà còn đi hầu việc thì sẽ mệt mỏi lắm"

Yến Uyển vội dừng lại, ôm chiếc eo bé nhỏ, thở gấp nói: "Muội muốn chạy thật nhanh để gặp huynh một chút. Vân Triệt ca ca, huynh đợi muội có lâu không?"

Vân Triệt vội nói: "Không có. Huynh chỉ đến sớm một chút thôi, mới đến thì đã thấy muội chạy tới, huynh đã nói với Cửu Tiêu một tiếng rồi, huynh ấy sẽ thay huynh trong chốc lát"

Yến Uyển thoáng yên tâm, khuôn mặt liền xuất hiện lúm đồng tiền: "Vậy là tốt rồi, muội có nói bụng muội không được tốt cho nên mới xin cô cô ở Tứ Chấp khố cho nghỉ một chút". Nàng nhìn xung quanh, thở dài nói: "Ngày thường chỉ có huynh và Triệu Cửu Tiêu ca ca canh giữ, đúng là vất vả thật. Mỗi ngày chỉ có thể làm việc canh giữ ở cửa, hoặc là đi khuân vác thi thể, Vân Triệt ca ca, vì sao chúng ta đều có mệnh khổ như vậy, biết đến khi nào mới thấy được ánh mặt trời chứ?"

Vân Triệt hỏi: "Muội vẫn muốn rời khỏi Tứ Chấp khố* sao?"

*Tứ Chấp khố là nơi chuyên chuẩn bị sắp xếp các phục sức của Hoàng đế, các quan bào Hoàng đế đều do Nội Vụ phủ Tứ Chấp khố quản lý.

Yến Uyển ảm đạm nói: "Tuy rằng muội lo việc y phục của Hoàng thượng nhưng mỗi ngày chỉ giao tiếp cùng với xiêm y, thì sao còn tiền đồ được chứ? Vân Triệt ca ca, muội mới mười bốn tuổi, muội không muốn cả đời ở tại Tứ Chấp Khố bị người ta quát mắng, đến khi nào muội trở thành một cung nữ hầu hạ một tiểu chủ được sủng ái thì muội sẽ đưa huynh ra khỏi nơi này, như vậy chúng ta sẽ..."

Vân Triệt lắc đầu nói: "Để làm gì chứ? Tiểu chủ được sủng ái ở trong cung có nhiều thị phi, muội có biết người hôm qua vừa bước vào lãnh cung là ai không, là Nhàn phi nương nương của Hoàng thượng mà phải ở lãnh cung cả đời, huống chi chỉ là một tiểu cung nữ, nếu không cẩn thận sẽ bị chủ tử đánh chết mà thôi, nếu đã như vậy thì hãy ở Tứ Chấp khố lẳng lặng sống yên ổn cả đời là tốt rồi"

Yến Uyển nói: "Muốn sống thanh tĩnh, sống yên ổn chỉ ở đó đến năm hai mươi lăm tuổi, sau đó muội sẽ bị tống xuất cung. Tuy rằng muội có xuất thân Hán quân kỳ bao con nhộng* nhưng nếu không phải vài năm trước a mã của muội phạm lỗi mà mất đi chức quan thì muội muội cũng là cách cách rồi nhưng hôm nay muội chỉ là một cung nữ, nếu muội không có nơi nào tốt để đi, không có một chủ tử tốt thay muội chỉ hôn, muội ở đây cùng với huynh... Muội và huynh..." Nàng thẹn thùng không nói ra được, chỉ nhìn hắn hỏi: "Vân Triệt ca ca, tâm ý của huynh không có thay đổi chứ?"

*Bao con nhộng: trong lịch sử xã hội Mãn Thanh Trung Quốc, Bao con nhộng là giai cấp hạ đẳng nhất. Theo ngôn ngữ Mãn Thanh, có tên đầy đủ là Bao con nhộng A cáp, gọi tắt là A cáp. Bao con nhộng nghĩa là "gia" [nhà], A cáp nghĩa là "Nô lệ". Vì theo Mãn Thanh, giai cấp thống trị là giai cấp quý tộc, bắt những người không có tự do lao động nặng nề, nơi lấy nguồn lao động này chủ yếu là tù binh chiến tranh, tội phạm hoặc các gia đình bị mắc nợ mà phá sản. Đến khi triều Thanh thống trị, có những người xuất thân Bao con nhộng tuy vẫn lập được chiến công hiển quý nhưng cho dù trở thành chủ tử thì vẫn còn giữ lại thân phận nô tài.

Vân Triệt khẩn thiết nói: "Tất nhiên là không có rồi. Tuy rằng huynh vào cung sớm hơn muội ba năm, lại lớn hơn muội sáu tuổi nhưng có thể gặp được người bạn cùng quê hương như muội thật không dễ dàng gì, ngược lại huynh và muội... Tình đầu ý hợp, tâm ý của huynh tuyệt sẽ không thay đổi"

Yến Uyển cao hứng đứng lên, liền mỉm cười thoải mái: "Vậy là tốt rồi. Hôm qua là lễ sắc phong của Gia tần, Mai tần và Thận thường tại, qua vài ngày nữa Nội Vụ phủ chắc chắn sẽ chọn lựa cung nữ đi hầu hạ, nếu muội có thể đi hầu hạ Gia tần nương nương hoặc là Thận thường tại cũng tốt, bây giờ ở trong cung chỉ có nàng ta là được sủng ái" Nàng đè cổ tay áo nói: "Muội đã tiết kiệm được chút bạc, đến thời điểm thích hợp sẽ mua chuộc Phân cô cô, tất nhiên nàng ta sẽ để muội ra đi". Nàng có chút khó xử, nhìn Vân Triệt: "Chỉ sợ chút bạc đó của muội vẫn chưa đủ..."

Vân Triệt khó xử nhíu mày, nói: "Muội đừng vội, huynh vẫn còn lương bộc, huynh sẽ tìm cách khác cho muội"

Yến Uyển cao hứng gật đầu, trong mắt chợt lóe lên một tia quật cường cứng cỏi: "Vân Triệt ca ca, trong cung muội không còn ai khác, chỉ có thể dựa vào huynh". Nàng vươn hai tay ra, để lộ ra vết thương mới cũ trên ngón tay, đau khổ nói: "Vân Triệt ca ca, mỗi ngày muội đều không ngừng may xiêm y, đã được hơn hai năm. Đám quản sự cô cô nếu thấy chút không vui thì đều dùng than nóng ném vào muội, muội thật sự không muốn nghĩ đến chuyện cả đời làm cung nữ ở Tứ Chấp khố nữa, cũng không muốn nghĩ đến việc cả đời huynh ở lãnh cung hầu việc. Muội biết huynh vẫn muốn trở thành một thị vệ Thần Võ môn đường đường chính chính, thậm chí muốn ở trước ngự tiền hầu việc, huynh yên tâm, chỉ cần chúng ta bắt lấy được cơ hội, nhất định sẽ không chịu sự ủy khuất nữa"

Vân Triệt gật đầu, thay nàng băng bó vết thương cẩn thận nói: "So với việc ở tại lãnh cung không có khát vọng này, lãng phí tuổi trẻ, huynh càng đau lòng hơn khi thấy muội bị người khác khi dễ. Muội yên tâm, huynh nhất định sẽ nghĩ cách"

Yến Uyển thấy hắn cẩn thận băng bó vết thương, trong lòng thấy ấm áp giống như ánh mặt trời bay xuống vạn trượng soi sáng cả thân người nàng. Nàng sờ cái nhẫn màu đỏ ảm đạm trên tay trái, chiếc nhẫn không đáng giá bao nhiêu tiền nhưng đó là tâm ý mà Lăng Vân Triệt đã tặng nàng. Bọn họ là một đôi bần hàn ở Tử Cấm thành, có thể có được tâm ý như vậy thì đã muốn đầy đủ ấm áp, nàng ôn nhu nói: "Có đôi khi muội thấy mệt mỏi nhưng nhìn cái nhẫn mà huynh tặng muội là liền thấy trong lòng vui sướng lên"

Khuôn mặt Vân Triệt hơi đỏ lên, một lát sau mới bình tĩnh nói: "Yến Uyển, huynh biết huynh không có gì, chỉ có thể tặng muội một chiếc nhẫn nhưng nếu huynh có cái gì tốt nhất, nhất định huynh sẽ tặng cho muội, muội hãy tin tưởng huynh"

Khuôn mặt Yến Uyển đỏ ửng, cúi đầu hôn lên ngón tay Vân Triệt, thẹn thùng quay đầu chạy đi. Vân Triệt đợi Yến Uyển chạy đi một lúc lâu thì ánh mắt lại nhìn cánh cửa loang lổ của lãnh cung, hắn dần dần hiểu được, hắn nguyện ý giúp nữ nhân quật cường có chút kỳ quái ở trong lãnh cung kia là bởi vì khuôn mặt nàng mỹ mạo như Yến Uyển, thật sự có ba phần tương tự nhau. Vân Triệt trở lại cửa lãnh cung, hắn vừa mới bước vào trong phòng thị vễ, thừa dịp lúc thị vệ đầu lĩnh Lý Kim đang ngủ trưa, hắn mở đáy hòm lấy cái túi đựng lương bổng, thấy bên trong chỉ có bảy, tám lượng bạc vụn, chút bạc như vậy không thể giúp được Yến Uyển. Hắn cất cái túi đang muốn đứng dậy thì Lý Kim ngáp một cái, chậm rãi đứng lên nói: 'Tiểu Lăng, chiếu theo quy tắc, ngươi nên giao tiền ra đây"

Thị vệ lãnh cung chỉ có bốn người và một người đầu lĩnh, hắn và Triệu Cửu Tiêu xem như là huynh đệ, khác với tầng lớp xuất thân Hán quân kỳ của Trương Bảo Thiết và Bao Viên, tuy rằng như thế nhưng cũng thay phiên công việc. Trương Bảo Thiết và Bao Viên giao cho Lý Kim một ít tiền, bình thường lại chịu tốn thêm chút tiền đưa hắn đi uống rượu và dùng bữa cho nên Lý Kim mới cho Trương Bảo Thiết và Bao Viên được nghỉ ngơi, không cần làm công sự gì. Lăng Vân Triệt và Triệu Cửu Tiêu xuất thân Bao y nô, trong nhà nghèo khổ, muốn gửi chút tiền về quê, hiếu kính với cha mẹ cũng khó khăn nữa là nói chi đưa Lý Kim đi uống rượu cho nên mỗi lần đưa thi thể ra ngoài, Trương Bảo Thiết và Bao Viên vĩnh viễn không cần làm công việc bẩn thỉu đó.

Vân Triệt nghĩ còn muốn dùng tiền, đành cắn chặt răng, cười làm lành nói: "Lý đầu tĩnh, ta... trong nhà ta..."

"Theo quy tắc, nếu không giao tiền ra thì ngươi sẽ gác đêm kế tiếp" Lý Kim cười sảng khoái, nói: "Ta biết ngươi không giống như người khác, ngươi có người trong lòng trong cung, về sau sẽ thành một nhà. Thôi, để dành tiền đi, ngươi và Cửu Tiêu đành phải chịu khổ vậy"

Vân Triệt cảm kích vạn phần gật đầu, ra ngoài hầu việc. Cửu Tiêu đẩy hắn ra: "Đồ ngốc".

Vân Triệt nói: "Huynh nghĩ có còn cách nào kiếm được nhiều tiền không?"

Cửu Tiêu ngẩn người ra, cười rộ lên: "Huynh điên rồi? Thị vệ ở lãnh cung là thị vệ nghèo nhất, lương bổng cũng ít nhất thì sao còn cách nào kiếm được nhiều tiền được chứ?"

Vân Triệt si ngốc nhìn lên bầu trời xanh, không nói nên lời. Cửu Tiêu lắc đầu nói: "Đừng suy nghĩ nữa. Đêm mai chúng ta đưa Lý đầu lĩnh uống rượu, hắn ta có tiền, chúng ta ca vài bài tiếp hắn, thế nào?"

Như Ý tỉnh lại lúc nửa đêm, lại nghe ở ngoài cửa có tiếng khóc bi thiết u oán, nàng sợ hãi sau đó nhận ra, đó là thanh âm của Hải Lan. Cửa nhỏ của lãnh cung là gần phòng nàng nhất, nàng lặng lẽ đứng dậy tới gần, nhìn qua khe cửa ra bên ngoài, quả nhiên nhìn thấy một thân Tố Cẩm bào của Hải Lan. Như Ý gõ cửa, nhẹ giọng nói: "Hải Lan, Hải Lan"

Hải Lan đang khóc nức nở liền ngẩng đầu lên, mừng rỡ nói: "Tỷ tỷ, là tỷ tỷ sao?"

Như Ý vội la lên: "Đêm khuya rồi, sao muội lại tới đây?"

Hải Lan thoáng do dự: "Tỷ tỷ, muội muội lo lắng cho tỷ tỷ cho nên đến đây gặp tỷ tỷ"

Như Ý dựa vào ánh sáng mỏng manh trong chiếc đèn lồng nhìn qua khe cửa, phát hiện trên khuôn mặt nàng rõ ràng có năm dấu tay đã sưng đỏ. Nàng lập tức đứng lên nói: "Hải Lan, có phải có người khi dễ muội không?"

Diệp Tâm đứng bên cạnh, thấp giọng thúc giục nói: "Tiểu chủ, không dễ dàng gì chúng ta mới đến được đây cho nên có gì hãy mau nói đi, đừng để bị người khác phát hiện"

Hải Lan vội dừng khóc nói: "Muội nghe người ta nói lãnh cung khổ hàn cho nên mới cố ý mang vài xiêm y đến cho tỷ tỷ". Nàng nhìn lên đầu tường, dùng chiếc gậy tre đưa bao y phục vào: "Tỷ tỷ thấy thiếu cái gì, muội muội sẽ đưa tới"

Gió đêm xuyên qua y phục mỏng manh, thấy lạnh thấu xương, giọng điệu Như Ý cũng không ôn hòa: "Muội về sau không cần đến nơi nguy hiểm này, còn nữa, nói cho ta biết tại sao khuôn mặt của muội lại như vậy chứ?"

Hải Lan còn chưa mở miệng, Diệp Tâm nhịn không được nói: "Sáng nay tiểu chủ từ Diên Hi cung đến Trường Xuân cung thỉnh an, ai ngờ đang đi trên đường đụng phải Thận thường tại, cũng không biết nàng ta đang buồn bực điều gì, nhìn thấy tiểu chủ liền nói khuôn mặt tiểu chủ gây xui xẻo cho nàng ta cho nên không nói hai lời liền bước tới đánh tiểu chủ"

Như Ý nói: "Tiểu chủ ngươi không nói cho Hoàng hậu nương nương biết sao?"

Diệp Tâm cả giận nói: "Vừa lúc gặp được Hoàng thượng, nói cho Hoàng thượng nghe. Ai ngờ đâu Hoàng thượng chỉ hỏi Thận thường tại có đau tay không, có cần thỉnh Thái y đến điều trị không, chẳng hỏi qua tiểu chủ chúng nô tỳ, khiến nô tỳ tức muốn chết đi được. Cũng không biết hằng đêm Thận thường tại được thị tẩm, nhận sự ân sủng như vậy mà lại tức giận vì điều gì nữa?"

Như Ý nói: "Theo như lời Diệp Tâm nói, đêm qua nàng ta được thị tẩm như vậy chắc chắn lúc đó là mới rời khỏi Dưỡng Tâm điện thì phải cao hứng mới đúng. Vậy sao lại sớm gặp muội đã nổi giận như vậy chứ?"

Hải Lan rơi lệ nói: "Muội vốn là người để bị người khác khi dễ. Nàng ta nhận được ân sủng nên kiêu căng, đó là cũng điều bình thường"

Như Ý ngẫm lại chua xót nói: "Từ trước mỗi lần muội có sự ủy khuất thì luôn đến gặp ta tâm sự. Nhưng mà Hải Lan à, trước mắt ta không thể trấn an che chở muội được nữa, muội hãy nghĩ cách bảo vệ chính mình, không được chịu sự ủy khuất nữa. Hơn nữa lãnh cung là nơi không nên đến, nếu bị người khác phát hiện muội đến đây thì muội sẽ bị liên lụy mà thôi, muội hiểu chưa?"

Nàng còn chưa dứt lời, bỗng nhiên nghe thấy tiếng người quát: "Ai đó?"

Thanh âm đột nhiên vang lên, Diệp Tâm hoảng sợ vội vàng bảo vệ Hải Lan, lại thấy người nọ đang đi về phía trước, cuối cùng không còn đường thối lui. Như Ý đã ở nơi này thì còn thấy cái gì đáng sợ nữa chứ, ngược lại Hải Lan nếu bị người khác thấy thì sẽ liên lụy đến chính Hải Lan, bây giờ phải tính sao? Như Ý lách qua khe cửa nhìn lại, liền thấy đó là thị vệ mà ban ngày đến dọn thi thể, liền nói: "Thị vệ đại ca, đại ca đừng để lộ ra. Các nàng... Các nàng chỉ đến thăm ta mà thôi"

Lăng Vân Triệt xách đèn lồng mở cửa khóa thì đã thấy Như Ý đứng bên cạnh cửa, hắn hồ nghi nói: "Cô đã bị đưa vào lãnh cung thì sao còn có người đến thăm cô nữa chứ?"

Như Ý thấy cửa cung đột nhiên mở ra, Hải Lan đứng ở ngoài cửa, kích động cơ hồ rơi lệ, nàng nói: "Đây là Hải quý nhân ở Diên Hi cung, ta và muội ấy từng ở chung một chỗ. Muội ấy sợ ta bị cảm lạnh ở lãnh cung cho nên mới cố ý đến thăm, muội ấy không còn điều gì khác". Như Ý thấy quần áo hắn sơ sài thanh bần, linh cơ vừa xuất hiện, nhổ trên đầu xuống một cây ngân trâm đưa vào tay Lăng Vân Triệt: "Ta van cầu đại ca, ngàn vạn lần đừng để lộ ra. Ngàn vạn đừng!"

Lăng Vân Triệt thấy Như Ý đang cầu xin thê lương, phảng phất thấy nàng như một một con thú đang bình thản uống nước bên dòng suối rồi đột nhiên bị mãnh thú làm kinh sợ, loại bất an này không phải là vì chính mình là vì một người khác. Hắn bất giác thấy cảm giác so sánh này của hắn trông thật buồn cười, nguyên lai dĩ nhiên chính hắn là con mãnh thú kia, nghĩ đến điều đó, hắn liền có chút mềm lòng, càng nhìn xuống thấy ngân trâm kia, đáy lòng hắn càng động, liền cứng rắn nói: "Cho ta cái ngân trâm này làm gì chứ, cầm ra ngoài thì người khác nghĩ ta đã ăn trộm, nên dùng chút bạc thì tiện hơn"

Trong lòng Như Ý vừa động, dĩ nhiên hiểu rõ người này chỉ là kẻ tham tiền mà thôi, nàng cười nhẹ: "Vậy ngươi chờ ta một chút". Nàng an ủi vỗ tay Hải Lan, lấy ra từ trong tay áo một thỏi bạc đưa đến tay hắn: "Ở đây có mười lượng, nếu ngươi nguyện ý không nhắc lại chuyện hôm nay và hộ tống đưa Hải quý nhân ra khỏi nơi này, ta sẽ cho ngươi mười lượng này"

Trong mắt Lăng Vân Triệt hơi phát quang, nhất thời tâm niệm xuất hiện như điện: "Nếu Hải quý nhân về sau còn muốn giao cho cô thứ gì, thật sự không cần mạo hiểm như vậy, chỉ cần đưa cho ta giao là được. Nếu ta hỗ trợ như vậy..."

Hắn chưa nói xong thì đã nghe đầu bên kia vũ phòng có người nhô đầu ra kêu: "Tiểu Lăng, ngươi đi tiểu lâu vậy, ta chờ ngươi đi uống rượu đấy"

Hắn vội quay đầu nói: "Được, được, ta đến ngay!"

Như Ý hơi có vài phần khinh miệt: "Ngươi có tài cán đó sao?"

Lăng Vân Triệt không thấy nhục nói: "Cứ có tiền thì làm việc gì cũng được"

Như Ý thả lỏng: "Vậy ngươi cứ đợi đây một chút" Nàng xoay người trở về trong phòng lấy ra năm mươi lượng bạc đưa vào tay Lăng Vân Triệt: "Chút ngân lượng này đủ để ngươi làm việc không?" Lăng Vân Triệt vui mừng quá đỗi, đôi mắt sáng quắc tỏa sáng, liền nhào tới lấy, Như Ý rụt tay lại nói: "Nhưng ngươi hãy nói cho ta biết, ngươi danh tính là gì thì ta mới phó thác cho ngươi làm việc"

Lăng Vân Triệt thản nhiên nói: "Ta là thị vệ lãnh cung, Lăng Vân Triệt"

Như Ý cười nhẹ: "Tên này có vài phần khí thế". Lăng Vân Triệt nhận lấy lượng bạc, lại cảm thấy loại vật cứng rắn lạnh lẽo kia khiến cho tấm đá trong lòng hắn bị dời đi hơn phân nửa, liên tục nói: "Dạ, dạ", lại nói: "Hải quý nhân sau này chẳng cần sợ khi đến đây, muốn đến thì cứ báo với ta một tiếng tiếp đón là được. Chỉ là đừng đến thường xuyên và cũng đừng đến ban ngày mà để người khác phát hiện". Hắn nhìn xung quanh bốn phía nói: "Mau đi đi, có người thấy thì không hay cho lắm"

Như Ý nhìn Hải Lan lưu luyến không rời, càng thêm buồn bã, đau lòng nói: "Hãy tự chăm sóc mình cho tốt nhé"

Hải Lan đến gần Như Ý nhẹ giọng nói: "Tỷ tỷ, ngày sau muội muội không thể thường xuyên đến đây, cứ cách mười ngày lúc thời tiết tốt đẹp, muội sẽ ở trong Ngự Hoa viên thả diều, chỉ cần tỷ tỷ thấy được, có nghĩa là cả hai chúng ta đang bình an"

Như Ý gật đầu nói: "Muội mau đi đi, không có việc gì thì không cần đến đây nữa"

Hải Lan bị Diệp Tâm nắm tay áo, cẩn thận bước đi. Như Ý nghe hơi thở nhẹ nhõm, ôm chặt cái túi đựng xiêm y của Hải Lan vào ngực, dựa vào bức tường, vô lực ngồi xuống. Những ngày ở lãnh cung thật thong thả mà lâu dài, có đôi khi chính nàng đều quên, cuộc sống hằng ngày của nàng ở nơi này cứ lặp đi lặp lại giống nhau, ngay từ đầu nàng kinh hoảng, kinh hoảng có người sẽ xông lên ôm lấy nàng, xem nàng cũng như là tần phi của tiên đế, nàng sợ những con rận trên người đám nữ nhân kia. Nhưng nàng dần dần thành thói quen, giống như những người xung quanh lạnh lùng mà thờ ơ, thói quen nhẫn nại, im lặng, thờ ơ lạnh nhạt, nàng cũng mặc kệ thường xuyên dùng đồ ăn đơn bạc, dùng y phục thường xuyên bị ẩm ướt, nàng từng ngụm từng ngụm nuốt lấy, không phải vì cái gì khác mà là vì có làm vậy nàng mới biết nàng đang sống, còn sống sót.

Chỉ là nơi này thật sự quá âm lãnh, âm lãnh tới mức nước có thể chảy ra, cho dù nàng cảm giác chính mình đang sống như đám rêu xanh lục sắc ở góc tường, nàng vẫn ở nơi này đến nửa năm sau mới thấy cảm giác có chút dị thường, có chút đau đớn bắt đầu vây quanh thân thể của nàng, đó chính là phong thấp. Tuy rằng Hải Lan thường nhờ Lăng Vân Triệt đưa tới một ít thuốc dán trị phong thấp nhưng cả ngày ở nơi ẩm ướt như vậy, cho dù là thuốc dán thượng hạng thì cũng như muối bỏ biển.

Nàng cố gắng nhẫn nhịn chịu đau đớn, cùng Nhị Tâm hằng ngày may ít bao đầu gối và bao tay, không chỉ cho nàng mà còn cho Cát Thái tần. Ở nơi này nữ nhân nào cũng mang bệnh như vậy, ngẫu nhiên, cứ cách mười ngày nàng ngẩng đầu nhìn lên trên trời đều thấy cánh diều hồ điệp bay cao phấp phới. Đó là Hải Lan đang nhắc nhớ nàng, thời gian trôi qua, cả hai cùng bình an. Đương nhiên, Lăng Vân Triệt vẫn thay các nàng đưa chút quần áo và đồ dùng hằng ngày, bởi vì Như Ý ban thưởng cho hắn số ngân lượng mà số lượng đó đủ cho Yến Uyển thực hiện được nguyện vọng. Tuy rằng tiền không nhiều để nàng trở thành một cung nữ của tần phi sủng ái nhưng ít nhất Yến Uyển cũng đã rời khỏi Tứ Chấp khố, không cần suốt ngày cứ nhìn mà nói chuyện với xiêm y, nàng lấy cớ bị cô cô quở trách cho nên đi đến A ca sở hầu hạ Tam công chúa của Hoàng hậu. Tuy rằng đây không phải là nơi lý tưởng nhưng nếu so với Tứ Chấp khố thì cũng đã tốt hơn rất nhiều.

Vào mùa thu, lãnh cung càng ngày càng lạnh, có một ngày chiếc diều mới bay lên trên trời thì liền bị hạ xuống. Trong lòng Như Ý xuất hiện bất an, định nhờ Lăng Vân Triệt đi dò thám một chút thì mới phát hiện ở bên ngoài đã có hai thị vệ khác canh giữ, trong lòng nàng thật sự lo lắng, không biết phải làm sao, chỉ đành nhẫn nại ngồi ở hành lang, suy nghĩ Lăng Vân Triệt bị phái đưa đến nơi nào.

Mà giờ phút đó, Hải Lan đang thả diều ở trong Ngự Hoa viên thì bị Hoàng hậu, Thận thường tại và Tuệ quý phi nhìn thấy. Mấy ngày nay, sắc mặt Hoàng hậu thật sự rất khó coi, Nhị a ca Vĩnh Liễn của nàng vẫn không hết bệnh, lúc còn mùa xuân, nàng tự tay chăm sóc một thời gian vừa thấy khỏe hơn một chút thì Hoàng thượng đã ra lệnh đưa Nhị a ca về A ca sở, nhưng vào mùa thu thì lại phát tác phong hàn.

Hoàng hậu mới từ A ca sở quay về, nhìn thấy Vĩnh Liễn bị bệnh, hít thở dồn dạp mỏng manh, quả thật rất đau khổ, giờ phút này đây lại nhìn thấy cánh diều hồ điệp ngũ sắc sặc sỡ bay cao, nghĩ đến hài tử của mình không thể đứng dậy cất tiếng cười to cho nên Hoàng hậu tức giận không nói nên lời. Tuệ quý phi quát: "Ai đó"

Hải Lan nghe được thanh âm, trong lòng hoảng hốt, hoang mang quỳ xuống nói: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Tuệ quý phi nương nương"

Thận thường tại đi theo sau Hoàng hậu khinh miệt nhìn nàng một cái, miễn cưỡng hành lễ một cái rồi thôi. Tuệ quý phi không vui, quát lớn: "Hoàng hậu nương nương đang lo lắng bệnh tình Nhị a ca không tốt, còn cô lại ở nơi này vui vẻ chơi diều sao?"

Hoàng hậu luôn nhu hòa, khuôn mặt tê lạnh như băng nói: "Quả thật không có tâm can!"

Thận thường tại nũng nịu yếu ớt khuyên nhủ: "Hoàng hậu nương nương đừng nóng giận. Hải quý nhân luôn có giao hảo với Ô Lạp Na Lạp thị trong lãnh cung, không hay lui tới với các tần phi khác cho nên tính tình cũng quái gở theo, tỷ ấy thấy người khác gặp họa cho nên mới đứng đây thả diều vui vẻ thì Hoàng hậu nương nương cứ mặc tỷ ấy đi, tiểu nhân đắc chí thì được bao lâu chứ?"

Hải Lan cuống quít quỳ xuống nói: "Hoàng hậu nương nương bớt giận, Hoàng hậu nương nương bớt giận, thần thiếp không biết Nhị a ca bệnh nặng, chỉ là ở ở đây chơi diều, không phải sung sướng khi thấy người khác gặp họa đâu ạ!"

Tuệ quý phi: "Ai da" một tiếng nói: "Uổng phí Hải quý nhân ở trong cung lâu như vậy, cáo mệnh phu nhân ở bên ngoài đều đã vào cung vấn an thăm hỏi Nhị a ca, Hải quý nhân cô đúng là thật thờ ơ"

Hoàng hậu càng thêm tức giận, mấy đi vẻ ôn hòa bình tĩnh ngày xưa, vừa sợ vừa giận: "Bổn cung và Hoàng thượng vì Nhị a ca lo lắng phiền lòng nhưng muội muội không chút nào quan tâm, còn đứng ở đây vui vẻ như vậy, quả thật vô tâm"

Thận thường tại thừa dịp Hoàng hậu đang tức giận, đạp lên trên mu bàn tay Hải Lan một cái. Tần phi chuyên dùng hài Cao Đồng Mộc, tính chất kiên cố dị thường, một đạp này dùng lực cực lớn, Hải Lan cảm thấy toàn tâm đau đớn, nước mắt rơi xuống. Tuệ qúy phi lắc đầu cười lạnh nói: "Giờ phút này mới rơi nước mắt, không biết có phải quan tâm Nhị a ca của Hoàng hậu nương nương hay không nữa đây? So với súc vật đúng là không bằng"

Hoàng hậu chán ghét nói: "Nếu muội đã thích ở Ngự Hoa viên chơi diều như vậy thì hãy quỳ ở đây mà tĩnh tâm tư đi"

Thận thường tại đang nhìn sắc trời, bỗng nhiên cười nói: "Ai gia, xem ra trời sắp đổ mưa rồi. Nương nương, đối đãi với người không biết chừng mực, phạt quỳ trong mưa như vậy cũng có ý tốt, để nước mưa đổ lên đầu thì mới thanh tỉnh được"

Hải Lan nhịn không được, ngẩng đầu nói: "A Nhược, cô cũng đã từng bị trách phạt quỳ ở dưới mưa, chính mình còn không muốn thì sao còn nói người khác chứ?"

Thận thường tại nói: "Ta nhờ có như vậy thì thấy thanh tỉnh, Hải quý nhân cô cũng nên nếm thử đi"

Ngữ khi Hoàng hậu lành lùng mà ngắn gọn nói: "Nếu đã như vậy thì hãy quỳ ở nơi này, cho mưa to cọ rửa sạch sẽ cái tâm ý ti tiện dơ bẩn của muội đi"

Hoàng hậu nén giận rời đi, đạp thêm một cái trên tay bàn tay đang bị thương của Hải Lan, cả người Hoàng hậu suýt chút nữa trượt ngã, may mắn được các cung nữ đỡ lấy. Hoàng hậu liếc mặt nhìn nàng, ghét nói: "Tay để không đúng chỗ, sao còn chưa cất đi ư?"

Dứt lời Hoàng hậu liền rời đi, Thận thường tại và Tuệ quý phi mỗi người đứng một bên đỡ tay Hoàng hậu đi theo. Thận thường tại cười làm lành nói: "Hoàng hậu nương nương chớ nóng giận, chuyện phong hàn của tiểu hài tử là chuyện thường ngày, trong cung có nhiều thái y như vậy, chắc chắn sẽ không sao"

Hoàng hậu lo lắng không thôi: "Nhưng Thái y nói chứng phong hàn Vĩnh Liễn luôn phát tác lặp đi lặp lại, đã muốn chuyển thành phế nhiệt, thường hay khó thở, không cẩn thận sẽ bị mất mạng, thật là làm người ta cảm thấy lo lắng..."

Hải Lan quỳ ở chỗ đó, Diệp tâm cuống quít nhìn tay nàng, trên mu bàn tay đã xuất hiện vết máu. Hải Lan đau đến mức cố gắng nhẫn nhịn, không để nước mắt khuất nhục rơi xuống. Nàng nhìn tầng mây che lấp ngày càng dày đặc, rốt cuộc mưa to cũng rơi xuống, nàng cô độc ở trong mưa gió mờ mịt của mùa thu.

Hôm qua mưa gió cực lớn, cả người Hải Lan đều nóng ran, nàng lại không chịu được ủy khuất, cầm dù một mình chạy từ Diên Hi cung đến lãnh cung. Vì trời mưa gió cho nên đám thị vệ đều trốn trong phòng, không chịu đi ra, Hải Lan chạy đến cửa nách, rốt cuộc kinh động khiến Như Ý chạy ra ngoài, nàng khóc nức nở, kể ra cho Như Ý nghe những khuất nhục đã chịu hôm qua. Hoàng hậu, Tuệ quý phi, Thận thường tại, ba tên này cơ hồ lập tức gợi lên oán hận trong lòng Như Ý, nàng cắn răng nói: "Hải Lan, người hại ta chắc chắn có liên lụy đến ba nàng ta, nay chỉ sợ có khả năng chính muội cũng sẽ bị các nàng hãm hại mà thôi"

Hải Lan nghẹn ngào nói: "Tỷ tỷ, ở trong cung cũng tốt nhưng muội chỉ có mình muội, không có ai bên cạnh cả"

Như Ý đau lòng, để mặc cho cơ thể ướt đẫm trong mưa gió nói: "Hải Lan, ta ở trong này, mỗi ngày đều chịu lạnh lẽo, vĩnh viễn không thấy được ánh mặt trời. Tựa như giờ khắc này, ta chỉ có nắm chặt tay muội để chúng ta dùng chút ấm áp để tựa vào nhưng cái cánh cửa này khiến ta không thể ôm được muội". Thanh âm của nàng trở nên kiên định như bàn thạch: "Hải Lan, nếu muội không muốn chết lạnh thì hãy tự ôm chặt chính mình đi. Không cần giống như ta, ngoài cái hận thù thì không còn làm được thứ gì, muội hãy giống như ta lúc trước, hãy ẩn nhẫn (âm thầm chịu đựng) rồi âm thầm liều mạng phản kích. Hải Lan, đừng để rơi vào tình cảnh giống như ta, ngàn vạn không được!"

Hải Lan giơ mu bàn tay bị thương lên nói: "Nhưng mà tỷ tỷ, muội sợ lực lượng của muội không đủ, không thể bảo hộ chính mình. Bất luận kẻ nào cũng đều có thể giẫm đạp lên muội, thậm chí ghét bỏ sự tồn tại của muội"

Thanh âm Như Ý gào thét trong mưa: "Hải Lan, nếu người khác ghét bỏ muội, giẫm đạp lên muội, thì muội nhất định phải sống càng tốt vào"

Hải Lan khóc thương tâm mà bất lực: "Tỷ tỷ, nhưng mà muội biết tỷ tỷ sống không được tốt, muội muốn làm sao giúp đỡ được tỷ tỷ, tỷ tỷ sống tốt thì có như vậy muội muội mới sống tốt được"

Trên mặt Như Ý không phân biệt rõ đó là mưa hay là nước mắt nhưng thanh âm lại trầm ổn không một khắc chần chờ: "Hải Lan, ta đã không còn cách nào khác nào giúp muội nữa rồi, thế nhưng muội vẫn còn có thể. Muội chỉ cần sống tốt thì ta cũng có thể sống tốt, giờ phút này đây, ta chỉ cần cầu có một thái y để đến chữa bệnh phong thấp cho ta mà thôi. Hải Lan, hãy dựa vào chính mình đi"

Hải Lan cực lực lau sạch nước mắt trên khuôn mặt, nàng lại phát hiện nước mắt của nàng đã hòa với nước mưa từ khi nào, làm ướt cả khuôn mặt nàng. Nàng hỗn loạn, bước hai chân đi nặng nề mờ mịt trong màn mưa. Trên người nàng nóng bỏng cực kì, lại cảm giác tính mệnh của mình mỏng manh như một mảnh giấy, tùy ý để mưa gió oanh tạc. Nàng bỗng nhiên suy nghĩ, nếu chính mình chết đi như vậy thì thế gian này chỉ còn có Như Ý thương tâm nàng mà thôi, nếu Như Ý mất đi cái ấm áp cuối cùng là nàng thì Như Ý sẽ như thế nào? Hải Lan đem nguyện vọng trong lòng Như Ý suy nghĩ lại, thật lâu sau đó, nàng mới giật mình phát hiện, nguyên lai nguyện vọng của Như Ý cũng chính là nguyện vọng của chính nàng.

Từ rất nhiều năm về trước, nàng chỉ có thể dựa vào một mình Như Ý, như vậy hôm nay, nàng cũng phải khiến cho bản thân nàng kiên cường, biến thành nơi để Như Ý có thể dựa vào. Tâm niệm cuối cùng như vậy xẹt qua trong đầu nàng, nàng dĩ nhiên đã quay về đến ngoài cửa Diên Hi cung, Diệp Tâm và Lục Ngân bung dù đứng canh giữ ở cạnh cửa, thấy nàng si ngốc trở về, vội khóc nức nở nói: "Tiểu chủ, ban ngày thân thể tiểu chủ sốt cao sao giờ này còn đi như vậy trong mưa nữa chứ? Tiểu chủ đã đi đâu vậy ạ? Tiểu chủ nói chuyện đi ạ, đừng dọa nô tỳ tiểu chủ"

Hải Lan nghe thanh âm ồn ào của Diệp Tâm bên tai, nhịn không được liền ngả về phía sau, té xỉu mang theo mưa to trong lòng đang giàn giụa.