Chương 61+62

Thái Mẫn vì cả người đau nhức mà khôi phục ý thức, mới nhớ lại vừa rồi tựa hồ bị ai đó đánh bất tỉnh.

Đây là muốn bắt cóc tống tiền sao?

Cậu mở mắt ra, lại mơ mơ hồ hồ cái gì cũng nhìn không thấy. Trước mắt hình như bị che một miếng vải đen. May là tay chân đều không bị trói.

Hình như mình bị đặt trên một cái sofa, phía dưới mông ngồi lên cái đệm mềm mềm.

Nhưng không gian cũng không lớn, cậu thử duỗi thẳng người ra chân lại đụng phải phía trước. Cảm giác giống như là... Giống như là bên trong xe hơi.

Cậu cố gắng mở to hai mắt, nhưng không thể nhìn thấy cái gì.

Bỗng nhiên phía sau cổ có hơi thở ấm áp lướt qua, Thái Mẫn lập tức run lên. Tiếp theo hai cánh tay hữu lực vòng qua thắt lưng cậu ôm cậu lên đùi.

Hơi thở quen thuộc, lực đạo quen thuộc, Thái Mẫn thiếu chút nữa thì rớt nước mắt.

Thì ra thân thể so với ý thức còn nhanh hơn... nhận ra chủ nhân.

Thái Mẫn ngẩng đầu cắn chặt môi dưới, sống chết đem nước mắt nghẹn trở về. Không quan tâm mà muốn từ trên người nam nhân xuống dưới, đưa tay mò cửa xe.

Cánh tay nam nhân lại giống như gọng thiếc gắt gao kẹp chặt cậu, phía sau cổ cũng bị quen thuộc mà hôn lên.

Nam nhân rốt cuộc tính làm cái gì?!

Ăn vụng bên ngoài bị cậu bắt được một câu cũng không giải thích, còn muốn nhai lại sao?

Thân thể minh tinh còn không đủ thỏa mãn hắn sao?

Thái Mẫn cắn chặt khớp hàm một câu cũng không nói, chỉ muốn chạy ra ngoài, thậm chí hoảng đến lấy tay đánh đầu nam nhân.

Nam nhân dùng một tay đã bắt hai tay cậu, đặt tại trước thắt lưng, một bàn tay lật cằm cậu qua hôn sâu. Thái Mẫn liều mạng muốn trốn tránh, sức lực nam nhân lớn đến gần như muốn đem cằm cậu tháo xuống. Bỗng nhiên trong miệng tràn ra vùi vị tanh mặn, hình như cậu đã cắn đứt môi nam nhân.

Thái Mẫn cũng không quan tâm nam nhân có tức giận hay không, chỉ lo ra sức giãy giụa.

Lại như vô số lần khác, cậu căn bản không phản kháng được nam nhân. Nam nhân đem hai tay đang giãy dụa lung tung của cậu dùng cà-vạt trói lại, cởi bỏ áo khoác cậu, cởi sơ mi bên trong, tiếp theo lại cởi quần cùng quần lót của cậu, lại một lần nữa lột sạch cậu, rồi mới đặt lại chỗ ngồi.

Thái Mẫn xấu hổ và giận dữ đến không làm gì được.

Trên đời sao lại có nam nhân vô sỉ như thế? Chia tay rồi còn muốn đến cường bạo cậu?

Lúc trước cậu là bị mù hay sao mà lại có thể cùng một người như vậy ở một chỗ?

Nguyên bản còn muốn để cho nam nhân ở trong lòng cậu lưu một ấn tượng tốt đẹp, nam nhân lại làm ra loại chuyện này đối với cậu! Dùng vải đen bịt kín mắt cậu, muốn lừa ai hả? Dù sao hắn cũng không biết xấu hổ! Lừa gạt hay không có gì khác nhau đâu?

Thái Mẫn chưa từng có ý nghĩ muốn chửi người như thế, nhưng vẫn sống chết cố nhẫn.

Một câu cũng không thể nói với nam nhân vô sỉ này.

Cho dù là mắng hắn.

Tuy rằng nhịn được mắng chửi người khác, nhưng khoái cảm một chút cũng không nhịn được.

Nam nhân một bên ngựa quen đường cũ mà vuốt ve tính khí mềm mại rũ xuống của cậu, một bên cúi người xuống hôn cổ, hôn ngực cậu.

Tính cụ không thể khống chế mà sưng cứng lên, giác quan hoàn toàn rời bỏ lý trí.

Cảm thấy hoảng sợ nam nhân một đường hôn thẳng xuống, cuối cùng môi lại lưu luyến ở chỗ đó, Thái Mẫn nghĩ muốn thúc đầu gối ngăn cản nam nhân, lại bị nam nhân đè xuống, hai chân bị mở ra, rồi tính cụ đã cương bị ngậm vào trong cổ họng ấm áp ướt át.

Thái Mẫn không biết nam nhân muốn cái gì, cậu cũng không muốn biết.

Bị nam nhân ôm qua nhiều lần như thế, thân thể đã bị dạy dỗ đến không còn là của cậu. Thân thể tê dại không có một chút khí lực, chỉ có thể xụi lơ mặc cho nam nhân đem tính cụ ngậm trong miệng, lại nhổ ra, lại ngậm vào miệng, còn dùng lưỡi âu yếm tất cả các nếp gấp bên trên.

Thái Mẫn nhiều nhất bị nam nhân dùng tay an ủi đến cao trào, làm sao chịu được kích thích như vậy. Bàn tay thô ráp ma xát cùng bị khoang miệng ẩm ướt hâm nóng bao lấy mút vào, cảm giác căn bản không thể so sánh, nam nhân nhẹ nhàng hút một cái thì cậu cả người run rẩy mà cao trào, toàn bộ tinh dịch bắn vào trong miệng nam nhân.

Trong mắt Thái Mẫn một mảnh ẩm ướt, sống chết cắn răng không tiết ra rên rỉ.

Cậu cũng hận bản thân không biết xấu hổ như thế.

Tùy tiện bị nam nhân nựng nựng sờ sờ liền kiên trì không được.

Thái Mẫn ra sức muốn ngồi dậy, lại bị thân thể nóng cháy của nam nhân đè xuống.

Nam nhân tựa hồ đem chất lỏng trong miệng phun ra, khiêu mở đôi môi cậu luồn vào trong, hương vị tinh dịch dâng lên. Thái Mẫn muốn một ngụm cắn đứt đầu lưỡi hắn, nam nhân lại giống như một chút cũng không sợ hãi, cuốn đầu lưỡi cậu mút vào, giống như thường ngày, lấy đi cả chất lỏng trong khoang miệng cậu.

Ngọt ngào tựa như mới hôm qua.

Hình ảnh nam nhân cưng chiều cậu cùng bộ dáng lúc bị bắt gian ở trong đầu Thái Mẫn khó phân lần lượt thay đổi, Thái Mẫn nhắm mắt do dự hồi lâu lại không có cách nào mạnh mẽ quyết tâm khép lại khớp hàm.

Cậu hận chính mình vô năng, hận nam nhân phản bội cậu. Hận nhất chính là chuyện cho tới bây giờ, cậu vẫn không có cách nào mạnh mẽ quyết tâm tổn thương nam nhân dù chỉ một chút! Là cậu hận không đủ sâu đậm, hay là rất lưu luyến nam nhân lúc trước vô cùng cưng chiều cậu?

Ngón tay nam nhân thấm dịch luồn vào trong cơ thể cậu, cậu liều mạng muốn đem ngón tay nam nhân đuổi ra ngoài cơ thể, nhưng nam nhân lại luồn thêm một ngón tay vào, ở trên vách thịt bên trong bôi đầy dịch, còn dùng lực căng ra huyệt khẩu.

Thái Mẫn thật sự nhịn không được muốn khóc.

Nam nhân rốt cuộc muốn tổn thương cậu đến mức độ nào mới đủ?...

Ngón tay lui ra ngoài, tính cụ nóng cháy bừng bừng phấn chấn đâm mạnh tiến vào.

Thái Mẫn giống một con cá gần chết trong khoảnh khắc thét lên: "Aaa!... Không!... Không..."

Cuối cùng không thể chấp nhận thực tế cậu bị nam nhân cường bạo, Thái Mẫn nhịn không được khóc lên, nước mắt mãnh liệt tuôn ra, từ khóe mắt trợt xuống, biến mất trong mái tóc ướt đẫm mồ hôi.

Nam nhân chỉ hơi hơi ngừng vài giây rồi lại bắt đầu động tác, tách hai chân cậu ra, hơi hơi rời khỏi lại dã man đâm vào, cả người cậu đều bị đâm đến bay về phía sau, đầu cũng đụng phải cửa xe. Tay bấu vào vai nam nhân, nơi chạm vào tất cả đều là mồ hôi.

Lần trước ở trong xe làm là thẹn thùng lại hạnh phúc, lần này rõ ràng là bị cường bạo... Số phận thật sự là thần kỳ...

Hóa ra chuyện đã từng đau đớn lại ngọt ngào, hiện tại lại là thuần túy tra tấn.

Dưới thân từng đợt khoái cảm không ngừng truyền đến, Thái Mẫn chỉ cảm thấy trái tim đã như tro tàn.

Cậu không nhìn thấy biểu tình của nam nhân.

Nam nhân hẳn là rất đắc ý phải không. Đùa giỡn cậu đến xoay quanh.

Bây giờ nghĩ lại, mang miếng vải đen che mắt cũng có chút ưu đãi. Ít nhất cậu không cần phải nhìn... khuôn mặt làm cậu vừa yêu vừa hận kia nữa.

May mắn, nam nhân vẫn không nói gì. Nếu nam nhân giống trước kia nói chút lời hạ lưu, cậu sẽ không chút do dự đánh một đấm vào mặt hắn.

Bỗng nhiên nam nhân lật Thái Mẫn lại, cậu giống như thú con nằm úp sấp, mặc cho nam nhân từ phía sau tiến vào độ sâu chưa từng có, giống như hai cái túi túi cũng phải chen vào.

Có lẽ là bởi vì thật lâu đã không cùng nam nhân làm, Thái Mẫn cảm thấy nam nhân hôm nay sức lực lớn đến dọa người. Thân thể va chạm phát ra tiếng nước dính nhớp dâm mỹ, trong xe kín mít tràn đầy hương vị tinh dịch. Cậu quả thực sắp hít thở không thông.

Nam nhân lại điên cuồng mà hôn lưng cậu. Từ cổ, đến xương sống, đến xương con bướm, dùng đầu lưỡi liếm qua, lại mút vào. Mồ hôi nam nhân nhỏ xuống người cậu, cậu đều cảm thấy được.

Lấy ra xuyên vào đủ rồi thì ra ngoài đi, còn muốn hôn môi vô ích này làm gì. Chỉ là tiền diễn giảm bớt thống khổ mà thôi.

Nam nhân duy trì tư thế này không biết đâm bao lâu, gần như làm cho cậu sinh ra ảo giác "Nam nhân gần đây không thường làm tình sao". Phía sau Thái Mẫn bị ma xát đến gần như mất cảm giác , phía trước cũng bị nam nhân xoa nắn bắn nhiều lần, hai điểm trước ngực cũng bị bóp đến vừa hồng lại vừa sưng.

Nam nhân sẽ không đem mình làm chết ở chỗ này chứ?

Mọi người học xong tự học buổi tối sẽ phát hiện trên đường đến ký túc xá nằm một khối thi thể trần trụi dính đầy tinh dịch. Qua điều tra thì ra là con trai út La gia.

Giật tít như vậy có thể có hiệu quả làm người nghe kinh sợ không?

Thái Mẫn nhắm chặt mắt chảy ra nước mắt, bỗng nhiên lại bị nam nhân lật qua, ôm ở trên người đâm lên.

Trong thoáng chốc nhớ tới, đây hình như là tư thế nam nhân thích dùng nhất.

Vì khắc chế rên rỉ, Thái Mẫn cắn môi đến chảy máu. Bỗng nhiên nam nhân đem đầu của cậu ấn lên vai, cậu không chút suy nghĩ thì há miệng cắn vai hắn. Nếm vào là vị huyết tinh cùng mồ hôi mặn. Giống như làm vậy có thể phát tiết ra hận ý của cậu.

Nam nhân lại giống không có việc gì, gắt gao bóp thắt lưng cậu, ở trong cơ thể cậu khiêu khích.

Phía trước Thái Mẫn bị nam nhân xoa nắn, thân thể cong lên lại bắn một lần nữa. Nam nhân cũng đi ra, chất lỏng nóng bỏng toàn bộ để lại trong thân thể cậu.

Nước mắt dọc theo gương mặt chảy xuống. Nam nhân gắt gao ôm, giống như muốn đem cậu khảm vào thân thể, một bên trầm nặng thở dốc vừa nghiêng mặt dán lên lồng ngực cậu. Thái Mẫn cảm thấy ngực bị ép đau quá.

Nam nhân thở hổn hển trong chốc lát lại khởi động thân thể hôn môi cậu, giống người tham lam mút vào một chút cốt tủy trong xương heo. Vẫn hôn vẫn hôn, hôn đến môi đều sưng lên.

Thái Mẫn lại bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác không hiểu, giống như đêm nay vô luận là hôn môi hay làm tình đều mang hơi thở tuyệt vọng.

Cậu mệt đến không động đậy được chút nào, chỉ muốn tích góp từng tí từng tí khí lực, chờ nam nhân rời khỏi người cậu thì sẽ mở cửa xe đi ra ngoài.

Bỗng nhiên ngực chợt lạnh, trên cổ cũng có một chút sức nặng.

Nam nhân cởi ra trói buộc trên tay cậu, Thái Mẫn nỗ lực đưa tay lên ngực, đụng đến một cái dây nhỏ lành lạnh.

Đùi trong bỗng nhiên có cái gì ẩm ướt nong nóng chà sát, hình như là nam nhân đang dùng khăn lau cơ thể cho cậu.

Nam nhân lau toàn thân cậu một lần, lại thay cậu mặc lại quần áo.

Toàn thân Thái Mẫn vẫn đang mệt mỏi, di chuyển một đầu ngón tay cũng run rẩy.

Nhưng là cậu không muốn ở cùng với nam nhân thêm một giây một phút nào nữa.

Mặc dù không còn chút sức lực nào, Thái Mẫn vẫn ngồi dầy lần mò mở cửa xe, mới vừa bước ra một bước, thì chân đã run rẩy không vững, phía sau cũng thật đau.

Thái Mẫn cắn răng xuống xe, lấy ra chiếc nhẫn trên ngực bị quần áo che lại, thậm chí có độ ấm cơ thể. Cậu gỡ vòng cổ xuống, lại duỗi tay ra sau đầu tháo miếng vải che đen mắt, ném cả hai vào trong xe, đóng cửa lại.

_______________________________________________________
Chương 62: Tạm biệt

Nam nhân không giữ cậu lại, cũng không đuổi theo.

Thái Mẫn xuống xe mới phát hiện ra xe hắn đậu ở sau ký túc xá.

Cậu khập khiễng đi đến cửa ký túc xá, nhìn về phía xa xa, tất cả phòng học đều đã tắt đèn. Thì ra đã qua tự học buổi tối.

Thái Mẫn lại lấy điện thoại ra nhìn, đã mười một giờ. Có lẽ cậu hôn mê một lúc lâu.

Cái dạng này, cậu không dám về nhà. Vào kí túc xá lại sợ kinh động bọn Đông Hách.

Thái Mẫn nghĩ nghĩ, quyết định tối nay ở ký túc xá.

Cậu mặc áo mỏng ngồi ở cửa cầu thang một hồi lâu. Gió buổi tối có chút lạnh, bệnh vừa mới khỏi không biết có thể vì vậy mà tái phát hay không.

Rõ ràng bị nam nhân kéo vào trong xe cường bạo một lần, Thái Mẫn thật sự nghĩ sao cũng không ra.

May là cậu cũng sắp ra nước ngoài.

Nam nhân chắc sẽ không vô sỉ đến mức phung phí mấy chục ngàn tiền vé máy bay đến nước Mỹ làm cậu đâu.

Thái Mẫn vùi mặt trong cánh tay, tay áo ướt.

Không biết ngồi bao lâu cậu mới chậm rãi đứng dậy, khập khiễng lên lầu.

Tiểu huyệt dường như có chất lỏng chảy xuống, dính vào quần.

Thái Mẫn thật vất vả mới đi tới cửa, lấy ra cái chìa khóa mở cửa. Ký túc xá tối thui, còn có tiếng hít thở cùng tiếng ngáy. Cậu biết là Ngô Chẩn đang ngáy. Đông Hách với cậu đã từng oán giận rất nhiều lần, còn từng giáo dục một khóa về "văn hóa phòng trọ".

Thái Mẫn bỗng nhiên cảm thấy thời học sinh đã cách mình thật xa.

Trong khi nhóm hồ bằng cẩu hữu vô tâm vô phế mà sống, cậu lại nhanh chóng đồi bại, vỡ nát.

Trong bóng đêm Thái Mẫn mở tủ quần áo, bên trong vẫn còn quần áo. Từ sau khi xảy ra chuyện, cha mẹ vẫn luôn bận rộn, cái ký túc xá này cũng đã bị quăng ra sau đầu từ lâu. Cậu cầm một cái quần lót đi vào phòng tắm, cởi ra quần áo trên người ném xuống đất, trên quần lót quả nhiên dính dịch trắng.

Vừa nghĩ tới đó là của nam nhân lưu lại, Thái Mẫn đã vô lực muốn rơi lệ.

Vừa muốn vặn mở vòi nước, bỗng nhiên cánh cửa kéo vang lên một tiếng, mở ra.

Thái Mẫn còn chưa kịp che dấu thân thể tràn đầy dấu vết của mình, quay đầu lại đã thấy Đông Hách mang biểu tình khiếp sợ che miệng lại.

"Cậu... Cậu đây là chuyện gì?..."

Gặp Thái Mẫn cúi mắt xuống không nói, Đông Hách đóng cửa lại tới gần cậu hạ giọng cả giận nói: "Đây đều là cái gì? Hả?!"

Trên da thịt ngà voi bình thường trắng nõn, dấu hôn xanh tím nhìn thấy ghê người, từ ngực kéo dài đến đùi trong. Đông Hách phẫn nộ mà bắt lấy cánh tay Thái Mẫn lật thân thể cậu lại, trên lưng cũng đều là mảng lớn mảng lớn hồng ngân, đùi trong còn sót lại trọc dịch màu trắng.

"Cậu nói cho tôi biết! Đây là cái gì?! Là cái gì?!"

"..."

"Đang nói chuyện với cậu đó! Có phải cái nam nhân kia hay không? Hắn ép buộc cậu sao?!"

"Cậu không nên hỏi ..."

Hoàn toàn không phải phản ứng lần đầu tiên bị cường bạo, Đông Hách giận dữ, hung hăng lỗ mãng kéo cánh tay Thái Mẫn: "Tôi còn tưởng rằng cậu với hắn chỉ chơi trò ôm ôm hôn hôn, làm một hồi các cậu đã làm đến nước này?! Đầu cậu bị nước vào hả?! Ngay cả thân thể cũng dâng lên?!" Đông Hách nói rồi hung hăng đấm vào vách tường một đấm."Tôi muốn gọi điện thoại nói cho chú La."

"Không." Thái Mẫn bắt lấy tay hắn. Thật vất vả mới dàn xếp ổn thoả, cậu không muốn làm lớn chuyện, để cho cậu an tâm ra nước ngoài thôi là ổn rồi.

"Tôi con mẹ nó đã sớm nên nhìn thấu bộ mặt thật của hắn, không cho cậu với thằng vô liêm sỉ đó lui tới! Chia cũng đã chia mà còn..."

Đông Hách đầy một bụng lời muốn mắng chửi, nhưng đối với Thái Mẫn cúi đầu cụp lông mi, lại cái gì cũng không phun ra được.

Thái Mẫn chậm rãi nói: "Cậu đừng đi tìm hắn... Dù sao tôi cũng sẽ rời khỏi đây... Được không?"

Đông Hách nổi giận thở hổn hển một hồi lâu, mở cửa phòng tắm ra ngoài, nặng nề đóng sầm cửa lại.

Hắn không biết tại sao mình lại tức giận như thế.

Cảm giác thật giống như là Thái Mẫn phản bội hắn.

Nhưng làm sao lại phản bội? Hắn lại không nói ra được.

Thật sự mà nói, Thái Mẫn chẳng qua là có người yêu mà không cho hắn biết, mà tên người yêu kia lại vừa vặn là người mà hắn vẫn luôn tránh xa được bao nhiêu thì tránh, hoặc là nói khinh thường quen biết – Lý Đế Nỗ.

Đêm nay thấy được bộ dáng Thái Mẫn sau khi làm tình làm hắn cực kì khiếp sợ, giống như trong lòng cuối cùng cũng mơ mơ hồ hồ nứt ra, sáng tỏ. Những chỗ khả nghi nho nhỏ cũng đột nhiên xâu chuỗi lại với nhau, giống như một tia chớp xẹt qua soi rõ vạn vật, thông suốt.

Khó trách lúc trước Thái Mẫn sẽ hay xấu hổ ánh mắt mang chút sợ hãi, đều là bởi vì... Bởi vì cái tên vô liêm sỉ kia... Hơn nữa đến bây giờ vẫn còn cố bảo vệ tên đó...

Trong lòng Đông Hách bỗng nhiên chua xót vô cùng.

Người hắn nâng niu trong lòng lâu như thế, không nỡ tổn thương một chút nào, là bạn thân từ nhỏ, cứ như vậy bị người khác nhanh chân đến trước. Thẳng đến người ta bị chơi đùa, chơi đến chán rồi một cước đá văng, hắn mới nhận ra hắn đã ngu ngốc lâu như thế.

Từ đầu mình đã vẫn ôm loại tình cảm cấm kỵ này với Thái Mẫn.

Trách không được vẫn luôn phản đối cậu lui tới với Lý Đế Nỗ.

Có lẽ khi đó thì đã phát hiện tên kia chính là tình địch.

Buồn cười là bản thân vẫn còn ngụy trang là anh em, là bạn bè, ở bên cạnh cậu giống như ruồi bọ ngày ngày ríu rít, nhiễu qua nhiễu lại.

Thật sự là... Đã quá muộn.

Đông Hách dựa vào tường nhắm mắt lại, đầy đầu đều là hình ảnh Thái Mẫn toàn thân trần truồng vừa rồi.

Xương quai xanh mảnh khảnh, làn da trắng nõn, dấu hôn hồng hồng đỏ đỏ như là hoa đào trên tuyết. Lông mi dài nhỏ run nhè nhẹ, làm cho người ta thật muốn đem cậu đặt dưới thân mà chà đạp.

Không biết bộ dáng Thái Mẫn say tình rên rỉ sẽ động lòng người đến mức nào...

Mà tất cả những thứ đó, đều đã bị nam nhân kia nhìn thấy...

Đông Hách ở ngoài cửa đứng một hồi lâu, mới nghe được cánh cửa "két" một tiếng, Thái Mẫn người đầy hơi nước từ bên trong đi ra.

Hắn vội vàng cầm khăn tắm tiến lên đem Thái Mẫn bọc lại, lại rót ly nước ấm cho cậu uống.

Thái Mẫn chậm rãi uống xong thì lên giường, vẫn nằm không nhúc nhích. Ngay cả hô hấp cũng dường như không có.

Đông Hách cào cào đầu, cũng lên giường. Giường hai người vừa vặn là đối diện nhau, Đông Hách nằm trên giường nhìn Thái Mẫn trong chốc lát mới xoay người chui vào chăn. Nhịn đã lâu, cuối cùng mới cúi đầu nghẹn ra một câu: "Rốt cuộc cậu thích hắn ở chỗ nào?"

Đối diện không trả lời.

Đông Hách lặng yên nhìn trần nhà.

Bên ngoài có chút ánh đèn không biết từ chỗ nào chiếu vào, trần nhà hiện ra màu lam nhàn nhạt.

Thái Mẫn cũng không phải không nghe được, cậu chỉ là không muốn trả lời.

Cậu không còn sức lực để nói bất cứ điều gì liên quan đến người nọ nữa.

Như vậy sẽ giống như vết sẹo lại bị xé mở. Đau đến sắp chết ngất đi.

Cậu hiện tại chỉ muốn quên đi nam nhân.

Ở trong yên lặng, Đông Hách trợn to mắt mất ngủ nguyên một buổi tối, Thái Mẫn lại nhắm mắt "vô tâm vô tư" mà ngủ.

Ba ngày sau, Thái Mẫn bước lên chuyến bay đi đến Mỹ.

Hành trình rất thuận lợi, không có xuất hiện trường hợp cướp xe như La cha đã nghĩ, nhưng từ khi xe La gia ra khỏi cửa lớn, phía sau có hai chiếc xe lạ vẫn theo tới sân bay.

La cha quay đầu nhìn thoáng qua Thái Mẫn, cậu lại vô cảm giống không biết, ánh mắt đăm đăm nhìn ngoài cửa sổ.

Con trai biến thành như vậy, trong lòng La cha quả thật có chút áy náy. Lại nói ông vì chia rẽ đôi trẻ này, cũng coi như đã cống hiến chút "công sức nho nhỏ".

Ở sân bay, La mẹ khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt, La cha cuối cùng cũng buông bỏ nói xin lỗi với Thái Mẫn, nhưng cậu chỉ lắc đầu, ôm chia tay cha mẹ với quản gia rồi vào cửa check-in.

Thái Mẫn vào phòng chờ, màn hình TV lớn trên tường đang phát tin tức giải trí: "Được biết, chế tác mới nhất của Long Đằng "Đêm Ả Rập" đã chính thức tuyên bố đổi nam diễn viên chính, theo người trong nội bộ đoán là bởi vì mấy ngày trước minh tinh Phạm Hi Văn có lẽ đã đắc tội một vị cao cấp trong công ty, không chỉ có vai chính bị đổi, ngay cả album mới cũng bị trì hoãn vô thời hạn, dự là sẽ đóng băng luôn..."

Thái Mẫn giống như không nghe thấy, đi đến cửa sổ sát đất, những chiếc máy bay đang bận rộn lên xuống.

Danh sách chương: