Hau Due Zodiac Chuong 41 Su That Sang To

"Có những việc nên thẳng thắn nói ra, bởi trên đời này chẳng có bí mật nào mãi mãi không bị tiết lộ, cho dù có giấu được thì đã sao ? Chẳng qua chỉ là khó lòng tiếp nhận khoảnh khắc khi sự thật được phơi bày mà thôi" - Lễ tình nhân đến muộn - Tử Trừng

***

CƠN GIÓ LỐC do Huy tạo ra nó mạnh đến nỗi thổi bay hết một hàng cây trước mắt cậu và Vy, biến khu đất đầy cây trở thành một bãi hoang toàn, xác cây rải rác khắp nơi, thậm chí trên nền đất còn thấy được những vết khoan của gió.

"Ôi má ...", Huy ngỡ ngàng mà không thể thốt nên lời.

Ở phía đằng xa, Nhật đang dìu đưa Hân đến chỗ họ.

"Hân ... bà chắc bà ổn chứ ?".

"Không sao đâu, cứ đi tiếp đi ...", cho dù đang rất đau nhưng Hân vẫn quyết đến xem tình hình ở đằng kia.

Đang đi được một đoạn thì có cánh tay của một ai đó tóm lấy tay cô và đặt lên vai bất ngờ, hoá ra đó là Khánh và cả Linh nữa, không biết hai người họ đã đi bên cạnh cô từ lúc nào.

"Hai người !", Nhật ngạc nhiên.

"Để tôi giúp bên này", Khánh hỗ trợ Nhật dìu Hân.

"Mặt ông bị làm sao vậy ?", cái khuôn mặt đáng thương đó của Khánh không thể nào mà giấu được khỏi đôi mắt của Nhật.

"Không sao tôi ổn".

Ở đằng kia, Huy đang giúp đỡ Vy, "Làm thế nào mà tóc bà lại như thế này vậy ???".

"Tôi không biết, thực sự không biết là làm sao mình có thể làm thế này được".

"HEEEEEEEEEEY !!!", có giọng ai đó vọng lên.

"Ai vậy ??? ... Mọi người, họ đang đến ! ... Hê bọn tôi ở đây nè !!!".

"Hai người đây rồi ... nhưng mà ... chuyện gì xảy ra thế này ...", ai cũng đều mắt chữ A, miệng chữ O khi nhìn cái khung cảnh hoang tàn ma dại phía trước mặt.

"Là tôi làm đó hahaha", Huy gãi đầu cười ngượng.

"Mà sao giờ ông đang mặc cái gì thế này và còn bà Vy, tóc bà bị làm sao vậy ???".

"Tôi không biết phải giải thích thế nào, lúc nãy tôi định tóm lấy con ma thì úm ba la lone xé làm ba thành ra thế này".

"Chả nhẽ cậu là ...", Hân vừa nói xong thì ngã gục xuống.

"Hân !", mọi người vội vàng đỡ và hạ cô nằm xuống đất, ai cũng lo lắng khi thấy gương mặt nhợt nhạt của Hân.

"Chết rồi, cậu ấy mất quá nhiều máu, ta cần phải cầm máu cho cậu ấy nhanh", Linh lấy đôi tay mình cầm máu vết thương.

"Chết rồi, điện thoại của tớ, nó đâu mất rồi", Huy lúc soát tìm điện thoại của mình nhưng cậu không tìm thấy nó đâu, cậu quay sang hỏi Khánh thì cậu bạn cũng tương tự, "Phải làm thế nào bây giờ ???".

"Hộc hộc ... hộc hộc ...", nhịp thở của Hân ngày càng yếu dần.

"Khoan đã ...", Huy chợt nhớ ra điều gì đó, "Hay là bà ...", Huy đánh mắt nhìn Linh.

Linh nhăn mặt

Khánh nghiêng người về phía Huy, "Bà ấy nói cái gì vậy ông ???".

"Rồi ông sẽ biết".

"Hả ???", Khánh đang nói thì một luồng sáng hiện lên, cậu quay ra thì mới biết rằng nó là do Linh làm, "Làm sao bà lại ...", chứng kiến vết thương của Hân đang được làm lành, miệng Khánh cứ từ từ mà há to lên, "Oh ... my ... god ... bằng ... cách nào ...".

Đến cả Hân, cho dù đang rất yếu nhưng cô vẫn có thể nhìn tận mắt chi tiết cảnh tượng vết thương của mình được chữa lành bởi bạn của mình, "Bà cũng là ...".

"Tôi biết ...", bả Linh cười đắc chí, "Tôi chính là một dị nhân !!!".

Hân kiểm tra vết thương rồi ngồi dậy, "Tôi không thể tin được rằng ... bà cũng là một Pháp Sư !".

"Hả ??? Tôi là ... Pháp Sư ???".

"Bởi vì xung quanh bà toả ra nguồn năng lượng phép thuật rất mạnh !".

"Trời đất ... ha ... tôi là một Pháp Sư AAAAAAAAAAAAAAAAAH !!!!!!", lại tiếp tục bấn loạn đợt tiếp theo, "Trời đất ơi, tôi có thể sử dụng được phép thuật AAAAAAAAAAAAAAAH !!!".

"Bây giờ quay lại thực tại, bây giờ ba ông bà ...", Vy đứng khoanh tay nhìn Huy, Khánh và Hân như thế là mẹ của tụi nó, "Khai mau cái bí mật này đi ! Rút cục là mấy ông bà giấu chúng tôi cái gì và mau khai ra ngay, cả bà nữa Linh, đừng diễn sâu nữa !!!".

"Tôi nói thiệt, cái này tôi mới biết chứ tôi đâu có biết rằng mình có mấy cái khả năng này !", đúng lúc đó Linh lỡ làm rơi ra một vật gì đó đang phát sáng.

Cái thứ đó vô tình lọt vào mắt ba đứa kia, chúng nó không ngừng nhìn chằm chằm không rời.

"Tôi có nhìn nhầm không vậy ông ơi ?", Khánh cầm tay Huy lắc lắc.

"Tôi đang nhìn đây, Hân, bà nói gì đi chứ !".

Hân lặng lẽ lôi chiếc chìa khoá ra và đúng như ba người dự đoán, họ vừa tìm them được một thành viên mới.