Hau Due Zodiac Chuong 20 Hoan Hon

Ở không gian mà Khánh đang bị trôi lơ lửng.

"Khánh ... Khánh ... Khánh ...", tiếng gọi của Huy và Ânna không ngừng vang lên trong không gian khiến cho Khánh chợt bừng tỉnh dậy.

"Ủa ... đây là đâu ...", trong cái không gian đó, ngoài Khánh ra thì không có bất cứ một ai hay một cái gì cả, chỉ toàn là một sự trống vắng, im lặng và vô trọng lực, "Đây là đâu mà làm thế nào mình chui vào được đây nhỉ ? ... mà khoan đã, mình đang bay hả ?!?!", khi phát hiện ra điều này, nam thanh niên phấn khích làm đủ mọi trò từ bơi, lộn người, nhảy, múa và nhiều trò lố khác, cậu nghĩ rằng phải tranh thủ thử cái cảm giác bay bổng này trước khi không còn có cơ hội, "Ôi má hay quá đi !!!".

"Khánh ! ... Khánh ! ...", tiếng gọi của Huy lại cất lên.

"Huy ... Huy ông đâu rồi ? ... Huy !".

Ở không gian thực tại.

"Hơ, tôi nghe thấy giọng Khánh !", Huy ngạc nhiên.

"Thật hả ?!?!", Hân hỏi.

"Khánh ... Khánh ...".

"Huy ! ... Huy ông ở đâu vậy ? Tôi không thấy ông đâu !", Khánh cố gắng nhìn kĩ xung quanh nhưng không thấy Huy đâu mà chỉ nghe thấy giọng của người bạn. Trong lúc đang tìm kiếm, Khánh vô tình nhìn thấy một vật thể gì đó rất lạ, nó nhỏ và đang phát ra những tia sáng màu trắng. "Cái gì vậy ?", cậu tự hỏi. phải một lúc sau cậu mới dám thử tiến tới vật thể đó xem nó là cái gì.

"Khánh ... Khánh ...", không hiểu tiếng gọi ngày càng một rõ hơn rất nhiều.

"Nhẽ nào ...", Khánh tự nói với bản thân mà lập tức "bơi" thật nhanh đến cái thứ đó.

Đúng như cậu nghĩ, càng lại gần cái thứ đó, tiếng gọi của Huy rõ ràng hơn hẳn so với lúc nãy nhưng có điều khi đến gần thì nhìn cái thứ phát sáng đó trông nó không giống là "thứ" mà giống như hai cái lổ hổng không gian thì đúng hơn, còn lạ hơn nữa là Khánh còn nhìn thấy được Huy và Hân thông qua chúng.

"Hai người ... họ đang làm gì vậy ?".

"Khánh ... ông có nghe thấy tôi không ???".

"Có, tôi có nghe thấy với hai người đang làm gì vậy ???".

"Khánh !?!? ... Có phải ông không ???".

"Thế ông nghĩ ông đang nói chuyện với ai vậy ???".

"Hân, là Khánh, là ông ấy thực sự đó !".

Nghe xong, Hân lập tức dí miệng gần tai Huy, "KHÁNH !!! ÔNG CÓ NGHE THẤY TÔI KHÔNG ? LÀ HÂN ĐÂY !".

Bị Hân tra tấn lỗ tai bằng cái cách dí miệng gần tai rồi rống lớn, Huy cảm tưởng không chỉ mỗi lỗ tai của cậu bị rạn nứt mà đến cả đầu của cậu có thể nổ tung khi bị cái loa bên cạnh hét lớn như còi tàu hoả thế này.

"Hân, bà dịch sang bên hộ tôi cái không não của bị bay ra ngoài qua lỗ tai bên kia mất".

"Hey hai người ơi, tôi đang ở đâu vậy ?".

"... ờm ...", Hân và Huy nhìn nhau bối rối vì không biết phải giải thích cho Khánh như thế nào về chuyện này, "Bọn tôi không biết phải nói với ông như thế nào nhưng mà ... ông đang bị khống chế".

Nghe cụm từ "Khống chế" từ miệng Huy, Khánh không thể không hoảng hốt, "Là sao ??? ... tôi đang bị khống chế ???".

Hân biết là Khánh sẽ phản ứng như vậy nhưng cô muốn làm thế nào để cho bạn cô bình tĩnh để rồi họ còn tìm cách cứu cậu ấy một cách dễ dàng hơn, "Khánh ... để giải thích chuyện này thì tôi nói nhanh là ông đang bị điều khiển bởi chiếc áo choàng kia cho nên bọn tôi đã cố gắng tìm cách tách chiếc áo choàng ra khỏi người ông và hiện tại chúng tôi đang cầm chân cả thân thể ông lẫn chiếc áo".

"Vậy sao hai người không lấy chiếc áo ra khỏi người tôi mà phải cầm chân cả nó lẫn tôi ???".

"Chiếc áo đó thực sự nó rất nguy hiểm, đương nhiên là tôi có thể tách nó ra khỏi người ông nhưng mà sau khi tách nó ra khỏi người ông thì nó sẽ lại chiếm thân thể tôi mất cho nên tôi mới kêu Huy cầm chân ông".

Chợt một linh cảm bất an chạy dọc sống lưng Khánh. Cậu bắt đầu cảm thấy bất an khi cảm giác đằng sau lưng cậu có cái thứ gì đó nó đang nhìn chằm chằm cậu và thậm chí hình như nó còn đang cười nữa, cái tiếng cười đó nghe mà cảm thấy rợn người. Không thể nhầm vào đâu được giữa tiếng cười của người bình thường và tiếng cười của quỷ.

"AAAAAAAAAAAAAH !!!", Khánh hét lớn.

"Quay lại đây với ta ... quay lại đây với ta ... ngoan ngoãn ở đây với ta đi ... ngươi là của ta rồi !", đó là một cặp mắt khổng lò màu đỏ và nó đang nhìn chằm chằm Khánh không chớp.

"ÔI MÁ !!!", Khánh không chần chừ mà cố gắng đạp chân đạp tay thật mạnh để "bơi" đến chỗ hai người kia nhưng cặp mắt quỷ dữ không cho phép và nó ra sức kéo giữ Khánh lại bằng những chiếc vòi bạch tuộc. Chúng cuốn chặt lấy chân, tay và người của Khánh khiến cho cậu cho dù vùng vẫy mạnh mẽ đến thế nào thì vẫn không thể phản lại sức kéo của chúng.

"KHÔNG KHÔNG ... GRAAAAAH !!!", ở bên ngoài, cơ thể Khánh giật liên tục và liên tục rống lớn lên, thỉnh thoảng nói những câu "Thả ra" hay "Ở lại" một cách loạn xạ.

"Có chuyện gì xảy ra với cậu ta vậy Hân?", Flora hỏi.

"Em cũng không biết nữa, chị cố gắng giữ chắc cậu ấy giúp em với ! ... Khánh ông làm sao vậy !".

Khánh đầu giật liên tục, "AHAHAHAHA ! ... thằng bé này ... sẽ là của ... ta ... của ta ... CỦA TAAAAAAA !!!".

Hân bịt miệng lo sợ, "Ôi không ...", Hân nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục cái đà này thì sớm muộn họ sẽ mất Khánh vĩnh viễn, "Không, không, không ... hãy thả Khánh ra đồ khốn !".

"Hahahaha ... hahahahaha ... HÂHAHAHAHA !!!", con quỷ thay vì đáp lại thì nó chỉ nhìn Hân cười một cách khinh bỉ.

Hân tuyệt vọng cắn môi, "Bây giờ ngươi muốn gì ? Ta sẽ thực hiện và làm những gì mà ngươi muốn, miễn là ngươi thả bạn của ta ra ... làm ơn thả cậu ấy ra, ta sẽ sẵn sàng thế chỗ làm vật kí sinh cho cậu ấy !".

Huy nhăn nhó hỏi, "Bà nói cái gì vậy Hân ? Bà bị điên à mà nói như vậy ?!?!".

"Không, đáng nhẽ tôi phải nghe lời ông từ ban đầu thì đã không bị lâm vào hoàn cảnh này và tôi muốn là người chịu trách nghiệm cho chuyện này !".

Trong cái giây phút đó, Huy cảm nhận được sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Hân. Cậu biết là Hân chỉ muốn bảo vệ cậu và Khánh cho nên cô mới nói những điều điên rồ đó, bất chấp thế nào miễn là họ được an toàn. Hành động đó của cô khiến cho Huy nhớ lại cái hôm ở Trụ Sở, Khánh đã nói lý do muốn trở thành Pháp Sư là vì cậu muốn giống người bố của mình, bảo vệ những người mà mình yêu thương và Hân cũng vậy. Chả nhẽ đây là tư tưởng chung của tất cả các Pháp Sư trên Thế Giới đều thực hiện theo ?

"CÁC NGƯƠI KHÔNG THỂ GIÀNH LẤY ĐƯỢC THẰNG BÉ NÀY KHỎI TA ĐÂU, NÓ LÀ CỦA TA CỦA TAAAAA !!!".

"Làm ơn thả cậu ấy ra !!!", Hân van xin.

"Hân, bà đừng làm thế !", Huy cắt ngang lời, "Chúng nhất định sẽ cứu cậu ấy nên hãy tin ở tôi bởi vì tôi đã hứa với Huy 3 và nhất khuyết tôi sẽ thực hiện được điều đó, không để Huy 3 không thất vọng !".

Hân mặt đơ ra, "Huy 3 ?!?! Là ai vậy ????".

"Tôi sẽ kể bà sau nhưng tôi quyết sẽ cứu được ông kia !!!", Huy gồng hết sức lực thâm nhập sâu vào trong đầu Khánh. Cảm tưởng hành động đó của Hân đã tiếp thêm sức mạnh và ý chí cho Huy nhờ vậy mà năng lượng của cậu trở nên mạnh mẽ và dồi dào hơn hẳn so với ban đầu.

Ở bên trong đầu Khánh.

"AAAAAAAGH THẢ TA RAAAAAAA !!!", Khánh vẫn cố gắng vùng vẫy.

"Ở lại đây với ta ... ở lại đây với ta ...".

Ngay lúc đó, hai cánh cổng rực sáng lên rất mạnh mẽ, xoá tan hết bóng tối trong không gian và thậm chí nó còn đốt cháy cả những chiếc vòi bạch tuộc đang trói lấy Khánh.

"GRAAAAAAAAAAAH !!!", con quỷ đau đớn gào thét vì bị thứ ánh sáng đó đốt cháy.

Khánh trợn tròn mắt nhìn cảnh tưởng đó mà ngạc nhiên.

"Khánh !", tiếng Huy gọi, "Nhanh lên !!!".

Nghe xong, Khánh vội vàng bơi thật nhanh đến hai cánh cổng, "Đợi tôi, tôi sắp đến rồi !!!".

Ở phía bên ngoài, con quỷ liên tục hét vang khắp cả bãi xe và sau đó nó phát ra một nguồn năng lượng làm hất tung Huy, Hân, Flora và tất cả mọi thứ xung quanh.

"Aaaaaaaaargh !!!", mọi người bị hất văng trúng vào những chiếc xe gần đó đến nỗi lõm cả cửa xe.

"Trời đất Flora !!!".

"Ok !", Flora lập tức tạo ra những nhánh cây đỡ lấy Khánh trước khi ngã dập mặt xuống đất.

Huy và Hân chạy đến đỡ Khánh, "Khánh ! ... Khánh ! ... Khánh !!!", Huy liên tiếp vỗ má hết bên này đến bên kia cho Khánh tỉnh và cậu ta bất chợt tỉnh lại ngay sau đó nhưng đầu vẫn còn hơi choáng váng.

"Ông ổn chứ ?", Hân hỏi.

"À ừ ... tôi ổn tôi ổn", Khánh khua khua tay.

Đang trong vui mừng, Hân chợt giật mình, "Chiếc áo choàng ... nó đâu rồi ???".

"Ta thực sự đã nhầm khi đã coi thường khả năng của lũ Pháp Sư các ngươi, quả thực sự đoàn kết của tụi bây thật kiên cường và mạnh mẽ làm sao ...", một giọng nói lạ cất lên làm cho cả ba đứa sởn hết da gà.

"Chắc giờ ta nên giúp các ngươi cùng nhau được đoàn tụ vĩnh viễn nhỉ ?", con quỷ phóng nhanh tốc lực với hai cánh tay xúc tu đầy gai nhọn.

Hân chưa bước được một bước thì đã ngã khuỵ xuống vì kiệt sức, đến Huy không còn dư một chút năng lượng nào để công kích được nữa.

"CHẾT ĐI BỌN RAAAAAAAAAAANH !!!".

Khánh giật mình ngoảnh lại kèm đó là đôi mắt đang rực sáng lên.

"Pang CHIIIIIIIIIIU !!!", một tia sang màu đỏ bắn ra từ đôi mắt của Khánh, xuyên thủng lấy thân thể con quỷ làm cho nó tan biến ngay trước mắt ba người.

"...", Huy há hốc miệng nhìn.

"... Cái ... cái gì vừa xảy ra vậy ?", đến Khánh còn không nhận ra rằng chính cậu vừa tự giết con quỷ bằng năng lực sức mạnh của mình.