Chương 73: Tổn thất nghiêm trọng

Ba ngày trước cuộc giao dịch, Giản Trì Hoài bên này đã sắp xếp người đem gửi đến trước một trăm vạn tiền cọc. Là địa điểm phẫu thuật đối phương tạm thời thông báo, cuộc phẫu thuật này, hai bên đều rất xem trọng, cho nên kiên quyết không chọn khu dân cư hoặc là bệnh viện nhỏ lẻ. 

Bên phía Tô Khanh Minh cũng giúp đỡ không ít, trước đây anh và người của đường dây mua bán thận từng có tiếp xúc nên có anh làm trung gian việc bàn bạc càng thêm thuận lợi. 

Vì tính chất quan trọng của nó, người chịu trách nhiệm thảo luận cấp cao bên kia tỏ ý sẽ đích thân đến. 

Trước đây Chử Đồng từng đưa tin này, để đề phòng chuyện không may xảy ra, cô không hề lộ diện mà chỉ ở lại bên ngoài, yên lặng theo dõi tình hình. 

Cha mẹ của bệnh nhân được đưa đến cổng bệnh viện, phần bệnh án này là do Giản Trì Hoài chế ra, hai người đến đây đương nhiên cũng là anh sắp xếp. 

Sau khi vào bệnh viện, một y tá đeo khẩu trang tiến đến dẫn bọn họ vào trong. 

Toàn bộ một tầng lầu vắng vẻ, không trông thấy những người khác. 

Trước cửa phòng phẫu thuật y tá gõ nhẹ hai tiếng, có người khẽ kéo cửa nhìn qua khe hở, sau khi nhìn rõ người vừa tới, lúc này mới để bọn họ vào trong. 

"Con gái của tôi đâu?" Người đàn ông trung niên lập tức hỏi. 

"Đang ở trong một phòng bệnh khác, sẽ lập tức đến ngay." 

Người đàn ông liếc ngang liếc dọc xung quanh: "Chọn một bệnh viện như thế này, không biết thiết bị phẫu thuật thế nào." 

"Ông yên tâm, đây là chỗ chúng tôi hợp tác lâu dài, bác sĩ phẫu thuật cực kỳ có kinh nghiệm, chúng tôi cũng biết yêu cầu của ông, cho nên tất cả đều được chuẩn bị tốt nhất cho ông." 

Nét mặt nghiêm túc của người đàn ông trung niên mới giãn ra đôi chút. "Vậy... người cho thận đâu?" 

"Theo nguyên tắc của chúng tôi, không thể để mấy người gặp nhau, nhưng..." Người đàn ông đi đến bên cạnh, kéo một tấm màn ra, bọn họ trông thấy bên trong có một đôi chân lộ ra ngoài. "Về mặt tương thích, các người yên tâm, tuyệt đối phù hợp, hơn nữa tuổi lại trẻ." 

"Được rồi." 

"Các người ra ngoài chờ, cuộc phẫu thuật sẽ được tiến hành ngay lập tức." 

Bên ngoài bệnh viện, Chử Đồng lo lắng chờ đợi, cảnh sát cải trang nằm vùng xung quanh. Chử Đồng không ngừng nhìn đồng hồ, lòng nóng như lửa đốt. 

Cặp vợ chồng trung niên ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, trông thấy người đàn ông kia xuất hiện, bọn họ đồng thời đứng lên. "Cậu phải ở đây chờ với chúng tôi, biết đâu giữa đường có sai sót gì thì sao?" 

"Hai người yên tâm..." 

"Tôi không có cách nào yên tâm được." Người đàn ông túm lấy tay đối phương. "Con gái của tôi cũng là bảo bối của tôi, con bé xảy ra chuyện gì, tài sản của tôi có nhiều thì để làm gì?" 

Người đàn ông ở lại, lập tức cho tiến hành phẫu thuật. 

--- 

Bệnh viện. 

Cố Thanh Hồi di chuyển dao cắt trái cây, vỏ táo lần lượt được gọt ra, tạo thành một dải thật dài, không hề đứt khúc. Dường như anh có điều phải suy nghĩ nhìn chăm chăm dao nhọn trong tay, những tia sáng vàng vụn vặt rơi xuống trên lưỡi dao, phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị. 

Chử Nguyệt Tinh giật mình tỉnh lại từ trong giấc mộng, trở mình lại, không thoải mái lẩm bẩm thành tiếng. Cố Thanh Hồi vội vàng đặt đồ trong tay xuống, kéo ghế lại gần giường bệnh. 

"Sao vậy?" 

"Khó chịu, rất muốn ói..." Còn chưa nói hết, Chử Nguyệt Tinh đã nhổm dậy, Cố Thanh Hồi cầm giỏ rác bên cạnh đưa qua, sau đó ngồi lên giường, giúp cô vỗ nhẹ lưng. 

Chử Nguyệt Tinh ói đến nỗi không thở nổi, hai tay nắm chặt drap giường. Cố Thanh Hồi cầm khăn ướt đến giúp cô, lau mặt xong lại uống nước ấm, lúc này cô mới thở hổn hển nằm lại giường bệnh. 

"Có dễ chịu hơn chút nào không?" 

Chử Nguyệt Tinh nhợt nhạt gật đầu: "Có, khá hơn chút rồi." 

Vẻ mặt Cố Thanh Hồi tràn ngập áy náy: "Vì sinh đứa bé, khiến em khổ sở như vậy, anh..." 

"Đừng nói như vậy." Chử Nguyệt Tinh đưa tay che miệng anh lại. "Không được để cục cưng nghe thấy, con sẽ suy nghĩ lung tung đấy." 

Cố Thanh Hồi khẽ rướn khóe miệng, kéo tay cô: "Anh thấy, em mới suy nghĩ lung tung." 

"Thanh Hồi, có phải anh có tâm sự không?" Chử Nguyệt Tinh dè dặt nhìn anh. "Em cảm thấy anh bây giờ rất khác anh khi trước." 

"Khác thế nào?" 

"Em cũng không rõ, luôn luôn cảm thấy lòng của anh không ở nơi này." 

Cố Thanh Hồi bật cười, cầm bàn tay nhỏ bé của Chử Nguyệt Tinh kéo sang. 

"Lòng của anh không ở nơi này, vậy thì ở chỗ nào? Chỉ là anh thấy em chịu khổ như vậy, trong lòng khó chịu. Nguyệt Tinh, đợi bụng của em lớn hơn một chút, chúng ta ra nước ngoài được không?" 

"Ra nước ngoài, đi đâu?"

"Châu Âu, cùng nhau qua đó ngắm nhìn trời xanh mây trắng, ngắm biển xanh không bờ không bến, đến lúc ấy, chúng ta thuê một chiếc xe, em và cục cưng ngồi kế bên anh lái xe. Anh sẽ không để em bị mệt mỏi, dọc đường ngắm phong cảnh, thưởng thức món ngon, rời khỏi chỗ này..." 

Lòng Chử Nguyệt Tinh vốn đang lãng đãng hướng về những điều đó, nhưng khi nghe được những câu sau cùng, khóe miệng cô không khỏi cứng đờ: "Tại sao phải rời khỏi đây?" 

Cố Thanh Hồi cầm ngón tay của cô, đôi mắt khao khát cùng với sự mệt mỏi đã được che đậy kỹ lưỡng: "Chỉ là cảm thấy mệt mỏi, muốn đi du lịch thôi." 

"Được, đợi cơ thể em khá hơn một chút sau đó..." Nói đến đây, Chử Nguyệt Tinh lại ngập ngừng: "Thanh Hồi, nuôi con cần chi tiêu không ít, du lịch như vậy..." 

Cố Thanh Hồi kéo tay cô đến bên miệng. "Một thời gian ngắn nữa sẽ ổn thôi, tình hình kinh tế cũng sẽ dư giả." 

"Anh đừng để bản thân mệt quá." 

Cô nghĩ, Cố Thanh Hồi muốn kiếm được nhiều tiền hơn, cũng chỉ có thể khám bệnh cho nhiều người hơn. 

--- 

Bên ngoài bệnh viện, Chử Đồng vẫn đang chờ trong xe, cuối cùng cũng trông thấy cảnh sát ập vào áp giải người đi ra, cô kích động đẩy cửa xe bước xuống. 

"Thế nào rồi?" 

"Đúng lúc trước khi chuẩn bị phẫu thuật, đã đến kịp, không một ai lọt lưới." 

Chử Đồng vô cùng vui mừng lời nói như tuôn ra: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, hy vọng lần này có thể có phát hiện quan trọng." 

Cặp vợ chồng trung niên cũng đi ra, đi thẳng đến trước mặt Chử Đồng, khuôn mặt Chử Đồng thả lỏng, nói: "Vất vả cho mọi người rồi, đi thôi, tôi đưa mọi người quay về." 

"Không cần đâu, ông chủ Giản đã sắp xếp người đến đón, cảm ơn." 

Chử Đồng ngoảnh lại nghe thấy tiếng còi xe, quay đầu nhìn lại, trông thấy xe của Giản Trì Hoài dựng cách đó không xa, cô rảo bước nhanh đến, người đàn ông hạ cửa sổ xe xuống: "Bụi trần lắng đọng/Trần ai lạc định?" 

"Lần trước anh ở đây, lần này anh cũng thế, anh theo dõi em đấy à?" 

"Sao có thể yên tâm với em được?" 

Chử Đồng nghe vậy, mặc dù trong lòng sướng rơn, nhưng ngoài miệng vẫn còn ngang ngạnh: "Em lớn như vậy rồi, còn có thể chăm sóc bản thân không tốt ư?" 

"Em cả gan làm loạn, anh sợ em bị người ta bắt lên bàn mổ đấy." Giản Trì Hoài nói xong, ra hiệu cho Chử Đồng lên xe. "Đói bụng chưa?" 

"Em phải về công ty gấp, vẫn còn phải tiếp tục theo dõi tin này mà." 

Giản Trì Hoài trông thấy cô định rời đi, thò tay ra níu cổ tay cô lại. 

"Ban đầu đã nói, anh để cho em viết tin này, nhưng em không được để cho nhà cửa vắng vẻ hiu quạnh, như bây giờ tính là gì hả?" 

"Rồi rồi rồi, ăn một bữa cơm, ăn xong em trở về, nhé?" 

"Lên xe." 

Bữa trưa của Chử Nguyệt Tinh là do nhà ăn của bệnh viện đặc biệt chuẩn bị, cô không muốn ăn nhưng phải cố ăn. 

Chử Nguyệt Tinh nhìn ra cửa sổ, trông thấy Cố Thanh Hồi đang dựa vào, người nghiêng đi, nhìn ra ngoài không chớp mắt. 

Cô không khỏi nắm chặt đôi đũa trong tay, dắng vẻ ngổn ngang tâm sự của Cố Thanh Hồi không thoát khỏi mắt cô, nhất định anh đang có chuyện gì đó phiền muộn. 

Chử Nguyệt Tinh yên tĩnh ăn cơm, không quấy rầy anh. 

Cố Thanh Hồi tựa ở đấy, vẻ mặt mông lung, vào lúc chuông điện thoại đột nhiên vang lên, anh giật mình lấy lại tinh thần, tựa như bị thứ gì đó gõ vào đầu, nhanh chóng lấy điện thoại ra: "A lô?" 

Chử Nguyệt Tinh chăm chú nhìn ngắm bóng lưng người đàn ông, khuôn mặt Cố Thanh Hồi chìm đắm trong u tối. 

"Tại sao có thể như vậy?" 

Toàn bộ cuộc nói chuyện, Chử Nguyệt Tinh chỉ nghe Cố Thanh Hồi nói một câu như vậy, sau khi trầm mặc rất lâu, bàn tay của người đàn ông buông thõng, hai chân tựa như run rẩy, rõ ràng cô trông thấy người của Cố Thanh Hồi đứng không vững, sau đó đưa tay đỡ lấy bệ cửa sổ. 

"Thanh Hồi!" Chử Nguyệt Tinh bị dọa sợ đến mức buông bát trong tay xuống. "Anh làm sao vậy?" 

Cố Thanh Hồi khẽ xua tay. 

"Không sao, có một khách hàng bên kia gặp chút phiền phức, bảo anh lập tức đến đó một chuyến, Nguyệt Tinh, anh bảo y tá đến đây với em, có chuyện gì em lập tức gọi điện cho anh." 

"Được, anh đừng lo cho em, mau đi đi." 

Cố Thanh Hồi đi thẳng ra cửa, Chử Nguyệt Tinh gọi anh lại: "Thanh Hồi, bên ngoài lạnh đấy, mặc áo khoác vào." 

Cố Thanh Hồi đến trước giá áo, cầm áo khoác. Thế này hoàn toàn không giống tác phong thường ngày của Cố Thanh Hồi, Chử Nguyệt Tinh tới nay chưa từng thấy thấy bộ dạng lòng dạ rối bời của anh. Anh bước nhanh rời khỏi, nhưng lòng của Chử Nguyệt Tinh rối lên từng cơn, không có cách nào yên tĩnh trở lại. 

--- 

Nhà họ Cố. 

Sau khi Chử Nguyệt Tinh nằm viện, biệt thự này yên tĩnh không ít, dù sao cũng chỉ có một cô giúp việc ở, Cố Thanh Hồi không thích trong nhà có bụi bặm, cho nên dù cho anh và Chử Nguyệt Tinh không ở nhà, cô giúp việc cũng phải quét tước sạch sẽ. 

Xe tiến vào biệt thự, Cố Thanh Hồi bước nhanh xuống, cô giúp việc mở cửa chính, trông thấy Cố Thanh Hồi trở về chạy ra chào hỏi: "Ông Cố." 

"Một lát có khách đến đây, bảo cô ấy lên lầu gặp tôi." 

"Vâng." 

Không quá lâu sau, có một người phụ nữ trẻ ngồi xe đến, cô giúp việc làm theo lời Cố Thanh Hồi, dẫn cô ta lên lầu hai. 

Cô ta cũng không gõ cửa, trực tiếp đẩy bà đi từ phía sau lên, Cố Thanh Hồi ngồi trước máy tính, đang vội xử lý chuyện gấp rút. 

Người phụ nữ nhanh chóng bước tiến đến: "Tiểu Thất bị bắt rồi."

"Vừa nãy ở trong điện thoại, cô có nói rồi." 

"Lần này phải làm gì?" 

Thần sắc Cố Thanh Hồi lạnh lùng: "Vẫn còn cần tôi dạy cô hay sao? Người từng tiếp xúc với Tiểu Thất, toàn bộ cắt đứt." 

"Tôi đã thông báo với bọn họ, địa điểm gặp mặt trước đây cũng không an toàn, còn có, chuyện ngày hôm nay rõ ràng là một cái bẫy." 

Cố Thanh Hồi nâng mắt nhìn người phụ nữ. 

"Lại là tên nhà báo kia cầm đầu?" 

Người phụ nữ móc từ trong túi ra hai tấm hình, đưa đến bên tay Cố Thanh Hồi. 

"Ba mẹ của đối phương cũng là giả, rõ là thông đồng cùng với tên nhà báo này, nhưng mà giá cả thực sự quá hấp dẫn người khác, nếu không, không có khả năng Tiểu Thất tự mình ra mặt." 

Cố Thanh Hồi chăm chú nhìn người trong bức hình, thời điểm nhận được điện thoại khi nãy, anh cũng đã đoán được phần nào. Ngoại trừ Chử Đồng và Dịch Sưu ra, còn có công ty truyền thông nào dám phí sức làm chuyện vô nghĩa này? 

Anh ta cầm bức ảnh hung hăng nện xuống bàn. 

"Oan gia ngõ hẹp." 

"Anh biết người này?" 

Cố Thanh Hồi cười gằn: "Cô ta là em vợ tôi." 

Người phụ nữ há miệng rít hơi lạnh: "Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?" 

"Tiểu Thất chưa từng thấy mặt chúng ta, cậu ta ở bên này, chỉ có thể bỏ đi. Hiện tại nên tạm dừng tất cả liên hệ và mua bán, cô muốn gặp tôi thì đến chỗ này, cô chưa bao giờ gặp mặt những người khác, nói là em họ của tôi, sẽ không ai nghi ngờ." 

"Được." 

Cũng chỉ có thể như vậy, đến địa điểm gặp mặt trước, lại nói chắc chắn sẽ có phiền toái, chỉ có biệt thự này, lấy danh nghĩa của bác sĩ tâm lý Cố Thanh Hồi, cũng sẽ không có kẻ nào hoài nghi. 

--- 

Chử Đồng sau khi nghe ngóng tìm đến, Tiểu Thất đã khai báo không ít, tuy rằng anh ta chưa từng liên lạc được với người cấp cao nhất, nhưng anh ta cũng thuộc diện quản lý tầng thứ hai, cái gì có thể anh ta đều khai ra hết. 

Tuyệt vời hơn là, ban đầu khi bước vào đường dây này, anh ta bước một đi lên, cho đến khi đến được vị trí ngày hôm nay, có một ít tư liệu dự phòng trước, bao gồm mấy người liên lạc trọng yếu, cùng với những bác sĩ anh ta liên hệ. 

Quan trọng nhất là, những người quản lý tầng thứ hai bình thường có quan hệ rất tốt, vốn là nghiêm cấm lén lút gặp mặt, nhưng hầu hết là những thanh niên trẻ tuổi, lại ỷ vào thành tích tốt, liền một mình gặp nhau để chúc mừng. 

Sau khi Tiểu Thất bị bắt, biết tội mình nặng, trước tiên 'bán' những bạn bè không tốt với mình, cảnh sát nhanh chóng xuất quân, thiếu điều đào tận gốc, trốc tận rễ. 

Chử Đồng nhận được tin ấy, hưng phấn không thôi, lúc này đối với đường dây mua bán thận mà nói, tuyệt đối là bị tổn thất nghiêm trọng. 

Đương nhiên, chuyện này chỉ có thể nói là thuận lợi, những khó khăn gian khổ khi điều tra trước đây của cảnh sát, chỉ có bọn họ là rõ ràng nhất. 

--- 

Gần đến năm mới, Chử Nguyệt Tinh không được về nhà, cô nói không muốn ở bệnh viện đón Tết, Cố Thanh Hồi kiên quyết không đồng ý, nhưng Chử Nguyệt Tinh quyết tâm. 

Cuối cùng chuyện này đến tai bác sĩ, ngược lại bác sĩ lại cho phép, chỉ là mỗi ngày phải cho y tá đến chăm sóc, cũng bắt Chử Nguyệt Tinh phải đồng ý nằm nghỉ ngơi nhiều một chút. 

Trước lễ mừng năm mới vài ngày, Chử Đồng mua đủ thứ đồ đến thăm. 

Cố Thanh Hồi đã bắt đầu trang trí những thứ cho năm mới. Chử Nguyệt Tinh giữ Chử Đồng ở lại ăn cơm tối, biết em gái thích ăn lẩu, liền bảo cô giúp việc nhanh chóng đi chuẩn bị. 

Hai chị em ở trong phòng khách nói chuyện, lối vào phòng khách xuất hiện một tràng âm thanh, Chử Đồng ngẩng đầu nhìn lại, trông thấy một phụ nữ đi vào, cô không khỏi hiếu kỳ: "Cô là...?" 

Người phụ nữ trông thấy Chử Nguyệt Tinh, gọi khẽ: "Chị dâu." 

"Đồng Đồng, đây là em họ của Thanh Hồi, cũng đang làm việc ở Tây Thành." 

"Ồ." Chử Đồng vội vàng đứng dậy chào hỏi: "Chào cô, tôi là Chử Đồng." 

Người phụ nữ cười một tiếng, chỉ là vẻ mặt có chút nôn nóng, cô lên lầu tìm Cố Thanh Hồi, nói có một số việc cần phải bàn bạc. 

Gần đến giờ cơm tối, hai anh em họ mới từ trên lầu bước xuống. Người phụ nữ nhìn sắc trời, nói phải đi về, Chử Nguyệt Tinh đi đến kéo tay của cô ta. 

"Ở lại ăn cơm tối đã." 

"Để nó về đi, nó còn phải tăng ca." Cố Thanh Hồi trả lời. 

"Cũng không quá lâu mà." Chử Nguyệt Tinh kéo cô ta qua. 

Chử Đồng ngồi xuống đối diện với người phụ nữ, người phụ nữ nâng mắt nhìn Chử Đồng, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. 

"Đồng Đồng, chuyện khi trước em theo, hẳn là kết thúc rồi?" Chử Nguyệt Tinh nhìn cô, tự nhiên hỏi một câu. 

Chử Đồng tự gắp thức ăn, một mặt trả lời câu hỏi của chị. "Không đâu, vẫn còn chưa tóm được những kẻ trên cao nhất, em rất sợ bọn chúng tro tàn lại cháy, lại làm sống dậy cái tổ chức này thì phiền lắm." 

"Chuyện sau này em đừng bận tâm nữa, lần tập kích này của cảnh sát lớn như vậy, để bọn họ giải quyết." 

"Ừm, nhẽ ra tổ chuyên án bọn họ vẫn còn đang điều tra, em chỉ là người tuyến dưới thôi, không nghĩ đến thật 'câu' được người." 

Người phụ nữ ngồi đối diện Chử Đồng nắm chặt đôi đũa trong tay, hận ý và phẫn nộ trong mắt gần như không giấu được. 

Cố Thanh Hồi cầm đũa gắp một miếng thịt bò ngũ vị bỏ vào trong bát của cô ta, sắc mặt lúc này mới thay đổi. 

Danh sách chương: