No Le Cua Anh Trai Tan Bao Alice Chuong 1 Bo Tron

Chương 1: Bỏ Trốn!

Tô Mỹ Anh (Nữ Chính, 19 Tuổi) Và Diệp Vũ Hiên (Nam Chính, 25 Tuổi ) Là Anh Em Không Cùng Cha, Không Cùng Mẹ Sinh Ra (Không Cùng Huyết Thống), Nên Không Thể Tính Là Loạn Luân Đâu Nhé.

Kết Thúc=> Happy Ending (HE)

(Sủng Rồi Ngược Rồi Lại Sủng)

Truyện Ngược Nhẹ, Nên Ai Không Đọc Được Ngược Thì Cũng Có Thể Đọc!^_^

Chú Ý: Vui Lòng Không Copy, Edit Hoặc Chuyển Ver Tác Phẩm Khi Chưa Có Sự Cho Phép! Mong Mọi Người Tôn Trọng Đề Nghị Này.

(Nếu Như Truyện Tớ Viết Không Được Hay Thì Các Bạn Có Thể Không Cần Đọc, Chứ Đừng Bao Giờ Cmt Lung Tung Xúc Phạm Tớ!)

Bắt Đầu Câu Truyện Thôi...

Tận cùng phía đông của thành phố A là 1 toà lâu đài vô cùng cách biệt với phía bên ngoài, nơi đây còn được gọi là 'Lâu Đài Safia', thiết kế của nó mang phong cách Á, Âu rất thần bí. Đặc biệt, nơi đây được canh gác rất nghiêm ngặt, đến 1 con chuột nhỏ cũng không thể chui lọt vào bên trong. Bên ngoài ban công tại tầng hai, có 1 cô gái đang tỉa cắt những chiếc gai nhọn có trên thân cây hoa hồng mà cô nuôi dưỡng bấy lâu nay, cô gái ấy rất đẹp, xinh đẹp hơn cả đoá hoa hồng ở bên cạnh. Bây giờ cũng đã là 12 giờ trưa, khung cảnh xung quanh vẫn yên tĩnh như ngày nào. Nhưng mà anh trai cô sắp về đến rồi, mấy hôm nay anh đi công tác ở bên Mỹ nên hôm nay mới có thể về nhà cùng cô ăn cơm trưa.

Tiếng xe hơi ở trước cổng toà lâu đài vang lên, nghe nó thật quen tai. Anh đã về, nhanh chống dừng lại công việc cắt tỉa hoa đang làm dang dở rồi vui vẻ chạy 1 mạch xuống dưới đại sảnh.

Một chàng trai cao to, tuấn mỹ bước vào. Hai người giúp việc vừa nhìn thấy anh vừa về đến thì liền bước lại và cởi áo khoác cho anh như thường xuyên. Lúc nào cũng như vậy, khuôn mặt anh rất âm trầm và luôn tỏ vẻ lạnh lùng. Điều đó làm cô rất đau lòng, đã từ rất lâu rồi cô chưa nhìn thấy anh cười tươi vì vui vẻ, có lẽ là khoảng 3 năm trước...

"Anh về rồi!" Mỹ Anh vui mừng như 1 đứa trẻ nhỏ vừa mới được cho kẹo. Khuôn mặt cô nở lên một nụ cười rất xinh rồi liền chạy lại ôm Vũ Hiên vào lòng.

"Mấy hôm nay, em học tập ở nhà có ngoan không? Hửm?" Hai tay Vũ Hiên lúc này nâng nhẹ cầm cô lên để cô nhìn thẳng vào mặt anh.

"Anh hai, hôm trước gia sư khen em nói tiếng Ý rất chuẩn ạ!"

Trong lòng Vũ Hiên vừa nghe xong 2 tiếng 'Anh hai' thì trở nên rất khó chịu. Anh liền đẩy nhẹ cô ra khỏi lòng ngực anh.

"Vào trong ăn thôi, anh đói bụng rồi!" Nói xong anh xoay người bước vào bên trong nhà ăn mà không thèm để ý lại trên tay cô đã bị thương do gai hoa hồng đâm vào. Nhớ lúc trước mỗi khi cô bị thương, dù chỉ là 1 vết trầy xước nhẹ thì anh cũng nhận ra nhưng bây giờ thì...

Mỹ Anh đứng im lặng nhìn theo bóng lưng của Vũ Hiên, 3 ngày không gặp anh đối với cô như 1 cực hình. Mỗi đêm nếu cứ nhắm mắt lại thì cô lại nhớ đến hình dáng của Vũ Hiên, nhớ những lúc khi anh vừa đi làm về sẽ ôm cô vào lòng, nhớ những lúc cô cãi bướng lại anh thì bị anh phạt. Cô rất yêu anh...

Nhìn thấy anh đi vào trong cô cũng liền đi theo. Ngồi xuống bàn ăn, anh chẳng nhìn cô dù chỉ 1 cái. Cô rất buồn, nhưng cuối cùng anh đã chịu mở miệng nói chuyện với cô.

"Mỹ Anh, tối mai em muốn ra bên ngoài chơi không?" Vũ Hiên biết, 3 năm nay Mỹ Anh bị anh nhốt trong toà lâu đài này chưa từng được anh cho ra bên ngoài chắc cô rất nhàm chán, nên tối ngày mai anh sẽ dẫn cô đi Vũ Hội tại toà nhà Lasander (Toà nhà cao nhất thành phố thuộc quyền sở hửu của anh) và công khai thân phận của cô.

"Anh nói thật chứ? Anh sẽ cho em theo anh ra bên ngoài sao?" Cô hớn ha hớn hở nhìn anh.

"Anh nói thật!" Anh liền véo nhẹ vào má của cô.

"Em biết anh...anh hai thương em nhất mà!" Mỗi lần thốt ra từ 'Anh hai' đối với cô là điều rất khó. Cô không muốn mối quan hệ như thế này với anh, cô muốn làm vợ anh chứ không phải muốn làm em gái...

"..." Anh lưỡng lự câu nói của cô, 1 vài phút sau thì mới chịu nói tiếp "Khi nào ăn xong thì lên phòng ngủ trưa đi! Anh phải đến công ty rồi, 9 giờ tối mới có thể vể, nên em tự ăn tối nhé!" Vừa nói vừa đứng lên khỏi chiếc ghế và đi nhanh ra ngoài cửa nhà ăn.

"Vâng, anh đi ạ!" Cô tỏ vẻ đáng yêu rồi nhìn anh.

Ăn xong, cô cũng ngoan ngoãn mà tự mình đi lên phòng để ngủ trưa. Cô rất biết nghe lời anh, bởi vì nếu cô không nghe lời thì anh sẽ đánh đòn. Cô rất sợ...

Cô nằm xuống và chợp mắt. Không ngờ đến lúc thức dậy thì đã 6 giờ chiều. Quả thực thời gian trôi qua nhanh thật...

Chiếc điện thoại ở trên đầu giường reo lên, là số lạ. 2 năm nay chỉ có 1 mình Vũ Hiên gọi được vào số này, nhưng bây giờ lại có người khác gọi đến.

"Alo, cho hỏi...!" Mỹ Anh chưa kịp nói hết câu thì người bên đường dây bên kia đã nhanh miệng hơn mà nói trước...

"Tô Mỹ Anh, cái con nhỏ đáng ghét này! Cứ tưởng cậu chết rồi ấy chứ, 3 năm nay mọi người nhớ cậu rất nhiều, cậu có biết hay không hả?"

Lý Hoa Hoa tức giận nói lớn vào điện thoại, quả thực Hoa Hoa 3 năm nay bỏ ra rất nhiều công sức mới tìm lại được số điện thoại cũ của Mỹ Anh, Hoa Hoa rất lo lắng cho cô nên mới lớn tiếng như vậy.

"Tiểu Hoa, tớ xin lỗi vì 3 năm nay không 1 lời từ biệt mà đã biến mất nhưng mà tớ có nỗi khổ riêng của tớ...hức...hức...!"

Mỹ Anh không nhịn được buồn nên đã khóc, cô đã nhiều lần muốn trốn ra khỏi đây nhưng không thể được. Gần đến cổng thì bị đám vệ sĩ phát hiện. Còn về Vũ Hiên, mỗi lần biết tin cô muốn trốn khỏi đây thì nổi điên lên mà không thương tiếc liền nhốt cô vào nhà kho tối tăm, dơ bẩn và không cho cô ăn uống ít nhất là 2 ngày hoặc nặng hơn là cô bị anh đánh 50 sợi roi da vào mông và bị rắc muối lên. Người khác khi chỉ vừa nghe thấy những hình phạt như vậy thôi thì cũng đã rung chân, xanh mặt nhưng cô đã bị hết tất...

"Tớ sẽ cho cậu cơ hội để sửa sai, sinh nhật của tớ 7 giờ đêm nay sẽ tổ chức ở quán bar TEEN! Mọi người sẽ đều tập hợp đông đủ tại đó, nên nhất định cậu phải đến! Nếu không tội nặng sẽ càng thêm nặng, đến lúc đó thì đừng có mà hối hận!" Hoa Hoa cũng đã hết cách, chỉ có thể đê doạ Mỹ Anh. Bởi vì Hoa Hoa và mọi người ở bên ngoài rất nhớ Mỹ Anh nên phải đành dùng đến biện pháp này để ép buộc cô chịu xuất hiện.

"Nhưng mà chỉ còn có 1 tiếng nữa thôi sao?...được rồi, tớ sẽ cố gắng đến quán TEEN!"

"Nói phải giữ lời, tớ phải đi chuẩn bị cho buổi tiệc rồi! Bye bye!" Nói xong, Hoa Hoa cười vui rồi liền tắt máy.

'Mặc kệ tất cả hình phạt của anh ra sao, dù gì năm nay mình cũng đã 19 tuổi rồi, nhất định anh sẽ không phạt mình như lúc trước nữa đâu...' Đó là những gì Mỹ Anh đang suy nghĩ trong đầu. Nhưng đó là cả 1 sai lầm lớn, bởi vì đó là suy nghĩ ngớ ngẩn nhất trước giờ của cô. Hắn không phải người dễ tính, nếu như hắn biết cô dám trốn khỏi nơi đây mà lại còn đi đến những nơi như quán bar thì cô phải chuẩn bị tinh thần đi là vừa. Hắn sẽ trừng trị cô bằng cách tàn bạo nhất có thể để con mãnh thú trong tâm hắn có thể xua tan đi phần nào đó của sự tức giận.

Lúc trưa hắn cũng đã nói, 9 giờ tối hắn sẽ về. Đêm nay rời khỏi đây đến 8 giờ thì bắt taxi về thì chắc chắn sẽ không sao, còn về phần mấy tên vệ sĩ ở trước cổng thì cô chỉ cần cẩn thận một chút thì chắc chắn sẽ không bị phát hiện bởi vì ban đêm camera khắp nơi sẽ rất khó để nhận ra cô nên chắc chắn sẽ không sao!

Đứng lên và mở gầm giường ra, hơn 10 chiếc váy hở hang phong cách quậy phá ở bên trong. Nếu như anh mà phát hiện ra chúng thì chúng sẽ bị đốt hết mất, bởi vì đã hơn 20 chiếc váy của cô đã bị anh đốt hết rồi.

Sau 1 hồi lựa chọn, cô tự lựa cho mình một chiếc váy đen ngắn và hở rộng lưng làm cho cô trở nên rất quyến rũ, cộng thêm phong cách trang điểm tone tây nâu làm biến tan mất hết đi nét đẹp thiên thần của cô, bây giờ cô không còn là 1 thiên thần như mọi ngày nữa, mà bây giờ cô là 1 ác quỷ, nói đúng hơn là 1 thiên thần đội lớp quỷ dữ xinh đẹp, cá tính...

Đứng dậy và cầm 1 đầu của sợi dây thừng đã để sẵn ở kế bên cuộc vào thanh ban công, còn 1 đầu thì vứt xuống sân dưới. Bằng cách này thì cô đã có thể dễ dàng đi từ nơi đây xuống dưới sân sau mà không ai có thể hay biết.

...Còn Tiếp...

Nếu Hay Thì Ấn Vào Ngôi Sao⭐️Nho Nhỏ Ở Phía Dưới Và Kèm Theo 1 Cái Cmt Của Cậu Sau Khi Đọc Xong Chương 1 Nha😘💋