Chương 49+50

Hai người cứ như vậy chậm rãi trở về khách sạn.

Hôm nay buổi sáng đi máy bay, buổi chiều lại đi dạo thật lâu, Thái Mẫn mệt chết đi được, Lý Đế Nỗ cũng không miễn cưỡng cậu. Thái Mẫn rửa mặt lại ngâm nước tắm rửa xong liền nằm trên giường xem TV, Lý Đế Nỗ lột cho cậu vài trái long nhãn ăn.

"Anh đi chơi như vầy, chuyện của công ty làm sao xử lý?" Thái Mẫn phun hạt nhãn vào lòng bàn tay, bị nam nhân đón được ném vào thùng rác.

"Có việc bọn họ sẽ xử lý, nếu không được sẽ gọi điện thoại cho anh hoặc gửi e-mail."

"Ah..."

"Ăn xong thì ngủ đi, ngày mai đi ngắm biển."

"Được đó được đó!" Thái Mẫn phấn khích vô cùng, nhanh nằm xuống kéo chăn đến ngực, "Anh cũng ngủ đi!"

"Anh đi xem hôm nay công ty có chuyện gì không đã."

"Ừm! Vậy phải nhanh một chút rồi đi ngủ nha!"

"Ừ." Lý Đế Nỗ xoa xoa đầu Thái Mẫn, đóng cửa đi ra ngoài.

Lý Đế Nỗ đặt phòng Deluxe Suite, tuy rằng kém phòng tổng thống, nhưng thiết bị nội thất cũng tương đối cao cấp. Có phòng khách, phòng ngủ, thư phòng riêng biệt, phòng tắm siêu lớn, bồn tắm siêu rộng, TV Plasma độ nét cao, đường truyền internet nhanh chóng... hiệu quả cách âm cũng rất tốt.

Lý Đế Nỗ đi đến ban công mới lấy di động ra gọi điện thoại.

"Văn Thanh, gần đây Tô Diêu có hành động gì không?"

"Không có, Lý ca. Gần đây này hai mẹ con họ rất im lặng, hoàn toàn không thấy bóng dáng bà ấy trong bang."

Muốn làm cái quỷ gì đây? "Anh chú ý bà ta một chút."

"Tôi biết. Mặt khác, Lý ca chuyện lần trước anh kêu tôi điều tra, tôi cơ bản đã điều tra xong rồi."

"Nói đi."

"Cô gái kia tên là Cố Mộng, con gái duy nhất của Cố thị."

"Cố thị? Gần đây không phải đã lụi bại rồi sao."

"Vâng. Cố thị là gia đình chính trị, lợi dụng chức vụ để nhận thầu mấy hợp đồng của chính phủ rồi ở giữa mưu lợi bất chính. Bất quá gần đây lực lượng của Triệu gia rất mạnh, có lẽ Cố thị sẽ không vượt qua được. Nhưng là 'con rết khó chết hẳn', bây giờ vẫn còn chống đỡ cái mác nhà giàu."

"Sắp lụi bại? Nên muốn lôi kéo 'vợ' tôi? Muốn vay tiền để ngóc đầu trở lại?"

"Tôi không biết."

"Đi. Anh tiếp tục điều tra đi. Có việc thì báo cho tôi."

"Muốn giúp Triệu gia loại bỏ Cố thị không?"

"Tạm thời không cần. Vận số đã hết, không cần chúng ta động thủ. Với lại, vô duyên cớ vô cớ chúng ta giúp đỡ Triệu gia làm gì."

"Đúng vậy."

Lý Đế Nỗ cúp điện thoại, thở hắt ra.

Luôn luôn có loại cảm giác yên lặng trước bão táp.
Thực con mẹ nó khó chịu.
Lý Đế Nỗ cởi quần áo, xốc lên một góc chăn nhỏ nằm vào. Cục cưng bé nhỏ "Ưm" một tiếng, mơ mơ màng màng nghiêng thân dụi vào lòng hắn."Sao trễ như vậy mới đi ngủ a~..."
Giọng mũi mềm nhu nhu, làm cho buồn bực trong lòng Lý Đế Nỗ lập tức tan thành mây khói, "Ừ, ngủ đi."
"Ưm..."
Hô hấp Thái Mẫn lại trở nên nhẹ nhàng. Lý Đế Nỗ nhịn không được ấn lên trán cậu một nụ hôn.
***
Sáng sớm hôm sau Lý Đế Nỗ mang Thái Mẫn đến bờ biển.

Kỳ thật thành phố A không phải không có biển, chỉ là đường bờ biển không dài, ven bờ lại bị các khu công nghiệp chiếm lấy. Nước biển thường thường đều là màu xám, cũng không có hải âu bay lượn. H đảo là đảo nhiệt đới nhỏ lại chuyên về du lịch, biển đẹp hơn rất nhiều.

Lý Đế Nỗ cùng Thái Mẫn đi chân trần trên bờ cát. Lý Đế Nỗ mang áo sơmi trắng, tùy ý cài vài nút, quần xám cuộn đến một nửa cẳng chân, gió biển thổi vào đầu tóc hắn, thoải mái lại đẹp trai, tựa như một cảnh trong phim. Sóng biển từng đợt từng đợt đánh lên rồi lại lui xuống, để lại đầy vỏ sò, cục đá. Xa xa trời xanh một màu biển, hải âu xoay quanh, gần chỗ trên bờ cát dài lại có hàng dừa đủ loại kiểu dáng, cong về phía bờ biển, trên cây còn có vài trái dừa non.

Gió biển mang theo vị mặn thổi đến, làm cho Thái Mẫn cảm thấy đầu óc thật rộng lớn. Cậu bị kích động uống một ngụm nước biển, kết quả mặn đến nhíu mày. Trong lúc đó Lý Đế Nỗ ở trên bờ, hắn đứng dưới tàng cây nhìn theo, như là sợ cậu không cẩn thận sẽ rơi xuống biển.

Thái Mẫn cảm thấy dường như mình được giải thoát khỏi cuộc sống của mười năm với các quy tắc, làm náo loạn buổi sáng sớm yên tĩnh.

Phía trước bỗng nhiên có một thiếu niên người địa phương đi tới, mang một túi thật lớn toàn là vỏ sò ốc biển.

"Anh trai, mua một chút vỏ sò cho em trai anh đi! Túi lớn thế này chỉ có 50 đồng thôi!"
Em trai? Thái Mẫn nhịn không được cười rộ lên. May mắn cậu bé chưa nói là con trai...

"Anh mua cái túi lớn này về làm gì. Còn tới năm mươi đồng."

"Vậy bốn mươi lăm đồng, không thể giảm nữa đâu." Thiếu niên lui về sau một bước tiếp tục chào hàng. "Đem ốc biển áp lên tai có thể nghe được thanh âm của biển đó! Vỏ sò cũng có thể trang trí, nhìn rất đẹp!"

"Nhóc có vỏ sò xuyên thành vòng tay không."

"Có a có a!" Thiếu niên vội lục trong cái túi to, lấy ra một vòng tay vỏ sò. Vỏ sò được mài giũa vô cùng mượt mà, sờ lên rất sướng tay. Tuy rằng so với vòng ngọc trai mấy chục ngàn, loại vòng tay bằng vỏ sò thô sơ này có vẻ keo kiệt một chút, nhưng lại có một phen phong vị khác.

Lý Đế Nỗ chọn ba cái, lại từ cái túi lớn kia lấy ra một con ốc biển."Cái này bao nhiêu tiền?"
"Hai mươi đồng."
Lý Đế Nỗ không hề mặc cả, lấy ra hai mươi đồng cho cậu thiếu niên.

Thiếu niên vội không ngừng cúi đầu: "Cám ơn anh trai, chúc gia đình anh hạnh phúc nha!" Nói rồi vẫy vẫy tay, tiếp tục đi chào hàng.

Lý Đế Nỗ khom lưng xuống, "Nâng chân lên."

"...?"

Nam nhân nâng chân trái Thái Mẫn lên, mang vỏ sò vào cho cậu, kéo đến mắt cá chân. Khung xương của Thái Mẫn vốn nhỏ, màu da lại trắng, mang lắc tay vỏ sò màu phấn hồng thật sự là rất đẹp.

Thái Mẫn có chút ngượng ngùng: "Mang lên chân làm gì..." Địa vị nam nhân trong bang có bao nhiêu tôn quý cậu không biết, nhưng cậu biết địa vị của nam nhân trong giới giải trí. Hắn tùy tiện ký một hợp đồng là có thể quyết định một diễn viên nổi tiếng hay không, lúc nam nhân mất hứng cũng có thể xóa sổ một minh tinh, trên tay nắm giữ cuộc sống của không biết bao nhiêu người. Tay nam nhân quý giá như vậy, lại thay cậu cắt móng tay, mặc quần lót, lột vỏ nhãn, cầm chân thay cậu mang lắc, giống như hôm nay vậy; làm cho Thái Mẫn đã cảm động lại áy náy, có loại cảm giác bất công với nam nhân.

"Cái này gọi là xiềng xích."
"..."
"Sau này em chạy không thoát."
"Nói tầm bậy..."

Thái Mẫn đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn nam nhân, mặc cho nam nhân mang vào chân phải giúp cậu, còn lại một chuỗi lại đeo lên tay phải cậu, dắt tay cậu chậm rãi đi dạo trên bãi biển.
H đảo có rất nhiều cảnh đẹp, đêm đó Lý Đế Nỗ mang Thái Mẫn đến 'chiến đấu' ở 'chiến trường' tiếp theo: Suối nước nóng.
Suối nước nóng là một trong những cảnh đẹp nổi tiếng của H đảo, nằm trên vành đai núi lửa, suối nước to nho nhỏ hơn năm mươi chỗ, bị khai phá thành khách sạn suối nước nóng thì có hơn hai mươi nơi. Lý Đế Nỗ mang Thái Mẫn đến một khách sạn suối nước nóng tên là "Phong Lữ". Khách sạn được trang hoàng rất độc đáo, cho dù sảnh chính hay là phòng nghỉ đều được trang trí dựa theo phong cách truyền thống Nhật Bản, tiếp viên mang Kimono, tường, sàn nhà hoàn toàn được làm từ gỗ, trên sàn nhà được trải chiếu Tatami đặt một chiếc bàn con thấp. Có một suối nước nóng lớn cho khách hàng dùng chung, mặt khác còn có suối nước nóng loại nhỏ tư nhân. Lý Đế Nỗ không hề nghi ngờ đặt cái phía sau.

Thái Mẫn đứng trước gương buộc lại dây lưng áo tắm thật lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thấp giọng kêu lên: "Lý Đế Nỗ..."

"Sao vậy?" Nam nhân ăn mặc chỉnh tề từ phòng khách đi tới.

"Em không buộc được cái này..."

Nam nhân cười nói: "Buộc làm gì? Dù sao lát nữa cũng phải cởi."

Thái Mẫn lập tức đỏ mặt đánh nam nhân một cái.

Lý Đế Nỗ không nói gì dắt cậu đi qua phòng khách đẩy cửa ra.
Trước mắt là suối nước nóng màu xanh biếc, toả khói nóng nghi ngút. Lý Đế Nỗ cởi quần áo đi vào, Thái Mẫn ở trên bờ do dự trong chốc lát mới đến đối diện nam nhân, chậm rãi cởi quần áo xuống nước. Hơi nước bốc lên thật nhiều ít nhất có thể ngăn trở tầm mắt một chút. Từ khi bước vào tình yêu lãng mạn với nam nhân tới nay, cậu không có thói quen để lộ thân thể trước mặt nam nhân. Một mặt là thẹn thùng, một mặt là sợ "thú tính" của hắn nổi dậy.
________________________________________________________
Chương 50

"Ngồi xa như vậy làm gì?"

"Ưm..." Thái Mẫn ấp úng nói không ra lời.

"Lại đây."
"..."
Giọng nam nhân thấp hơn: "Lại đây."

Thái Mẫn do dự một chút, mới đẩy nước đi qua.
Khuôn mặt nam nhân trong hơi nước từ từ rõ ràng, hai cánh tay đều khoát lên bờ, vài sợi tóc đen rũ xuống che khuất cái trán, trên chóp mũi dính sương mù ngưng kết thành bọt nước, theo cái mũi cao thẳng chảy xuống, môi mỏng màu hồng, làn da lộ trên mặt nước cũng đầy những giọt nước men theo cơ thể chảy vào trong ao.

Thái Mẫn đi đến giữa ao thấy nam nhân như vậy cũng không dám đi tiếp nữa.
Rất gợi cảm.
Hoàn toàn là kiểu gợi cảm của đàn ông trưởng thành.
Giống như đến gần từng bước sẽ bị bắt ăn sạch sẽ.
Trước kia Thái Mẫn chỉ mơ mơ hồ hồ cảm thấy Đông Hách thích ngôi sao điện ảnh Âu Mĩ ngực bự, ăn mặc mát mẻ rồi làm chút tư thế câu nhân thì coi như gợi cảm. Nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy những người đó hoàn toàn không thể so với Lý Đế Nỗ đầy hormone nam tính trước mặt.

"Sững sờ làm cái gì?" Thanh âm nam nhân ở trong tiếng nước ùng ục ùng ục càng thêm khàn khàn khó phân biệt."Gọi em lại đây."

"..."
Thái Mẫn còn đang do dự, nam nhân bỗng nhiên tiến lên từng bước, kéo thắt lưng cậu trực tiếp ôm người vào lòng.
Dưới thân để một cái nóng cháy gì đó làm cho Thái Mẫn lập tức bừng tỉnh. Giờ phút này cậu bị nam nhân gắt gao ôm vào trong ngực, hai người da thịt dán da thịt, nhiệt độ trên thân nam nhân truyền đến, gần như muốn hòa tan cậu.

"Anh... Anh làm gì..."
Chóp mũi Lý Đế Nỗ từng chút từng chút tiến lại gần, đụng vào chóp mũi Thái Mẫn. Thái Mẫn chịu không nổi nam nhân nhìn chăm chú, đỏ mặt rũ mắt nhìn mặt nước. Mặt mày nam nhân vốn sâu sắc, nhìn chằm chằm như vậy làm cho cả người cậu đều run lên.
Lý Đế Nỗ hơi hơi quay mặt một góc hôn Thái Mẫn.

Ngậm hai mảnh môi mút vào trong chốc lát, mới duỗi đầu lưỡi vào, quấn lấy đầu lưỡi nho nhỏ thẹn thùng quay cuồng.

Mới vừa bị hơi nước xông lên, môi hai người vừa ẩm ướt vừa trơn. Lý Đế Nỗ hôn đến có chút không kiềm chế được, nhưng lại đụng phải răng nanh Thái Mẫn. Thái Mẫn cũng có chút động tình, hai tay bò lên trên vai nam nhân, móng tay cũng muốn bấm sâu vào da thịt.

Lý Đế Nỗ hôn đủ rồi, mới buông ra Thái Mẫn thở hổn hển, tay trái quờ quạng trên bờ, từ áo tắm lấy ra một cái vòng cổ.

Mặt dây chuyền là một chiếc nhẫn: Nụ hôn nổi tiếng nước Pháp. Do nhà thiết kế người Pháp Philipe Tournaire thiết kế, ở giữa bốn cạnh khảm một viên kim cương lớn, lộn lại là tháp Eiffel, vô cùng xinh đẹp. Chiếc nhẫn này không bán trong nước, là Lý Đế Nỗ sai người đi Hongkong mua.

"Mang trên tay cha em phát hiện sẽ dò hỏi, vậy làm thành vòng cổ cho em đeo." Lý Đế Nỗ nói, đem dây chuyền vòng qua cổ đeo lên cho Thái Mẫn.

Thái Mẫn có chút thất thần, cúi đầu sững sờ nhìn chiếc nhẫn lấp lánh ánh sáng trước ngực.

Nam nhân đang làm cái gì? ... Đây xem như cầu hôn cậu sao...

"Sao vậy, mỗi lần tặng quà cho em em đều biểu hiện vẻ mặt ngốc nghếch này? Không thích sao?" Thanh âm trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai, Thái Mẫn mới chậm rãi kịp phản ứng, nặng nề mà gật gật đầu: "Thích... Thực sự rất thích... Cám ơn anh..."
Bất tri bất giác, nam nhân đã tặng cậu rất nhiều thứ.

Di động, đồng hồ, hoa, Piano, hiện tại thậm chí ngay cả nhẫn cũng tặng.

Trong khoảng thời gian quen biết với nam nhân, Thái Mẫn mới chậm rãi phát hiện, tuy nam nhân mặt ngoài lạnh lùng nhưng thật ra rất chu đáo cẩn thận, cũng rất lãng mạn. Nam nhân sẽ không viết thư tình buồn nôn, sẽ không chơi ghi-ta ca hát tình ca, cũng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt như là "Anh yêu em cả một đời", nhưng nam nhân tặng cậu những thứ này cũng đã lãng mạn chết người rồi.

Cái loại cảm giác nam nhân tặng cậu Piano lần trước lại tới nữa...
Cậu cái gì cũng chưa cho nam nhân.

Không... Nếu trái tim với thân thể cũng tính, vậy cậu cũng đã cho nam nhân gì đó rồi.
Trong lòng Thái Mẫn dâng lên một loại cảm xúc phức tạp không hiểu, ngay cả cái mũi cũng hơi cay cay. Chậm rãi ôm lấy cổ nam nhân, đem mặt chôn ở hõm vai hắn.
Nam nhân rốt cuộc thích mình ở điểm nào nhất?

Trừ bỏ bộ dạng trắng nõn nhã nhặn một chút, còn có gì khác tốt đâu? Thân thể cứng nhắc ôm vào không xúc cảm. Cậu cũng không đá bóng, không chơi game, sẽ không kể chuyện cười, TV cũng không xem nhiều lắm, ngay cả Đông Hách cũng từng nói cậu nhàm chán, nam nhân không cảm thấy cậu nhàm chán sao? ... Ở trên giường cái gì cũng không làm, chỉ biết mặc cho nam nhân đùa nghịch tới đùa nghịch đi, xong việc còn muốn để nam nhân giúp cậu tắm rửa... Nếu như là mỹ nữ dáng người nóng bỏng, bình thường có dịp gì còn có thể dắt ra ngoài khoe một chút, còn như mình, che dấu còn không kịp nào dám dắt đi ra ngoài khoe khoang? ... Như vậy tính ra, nam nhân gần như hoàn toàn làm "Giao dịch thua lỗ".

Thấy cục cưng chăm chú nhìn chiếc nhẫn sửng sốt hồi lâu, rõ ràng không phải bộ dáng nhận được quà nên vui mừng nhảy nhót, Lý Đế Nỗ nhíu mày hỏi: "Sao vậy?" Muốn nâng mặt Thái Mẫn lên nhìn xem, nhưng cậu vẫn cố ý vùi vào.

Sau một lúc lâu, mới rầu rĩ lên tiếng: "Lý Đế Nỗ..."

"Ân?"

"Anh rốt cuộc... Thích em ở điểm nào nhất? ..."

Thì ra cục cưng lo lắng vấn đề này.
Đại khái là trong tình yêu, không người nào có thể tự tin trăm phần trăm.
Cho dù người quyền lực mạnh mẽ bao nhiêu, ở trước mặt người trong lòng cũng cảm thấy bất an không yên, sợ giờ phút này chỉ là hư ảo.

Lý Đế Nỗ chậm rãi xoa mái tóc mềm mại của Thái Mẫn, giờ phút này bởi vì hơi nước sương mù đã trở nên hơi ẩm ướt.

"Em là ánh sáng của anh."
"..."

Nam nhân cứ như vậy không có câu sau. Thật sự là phù hợp với tác phong trước giờ của hắn.
Nhưng Thái Mẫn đại khái đã hiểu. Tuy rằng cậu không thể tưởng tượng mình ở trong lòng nam nhân rốt cuộc là vị trí nào, cũng không biết tại sao nam nhân lại so sánh cậu với ánh sáng.

Thái Mẫn chôn ở hõm vai nam nhân do dự trong chốc lát, ánh mắt ẩm ướt, cố lấy dũng khí chủ động hôn môi nam nhân, cũng vươn hai chân vòng qua thắt lưng hắn.
Lý Đế Nỗ khẽ vuốt ve cái lưng mềm nhẵn đến có thể hút vào da thịt bàn tay của Thái Mẫn, cười nói: "Người ta nói nhẫn nại có thể chinh phục hết thảy, thì ra là sự thật."

Thái Mẫn quay mặt qua chỗ khác không để ý tới nam nhân, mặc cho hắn tình sắc mười phần mà vuốt ve thắt lưng, mông cậu, còn duỗi một ngón tay đi vào. Nước ấm cũng theo ngón tay vào tiểu huyệt mẫn cảm, Thái Mẫn tuy rằng ngoài miệng không nói lời nào nhưng lông mi đã run rẩy đến rối tinh rối mù.

Nam nhân ôm Thái Mẫn lên cao một chút, vùi đầu hôn xương quai xanh cậu: "Có phải em xài kem chống nắng không?"
"Kem... kem chống nắng gì? Em đâu có dùng cái đó?..."
"Vậy sao em phơi nắng cả một ngày cũng không đen?"
"Em không biết... Ư~! ..."
Nam nhân lại bỏ thêm hai ngón tay, Thái Mẫn bất ngờ không kịp đề phòng đã kêu ra tiếng, ưỡn người về phía sau, thân thể cứng còng để cho ba ngón tay nam nhân căng ra dũng đạo, bắt chước động tác tính cụ lấy ra xuyên vào tiến tiến xuất xuất, ngón tay còn cào nhẹ vào nội vách tường mềm mại

Dưới ánh trăng đầy sương mù, thân thể bạch ngọc như phiếm ánh sáng bạc óng ánh. Bọt nước trong suốt theo da thịt trượt xuống, bị nam nhân từ dưới hôn lên mút vào hai điểm nổi trước ngực, Thái Mẫn nhẫn nại không được mà rên rỉ ra tiếng, tuyến lệ cũng chịu không nổi kích thích tràn ra nước mắt.

Thấy khóe mắt đuôi mày cục cưng đều đã trầm mê say đắm trong bể dục, Lý Đế Nỗ cảm thấy cuối cùng đã có thể bắt đầu hưởng dụng, tách ra mông cánh hoa của người yêu, tính cụ cứng rắn như sắt để tại huyệt khẩu mềm mại, trong nước suối ấm áp chậm rãi đâm vào.

"A! ..."

Danh sách chương: