Chương 25: Không thể ngừng thương em

Giản Trì Hoài vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào màn hình trong tay, nếu như có thể, đã sớm đâm cho nữ bác sĩ này một nhát. 

Chử Đồng đứng ở bên cạnh, cô biết rõ Giản Trì Hoài chịu giày vò nhiều hơn so với cô, nhưng lúc này, cũng không ai thấy dễ chịu.

Ánh mắt Chử Đồng lẫn lộn mơ hồ nhìn về hướng Giản Trì Hoài, người đàn ông ngồi ở đó không chút động tĩnh, nửa người trên hơi nghiêng về phía trước, hai ống quần căng chặt bao lấy đôi chân thon dài thẳng tắp. Không chỉ có chân, nói đúng hơn là cả người, giống như dây cung bị kéo căng, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt lìa ra. 

Chử Đồng giơ tay lên, muốn chạm vào vai Giản Trì Hoài, nhưng bàn tay cô lại dừng giữa không trung, không dám đụng vào.

Nữ bác sĩ kia nhìn Giản Lệ Đề trên giường bệnh, cô ta giơ cánh tay của Giản Lệ Đề lên, dao phẫu thuật khẽ lướt qua trước mặt, xuất hiện vệt máu dài khoảng năm xentimet.

Sau đó, đoạn video kết thúc, Chử Đồng trông thấy năm ngón tay Giản Trì Hoài siết chặt. Cô còn cho rằng anh sẽ bóp nát chiếc điện thoại của mình, nhưng Giản Trì Hoài lại đưa trả điện thoại cho Chử Đồng, bầu không khí ngưng trệ đến dọa người. Ngón tay Chử Đồng thu lại rất nhanh: "Có cần em nhờ người đi điều tra không, đoạn video này như thế nào lại truyền lên mạng được, sao lại có thể thông qua xét duyệt, còn có..."

Giản Trì Hoài khẽ lắc đầu: "Nếu có bất cứ hành động nào thì bọn họ sẽ biết, không cần phải làm gì cả, chuyện này cần phải được xử lý."

Người đàn ông vừa nói hết câu, điện thoại di động liền vang lên, sau khi Giản Trì Hoài đặt vào bên tai, suốt quá trình dường như không nói gì, đến cuối cùng, chỉ ừ một tiếng, sau đó ngắt điện thoại.

Chử Đồng không dám hỏi nhiều, Giản Trì Hoài nhìn khu dân cư trước mặt, anh đột nhiên đứng dậy, băng qua con đường phía trước. Chử Đồng vội vàng đuổi theo sau: "Giản Trì Hoài, anh định làm gì vậy?"

"Lệ Đề còn ở nơi này, nếu như mang em ấy đi, như vậy quá lộ liễu, nơi này thì ngược lại càng bí mật càng an toàn." Giản Trì Hoài đứng ở giao lộ.

"Anh phái nhiều người qua đây, dù phải lục soát từng căn nhà, anh cũng phải moi được cô ta ra."

Chử Đồng đi theo Giản Trì Hoài hướng vào trong một ngõ nhỏ quanh co vòng vèo. Giản Trì Hoài đi liên tục không dừng chân, cứ tìm từng nhà từng nhà như thế này, muốn tìm đến bao giờ? 

Nhưng anh không chút do dự, thời gian trôi qua rất nhanh, Chử Đồng trông thấy bóng dáng anh bị bao phủ bởi bóng đêm, cái bóng đổ dài đến bên chân cô, một người đàn ông mạnh mẽ như vậy, đến lúc này đây lại trở thành một người có dáng vẻ của người bình thường.

Chử Đồng không nỡ nhìn, nhưng trong lòng càng thêm hoảng sợ, cô sợ những chuyện phát sinh tiếp theo sẽ làm Giản Trì Hoài phát điên lên mất.

Bên trong con hẻm, đã có vài người tản bộ sau bữa cơm chiều, cũng có người đang đi dạo mát trở về. Giản Trì Hoài và Chử Đồng không ngừng len lỏi trong đó như con thoi, nhìn từng hình ảnh lần lượt xuất hiện trong di động, mỗi lần gần như đến đích lại chỉ có thể thất vọng chán nản.

Hai người đi vào sâu trong ngõ hẻm, đa phần đều là lầu hai tầng, cầu thang gỗ lộ thiên thô sơ. Chử Đồng nhận một cuộc điện thoại, là mẹ cô gọi đến, trong giọng nói ngập tràn lo lắng của Lý Tịnh Hương, gặng hỏi cô có tìm được người không. Chử Đồng đỡ lấy trán, giọng nói nghẹn ngào: "Mẹ, không nói nữa, chúng con đang tìm."

"Chắc chắn Trì Hoài sẽ rất lo lắng, con nói xem, chuyện này phải làm sao bây giờ? Sẽ không họa vô đơn chí đi chứ?"

Chử Đồng ngay cả sức lực nói nhiều hơn một câu cũng không có, cô ngắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn căn nhà trước mặt, trông thấy đang có người bước xuống lầu. Bởi vì ánh sáng mờ mờ, Chử Đồng nhìn không rõ khuôn mặt của đối phương, người nọ dường như uống say nên bước đi xiêu vẹo, cần phải bám chắc vào tay vịn mới có thể đứng vững. Nhìn thân hình nhất định là một cô gái, Chử Đồng nôn nóng tiến lên, đi đến cửa cầu thang nhìn, là Giản Lệ Đề!

"Lệ Đề!" 

Chử Đồng trèo lên cầu thang, đưa tay đỡ lấy cô ấy. Cách đó không xa, Giản Trì Hoài nghe được tiếng gọi, liền bước trở lại, cơ thể Giản Lệ Đề suy yếu, ôm lấy cánh tay Chử Đồng, cô mở miệng nói: "Đau, đau quá!"

"Đau, em đau ở đâu?" Chử Đồng gấp đến độ kiểm tra một loạt từ trên xuống dưới, Giản Trì Hoài đi tới trước mặt hai người, anh đỡ lấy Giản Lệ Đề. Cô vén tay áo lên, lộ ra một vệt máu đỏ tươi.

"Sao lại tay em lại bị như vậy được."

Chử Đồng nghĩ đến một nhát dao khi đoạn video kết thúc, cổ họng cũng không thể thốt lên lời nào.

Giản Trì Hoài đưa tay ôm chặt lấy em gái: "Sao em đến nơi này được?"

Giản Lệ Đề quay đầu lại, chỉ chỉ một cánh cửa đổ nát: "Khi em tỉnh lại, ở ngay trong căn phòng kia, xung quanh cũng không có một ai."

"Trên người, có chỗ nào khó chịu không?" Ngay sau đó, Giản Trì Hoài truy hỏi.

Giản Lệ Đề lắc đầu: "Chỉ là không còn chút sức lực nào."

"Không phải em nói đang ở quán trà sao, làm thế nào lại rời khỏi đó?"

Giản Lệ Đề mệt mỏi dựa vào Giản Trì Hoài, cô khẽ ấn ấn huyệt thái dương, người tuy rằng khó chịu, nhưng ý thức lại rất rõ ràng: "Em nhận được một cuộc điện thoại, nói là chị Tinh Tinh đánh người, còn đánh đến đối phương bị thương không nhẹ, em đi ra khỏi quán cà phê, có người dẫn em đến nơi này, còn nói là muốn đợi cảnh sát tới."

"Sau đó?"

Giản Lệ Đề cũng không thể nhớ rõ hết tất cả: "Em cũng không biết tại sao, sau khi đi lên cầu thang đẩy cửa đi vào trong... Chuyện sau đó em không có ấn tượng gì cả." 

Cô nhìn vẻ mặt lo lắng của hai người trước mặt, Giản Lệ Đề vội nhìn lại bản thân mình, xác định không có dấu vết gì của việc bị xâm hại, trong lòng lúc này mới bớt lo lắng đôi chút.

"Anh, trong suốt thời gian đó, em đều ở trong căn phòng này sao? Khi em tỉnh lại, bên trong cũng không có người." Giản Lệ Đề không nghĩ ra, lại sờ sờ tay của mình: "Còn có, tay của em bị sao vậy?"

Giản Trì Hoài cầm lấy tay cô kéo vào trong ngực, không để ý tới sắc mặt của cô: "Không sao rồi, mọi người còn nghĩ là sẽ không gặp được em, đúng lúc tìm được nơi này."

Giản Lệ Đề dựa vào ngực Giản Trì Hoài càng nghĩ càng thấy khó chịu: "Anh, rốt cuộc là ai gạt em đến nơi này, còn nữa, chị Tinh Tinh không sao chứ?"

Chử Đồng nghe vậy, càng lúc càng buồn bực đứng lên, Giản Trì Hoài xoa đầu Giản Lệ Đề, ánh mắt dừng tại nơi nào đó, nghiến răng nói ra từng chữ: "Không sao đâu, cô ấy rất tốt."

"Vậy là được rồi." Giọng nói Giản Lệ Đề cũng trở nên thoải mái, nhưng dù sao trong lòng cũng cảm thấy có gì đó bất thường, cô kéo kéo góc áo của Giản Trì Hoài: "Anh, em thực sự không có việc gì chứ?"

Bàn tay người đàn ông đang giữ vai cô càng dùng sức: "Không có việc gì đâu, sẽ không có chuyện gì cả."

Chữ Đồng đứng im một chỗ, không chen vào dù chỉ một câu, Giản Lệ Đề mờ mịt nhìn xung quanh: "Những người đó vì sao lại gạt em đến nơi này?"

"Đừng nghĩ nữa, trời tối rồi mà còn chưa về, ba mẹ chắc rất lo lắng, có chuyện gì về nhà hãy nói."

"Dạ, được."

Cơ thể cao lớn của Giản Trì Hoài che lấp mất tầm nhìn của Chử Đồng, trông thấy cô đứng bất động, người đàn ông nâng mi mắt lên nhìn cô. Chử Đồng nặng nề nhấc hai chân từ từ lùi xuống, Giản Trì Hoài ôm cả cơ thể Giản Lệ Đề bước xuống cầu thang, bước chân Giản Lệ Đề mông lung, trông thấy Chử Đồng ở bên trên, cô lo lắng nhìn về phía Giản Trì Hoài: "Anh, em không sao mà, anh nhìn xem mặt của anh kìa, trông cứ như ông cụ ấy."

Giản Trì Hoài nghe vậy khóe miệng đang cứng ngắc cũng giãn ra, Giản Lệ Đề trông thấy vậy, cười cười: "Tại sao trước đây em chưa từng biết, anh trai em cười rộ lên lại nham hiểm như thế này chứ?"

Giản Trì Hoài nhìn em gái, thương tiếc không thôi, cảm giác này, thật giống như lấy một thanh đao khoét vào tim anh, anh vỗ nhẹ bờ vai Giản Lệ Đề: "Anh nham hiểm chỗ nào nào?"

"Anh, phụ nữ ấy à, cần phải nói dối một chút, còn yêu thích sự dịu dàng..."

Giản Trì Hoài dẫn Giản Lệ Đề đến cạnh chiếc xe đang đậu tại giao lộ, anh mở cửa đỡ em gái lên xe. Chử Đồng đứng trên đường đang định đón xe, người đàn ông quay đầu lại nhìn cô: "Còn đứng đó làm gì?"

Cô đành phải đi về phía trước, Giản Trì Hoài ra hiệu cô ngồi ở phía sau, Chử Đồng vừa ngồi vào bên cạnh Giản Lệ Đề, chợt nghe Giản Lệ Đề nói: "Có phải cánh tay của em không ổn không? Đau quá."

Chử Đồng kéo tay cô, vén tay áo lên cao, Giản Lệ Đề thực sự không hiểu tại sao lại có vết thương này? 

"Chị dâu, mọi người cũng bị hù dọa sao?"

Chử Đồng không biết phải trả lời thế nào, chiếc xe từ từ khởi động, cô ngẩng đầu nhìn Giản Lệ Đề: "Lệ Đề, xin lỗi..."

"Sao lại nói như vậy?" Giản Lệ Đề thổi thổi vết thương của mình, đau đến ré lên một tiếng: "Em lại không xảy ra chuyện gì, em còn sợ chị trách em để chị Tinh Tinh đi ra ngoài, may mà chị ấy không có việc gì."

Chử Đồng mở to hai mắt, xuyên qua kính chiếu hậu Giản Trì Hoài nhìn hai người phía sau, ánh mắt anh lạnh lẽo, trong lòng muôn vàn phức tạp. 

Giản Lệ Đề không thể chấp nhận được chuyện này, bây giờ anh chỉ có thể xóa sạch đoạn video kia, tuy không thể giấu diếm chuyện của Giản Lệ Đề, nhưng ít nhất cũng không để cô tận mắt trông thấy.

Chiếc xe chậm rãi đi một mạch về phía trước, Giản Lệ Đề nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh, bây giờ là mấy giờ?"

"Để làm gì?" Giản Trì Hoài hỏi lại.

"Em muốn gặp chị Tinh Tinh." 

Suy cho cùng trong lòng Giản Lệ Đề cũng lo lắng, Chử Đồng ngồi bên cạnh đang định từ chối, chợt nghe thấy giọng nói của Giản Trì Hoài vang lên: "Có gì hay mà gặp."

"Anh, dù sao cũng không được nói như vậy, là em nợ chị ấy..."

Ánh mắt Giản Trì Hoài như xuyên thủng qua tấm kính màu trà nhìn ra bên ngoài, anh hết sức tránh né cái nhìn của Giản Lệ Đề. Một người điềm tĩnh như anh, nhưng cũng có lúc không thể bình tĩnh. Cổ họng anh khẽ di chuyển, giọng nói rất nhẹ, có thể thấy rằng cơ thể anh rất đau, đau nhức như ngày còn bé lúc chơi đùa bị người khác hung hăng dùng dây thun bắn vào mình.

"Lệ Đề, từ nay về sau em không nợ cô ấy cái gì cả."

Giản Lệ Đề đã bắt đầu có một cuộc sống hoàn toàn mới, giống như là một lần sống lại. Vậy mà bây giờ sóng gió liên tiếp kéo tới với cô, Giản Trì Hoài càng nhìn càng không đành lòng. 

Giản Lệ Đề nghe vậy, quay ra nhìn Chử Đồng một chút rồi hỏi: "Anh, sao anh có thể nói như vậy?"

"Em nghỉ ngơi đi, sẽ trở về nhà nhanh thôi."

Giản Lệ Đề hiểu Giản Trì Hoài, rõ ràng là rất biết ơn, nhưng lại làm trò trước mặt Chử Đồng.

"Mạng của em đúng là chị ấy cho, dù thế nào, đời này của em cũng nợ chị ấy, anh đừng nói những lời như vậy nữa."

Chử Đồng nắm tay Giản Lệ Đề, tâm tình đã sụp đổ hoàn toàn. Đoạn video kia đã thực sự khiến cho bọn họ chấn động quá sâu, quá nặng, nó phơi bày toàn bộ vết sẹo trên người Giản Lệ Đề. Một cô gái bé nhỏ như cô, hằng ngày được Giản Trì Hoài nâng niu trong tay như pha lê sợ rơi vỡ, một chút cũng không nỡ. Nhưng sinh mệnh cũng như đồ vật, chuyện nực cười là, có đôi khi anh càng bảo vệ giữ gìn, lại càng bị những kẻ khác rắp tâm phơi bày nó ra ánh sáng.

Chiếc xe quay trở về nhà họ Giản, Giản Lệ Đề xuống xe, trông thấy Chử Đồng đứng bên cạnh xe liền hỏi: "Chị dâu, muốn vào trong ngồi một chút không?"

Chử Đồng miễn cưỡng hạ khóe miệng: "Không được, chị còn phải trở về nói ẹ chị biết đã tìm được em rồi."

"Chắc là họ cũng rất lo lắng? Được rồi, để tài xế đưa chị về."

Giản Trì Hoài bước đến, Chử Đồng nhìn về phía anh, sau đó lắc đầu: "Chị tự đón xe về là được rồi, em mau vào đi thôi, còn có... nếu trong lòng cảm thấy khó chịu, cứ tìm chị, được không?"

Giản Lệ Đề như hiểu như không gật đầu. Giản Trì Hoài đưa tay ôm trọn bả vai Giản Lệ Đề, quản gia của nhà họ Giản vội vàng đi từ bên trong ra, khi trông thấy Giản Lệ Đề, vẻ lo lắng trên khuôn mặt già nua cuối cùng cũng giãn ra: "Ai da, cuối cùng cũng về rồi, thật tốt quá!"

Chử Đồng xoay người rời đi, Giản Trì Hoài liếc thấy bóng hình của cô, anh thản nhiên dặn dò quản gia: "Sắp xếp một chiếc xe đưa cô ấy về."

Quản gia không ngừng gật đầu: "Được được."

Giản Trì Hoài vỗ nhẹ vai Giản Lệ Đề, ra hiệu cho cô đi vào trong. Hai người vào đến phòng khách, Tưởng Linh Thục đang nức nở trên sô pha, lo lắng đến gần như phát điên, nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên, ngạc nhiên vui mừng cùng phức tạp đan xen, bà chỉ biết đứng lên, gọi tên con gái: "Lệ Đề."

Giản Lệ Đề muốn tiến lên lại bị Giản Trì Hoài giữ chặt bả vai không thể động đậy. Đôi mắt tràn đầy hàm ý sâu xa của người đàn ông nhìn về phía Tưởng Linh Thục. 

Đến khi Giản Lệ Đề nhìn anh, thần sắc anh đã khôi phục lại như cũ, Giản Trì Hoài chặn lại nghi vấn trong ánh mắt cô, nói với cô cũng như là nói với Tưởng Linh Thục: "Để Lệ Đề lên lầu nghỉ ngơi đi, có lẽ cũng đói bụng rồi, dặn dò nhà bếp chuẩn bị cơm tối mang lên lầu."

"Được, được." Tưởng Linh Thục lặp đi lặp lại câu này, Giản Trì Hoài dẫn Giản Lệ Đề lên lầu.

Tưởng Linh Thục gọi người giúp việc, để chuẩn bị nhiều món ăn một chút. Giản Thiên Thừa ngồi trên sô pha từ đầu đến cuối cũng không nói câu nào. Tưởng Linh Thục đi đến bên cạnh ông: "Ông sao vậy, nhìn con gái mình bình an vô sự trở về, đây không phải chuyện tốt hay sao."

"Bất luận Lệ Đề xảy ra chuyện gì, người ra mặt luôn luôn là Trì Hoài, từ nhỏ cũng luôn như vậy, chẳng lẽ bà không thương đứa con này sao?"

"Tôi làm sao có thể không đau lòng?" Tưởng Linh Thục nghĩ đến một đống chuyện tiếp theo, cảm thấy nặng nề: "Đối với chúng ta, bây giờ, không phải là chỉ có thể dựa vào đứa con trai này sao?"

Mặc dù với tư cách là một người mẹ nhưng bà có thói quen gặp phải chuyện gì đều trốn ở phía sau Giản Trì Hoài, vì người đàn ông mạnh mẽ này đủ khả năng che mưa chắn gió thay bà, thay nhà họ Giản.

Giản Lệ Đề trở lại phòng ngủ, lúc này mới nhớ tới bản thân mình không mang theo thứ gì bên người.

"Có phải em bị cướp không, nên bị bắt vào trong căn phòng đó."

"Cướp thì cướp được gì, em cũng không có nhiều tiền, để hôm nào anh mua cho em một cái điện thoại di động."

"Được rồi." Giản Lệ Đề giơ cánh tay phe phẩy trước mũi: "Bốc mùi rồi, em đi tắm đây."

Giản Trì Hoài thờ ơ gật đầu, sau khi Giản Lệ Đề bước vào phòng tắm, anh đi tới trước bàn trang điểm của cô, trên bàn có một bản ghi chép và chiếc máy tính đang mở.

Giản Lệ Đề lười nhác không muốn chờ máy tính khởi động cho nên bình thường nếu có thể không tắt máy thì sẽ không tắt. Ngón tay thon dài của người đàn ông đặt trên bàn phím khẽ lướt, lập tức màn hình tối lại, chỉ bằng bản lĩnh của Giản Lệ Đề, cũng đừng hòng khởi động lại chiếc máy tính này.

Tài xế của nhà họ Giản đưa Chử Đồng trở về, vừa mở cửa đi vào trong, Chử Cát Bằng đang ở trong, nghe thấy tiếng mở cửa, hai vợ chồng liền đứng dậy: "Đồng Đồng, tìm thấy rồi sao?"

Cô đờ đẫn gật đầu, rõ ràng vẻ mặt Lý Tịnh Hương buông lỏng: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, ôi trái tim của tôi..."

"Chị đâu?"

"Chị con ngủ rồi."

Chử Đồng cũng không nói thêm gì với mọi người, bước nhanh tới phòng Chử Nguyệt Tinh. Cửa không khóa, chỉ cần đẩy ra là có thể đi vào. Chử Đồng mở đèn lên, Chử Nguyệt Tinh hẳn là đang ngủ, cô ngồi ở mép giường, trông thấy chị mình khẽ cau mày xuống, Chử Đồng đưa tay đẩy đẩy vai Chử Nguyệt Tinh: "Chị."

Chử Nguyệt Tinh vẫn chưa ngủ sâu, cô mở mắt ra, thấy rõ người bên cạnh mình: "Đồng Đồng, em về rồi."

"Ừm."

"Tìm được người chưa?"

"Tìm được rồi."

Chử Nguyệt Tinh ngồi dậy, nét mặt vui mừng: "Thực như vậy thì tốt quá."

"Không tốt chút nào." Chử Đồng nhìn chằm chằm người trước mặt: "Chị, Lệ Đề bị người khác nói chuyện em ấy từng ghép thận trong một video, e rằng bây giờ mọi người đều biết chuyện này."

"Hả?" Chử Nguyệt Tinh kinh hô: "Sao lại có thể như vậy?"

"Em cũng muốn hỏi vì sao?" Giọng nói của Chử Đồng lạnh nhạt: "Khi bọn em tìm được em ấy, em ấy đang ở đường Vạn Tùng, những người đó tìm một căn phòng sau đó lừa em ấy đến."

Nghe xong Chử Nguyệt Tinh kinh ngạc mãi không thôi, sau đó ngẩng đầu nhìn Chử Đồng: "Em đang nghi ngờ chị sao?"

"Chị, vì sao không đi đường Vạn Tùng, còn có trên đường có gọi điện cho ai không?"

Chử Nguyệt Tinh lắc đầu, vẻ mặt trở nên kích động: "Không có! Chị đi đường Vạn Tùng, muốn chạy cho nhanh qua khỏi chỗ đó, còn có thể gọi cho ai? Có ai biết chị còn sống chứ? Có ai chịu nói chuyện với người điên?"

Chử Đồng bị hỏi vặn lại á khẩu không trả lời được, trông thấy Chử Nguyệt Tinh như vậy, Lý Tịnh Hương đang đứng ở cửa vội vàng đi vào.

"Các con đừng cãi nữa, cái gì mà nói qua một lần chuyện thay thận, có đúng con nhóc đó đã xảy ra chuyện hay không?"

Chử Đồng nghiêng người, viền mắt ửng đỏ. Chử Nguyệt Tinh nhíu chặt mày, cô mở to hai mắt vô tội nhìn về phía Lý Tịnh Hương: "Mẹ, con thực sự không biết, con muốn đi đường Vạn Tùng, con cũng không muốn em ấy đi theo, là do em ấy khăng khăng đòi theo con."

"Tinh Tinh à, con nghĩ kỹ lại xem, có bị ai theo dõi hay không?"

"Không có!"

Chử Đồng đứng dậy đi ra ngoài, cứ từng việc một thi nhau xảy ra, khi cô còn chưa kịp chuẩn bị thì đã đổ ập xuống, cô thực sự chịu không nổi gánh nặng này, gần như muốn ngã gục. 

Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông cửa liên tục vang lên, Chử Đồng cố nén thân thể mệt mỏi rã rời bò dậy. Cô đi qua phòng khách, ba mẹ cũng không ở nhà, Chử Đồng đưa tay mở cửa, trông thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng bên ngoài.

"Anh là...?"

"Chào cô, tôi là Cố Thanh Hồi."

"Ờ..." Vẻ mặt Chử Đồng chợt bừng tỉnh, trước kia cô từng nghe Lý Tịnh Hương nhắc qua cái tên này.

"Anh tới tìm chị tôi à?"

"Ừm, trước đây Giản tiên sinh cũng từng dặn dò qua, muốn tôi tiếp tục trị liệu cho cô Chử."

"Vất vả cho anh rồi, mau vào đi."

Chử Đồng tránh người sang một bên, đúng lúc Chử Nguyệt Tinh đi ra từ phòng ngủ sau khi rửa mặt, trông thấy bóng dáng Cố Thanh Hồi, cô yên lặng.

Chử Nguyệt Tinh còn đang tức giận vì chuyện tối hôm qua, khi trông thấy Chử Đồng, một tiếng cũng không muốn nói.

"Bác sĩ Cố, anh đến rồi."

Cố Thanh Hồi quay nhìn Chử Đồng một chút, Chử Nguyệt Tinh mở cửa phòng chờ Cố Thanh Hồi đi vào, sau đó đóng cửa lại. Người đàn ông nhìn căn phòng: "Sau này, chúng ta tiến hành trị liệu ngay trong phòng khách, để cô một mình trong phòng như vậy, người nhà cũng sẽ không yên tâm."

"Tôi không có người nhà." Vẻ mặt Chử Nguyệt Tinh u ám, tuy đang sống trong một công phòng (nhà thuộc diện nhà nước), nhưng gian phòng này rất lớn, chiếc sô pha bên cửa sổ, cô đi đến ngồi xuống, đem một cái gối ôm vào trong ngực, vẻ mặt cô đơn cùng yên lặng.

Cố Thanh Hồi ngồi đối diện cô: "Vì sao? Trở về bên cạnh cha mẹ không tốt sao?"

Chử Đồng khẽ bước tới rồi dừng lại ở cửa. Suy nghĩ của Chử Nguyệt Tinh, bác sĩ có thể hiểu được. Chử Nguyệt Tinh ôm chặt cái gối kia, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Hồi: "Không tốt."

Chử Đồng ngẩn ra, trái tim tựa như bị ai gõ xuống một cái.

"Vì sao?" Cố Thanh Hồi thắc mắc hỏi cô.

"Vì mọi người đều xem tôi như người điên, không tính toán so đo với người điên."

Cố Thanh Hồi lắc đầu: "Không được nghĩ như vậy, gặp phải chuyện gì rồi sao?"

"Ừm." Trong lòng Chử Nguyệt Tinh khó chịu kinh khủng: "Có một cô gái nhỏ rất tốt, hình như đã xảy ra chuyện, nhưng là trong lúc cô ấy đi theo tôi thì mất tích, tôi biết, họ sẽ nghĩ là tôi cố tình, nhưng tôi không có." 

Lời nói của Chử Nguyệt Tinh bất lực: "Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, nếu bản thân tôi muốn nhiều chuyện như vậy, lại còn muốn đối phó với người khác, chẳng khác nào buộc thân mình lại sao?"

Nửa người trên của Cố Thanh Hồi hơi cúi xuống, tầm mắt ngang hàng với Chử Nguyệt Tinh, người đàn ông đeo một cái mắt kính gọng vàng, hai mắt cơ trí lộ ra sự thâm thúy, gương mặt rất điển trai, cực kỳ nhẫn nại đối với Chử Nguyệt Tinh: "Đừng nghĩ như vậy, bản năng của con người đều như vậy."

"Nhưng tôi không có."

"Tôi biết." Cố Thanh Hồi nhìn khuôn mặt của cô: "Cô cùng cô ấy ra ngoài, chỉ là không cùng nhau trở về."

"Ừm." Chử Nguyệt Tinh thích cách giải thích này.

Nhưng Cố Thanh Hồi lại gắt gao nói tiếp: "Nếu đã không cùng nhau trở về, trước đó cô có nói cho người khác không?"

Chử Nguyệt Tinh lắc đầu: "Tôi cho rằng, cô ấy đã về nhà rồi."

Tiếp theo, đến lượt Cố Thanh Hồi lắc đầu: "Cô ấy ra ngoài với cô, đương nhiên vì lo lắng, cô còn không trở lại, cô ấy sẽ rời đi sao?"

Đạo lý đơn giản như vậy, dường như là chất vấn, ngược lại Chử Nguyệt Tinh nghe không vào, nhưng Cố Thanh Hồi tựa như một dòng suối, trong veo đến mức khiến người khác say mê không kiềm được mà sa vào, Chử Nguyệt Tinh tinh tế nhớ lại: "Tôi có thể hiểu được."

"Bây giờ, đã tìm thấy cô ấy chưa?"

"Rồi." Chử Nguyệt Tinh khẽ đáp: "Nhưng tôi không biết chuyện gì cả, tôi trông thấy vẻ mặt của em gái..."

"Nếu đã không thế xác định, vậy thì tốt rồi hỏi rõ ràng một chút, ở trong lòng cô, cô cũng không thể quên được. Tôi cũng đã sớm nói với cô, lòng của mỗi chúng ta chỉ lớn bằng này thôi, không thể chất chứa mọi chuyện trong đó được, nếu như thật sự xảy ra chuyện, cô phải có trách nhiệm, nên nói lời xin lỗi, có đúng không?"

Cả người Chử Nguyệt Tinh an tĩnh lại, đôi mắt Cố Thanh Hồi dán chặt trên khuôn mặt cô, cô đang đấu tranh tư tưởng. Người đàn ông đứng lên, đi ra phía sau Chử Nguyệt Tinh, hai tay rơi xuống đầu cô, nhẹ nhàng xoa nắn: "Nguyệt Tinh, theo như lời cô nói, cô không bị điên, khi gặp phải những chuyện kia, cũng không thể đòi hỏi người khác đối xử với cô như một người điên, khoan dung và chịu đựng cô. Cô lúc này lại chùn chân, vậy chỉ có thể lấy lý do mình bị điên làm lá chắn."

"Tôi, tôi thực sự không điên, tôi không phải người điên."

Chử Đồng đứng ở cửa, từng chữ từng chữ đều nghe rất rõ ràng, từ trên cao Cố Thanh Hồi nhìn chằm chằm xuống khuôn mặt Chử Nguyệt Tinh, tỉ mỉ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt cô: "Vậy cô nói cho tôi biết, khoảng thời gian cô cùng cô gái kia đi ra ngoài, cô có nghĩ đến, muốn con người này từ nay về sau biến mất đi hay không?"

Vẻ mặt Chử Nguyệt Tinh khẽ bàng hoàng, biểu tình đấu tranh trong mắt càng thêm rõ rệt, ngay cả người đứng ngoài như Chử Đồng cũng cảm thấy khẩn trương hồi hộp.

Chử Nguyệt Tinh nhíu chặt mày, Cố Thanh Hồi không cho cô cơ hội phản kháng: "Có hay không? Chỉ là một ý nghĩ mà thôi, cứ nói ra, không cần sợ."

Chử Đồng lùi về phía sau một bước, nghe một tiếng nói vọng ra: "Có."

Danh sách chương: