Chương 57: [b] Chử Đồng, chồng con là một kẻ nghèo kiếp xác

Giản Lệ Đề đã cười tới đứt hơi rồi. Ông nội chỉ ngón tay vào Giản Trì Hoài: "Lên đi, lên đi!"

Bà nội nhìn hai người họ: "Như vậy là bắt nạt người khác."

"Bà nội, nào nào, uống cốc nước hoa quả đi ạ." Giản Lệ Đề đưa cốc nước cho bà nội, rồi tự rót ình một cốc. Chử Đồng thấy anh mấy lần không thành công, cũng sắp phì cười tới nơi. Cô đi tới dưới gốc cây, dùng tay sờ thử, sau đó nhảy vọt lên. Hai chân hai tay kẹp chặt thân cây. Sau khi bám chắc, người mới từ từ nhích dần lên.

Giản Lệ Đề suýt nữa thì phun nước hoa quả trong miệng ra ngoài. Giản Trì Hoài ngẩng đầu, thấy cô đã leo lên được quá nửa. Ông nội lau mồ hôi: "Không ngờ còn có tuyệt chiêu này."

Tới ngọn cây, Chử Đồng treo người lên cành cây, ngồi vững. Giản Trì Hoài từng thấy bản lĩnh leo trèo của cô, nhưng không ngờ ngay cả tuyệt chiêu dùng cho thợ điện cô cũng biết. Sau khi Chử Đồng ngồi vững, bèn hét xuống dưới: "Đưa kéo cho em!"

Giản Trì Hoài còn đang đứng ngây ra bất động phía dưới, Chử Đồng lúc lắc hai chân: "Đưa cho em nào!"

Bà nội phản ứng lại đầu tiên, vẫy vẫy hai tay: "Đồng Đồng, mau xuống đi, nguy hiểm lắm. Ông nội đùa với Trì Hoài thôi."

Sắc mặt Giản Lệ Đề cũng sốt sắng, sau khi đứng dậy bèn giậm chân mấy cái: "Chị đừng có ngã xuống đấy, nhanh, nhanh..."

"Con không sao, độ cao này không làm khó được con đâu." Chử Đồng vẫy tay về phía Giản Trì Hoài: "Kéo đâu?"

"Xuống đây!" Giản Trì Hoài nhìn đến choáng váng, đây nào phải chuyện đùa. "Trong vườn có người làm chuyên nghiệp, không cần tới em. Họ chỉ muốn nhìn thấy anh mất mặt thôi."

Đương nhiên là Chử Đồng hiểu, cô giẫm vào cành cây, đứng lên: "Dù sao thì em cũng leo lên đây rồi, cứ cắt mấy nhát rồi xuống. Anh yên tâm, độ cao này có là gì."

Giản Trì Hoài thấy vậy bèn đưa chiếc kéo bên chân cho cô. Chử Đồng không biết phải cắt những cái nào, anh liền đứng dưới chỉ huy, bao gồm cách cắt tỉa, độ dài cắt tỉa. Bà nội nheo mắt, cười tươi rói: "Lúc chúng ta còn trẻ, hình như cũng vậy đấy."

Ông nội hừ một tiếng: "Chúng ta có tình yêu, chúng nó thì là cái gì? Giả vờ tình cảm!"

"Tình yêu và tình cảm không phải cùng một ý sao?" Bà nội trừng mắt: "Từ lâu tôi đã bảo ông không có văn hóa mà, ông còn chưa tự ý thức được bản thân mình đáng sợ dường nào."

Cắt tỉa xong cành lá, Giản Trì Hoài đứng dưới dang hai tay, Chử Đồng nhảy tót một cái, được anh nhẹ nhàng đón lấy. Gương mặt cô đầm đìa mồ hôi, tóc còn dính trên mặt: "Ai bảo em thích khoe tài."

Chử Đồng lau mồ hôi, mím môi cười: "Cũng chẳng biết ai thích khoe tài, leo không được còn đòi leo."

Nói xong cô cứ thế đi vượt qua anh. Ông bà nội đang gọi cô tới, ông nội bảo cô uống cốc nước hoa quả lạnh để tỉnh táo lại: "Không ngờ con còn leo được cây, như con khỉ con vậy."

Giản Trì Hoài đi tới, cầm một cốc khác lên định uống. Ông nội ngẩng đầu cười: "Con thì không được, lề mà lề mề còn lên không nổi."

Giản Trì Hoài đáp lại: "Dĩ nhiên không thể so sánh con người với những loài động vật linh trưởng."

Chử Đồng bất mãn đánh mắt về phía anh. Lúc này, bà nội chêm vào một câu: "Sau này không được nhảy lên nhảy xuống như thế nữa, lỡ như có em bé thì sao?"

"..."

Trên đường về nhà, Chử Đồng mệt mỏi vô cùng. Hôm nay vui chơi đã đời, cô ngả chiếc ghế lái phụ xuống, nằm nửa người lên. Giản Trì Hoài tập trung lái xe, cô giơ tay ra, hướng về phía bả vai người đàn ông.

"Sao vậy?" Anh bỏ một tay ra, phủ lên mu bàn tay cô.

Chử Đồng cảm thấy có những chuyện chắc chắn không thể hỏi nhưng cô đè nén trong lòng rất khó chịu: "Hôm qua em xem một bộ phim, xem xong bứt rứt lắm."

"Phim gì vậy?"

Chử Đồng cảm thấy bản thân mình cũng tài lắm, có thể bịa ra một lời nói dối như vậy: "Nam chính và nữ phụ rất thương yêu nhau, nhưng về sau nữ phụ qua đời, nam chính đau đớn tột cùng. Vừa hay nữ phụ có một cô em gái sinh đôi, giống nữ phụ y như đúc, về sau nam nữ chính tự nhiên ở bên nhau. Nhưng trong lòng nam chính luôn có hình bóng người chị kia, coi cô em gái là thế thân. Em gái phát hiện ra mình không thể làm tan chảy trái tim anh ta, cô ấy đã..."

"Vớ vẩn!" Giản Trì Hoài ngắt lời cô không chút nể tình: "Loại phim não tàn gì vậy? Phim Hàn Quốc à?"

"Ợ, kịch bản tuyệt lắm mà, rất tốn nước mắt có biết không?"

"Tốn chỗ nào? Nam chính ngu ngốc, nữ chính ngớ ngẩn, chắc cũng chỉ có cô nữ phụ đã chết là bình thường một chút. Nhưng mà cũng vô ích, xuất hiện chắc cũng chỉ được mấy phút thôi."

Chử Đồng bị nói đến đờ đẫn: "Nhưng kiểu tình tiết thế thân này vốn dĩ rất hot."

"Tầm thường." Giản Trì Hoài nói một câu. Anh tiếp tục lái xe, gương mặt tươi cười: "Mấy tình tiết kiểu này, cô em gái trong phim cũng ngu ngốc quá đi, từ nhỏ não bộ đã phát triển không đầy đủ phải không?"

Chử Đồng hít sâu một hơi, dẫu sao vai nữ chính được tưởng tượng ra cũng là cô, được không? Nói chuyện có thể tích đức chút không? "Ngu ngốc chỗ nào, đáng thương lắm đấy. Rõ ràng là yêu nam chính vậy mà không có được trái tim người ấy."

"Sau này đừng có xem mấy loại phim kiểu ấy, kéo tụt trí tuệ xuống." Giản Trì Hoài thẳng thừng đưa ra một đánh giá như vậy.

Cho dù lòng vòng xa xôi vẫn là Chử Đồng bị mắng nhưng trong lòng lại thoải mái hơn rất nhiều. Giản Trì Hoài một tay giữ chắc vô lăng, đôi mắt hẹp dài nhìn dáng vẻ của Chử Đồng qua gương chiếu hậu. Tùy tiện bịa một câu chuyện ra để thử anh, thì ra cô đang nghi ngờ anh và chị gái mình trước đây từng yêu nhau.

Có những chuyện, Chử Đồng sẽ không vô duyên vô cớ động tới, tìm hiểu cặn kẽ. Khả năng duy nhất chính là cô bị ai đó khiêu khích.

Giản Trì Hoài lái xe, bất thình lình nói: "Em đừng có nghi ngờ anh và chị gái em, anh và cô ấy chưa hề có chuyện gì cả."

Anh đột ngột nói vậy khiến Chử Đồng trở tay không kịp: "Làm sao anh biết?" Cô sờ hai tay lên mặt, cô thể hiện ra lộ liễu vậy sao? Cô ngồi nghiêm chỉnh lại, bờ môi Giản Trì Hoài dãn ra trong ánh mắt kinh ngạc của cô: "Từ nhỏ tới giờ chưa ai nói cho em biết sao? Khi một người mang một câu chuyện ra bàn luận với em thì thường nhân vật chính trong câu chuyện đó chính là họ."

Chuyện này cứ thế bị vạch trần. Chử Đồng không ngồi yên được nữa: "Em muốn hỏi thẳng đó chứ nhưng em không hỏi được."

"Ồ, còn có lúc em rụt rè e sợ giấu tâm sự vào lòng à?"

Chử Đồng nghiêng người, không hiểu sao cõi lòng càng lúc càng nhẹ nhõm: "Không nói em mấy câu, anh không thoải mái à!"

"Chị em qua đời tới tận bây giờ rồi, sao bỗng nhiên em lại có cái suy nghĩ này?" Giản Trì Hoài đánh giá cô từ trên xuống dưới, dường như cảm thấy cô hơi ngốc nghếch.

"Trước đây hoàn toàn không nghĩ tới, em và chị gái trông cũng không giống nhỉ?"

"Đúng vậy, chị em xinh hơn em nhiều, chắc là cũng thông minh hơn."

Tai Chử Đồng rất nhạy: "Chẳng phải anh nói chưa từng gặp sao?"

"Chẳng phải trên bia mộ có di ảnh sao?"

Chử Đồng uể oải nằm rạp xuống ghế. Giản Trì Hoài cho xe dừng lại. Anh tháo dây an toàn, đổ người về phía Chử Đồng: "Sau này bất luận gặp phải chuyện gì cũng nên như vậy, nghi ngờ lẫn nhau chẳng bằng nói thẳng mọi chuyện, biết không?"

Đây cũng là cách sống mà Chử Đồng ủng hộ, huống hồ bụng dạ cô vốn không ranh ma như Gian Trì Hoài, đấu không lại anh. Cô bất giác gật đầu: "Được."

"Bây giờ không nghĩ lung tung nữa chứ?"

Chử Đồng mỉm cười lắc đầu: "Cố gắng không."

Giản Trì Hoài khẽ cười theo: "Em nên nói là tuyệt đối không."

Trở về Bán Đảo Hào Môn, không ngờ Lý Tịnh Hương đã tới. Chử Đồng và Giản Trì Hoài cùng vào trong phòng khách. Lý Tịnh Hương đứng trước sofa, trên mặt bàn có để mấy loại hoa quả. Chử Đồng vội vàng đón trước: "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

"Mẹ đi xe buýt tới, người làm nói các con ra ngoài từ sáng rồi."

"Vâng." Chử Đồng khoác tay Lý Tịnh Hương: "Bọn con ra thăm mộ chị."

Lý Tịnh Hương kinh ngạc, nhìn Giản Trì Hoài với ánh mắt lo sợ. Nét mặt người đàn ông không có gì thay đổi. Anh tiến lên vài bước: "Mẹ, lần sau mẹ tới thì cứ gọi điện kêu tài xế qua đón là được."

"Không không, không cần đâu, mẹ qua đây tiện mà." Bà liếc nhìn Giản Trì Hoài, sau đó cúi đầu kéo tay Chử Đồng lại: "Đồng Đồng, lần sau có ra mộ thì đi cùng mẹ."

"Oh." Chử Đồng khẽ đáp, không suy nghĩ gì nhiều: "Mẹ ra ngoài rồi, bố đang trông cửa hàng ạ?"

"Ừ." Lý Tịnh Hương đến đây vẫn có phần mất tự nhiên. Sau khi con gái khoác tay, bà mới ngồi xuống ghế: "Đồng Đồng, nhà có mời khách. Bố con bảo mẹ hỏi hai đứa có rảnh qua đó không?"

"Mời khách gì ạ?"

"Tiệc tân gia thôi, mua nhà mới tới giờ vẫn chưa tổ chức, thấy cậu con vừa mua đã làm rồi, bố con liền chọn ngày để mọi người được rộn ràng, vui vẻ."

"À." Chử Đồng khẽ gật đầu: "Chuyện này phải tổ chức thôi, khi nào ạ?"

"Chủ Nhật này."

Lý Tịnh Hương nói chuyện vẫn cứ nhàn nhạt. Trước đây đòi tiền, lúc nào bà cũng bị Chử Cát Bằng đẩy lên trước. Giản Trì Hoài nhìn xuống: "Mẹ, tiền tổ chức tiệc tùng con sẽ bỏ ra, sau khi sắp xếp nhà hàng, con sẽ thông báo lại cho bố mẹ."

Chử Đồng nghe xong, đang định nói không cần thì Lý Tịnh Hương đã lên tiếng: "Bố mẹ dựng lều bạt tổ chức ngay dưới nhà mình thôi, đã mời đầu bếp thân thiết, chỉ có mấy bàn bà con thân thích, cũng không cần nhiều tiền, mẹ và bố con có đủ."

Nét mặt Chử Đồng rõ ràng vừa dãn ra. Lý Tịnh Hương nhìn con rể: "Trì Hoài à, hôm đó con rảnh không?"

Chử Đồng cũng ngước lên nhìn anh. Thật ra trong lòng họ đều hiểu rõ, đây tuyệt đối không đơn giản chỉ là vấn đề rảnh hay không rảnh. Chử Đồng và Giản Trì Hoài kết hôn, đa phần không mời bà con họ hàng nhà họ Chử. Một khi anh chịu gật đầu xuất hiện tức là thừa nhận chuyện hôn nhân này trước mặt đông đảo mọi người.

Sắc mặt Giản Trì Hoài trở nên khó hiểu: "Có lẽ Chủ Nhật con có việc."

Biểu cảm của Chử Đồng cũng trở nên ảm đạm. Cô vỗ vỗ mu bàn tay Lý Tịnh Hương, cố làm ra vẻ nhẹ nhàng: "Không sao đâu mẹ. Con nhất định sẽ tới. Thứ bảy con qua giúp mẹ chuẩn bị."

"Được, được."

Giản Trì Hoài đứng dậy: "Em nói chuyện với mẹ đi, anh lên tắm rửa. Lát nữa bảo nhà bếp chuẩn bị thêm mấy món, chúng ta cùng ăn tối."

"Vâng." Chử Đồng đáp.

Sau khi Giản Trì Hoài lên nhà, Lý Tịnh Hương nhìn con gái: "Đừng khó chịu, từ từ con ạ."

"Con đâu có khó chịu."

Lý Tịnh Hương thương cô, buông tay Chử Đồng ra định đi rửa hoa quả, Chử Đồng bèn kéo bà xuống ngồi bên cạnh: "Mẹ, mẹ đừng tất bật nữa, con không ăn đâu."

"Đồng Đồng à, mẹ biết con rất ấm ức. Nhưng vì hôm đó Giản Trì Hoài tới nhà đón con, con phải ráng chịu."

Nguyện vọng của họ chỉ đơn giản như vậy. Một cuộc hôn nhân không bình đẳng muốn kéo gần khoảng cách hình như cũng chỉ có thể đợi con người cao cao tại thượng đó từ từ cúi xuống mà thôi.

Chủ Nhật, Chử Đồng ngồi trong phòng, đặt những túi quà đã được gói đẹp đẽ vào trong thùng giấy rồi ôm xuống nhà. Lều bạt được dựng trên mảnh đất trống của tiểu khu. Bà con họ hàng chen chúc nhau trong nhà nên kéo cả ra đó ngồi uống trà trò chuyện. Chử Đồng đặt chiếc hộp xuống đất. Một người phụ nữ đứng tuổi ở bàn bên cạnh lớn tiếng bắt chuyện với cô: "Chử Đồng à, lâu lắm không gặp con, đã xinh đẹp như vậy rồi."

Chử Đồng tươi cười cũng chào hỏi lại: "Mợ họ!"

"Chồng con đâu? Không tới à?"

Chử Đồng đáp qua loa: "Vâng, hôm nay anh ấy có việc bận không tới được."

Người mợ họ này thường ngày không thân thiết với nhà họ Chử lắm. Bà ta ghé sát lại chút nữa: "Chủ Nhật mà còn có việc gì? Chồng con làm nghề gì?"

"Giáo sư đại học ạ."

"Nghe khá đấy, nhưng chắc lương lậu chẳng là bao? Nghe nói hai đứa kết hôn rồi mà tiệc rượu cũng chẳng tổ chức. Thần thần bí bí như vậy làm gì chứ? Hôm nay mợ còn nói với bố mẹ con đấy, tiết kiệm mấy đồng có để làm gì đâu."

Chử Đồng nhét từng chiếc lì xì đỏ đã được phong kín vào trong túi quà: "Mợ họ, bọn con vừa kết hôn vừa đi tuần trăng mật, trò ấy bây giờ mốt lắm."

"Con ngốc à. Mấy năm nay các giảng viên đại học thì kiếm được mấy đồng. Em gái con gần đây mới yêu mấy anh bạn trai, làm kinh doanh..."

"Tốt quá!" Chử Đồng hùa theo, học theo khẩu khí của người mợ: "Thời buổi này chỉ có làm ăn kinh doanh mới phát tài được."

"Dĩ nhiên rồi!"

Lý Tịnh Hương từ ngoài cửa đi vào, nét mặt rạng rỡ, lập tức kéo tay Chử Đồng: "Trì Hoài tới rồi."

"Chẳng phải anh ấy nói không rảnh sao?"

Trong lúc nói chuyện, Giản Trì Hoài đã đi tới cửa, Chử Đồng bỏ những thứ trong tay xuống, bước lên đón: "Ở đây không dễ tìm chỗ đậu xe, anh để ở đâu rồi?"

Giản Trì Hoài chỉ tay về một chỗ gần đó: "Vào chỗ đỗ xe của nhà nào ấy, cứ đỗ đó tính sau."

Người mợ họ thấy vậy, nhanh chóng ngó đầu ra ngoài, nhìn thấy một chiếc Peugeot màu xám bạc. Chử Đồng còn tưởng mình nhìn nhầm: "Anh kiếm đâu ra chiếc xe này vậy?"

"Mượn của trưởng phòng giáo vụ."

Chử Đồng cũng đến ngất xỉu. Cô đè thấp giọng xuống: "Có phải trong gara hết xe đâu."

"Em nói cũng đúng, trên đường đến đây anh lái không quen, suýt nữa thì đâm vào dải phân cách xanh."

Người mợ họ ngồi về chỗ cũ, đánh giá Giản Trì Hoài từ trên xuống dưới. Anh cực kỳ kén chọn trong việc ăn mặc, thế nên dù có cố đổi xe khác, quần áo vẫn là những thương hiệu ấy. Anh đứng đó, khôi ngô tuấn tú, cao không với tới. Mợ họ nhấp ngụm trà: "Đồng Đồng à, có lúc ăn mặc bình bình là được rồi, nếu không cả người toàn hàng nhái người ta cười cho thối mũi."

Con gái bà ta dẫu sao cũng vừa có một anh bạn trai làm sếp, mấy cuốn tạp chí thường ngày bà ta cũng lật xem không ít. Một người đàn ông lái chiếc xe giá mười mấy vạn lại mặc chiếc áo sơ mi đến mấy vạn, nói ra có người nào tin?

Giản Trì Hoài xoa xoa mũi. Chử Đồng cũng bắt chước anh. Lý Tịnh Hương đứng qua một bên, cũng chẳng biết nói sao cho phải.

"Tịnh Hương, thằng con rể này của chị quả là điển trai. Đồng Đồng bảo là giáo sư đại học phải không? Tốt lắm, tốt lắm, sống qua ngày cũng không tồi."

Lý Tịnh Hương mỉm cười gật đầu. Trong lều toàn là họ hàng nhà họ Giản, rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy Giản Trì Hoài, không ít người đi tới chào hỏi. Đối với một người cùng thu nhập hoặc thu nhập có phần nhỉnh hơn, ai cũng tỏ ra thân thiện. Chử Đồng cũng coi như hiểu ra vì sao Giản Trì Hoài lại đổi xe tới đây.

Đây không phải lúc hứng khởi nhất thời mà sau khi tiệc tan, có người luồn cúi nói: "Nhìn xem, Đồng Đồng tìm được một cậu chủ, từ lúc cưới tới giờ mới lộ mặt, bên trong chắc chắn có chuyện gì!"

Anh và cô bây giờ trong mắt họ là người cùng một tầng lớp, môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc.

Lúc ăn cơm trưa, Chử Đồng và Giản Trì Hoài ngồi cạnh nhau, mợ họ quyết ngồi cùng bàn với họ. Giản Trì Hoài lúc ăn không thích nói chuyện nhưng mợ họ cứ hỏi Đông hỏi Tây, không ít câu đã bị Chử Đồng chặn lại, nhưng bà ta thực sự rất lắm lời: "Đồng Đồng, chồng con dạy môn gì vậy?"

"Anh ấy dạy mấy môn liền cơ."

"Vậy khi nào em gái con lấy chồng sinh con, sau này làm giáo viên tại nhà ợ nhé?"

Suy nghĩ này cũng xa xôi quá đấy? "Vâng, cứ sinh đi rồi tính ạ." Chử Đồng chỉ còn cách trả lời.

"Con yên tâm đi, đãi ngộ sẽ không kém đâu."

Gân xanh nơi thái dương của Giản Trì Hoài giật lên giật xuống. Hôm đó anh nói anh không rảnh tới, thật sự là vì không muốn tới. Mấy người bà con kiểu như mợ họ cũng đã nằm trong dự tính của Giản Trì Hoài. Những mối quan hệ họ tiếp xúc từ nhỏ tới lớn hoàn toàn khác nhau. Phía nhà họ Giản tuy rằng cũng sẽ vây lấy hỏi nọ hỏi kia nhưng nói chuyện luôn biết chừng biết mực, khiến người ta dễ chịu.

Chử Cát Bằng từ xa đi tới phát thuốc lá cho từng bàn, mỗi bàn sáu bao, buộc thành một cuộn, có loại thuốc lá Trung Hoa ngon nhất rồi theo thứ tự giảm dần là thuốc lá Vân và Nam Kinh giá 20 đồng.

Bàn họ cũng được đặt một cuộn. Chử Đồng đang ăn cơm, hờ hững nói chuyện với Giản Trì Hoài: "Chẳng phải anh nói hôm nay bận, không qua được ư?"

"Dạy gia sư phải không?" Mợ họ tiếp lời từ lúc nào: "Nghe nói một tiết được mấy chục đấy. Đồng Đồng, chồng con cũng khá lắm. Con xem, ngày nghỉ còn phải kiếm tiền, mặc quần áo cũng mặc đồ nhái..."

Đợi mợ họ nói hết câu, Giản Trì Hoài mới nhìn sang Chử Đồng, lên tiếng: "Chẳng phải em bảo anh qua đây ăn cơm sao? Bảo là còn có thuốc lá cầm về."

"Á!" Chử Đồng bất ngờ bịt miệng lại. Giản Trì Hoài nắm lấy cằm cô, kéo cô lại gần: "Sao thế?"

Cô vừa bịt miệng đã cắn ngay vào lưỡi mình. Lời này lần trước khi tham dự hôn lễ của Đoàn Lại Hoằng, cô từng nói, không ngờ bị anh trích dẫn. Hình tượng huy hoàng đó đã khắc sâu nhường nào trong đầu anh vậy?

Mợ họ nhíu mày, lập tức im bặt.

Ăn được một nửa bữa, Chử Đồng nói với Giản Trì Hoài: "Em đi xem bố mẹ có cần giúp gì không, sẽ quay lại ngay."

"Ừ."

Chử Đồng ở trong tìm một vòng nhưng không thấy bóng dáng bố mẹ đâu. Cô ra phía ngoài, đi tới cầu thang định lên nhà thì nghe thấy tiếng bố từ xa vọng lại. Chử Đồng đi theo thanh âm ấy, bỗng nhìn thấy bố cầm một cây gậy gỗ đang xua đuổi một người. Người mẹ trước nay yếu đuối cũng không ngăn cản mà đứng một bên.

Mà người bị xua đuổi đó, chính là Đoàn Lại Hoằng.

Chử Đồng rảo bước đi tới: "Bố mẹ, xảy ra chuyện gì vậy?"

Lý Tịnh Hương cản Chử Đồng lại: "Đi thôi, chỗ này giao cho bố con là được rồi."

"Mẹ, con biết anh ta là bạn trai cũ của chị." Chử Đồng vượt qua Lý Tịnh Hương, đi về phía hai người kia. Cô lấy lại cây gậy trong tay Chử Cát Bằng, nói với Đoàn Lại Hoằng bằng giọng bực bội: "Anh tới đây làm gì?"

"Chử Tinh chết rồi, tôi tới xem đám người này sống tốt cỡ nào."

Chử Cát Bằng tức giận vô cùng, nghiến răng nghiến lợi. Chử Đồng bước lên nắm cổ áo Đoàn Lại Hoằng, kéo hắn ra ngoài: "Đừng có nổi cơn điên ở đây, ra ngoài!"

Đoàn Lại Hoằng không giãy giụa, đi theo lực tay cô kéo. Lý Tịnh Hương kéo Chử Cát Bằng lại: "Mau quay về đi ông, để bà con nhìn thấy không hay đâu, đi thôi!"

Chử Đồng đưa Đoàn Lại Hoằng ra chỗ tường bao phía sau. Chỉ có lúc đỗ xe mới có người đến chỗ này. Cô buông tay, lạnh lùng nói: "Anh biết chọn thời điểm thật đấy."

Đoàn Lại Hoằng râu ria xồm xoàm, đứng dưới ánh nắng, đôi mắt có phần không mở ra nổi: "Tôi rất nhớ Tinh Tinh. Mặc dù cô ấy không còn nữa, nhưng kể cả cho tôi gặp người nhà cô ấy thôi cũng được."

"Anh biến thái phải không!" Chử Đồng chỉ thẳng tay ra phía cửa lớn: "Cút!"

Trước khi tới đây Đoàn Lại Hoằng đã dò đường. Không có xe của Giản Trì Hoài, trong tiểu khu này cũng không có chiếc xe nào sánh được với Mercedes hay BMW. Vậy thì chứng tỏ Giản Trì Hoài chắc chắn cũng không ở đây.

"Chử Đồng, hôm đó những lời tôi nói với cô về sau nghĩ lại tôi đặc biệt hối hận. Chị cô cũng không mong cô phải sống trong áy náy và đau buồn..."

Tầm mắt Đoàn Lại Hoằng dừng trên người Chử Đồng, bỗng liếc thấy một cảnh tượng khiến hắn như rơi xuống núi băng. Giản Trì Hoài đứng ngay gần đó, ngược chiều ánh sáng, nét mặt thâm độc. Anh không tiến lên mà tựa như đang chờ xem một màn kịch xuất sắc...

Danh sách chương: