Hoan Dang Chinh Sua Quy Phi Trong Sinh Ai Dam Dung Den Phu Quan Ta Chuong 11 12

Chương 11: Tẩu hỏa nhập ma.

Mắt thấy Quỷ lão đầu lén lén lút lút liền muốn đem ra một đóng đồ gì đó, ý đồ tới gần Linh Thứu, con mắt của Hỏa loé lên, suýt nữa liền muốn ra tay đối phó cái lão quỷ đầu lớn mật này. Nhưng lại liếc mắt nhìn về phía Linh Thứu đang chuyên chú tu luyện, dừng một chút, cuối cùng chỉ là vẻ ra một đạo lực vô hình nhốt lại quỷ ảnh lão đầu, tiếp theo sau đó lại trở lại hộ pháp cho Linh Thứu.

Băng nhìn Hỏa ra tay, cũng không có động thủ nữa, chỉ là thoáng ngẩn người, còn nhíu mày.

Phải biết, ở trong ký ức của hắn, nàng so với hắn còn lạnh lùng hơn rất nhiều, hắn tốt xấu gì cũng chỉ là lười nói chuyện, mà nàng là từ trong người đã tản mát ra lạnh lẽo, chính là bạn nối khố* này của hắn dù xảy ra chuyện gì đều không thấy nàng ra tay, không nghĩ đến đối đãi chủ nhân, nàng cũng rất là che chở. (* bạn thân từ còn hồi nhỏ)

Đáng thương Quỷ lão đầu còn không biết chuyện gì xảy ra liền phát hiện mình không thể động đậy được. Muốn nói tới quỷ thế gian này, hầu như đều bị hắn ác chỉnh qua. Bây giờ đột nhiên bị nhốt lại, lão hiển nhiên rất là kinh ngạc.

Nhưng cho dù kinh ngạc, Quỷ lão đầu cũng không có hiển lộ ra bên ngoài một tia khủng hoảng nào, mà là nghi hoặc nhìn về phía người xuất thủ, không, ra tay là một tên quỷ, lúc này mới chú ý tới một nam một nữ quỷ kia.

Quỷ lão đầu con ngươi đảo đảo xoay một cái, nhìn dáng dấp hai tên quỷ một nam một nữ kia hẳn là đang hộ pháp cho tiểu Nữ Oa?

Quái, trước tiên không nói quỷ tại sao hộ pháp cho người nha, liền nói hai tên quỷ một nam một nữ này, nhìn tuổi cũng còn trẻ, làm sao liền cho lão quỷ ta có loại cảm giác ngột ngạt chứ? Hắn cũng chưa thấy qua người ta làm sao ra tay liền bị chế trụ, thế gian này lúc nào lại có hai tên cường quỷ này xuất hiện a?

Quả thực, mặc kệ là người vẫn là quỷ, đều là sóng sau xô sóng trước, sóng tạt vào bờ cát liền chết a! Quỷ lão đầu nghĩ, không nhịn được than thở liên tục, ánh mắt nhìn Băng với Hỏa càng là ước ao ghen tị, u oán cực kỳ.

Bất quá, Quỷ lão đầu trong con ngươi lại lóe qua một tia sáng, điều này cũng đại biểu hắn sẽ không lại cảm thấy tẻ nhạt không phải sao?

Bị mỗ lão quỷ nhìn chằm chằm, Băng với Hỏa đột nhiên cảm thấy một luồng cảm giác lành lạnh, liếc nhìn nhau, không khỏi sờ sờ quanh hai vai, nỗ lực giảm bớt cảm giác lành lạnh một chút.

Đương nhiên, những thứ này Linh Thứu đều không biết.

Giờ khắc này nàng chính chìm đắm ở trong mộng mà chính mình tưởng tượng ra, xung quanh là một màu đen kịt. Giống như bị ám nguyên tố bao quanh.

Mà nàng đang ở bên cạnh thu nạp ám nguyên tố dầy đặc ở xung quanh, ở bên trong nàng đang thu thập hòa cùng chúng nó, lại không ngừng đè nén, khiến cho chúng nó dày đặt cũng cố.

Nói đến cũng thật buồn cười, toàn bộ thế giới, lớn như thế, tất cả mọi người vứt nàng như cục đá, chỉ có Mộ Hàn coi nàng là trân bảo.

Nếu như người nàng trước tiên gặp là Mộ Hàn, thật là tốt biết bao, như vậy nàng sẽ không tự tay hại Mộ Hàn, thế nhưng vận mệnh đã sớm soạn xong tất cả.

Hồi tưởng lại những chuyện nàng đã từng làm với Mộ Hàn, lại nghĩ đến nụ cười khổ kia của Mộ Hàn trước khi chết, đau lòng cùng hối hận đang xen, hơi thở Linh Thứu bỗng nhiên rối loạn, hô hấp không khỏi gấp gáp hơn. Băng và Hỏa ở hai bên đang nhìn thấy mà cả kinh, vội vã vận linh lực bảo vệ hồn mạch cho Linh Thú, chậm rãi trấn an.

Một hồi lâu, Linh Thứu hơi thở ngổn ngang nhờ linh lực của Băng và Hỏa mới dần dần bình phục lại. Linh Thứu mê man mở mắt ra, trên trán còn lưu lại một tầng mồ hôi.

"Chủ nhân, ngài không sao chứ?" Băng thấy Linh Thứu mở mắt ra lo âu hỏi.

"Hả? Ta có chuyện gì sao?" Nàng chỉ là cảm giác những ám nguyên tố vốn nghe lời đột nhiên rối loạn, làm cho nàng có chút không chống đỡ được.

Băng nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, không có chỗ không thoải mái chính là tốt, sau đó cung kính mà lại có thâm ý khác nhìn Linh Thứu một chút: "Chủ nhân vừa nãy tu luyện phân tâm, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma."

Linh Thứu sửng sốt một chút, sau đó không khỏi cúi đầu cười khổ một tiếng, Mộ Hàn từng nói nàng là yêu tinh, mê hoặc tâm thần của hắn, không ngừng mà dằn vặt hắn, nhưng từ sau khi hắn chết ở trong tay nàng, hắn thật là thường tại mọi thời khắc mà dằn vặt nàng đây? Nàng không có cách nào quên hắn, không có cách nào không nghĩ tới.

Ai nói nàng không có tẩu hỏa nhập ma? Này không phải tẩu hỏa nhập ma lại là cái gì?

Chương 12: Nói tới như các ngươi không phải quỷ.

Bị không để ý tới hồi lâu Quỷ lão đầu nghe được tên quỷ kia gọi một con người là chủ nhân, mà nữ oa này dĩ nhiên lại nhìn thấy được bọn họ! Không khỏi đánh giá Linh Thứu thêm lần thứ hai, vẫn gật đầu rồi lại lắc đầu.

Tuy rằng nhìn thấy quỷ, nhưng không phải chỉ là một tiểu nữ oa có ám hệ thiên phú cao một chút thôi sao! Có gì đặc biệt! Hắn chính là bùa chú sư đây! Nhớ năm đó hắn cũng là nhân vật phong vân oai phong một cõi a!

Nhưng mà nhìn người ta hiển nhiên đã quên đi sự tồn tại của hắn, nói khác hơn là căn bản không đem hắn ở trong lòng, tức giận thổi thổi tiểu hồ tử* (râu mép), rốt cục không nhịn được mở miệng nói: "Uy uy uy, các ngươi là có ý gì a! nha đầu kia đều tỉnh rồi, các ngươi còn muốn vây nhốt ta bao lâu a."

Linh Thứu bị âm thanh đột nhiên xuất hiện mà dẫn tầm mắt tới, là một lão giả, còn là một Quỷ lão đầu đang thổi râu mép trừng mắt nhìn mình, chỉ là lão quỷ này hiển nhiên cùng những tên quỷ mà nàng nhìn thấy không giống nhau, hẳn là theo lời Băng nói là quỷ cao cấp, tu vi cũng có thể rất cao, bất quá nhìn hắn vẻ mặt tướng mạo một bộ gian giảo, nhìn vẫn đúng là không giống một tên quỷ tốt.

Linh Thứu nghi hoặc mà nhìn Băng, Băng lập tức giải thích, "Vừa nãy ở lúc chủ nhân tu luyện, hắn lén lén lút lút, sợ hắn ý đồ bất chính, lại không dám làm ra động tĩnh quá lớn sợ ảnh hưởng chủ nhân, vì lẽ đó đem hắn trực tiếp nhốt lại."

"Ồ?" Linh Thứu lại chuyển hướng Quỷ lão đầu.

Quỷ lão đầu nghe có người nói hắn lén lén lút lút, không vui liền phát hoả: "Này này này! Cái gì gọi là lén lén lút lút! Nói tới như các ngươi không phải quỷ vậy, Quỷ liền phải có bộ dạng của quỷ! Các ngươi có hiểu hay không a, có hiểu hay không!"

A, này ngược lại là một lão quỷ thú vị, Linh Thứu ra hiệu cho Băng đem lão thả ra, nhưng mà Băng vừa muốn động thủ, Linh Thứu lại nghĩ đến điều gì: "Ah, chờ một chút, vừa vặn để ta thử nghiệm."

Băng suy nghĩ một chút mới gật gù, chủ nhân mấy ngày nay đã có thể đơn giản nắm trong tay một ít khống chế tiểu quỷ nhưng đạo hạnh không sâu, tuy rằng ban đầu hắn cũng không đồng ý, vẫn nên học đi xong hãy học chạy, nhưng nhiều lúc vượt cấp luyện một chút cũng là tốt, nói không chừng năng lực có thể đột phá.

Lão quỷ này tu vi không sai, khi còn sống chắc cũng là cao thủ, nếu như hắn với Hỏa không phải hộ pháp của Quỷ vương, không có lực ức chế đối phó với quỷ, mà hoàn toàn dựa vào thực lực đánh, cũng không nhất định là đối thủ của lão ta.

Quỷ Lão đầu nhìn Linh Thứu đang muốn thử gì đó, trong lòng dâng lên một cảm giác dự cảm không tốt, mà lập tức cái dự cảm không tốt kia liền linh nghiệm.

"A! A! Đau a đau a! Tiểu nha đầu ngươi mưu sát a!"

"Không cần ầm ĩ ta, lão đã chết rồi làm sao mà bị giết nữa." Linh Thứu bình tĩnh dị thường, sau đó nghiêm túc nhìn một chút bàn tay của chính mình: "Làm sao không đúng đây? Thử lại."

"A a a! Thật nhột a, thật nhột a! Tiểu nha đầu không... nên nháo nữa! Ngươi để tên tiểu tử bên cạnh ngươi đến đây đi! A a a!"

Linh Thứu giật giật miệng, vì sao lại nhột nha, nàng là đang thử mở ra đạo lực để hắn không bị nhốt nha: "Chẳng lẽ lại không đúng, thử lại!"

"A! Nóng a! Nóng quá nóng quá! Nha đầu! Cầu ngươi đừng đùa nữa! Đại gia! Tổ tông...!"

"Không có đạo lý a, ta nghiên cứu thêm một chút." Linh Thứu tự động không thèm nhìn mỗ lão quỷ kêu rên, trái lại càng luyện càng hưng phấn, càng ngày càng có đấu chí, này luyện lên so với những tiểu quỷ chỉ biết ngơ ngác tốt hơn hẳn.

... ...

"Ta, ta không xong rồi... Thật sự, thật sự không xong rồi, tiểu, tiểu tổ tông, bỏ qua cho ta đi, không cần thử nữa ..." Quỷ lão đầu vừa dứt lời, lại có một lực đạo vô hình đánh vào trên người hắn, thân thể hắn đột nhiên té ngã trên mặt đất: "Ai ô!"

"Thành công rồi!" Linh Thứu nhìn rốt cục đã cởi ra trói buộc cho Quỷ lão đầu, con mắt sáng lên, kích động đứng dậy.