Chương 23

"... Anh đừng nói bậy... Tôi chỉ là nghĩ đến anh một bên tỏ tình với tôi một bên lại đi theo cô gái khác thật không rõ ràng, làm...tôi đương nhiên muốn tức giận..." Thái Mẫn ấp úng nói.

Lý Đế Nỗ kéo lên khóe môi cười cười, biết tình nhân nhà mình da mặt mỏng, nếu còn so đo nữa chắc chắn sẽ làm cậu tức giận, cũng không tiếp tục nữa mà nói: "Đêm nay ngủ lại đây đi."

Thái Mẫn lập tức lại bị dọa: "A... Không được... Tôi phải về..." Lần trước bị người nọ cường bạo còn ôm bóng ma chưa mất, cậu mới không tự mình nhảy vào miệng hổ đâu.

Lý Đế Nỗ lập tức nhíu mày: "Em làm gì sợ anh như vậy? Đêm nay anh hứa sẽ không chạm vào em, như vậy được rồi chứ gì?!"

"A..."

Thái Mẫn còn đang vắt hết óc nghĩ lý do cự tuyệt, người kia đã mất nhẫn nại mà túm cậu lên lầu.

Thấy giường lớn giữa phòng kia làm Thái Mẫn khẩn trương mặt mũi trắng bệch, vội vàng muốn tránh thoát khỏi tay người nọ. Chuyện ngày đó thật không có lưu lại ấn tượng gì tốt.

Lý Đế Nỗ cũng nới lỏng tay để cậu đi: "Anh đi tắm rửa một cái, em cứ tự nhiên. Máy tính trên bàn không có mật mã, muốn xuống nhà xem TV cũng được."

Lý Đế Nỗ vừa nói vừa bắt đầu tháo nút âu phục, sau đó là quần tây, sơmi trắng đều cởi ra ném xuống chân, lộ ra dáng người tinh kiện hoàn mỹ, giống như tượng điêu khắc cẩm thạch cổ điển.

Mặt Thái Mẫn bỗng nhiên nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn, dường như không dám nhìn, lập tức không đoái hoài gì chạy đi mở ra máy vi tính. Khởi động, nhìn ảnh ngược trên màn hình đen người nọ đẩy cửa phòng tắm đi vào, cậu mới thoáng bình tĩnh trở lại.

Nháo một trận khôi hài lớn như thế, kế hoạch nguyên bản muốn cắt đứt quan hệ với người nọ của Thái Mẫn đều đã chết từ trong trứng nước. Thật vất vả mới khôi phục được quan hệ hòa hợp như thế, cậu chỉ muốn có thể duy trì như vậy lâu thêm một chút...

Tùy ý lướt web trong chốc lát, di động của người nọ vang lên nhiều lần, hơi có chút cảm giác 'nhất lí vạn ky'. Cậu có chút ngạc nhiên, bình thường người nọ đều bận rộn như thế sao.

*nhất lí vạn ky: một dặm ngàn ngựa = điện thoại dồn dập

Lý Đế Nỗ rất nhanh đã thần thanh khí sảng đi ra, một bên lau tóc đi tới.

"Điện thoại vang lên rất nhiều lần." Thái Mẫn nói.

Phía sau một trận loạt xoạt, rồi mới chợt nghe người nọ có chút khó chịu mà nói: "Sao? ... Ừ... Tôi sẽ gọi người đi xử lý. Có việc gửi tin nhắn hoặc bưu kiện, không có việc gì gấp thì đừng gọi điện thoại cho tôi... Được."

"Anh... hôm nay anh bề bộn nhiều việc sao?" Thái Mẫn chuyển lại nhìn Lý Đế Nỗ.

"Không có chuyện gì lớn." Lý Đế Nỗ ném điện thoại qua một bên, cầm lấy khăn tắm lau tóc, "Buổi chiều muốn đi đâu chơi?"

Thái Mẫn cảm thấy bộ dáng người nọ thật sự không giống như không có việc gì: "... Anh nếu vội vậy tôi về trước ..."

Người nọ không kiên nhẫn cắt lời: "Anh hỏi em buổi chiều muốn đi đâu."

"..." Quả nhiên cùng người nọ lý luận vĩnh viễn là vô dụng, "Tôi muốn đi nhà sách mua một chút sách tham khảo..."

"Hừ..." Nữ sinh muốn quen với cậu ta chỉ sợ sẽ bị ngộp chết, "Em vạn năm đứng nhất còn đọc sách tham khảo làm gì?"

"Vậy... Vậy anh muốn đi đâu..."

"Đi nhà sách thì đi nhà sách."

Rõ ràng không muốn, lại... Người này thật sự là...

Hai người ở nhà ngốc tới trưa, giữa trưa ăn một chút cơm, buổi chiều thay quần áo liền đi ra ngoài. Lý Đế Nỗ mặc một cái áo gió Nike màu đen, hắn vốn là người cao vai rộng, mặc vào aó gió này nhìn từ phía sau quả thực đẹp trai tới cực điểm, ngay cả Thái Mẫn cũng nhịn không được hâm mộ sao dáng người hắn tốt như thế, còn mình lại là một bạch trảm kê(gà luộc).

Người nọ tựa hồ biết cậu suy nghĩ cái gì, búng trán cậu một cái: "Muốn giống anh sao? Vậy rèn luyện nhiều a!"

"..."

Lý Đến Nỗ nhìn vẻ mặt buồn bực của Thái Mẫn cười: "Cũng không cần rèn luyện, như bây giờ cũng được rồi." Cuối cùng lại bổ sung nói: "Đương nhiên mập lên một chút rất tốt." Xúc cảm ôm rất tốt.

"..."

Lý Đế Nỗ dẫn cậu tới một nhà sách lớn nhất trong thành phố, Thái Mẫn chọn sách tham khảo, Lý Đế Nỗ thì ở một bên tùy tiện xem một chút tạp chí tài chính. Thái Mẫn chọn mấy quyển, do dự một chút, thấp giọng hỏi: "Anh có muốn... Cũng chọn mấy quyển hay không?"

Gặp người nọ giống nghe được cái gì vớ vẩn tà tà liếc mắt một cái, một câu cũng không đáp, Thái Mẫn biết mình lại ngớ ngẩn : "Biết rồi... Vậy... Vậy anh muốn mua 'tuần san tài chính' này sao?"

"Ừm."

Thái Mẫn cuối cùng nhịn không được nói: "Nếu anh hứng thú với những thứ này, thi đại học có thể chọn ngành tài chính, anh của tôi cũng..."

Người nọ giễu cợt cười một tiếng: "Kinh doanh không phải học là được, cùng tính cách cư xử cũng có quan hệ. Em xem các ông chủ lớn hiện tại có bao nhiêu người là xuất thân học tài chính? Mấy người học tài chính đều đang làm công cho họ."

"A..." Thái Mẫn theo bản năng muốn phản bác nhưng nghĩ lại mấy câu nói đó thực có lý, cha đúng là lập nghiệp từ buôn bán vật liệu xây dựng, cha Đông Hách trước kia là người chạy tiêu thụ, quả thật không hiểu cái gì là "Tài chính", có thể làm ăn lớn như hiện tại, hoàn toàn dựa vào chịu khổ cùng tích lũy kinh nghiệm. Không nghĩ tới người nọ tuổi còn trẻ lại nói được như thế... Thái Mẫn cảm thấy mình càng hiểu Lý Đế Nỗ thêm một chút, thì càng cảm thấy còn có rất nhiều chỗ chưa hiểu hết.

Người nọ lại cùng cậu đi dạo một lát quầy Văn, Sử, Triết, Thái Mẫn ngạc nhiên phát hiện người nọ đối với những cuốn này đều có đọc lướt qua, đối với rất nhiều tác giả cùng bộ sách quan trọng đều có thể cho vài câu bình luận, Thái Mẫn gần như bội phục sát đất, người nọ ở trong mắt của cậu hiện tại chính là hai chữ: Toàn năng.

"... Anh thật là lợi hại... Cái gì cũng biết..." Thái Mẫn vừa cầm sách đưa cho nhân viên thu ngân vừa nói.

Người nọ lấy ra thẻ tín dụng, cứng rắn nhét thẻ của cậu lại: "Hừ, ai kêu hiện tại ấn tượng của em đối với anh giảm xuống, bằng không anh cũng lười dùng loại thủ đoạn này."

Nhân viên thu ngân cười liếc lại đây một cái, Thái Mẫn lập tức lại đỏ mặt, nhẹ nhàng đụng Lý Đế Nỗ một chút: "Anh nói cái gì vậy..."

Người nọ không biết kiêng dè cầm gói to kéo tay cậu bước đi. Thái Mẫn ra sức giãy giụa nửa ngày vẫn bị nắm chặt đến khi lên xe mới được buông ra, làm Thái Mẫn dọc đường đi đều cúi thấp đầu, xấu hổ không nói một lời.

Buổi chiều ăn cơm, Thái Mẫn gọi điện thoại về nhà nói dối là cùng bạn chơi bên ngoài, buổi tối không về nhà. Thái Mẫn tắm rửa xong đi ra, Lý Đế Nỗ đang dựa vào giường chán đến chết mà trở mình, vỗ vỗ giường ý bảo cậu lại đây. Thái Mẫn có chút do dự mà đi qua, bị người nọ một phen ôm lấy đặt ngồi trên người hắn.

Thái Mẫn có chút không hiểu: "Anh làm gì? ..."

"Cắt móng tay."

Hai tay Lý Đế Nỗ từ phía sau vòng qua hông ôm lấy cậu, tay trái cầm tay Thái Mẫn, đầu dựa lên vai phải cậu, rất điêu luyện mà cắt móng tay cho cậu.

Thái Mẫn dựa vào trong ngực Lấy Đế Nỗ, hô hấp người nọ phảng phất ghé vào lỗ tai cậu, cậu lại đỏ mặt lên: "Tôi... tôi tự làm..."

"Đừng lộn xộn."

"..."

Mặt người nọ chỉ cách Thái Mẫn có mấy ly, ngay cả lông tơ rất nhỏ đều có thể thấy rõ ràng. Thái Mẫn thực sự thích khuôn mặt người nọ, cứng rắn mà có hình dáng, rất nam tính. Không giống cậu, mặt trái xoan hơi hơi tròn, còn trắng như thế, dù sao cậu cảm thấy thực sự rất giống trẻ con...

Lý Đế Nỗ tựa hồ cảm giác được Thái Mẫn đang chăm chú nhìn mặt mình, quay đầu liếc cậu một cái: "Nhìn cái gì?"

Thái Mẫn vội vàng quay mắt đi nhìn mũi: "Không có..."

Lý Đế Nỗ hôn lên khuôn mặt đỏ bừng của cậu một cái, lại tiếp tục động tác, còn đem từng móng tay giũa giũa.

Thái Mẫn cảm thấy mình hình như càng ngày càng quen bị người nọ hôn, trước kia còn giật mình một chút, hiện tại như là 'thuận lý thành chương', thực bình thường... Bất quá cũng càng ngày càng ngọt ngào... Cậu mơ hồ cảm thấy như vậy có chút không đúng, nhưng loại ẩn ẩn lo lắng này rất nhanh đã bị ngọt ngào đẩy đến sau đầu.

Người nọ cắt móng tay xong, đem dụng cụ bỏ qua một bên, nhấc chăn lên thì trực tiếp tắt đèn. Thái Mẫn muốn rời khỏi lòng ngực Lý Đế Nỗ, mới vừa giãy giụa một chút đã bị người nọ ôm chặt thắt lưng: "Anh không nói cái gì cũng không làm đâu." Thái Mẫn đột nhiên cảm giác được phía sau có một thứ nóng lên, lập tức cứng ngắc, một cử động cũng không dám.

Danh sách chương: