Hd Lam The Nao De Ngung Nho Anh Mong Tieu Nhi Chuong 1 Nguoi Dan Ong Tua Nhu Cay Anh Tuc

Raw: 69shu

Edit || Beta: Manh

Trước cửa sổ sát đất, người đàn ông duỗi cánh tay dài kéo tấm mành ra, ánh nắng của sớm tinh mơ lập tức chiếu vào phòng. Cả người anh chìm đắm trong sắc màu của bình minh, anh lạnh lùng, trưởng thành, gợi cảm, nam tính...

Anh cúi đầu, chậm rãi cài khuy áo sơ mi một cách nghiêm túc.

Tô Dương nhất thời xem tới mức nhập thần.

Người đàn ông đột nhiên ngước mắt: "Em có rảnh ngày nào không? Chúng ta tới cục dân chính một chuyến nhé." Trong giọng anh chẳng mang chút vẻ chần chờ nào.

Tô Dương vẫn còn đang lạc vào cõi thần tiên.

Thấy cô không tập trung, người đàn ông trấn tĩnh nhìn cô vài giây. Thế nhưng, cô vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Anh kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: "Em có rảnh ngày nào không? Chúng ta tới cục dân chính một chuyến nhé."

Tô Dương hoàn hồn, vài giây sau mới phản ứng kịp, lông mày cau lại: "Anh vừa nói gì thế? Tới cục dân chính sao?"

"Ừ."

Tô Dương nhìn anh: "Chúng ta tới đó làm gì?"

"Ly hôn." Sắc mặt người đàn ông bình tĩnh.

Tô Dương ngớ ra, sau một hồi lâu, cô phun ra hai chữ: "Lý do?"

Lý do của việc ly hôn.

Cho dù là ly hôn thì cũng phải do cô đề ra mới đúng.

Cài xong khuy áo sơ mi, ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông vuốt phẳng cổ tay áo, bắt đầu cài khuy ở nơi đó: "Đã ba tháng nay chúng ta chưa sinh hoạt vợ chồng, lý do này có đủ không?"

Tô Dương: "..."

Cô muốn phản kích lại hai câu, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh nào.

Trước mắt có chút lẫn lộn, cảnh sắc dần mờ nhạt, người đàn ông ở trước mặt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

"Cô gái, cô gái, tỉnh lại đi, máu chảy ngược vào ống kim rồi!"

Tô Dương giật mình, lập tức mở mắt, âm thanh của tin tức nửa đêm truyền tới từ chiếc tivi trên vách tường. Cô vô thức nhìn thoáng qua bốn phía, đâu đâu cũng thấy bình nước đang treo.

Ý thức đã trở lại, cô đang nằm truyền dịch trong phòng của bệnh viện.

Vì chụp ảnh cho một vị nữ minh tinh nào đó giữa cảnh tuyết rơi vào ban ngày, cô đã nán lại trong trời tuyết suốt mấy tiếng. Buổi tối về nhà, toàn thân cô vô lực, nửa đêm bắt đầu sốt cao. Khi thực sự chịu không nổi nữa, cô mới đứng dậy đi bệnh viện truyền nước, không nghĩ rằng mình sẽ ngủ gật.

Không chỉ ngủ gật, hình như cô còn thấy một giấc mơ.

Cô hơi hơi nhíu mày, đúng, là một giấc mơ.

May mà chỉ là mơ thôi.

Tuy nhiên, trong giấc mơ ấy có một chút sự thật không thể chối cãi, đó chính là việc bọn họ chưa sinh hoạt vợ chồng trong ba tháng này.

"Dì đã giúp cháu gọi y tá rồi, lần sau tới truyền nước nhớ để cả người nhà đi cùng nhé. Nếu cháu ngủ thiếp đi, không cẩn thận sẽ xảy ra chuyện lớn đấy." Bác gái ngồi ở phía đối diện cô khiến tình huống nghe nghiêm trọng một chút.

Tô Dương hoàn hồn, cười nhẹ: "Cháu cảm ơn dì."

Vẫn còn cần truyền thêm hai bình nữa, nơi ghim kim phồng lên vì cô vừa ngủ, chỉ có thể rút kim ra rồi ghim lại. Khi y tá thực hiện động tác, theo thói quen, cô muốn nắm lấy bàn tay của người bên cạnh, lại đột nhiên ý thức được rằng, bên người chỉ là một chỗ ngồi trống không.

Lúc này, âm thanh truyền đến từ trong túi, có tin nhắn được gửi tới di động.

Tô Dương mở di động ra, người đại diện Đinh Thiến gửi cho cô một đường link video rồi gửi tới một chuỗi tin nhắn bằng chữ.

[Đúng là cực phẩm trong giới đàn ông, khó trách có nhiều thiên kim muốn xếp hàng để được lên giường với anh ta như vậy.] Theo sau là một loạt biểu cảm cười xấu xa.

Tô Dương mở đường link ra, vừa nhìn phần mở đầu đã ấn tạm dừng, đoạn hỏi Đinh Thiến: "Video này ở đâu ra thế?"

Đây là video được quay vào lúc 10 giờ sáng tại sở giao dịch chứng khoán New York.

Đinh Thiến: [Một phóng viên tài chính kinh tế vừa đăng trên chính Weibo của mình, số lượng chuyển phát (share) vượt cả vạn trong nháy mắt luôn. À đúng rồi, vị phóng viên này là fan cuồng của Tưởng Bách Xuyên đấy.]

Tô Dương không đáp lời, mở video tiếp tục xem.

Hôm nay, công ty Internet dưới trướng tập đoàn Thẩm thị đã chính thức treo biển giao dịch tại sở giao dịch chứng khoán New York. Lần này, Tưởng Bách Xuyên đặc biệt xuất hiện ở sở giao dịch để đi cùng tầng cấp cao của tập đoàn Thẩm thị.

Hiện nay, khi một đạo diễn muốn công chiếu tác phẩm mới, người đó sẽ mời bạn bè cùng người thân có sức ảnh hưởng lên đứng ở thảm đỏ vào lúc tuyên truyền.

Dường như giới tài chính cũng đang thịnh hành chiêu này.

Trong video.

Tưởng Bách Xuyên đang chụp ảnh cùng tầng cấp cao của tập đoàn Thẩm thị ở trên sân khấu. Anh đứng ở vị trí tương đối sát bên ngoài, nhưng vẫn thu hút phần lớn ống kính của giới truyền thông có mặt tại đây.

Thứ thu hút bọn họ không phải là dáng dấp anh tuấn của anh, mà là ngân hàng đầu tư toàn cầu Hải Nạp do anh thành lập. Trong nửa đầu năm nay, Hải Nạp đã hoàn thành 25 hạng mục IPO[1], 62 dự án góp vốn tư nhân cùng những hạng mục thu mua, với tổng lợi nhuận lên tới 565 điểm, bước vào top 5 những ngân hàng đầu tư toàn cầu hàng đầu.

[1] IPO (Initial Public Offering) hay còn gọi là phát hành lần đầu ra công chúng, là việc chào bán chứng khoán lần đầu tiên ra công chúng.

Lịch sử phát triển của Hải Nạp, thành tựu tài chính khiến người khác phải chú ý của Tưởng Bách Xuyên, Tô Dương đã sớm thuộc như lòng bàn tay.

Video vẫn còn tiếp tục, Tưởng Bách Xuyên lơ đãng ngẩng đầu nhìn về phía dưới sân khấu, ánh mắt sắc bén của anh khiến cô run rẩy trong lòng.

Cô biết đây chỉ là video, người anh nhìn chẳng phải là cô, nhưng trong thoáng chốc, trái tim cô vẫn đập rộn ràng.

Tô Dương, mày cũng thật có tiền đồ!

Màn chụp ảnh chung kết thúc, tuy nhân vật chính của ngày hôm nay không phải Tưởng Bách Xuyên nhưng anh vẫn bị vây kín.

Tưởng Bách Xuyên cao hơn hẳn một cái đầu so với phần lớn cánh đàn ông trên sân khấu. Khi bắt tay nói chuyện, nửa thân trên của anh nghiêng về phía trước, hơi hơi cúi đầu, cao ngang với người khác.

Không biết đối phương đã nói gì, một tia cười nhạt hiếm hoi đậu trên khóe môi anh.

Những người làm ăn đều nói anh quyết đoán sát phạt, bất cận nhân tình, nhưng ngay lúc này, Tô Dương lại cảm thấy anh ôn nhuận như ngọc.

So với anh của ngày thường thì ôn hòa hơn rất nhiều.

Tô Dương nhớ có một bài báo trong tờ tài chính và kinh tế đã từng hình dung anh như thế này: Với một người đàn ông hơn 30 tuổi đã trải qua sự mài giũa của năm tháng, anh sẽ tự toát lên sự kiêu ngạo cùng khí phách.

Anh luôn luôn dung hợp vẻ ôn hòa cùng cường thế một cách đúng mực, khiến người ta không cảm thấy ngột ngạt chút nào.

***

Khi Tô Dương ra khỏi phòng truyền dịch thì đã là một rưỡi sáng. Cô bọc mình trong áo lông, đội mũ áo lên, tiến về phía bãi đỗ xe.

Tới bệnh viện để khám vào giờ này, không phải cả nhà cùng đi thì người ta sẽ có đàn ông cùng theo đến. Đương nhiên, cũng có những người lẻ loi một mình như cô nhưng không nhiều lắm.

Cô cười giễu, đều là những người phụ nữ độc lập và luôn tự cố gắng cả.

Khi đang chờ đèn đỏ trong ô tô, Tô Dương đột nhiên nghĩ, nếu một ngày nào đó cô bị bệnh rồi chết ở trong nhà, có phải rất nhiều ngày trôi qua cũng sẽ không có ai biết hay không?

Không đến hai giây, cô đã khẳng định được đáp án, sẽ không.

Chỉ cần cô đi làm sáng trễ ba phút, Đinh Thiến sẽ gọi điện tới như gọi hồn, thể hiện các loại quan tâm đối với cô.

Nếu Đinh Thiến là một người đàn ông, cô nhất định sẽ cưới người nọ chẳng chút do dự. Tuy nhan sắc có phần thiếu sót, nhưng tắt đèn đi không phải đều giống nhau sao?

Về đến nhà, cả gian phòng lạnh như băng. Khi cô về nhà vào lúc tan tầm, ngay cả máy sưởi cũng quên mở.

Mở máy sưởi rồi, cô lại đi tắm rửa. Đã gần hai giờ rưỡi sáng, nhưng cô không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Ngủ không được, cô xuống cửa hàng tiện lợi ở dưới tầng để mua một bao thuốc cùng bật lửa. Ra khỏi cửa hàng, cô mở bao châm một điếu.

Vào giờ này, trong tiểu khu chỉ có vài nhà còn sáng đèn.

Ngày hôm sau, Tô Dương mang theo quầng thâm mắt đi làm đúng giờ.

Trong văn phòng, Đinh Thiến đang vắt chéo hai chân chờ cô. Thấy cô trang điểm dày dặn nhưng vẫn không che được sắc mặt tái nhợt, chân mày Đinh Thiến nhíu lại, còn sâu hơn cả Thái Bình Dương.

"Dương Dương, cậu đang bán phấn đấy à?"

Tô Dương tùy ý ném túi xách lên bàn làm việc, rót một ly nước ấm rồi mới hỏi: "Rõ thế cơ à?"

Nói xong, cô tự sờ sờ mặt mình, kỳ thực cô cũng cảm thấy lớp phấn lót mình bôi hôm nay có chút dày.

"Chắc cậu phải trát ba cân phấn ấy nhỉ?" Đinh Thiến chỉ về phía nhà vệ sinh, "Mau đi tẩy trang ngay cho mình."

Tô Dương phờ phạc tựa lên ghế: "Để mình nghỉ một lát đã, mình vẫn đang mệt lắm."

Hai tay cô nâng ly sứ, uống xong vài ngụm nước ấm, trong bụng thoải mái hơn một chút. Sáng nay, do chưa kịp ăn cơm nên cô bị đau dạ dày trên đường tới văn phòng.

Lúc này Đinh Thiến mới chú ý tới vết bầm đen trên mu bàn tay cô, "Cậu đi truyền dịch à?"

Tô Dương uể oải gật đầu.

Đinh Thiến: "Vậy sao cậu không gọi điện cho mình, mình vốn có thể đi cùng cậu mà! Cậu biến thành cái bộ dạng người chết mà vẫn còn có thể lái xe được sao?"

Tô Dương cười cười không lên tiếng, toàn thân chẳng có chút sức lực nào.

Di động của Đinh Thiến reo lên, cô nhìn tên người gọi, trực tiếp nhấn im lặng.

"Sao cậu không nghe máy?" Tô Dương hỏi cô.

Đinh Thiến: "Là người đại diện của An Ninh, tối hôm qua đã gọi cho mình rồi. An Ninh không hài lòng với ảnh cậu chụp nên đã gửi trả toàn bộ, yêu cầu chỉnh sửa lại."

Tô Dương "A" một tiếng: "Không hài lòng? Không hài lòng ở chỗ nào?"

Đinh Thiến nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Phần ngực."

Tô Dương nhướng mày: "Phần ngực? Ngực của cô ta vốn chính là vùng đất bằng phẳng, còn hi vọng mình giúp cô ta tạo ra hai đỉnh Everest nữa à?"

Đinh Thiến: "..." Đột nhiên cười phụt một tiếng, "Dương Dương, hạ khẩu lưu tình[2], dù sao người ta cũng cỡ quả quýt nha, sao có thể là vùng đất bằng."

[2] Hạ khẩu lưu tình: Chơi chữ từ 'Hạ thủ lưu tình' (nhẹ tay), ở đây ý chỉ là 'Nhẹ miệng'.

Tô Dương liếc cô một cái, buông ly nước rồi đăng nhập vào hòm thư, mở số ảnh chụp bị gửi trả.

Sau khi chụp ảnh xong, cô đã cẩn thận chỉnh sửa qua toàn bộ, dù là màu sắc hay phong cách cũng đều đẹp hơn hẳn bất cứ lần chụp ảnh nào mà An Ninh từng có.

Cô ta đang cố tình bới móc đây mà.

Đinh Thiến hỏi: "Cậu từng kết thù cùng cô ta à?"

Tô Dương: "Cô ta chỉ là một diễn viên nhỏ mới xuất hiện, hôm qua cũng là lần đầu tiên mình thấy cô ta, sao có thể có thù cũ cùng cô ta được?"

"Cũng đúng." Đinh Thiến hơi đăm chiêu, đột nhiên nhớ tới việc gì đó, "Tối hôm qua mình từng thấy An Ninh tại câu lạc bộ[3] Tinh Lan đấy."

[3 ]会所 (Club House): Club house tại các khu đô thị hiện đại ngày nay là quần thể phức hợp gồm bể bơi, sân tennis, sân cầu lông, phòng tập gym, yoga hay khu tổ chức tiệc ngoài trời, saunna, nhà hàng... Được đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị hiện đại, chất lượng dịch vụ cao và đồng bộ.

"Thế thì sao?" Tô Dương không chút để ý hỏi, trong giới đồn rằng An Ninh đang dựa hơi Lục Duật Thành, ông chủ của tập đoàn truyền thông Phương Dịch, nhưng cô chẳng hứng thú với bát quái của An Ninh chút nào.

"Khi đó, cô ta... Ở cạnh người mẫu Kiều Cẩn." Đinh Thiến ngừng lại, "Có lẽ chuyện này liên quan tới Kiều Cẩn chăng?"

Tô Dương giật mình, đặc biệt không muốn nhắc đến cái tên này. Cô cười cười, không đáp lời nữa mà chuyển đề tài, hỏi Đinh Thiến: "Có thuốc lá không?"

Đinh Thiến sờ sờ túi: "Mình không mang theo, mà hiện tại mình không nghiện thuốc nữa rồi, có thể hút cũng không hút. Không phải cậu đã cai thuốc để chuẩn bị sinh con rồi sao, giờ lại muốn hút à?"

Tô Dương cười: "Sinh con? Sinh với ai?" Cô lắc lắc ngón tay của mình, "Sinh cùng nó sao?"

"..." Đinh Thiến bị nghẹn, "Dương Dương, đều tại cậu làm hư nên tam quan của mình mới trở nên bất chính đấy!"

Tô Dương lại bưng ly nước lên uống vài ngụm: "Thôi đi, cậu vốn chính là một tên thụ không đứng đắn, nhìn cái gì cũng lệch lạc, sao tam quan có thể chính đáng được?"

Đinh Thiến chộp lấy cuốn tạp chí rồi đập tới: "Thật đúng là miệng chó không phun được ngà voi!"

Hai tay Tô Dương tiếp tạp chí, lại đùa vui hai câu cùng Đinh Thiến, sau đó khôi phục giọng điệu nghiêm trang: "Thiến Nhi, cậu còn nhớ tờ giấy nghỉ phép đã từng gây chấn động trên mạng lúc trước không?"

"Giấy của vị nào?" Có tận mấy cái lận.

"Chính là của vị nữ công nhân viên chức của doanh nghiệp trung ương, người nói là sắp quên bộ dạng của chồng, muốn xin nghỉ phép để đi gặp chồng ấy."

Đinh Thiến sững sờ, lập tức gật đầu, "Có ấn tượng, làm sao?"

Tô Dương nhìn cô chằm chằm, giọng điệu nửa nghiêm túc nửa chế giễu: "Hình như mình cũng sắp không nhớ rõ dáng vẻ của chồng mình rồi."

Đinh Thiến: "..."

Lại liên tưởng tới giấc mơ trong phòng truyền dịch ngày hôm qua, Tô Dương cảm thấy đây không phải dấu hiệu tốt lành gì, nên cô lập tức lấy di động ra bấm số.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình di động, thẳng tới giây thứ 28, bên kia mới bắt máy.

"A lô." Âm thanh của người nọ lạnh lùng trầm thấp.

"Có đang bận gì không?" Tô Dương hỏi.

"Anh đang họp."

"Anh vẫn đang ở New York à?"

"Anh vừa tới chi nhánh của công ty ở Thượng Hải thôi."

Tô Dương "A" một tiếng, nếu anh ở Thượng Hải thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cô không thích ngồi máy bay, nhưng vẫn có thể chịu được quãng đường ngắn từ Bắc Kinh tới Thượng Hải.

Bên kia đợi vài giây, không nghe thấy tiếng cô nói chuyện nên hỏi một câu: "Đồng Đồng? Làm sao thế?"

Đồng Đồng là tên của cô khi còn bé.

Tô Dương đáp: "Không có gì, chỉ là lâu rồi chưa liên lạc nên em thiếu chút nữa quên mất anh là chồng của em, phải gọi điện thoại để xác nhận một chút. Anh cũng sẽ không suýt quên mất em là ai đấy chứ?"

"..."

Tô Dương: "Em đùa thôi." Khẽ ngừng một chút, cô lại hỏi: "Em muốn gặp anh, hai ngày này có tiện không?"

"Em không cần tới đây đâu."

A, đúng là không tiện thật.

Tô Dương trầm mặc.

Kể từ sau khi kết hôn, cô và anh chẳng khác gì hai người xa lạ.

Tô Dương suy ngẫm, nhiều năm nay, có lẽ bọn họ vẫn luôn là như vậy, chỉ là hiện tại tuổi tác gia tăng nên cô mới bắt đầu để ý đến thái độ của anh đối với mình.

Giọng Tưởng Bách Xuyên lại truyền đến qua ống nghe: "Chiều nay anh có chuyến bay về Bắc Kinh, sẽ có mặt tại sân bay sau 4 giờ chiều."

Thì ra là thế.

Tô Dương: "Em đi đón anh nhé?"

"Không cần đâu." Không ngờ anh còn nói: "Anh sẽ tới đón em lúc tan tầm."

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tô Dương sững sờ vài giây. Bởi vì đêm qua không ngủ ngon, đầu óc cô vẫn còn choáng váng nặng nề.

Cô đặt di động xuống, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, đẩy mạnh cánh cửa ra.

"Làm sao thế?" Đinh Thiến lập tức đứng lên, "Cậu sẽ không nhảy lầu vì luẩn quẩn trong lòng đấy chứ!?"

Tô Dương không rảnh để trả lời vấn đề ngốc nghếch này của Đinh Thiến, cô nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Bầu trời âm u, gió bắc lạnh thấu xương, tuyết lại sắp rơi xuống.

Gió lạnh ùa vào cổ, Tô Dương rùng mình, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Cô véo mạnh gò má đã dùng hết nửa hộp phấn để trang điểm, đau quá, đây không phải là mơ.

Đoạn, cô quay đầu nói với Đinh Thiến: "Tưởng Bách Xuyên muốn tới đón mình lúc tan tầm."

Tác giả: Các bạn thân yêu, tôi đã trở về rồi đây ~

Canh hai tối nay nhé ~

P/s: Sau này vẫn sẽ như hồi trước, 8 giờ mỗi ngày :)

Sau khi xem xong nhớ lưu trữ nhé :) Sẽ đưa một bao lì xì cho mọi người để bày tỏ sự cảm ơn ~ Trong mỗi ba chương đầu tiên đều sẽ đưa :)

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ~