Chương 80 [H]

Thái Mẫn cứng người lại nhìn Lý Đế Nỗ. Trong mắt hắn đều là dục vọng thiêu đốt, rõ ràng không phải nói giỡn.

Cậu không dám nói thêm lời nào nữa, cũng không dám giãy giụa, lẳng lặng xuống khỏi người hắn chuyển sang bên cạnh ngồi. Người kia vẫn không nhúc nhích, hô hấp nặng nề, giống như đang áp chế dục niệm. Thái Mẫn tinh tường nhìn thấy nơi đó của hắn đã phồng lên. Chỉ thoáng qua thôi đã kinh hãi không dám hé mắt nữa, cậu vội xoay đầu xem phong cảnh ngoài cửa sổ.

Chiếc xe Thái Mẫn đang ngồi đã không còn là Chevrolet Lý Đế Nỗ đi lúc trước nữa. Ghế sau tương đối rộng, đều được bọc da thật, so với Chevrolet cao cấp hơn rất nhiều. Trong chốc lát đã tới một trạm kiểm soát, có vài chiếc xe bị gọi vào, chủ xe trước còn đang loay hoay với bảo vệ, xe của hắn còn chưa dừng lại đã được đi qua rồi. Bảo vệ còn cúi đầu chào.

Qua trạm kiểm soát, hai bên đường đã không còn nhà cao tầng, chỉ có núi non trùng điệp. Biệt thự không xa đằng trước, thoáng thấy cả trực thăng trên sân bay tư nhân. Trong lòng Thái Mẫn kinh ngạc: đây chẳng lẽ là biệt thự cao cấp sao? Nhà Đông Hách kinh doanh bất động sản nên cậu ít nhiều cũng biết một chút. Biệt thự trên núi kiểu này đều là loại siêu cao cấp siêu xa xỉ, là nơi những tỉ phú thường sống, giống như đảo Miami Fisher(1) ở Mỹ. Biệt thự này chắc chắn ít nhất phải hơn mười triệu, trên trăm triệu là chuyện bình thường. Để mua được loại nhà này còn phải xét duyệt tư cách mới được sở hữu.

*10 triệu CNY = 1.6 triệu USD = 34.6 tỉ VND

Xe đi trong đường núi quanh co khúc khuỷu một lúc mới thấy một cánh cửa khắc hoa to lớn. Trước mắt là một tòa biệt thự phong cách châu Âu cực kì sang trọng. Cây cối hoa cỏ hai bên đường từ của lớn đến nhà chính đều được cắt tỉa chăm sóc tỉ mỉ. Ở giữa đài phun nước tròn là bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch, một chàng trai tuấn mĩ với trang phục Hy Lạp cổ mang bình gốm, nước suối từ miệng bình ào ào chảy xuống.

Xe vừa dừng, Thái Mẫn đã muốn vùng chạy ra ngoài, nhưng vừa mới quay đầu đã thấy phía sau sừng sững bốn người, hai chân dang rộng, hai tay chắp sau lưng, tư thế giống như bộ đội đặc công trên TV.

"Không phải ngạc nhiên, em đừng mong chạy được. Tôi nói rõ cho em biết là tôi muốn giam lỏng em." Lý Đế Nỗ dắt Thái Mẫn qua phòng khách, một đường đi thẳng lên phòng ngủ lầu ba. Giường lớn loại king size, trên tường treo TV Plasma, dưới mặt đất trải một tầng thảm dày, xa xỉ như phòng tổng thống.

Người kia ném cậu lên giường, lạnh nhạt nói: "Cởi quần áo." Vừa nói vừa không chút biểu tình mà cởi cà vạt, áo ngoài, quần tây. Thái Mẫn bị một màn này của hắn dọa hết hồn, vội vàng trườn xuống giường chạy ra cửa.

Lý Đế Nỗ duỗi cánh tay khiêng cậu lên vai trở về ấn xuống giường. Thái Mẫn hoảng sợ kêu tên hắn nhưng hắn không hề mềm lòng.

"Tự cởi, hoặc tôi giúp em cởi, kết quả cũng giống nhau thôi."

"Không..." Thái Mẫn nắm cổ áo lui lại phía sau, mỗi lỗ chân lông đều dựng thẳng lên.

"Tôi vừa biết tin em quay về thành phố A, liền mua căn biệt thự này. Hiện tại cuối cùng cũng có công dụng." Người đàn ông cười nhạo, giữ lấy cánh tay Thái Mẫn, xé toạt bộ lễ phục trắng, cúc áo từng viên một bung ra, rơi đầy trên giường. Quần tây cũng bị hắn kéo xuống, lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài.

"Thật không ngờ cởi lễ phục trắng còn được phen phong vị khác." Khóe miệng người đàn ông gợi lên, nhưng trong mắt không có một tia ý cười nào.

"Không... Lý Đế Nỗ... Đừng... Đừng như vậy..." Môi Thái Mẫn run rẩy, giãy giụa muốn trở mình xuống giường, lại bị hắn nắm cổ chân dễ dàng kéo về.

Áo sơ mi cùng quần lót cũng bị hắn lột sạch, tựa như đứa trẻ mới sinh. Thái Mẫn nhắm chặt mắt lại, mong làm vậy sẽ không phải đối mặt với tình cảnh trước mắt.

"Nhắm mắt lại làm gì. Mở to hai mắt ra nhìn xem, xem ông xã yêu thương em như thế nào."

Thái Mẫn mãnh liệt lắc đầu, bỗng nhiên hai tay bị Lý Đế Nỗ bắt được rồi dùng cà-vạt trói lại.

"Đừng...xin anh..."

"Sớm như thế đã cầu xin rồi sao? Đừng lo, chút nữa cưng còn phải cầu nhiều."

Lý Đế Nỗ với lên đầu giường lấy thuốc bôi trơn rồi bóp ra một mảng lớn lên tay, thô lỗ duỗi hai ngón tay không do dự tiến vào bí huyệt, vừa bôi vừa ấn, thậm chí còn căng ra cửa huyệt.

Thái Mẫn cố giấu mặt đi, liên tục nức nở, lúc ngón tay thứ tư luồn vào liền kêu thét lên: "A!..."

Ngón tay Lý Đế Nỗ không hề lưu tình mà bắt chước tính cụ rút ra xuyên vào. Huyệt khẩu vì thế phát ra tiếng nước nhớp nháp, dâm mỹ tới cực điểm."Nơi này của cưng, dường như đợi không kịp muốn tôi đi vào."

Hai tay bị trói không thể che lỗ tai lại, Thái Mẫn bất lực nghe chính thân thể của mình phát ra thanh âm dâm đãng như thế liền hận mình không thể vĩnh viễn biến mất.

Bỗng nhiên hắn rút bốn ngón tay ra, không khí tràn vào, phía trong lập tức cảm thấy trống trải như là chờ mong cái gì đó có thể nhồi vào. Thái Mẫn còn không kịp mở miệng thở, hai chân đã bị người đàn ông đặt lên vai, tiếp theo một vật lớn không báo trước đâm mạnh vào, gần như hạ gục Thái Mẫn ngay lập tức. (nguyên văn là "knock out" )

"A!!! ..."

Đây là lần đầu tiên, người kia không hôn môi, cũng không để cậu phóng thích đã lập tức đâm vào.

Bên trong bị lấp đầy khiến da đầu Thái Mẫn tê rần, cả người run rẩy, nước mắt theo khoé mi trào ra. Dù thân thể, ý chí cậu đã hoàn toàn bị xâm phạm nhưng nội vách tường vẫn mấp máy chậm rãi tiếp nhận vật thể thô lớn của người kia, thậm chí lúc hắn rời đi còn muốn hút trở lại.

Người kia cũng phát hiện, châm chọc nói: "Thân thể của cưng dường như so với bản thân cưng còn thích anh hơn, vẫn hút không cho anh ra ngoài."

Thân thể dâm đãng thấp hèn như vậy làm Thái Mẫn xấu hổ muốn chết.

Người cậu bị gập lại thành hình chữ U, đầu gối gần chạm đến ngực, mỗi lần Lý Đế Nỗ từ trên lao xuống đều như muốn bẻ gãy thắt lưng cậu, ép nó lún sâu vào chăn nệm mềm mại. Cậu thật sự hoài nghi liệu mình có bị người đàn ông này đè nát thành thịt vụn hay không.

Cho dù cách phát tiết tình ái nguyên thủy thô lỗ như thế, cho dù không có người xoa nắn tiếp xúc, thì phía trước của cậu vẫn run rẩy cương lên. Dục vọng như mũi nhọn đâm vào toàn thân cậu như kích điện. Cậu chờ mong hắn hung tợn đến ma xát, chà đạp, dùng mọi biện pháp tra tấn để mình có thể tới cao trào... Nhưng này lần hắn lại làm như không thấy, không có chút ý định hỗ trợ nào.

Phía trước của cậu ngày càng cứng rắn trước dục vọng kêu gào. Thái Mẫn muốn tự mình giải quyết nhưng tay lại bị trói chặt. Cậu bất đắc dĩ mở miệng cầu xin: "Lý Đế Nỗ... Xin anh... Nới lỏng... Nới lỏng cà-vạt..."

"Em phải gọi tôi là gì?" Người kia vẫn đang va chạm không ngừng nghỉ.

"... Lý Đế Nỗ..."

"Gọi, tôi, là, gì?" Mỗi một từ phát ra hắn lại mạnh mẽ đâm một lần.

"Ông xã..." Thái Mẫn kìm nước mắt cầu xin tha thứ.

"Kêu ông xã làm gì?"

"Ông xã... xin anh... Đừng trói tay em..."

Người đàn ông lạnh lùng cười, thật sự dừng lại buông lỏng ra cà-vạt, nhưng càng thêm ác liệt mà cột vào tính cụ đang cấp bách muốn bùng nổ của cậu.

"Không! ... Đừng! ... Xin anh... Đừng làm vậy..."

Thái Mẫn hoảng sợ mà nhìn động tác hắn, muốn ngăn cản, nhưng lại bị hắn dễ dàng chặn lại.

Cậu hiểu rồi.

Người đàn ông này hôm nay muốn trừng phạt cậu, sao có thể cho cậu thỏa mãn được.

Kế tiếp hắn lại lật người cậu qua, làm cho cậu úp sấp, mặt dán xuống giường, cái mông nhếch lên để hẳn dễ dàng bốn phía thảo phạt.

Cậu vừa có ý định đưa tay cởi bỏ cà-vạt, chợt nghe thấy thanh âm lạnh lùng ở phía sau vang lên: "Tốt nhất là em đừng lộn xộn, bằng không đêm nay sẽ trừng phạt gấp bội."

Loại này tư thế này giống kiểu cưỡi lên, đều có thể đi vào đến nơi sâu nhất. Thậm chí Thái Mẫn có ảo giác, tính cụ của người này sắp đâm xuyên qua cổ họng cậu.

Thể lực của Lý Đế Nỗ trước giờ vẫn rất tốt, vẫn bảo trì tốc độ cao, lực va chạm mạnh mẽ. Thái Mẫn ngay cả rên rỉ cũng theo không kịp, hơi thở ngày càng gián đoạn. Hai bên mông bị đánh bốp bốp, da thịt ngọc bạch đều phiếm đỏ. Trong bí huyệt, mị thịt bị kéo căng rồi lại nhét vào, thuốc bôi trơn bị hòa tan thuận theo cửa huyệt tràn ra, dọc theo đùi chảy xuống.

"Bộ dáng dâm đãng này của em mà quay thành GV đem ra chợ đen bán có lẽ giá sẽ rất cao."

"Ô... Không... Không muốn..." Thái Mẫn nức nở lắc đầu.

Mỗi lần người đàn ông này mạnh mẽ quấy đảo, dục vọng sẽ tích lũy một chút. Thái Mẫn đã sớm bạo phát, nhưng vẫn bị cà-vạt trói buộc. Trải qua mấy lần rút ra xuyên vào, tính cụ Thái Mẫn đều xanh tím, đầu nấm ứa ra vài giọt bạch dịch nhìn thật đáng thương.

Khát vọng muốn phóng thích làm đầu óc cậu trống rỗng, chỉ có thể kiềm nén xấu hổ cầu xin tha thứ: "Ông xã... Tha em đi... Em..."

"Muốn bắn có phải không?"

"Ưm..." Tiếng như muỗi kêu.

Hắn đưa tay sờ sờ tính cụ của cậu, nói: "Sắp không được rồi nhỉ."

"Hức... Van cầu anh..."

"Em đã từng ôm người phụ nữ kia chưa?"

"Chưa..."

"Vậy đã làm với người nào khác chưa, bất kể nam hay nữ?"

Rõ ràng hắn đâu có tư cách hỏi cậu những lời này, nhưng Thái Mẫn đã vô lực biện luận với hắn, cậu đã bị dục vọng bức điên rồi.

"Không có... Em chưa cùng bất luận người nào... Trừ anh ra... A a a!"

Người kia thình lình tháo cà-vạt, tinh dịch tích tụ hồi lâu bạo trướng bắn ra. Trước mắt Thái Mẫn biến thành màu đen, cả người không ngừng co rút, mềm mại ngã xuống giường thở hổn hển, một lúc lâu sau bóng đen trước mắt mới biến mất.

"Em còn muốn cưới người phụ nữ kia hay không?"

Thái Mẫn run rẩy, một lúc lâu không nói chuyện.

"Còn muốn bướng bỉnh đúng không, anh xem em có thể cứng đầu đến bao lâu?!"

Lý Đế Nỗ ôm lấy Thái Mẫn, làm cậu ngồi lên dục vọng mạnh mẽ của hắn. Tính cụ nóng cháy rốt cuộc lại đâm vào, đâm đến Thái Mẫn tiếng rên rỉ cũng không kêu ra.

Ngón tay hắn chạy trên cả người cậu, vuốt ve, thậm chí dùng sức ngắt nhéo. Một lát sau trên người Thái Mẫn đã trải rộng hồng ngân, tính cụ của cậu mới vừa cao trào cũng sưng lên cứng rắn lần thứ hai.

Thấy đã để lại đủ dấu vết, Lý Đế Nỗ lại đưa tay tới trước ngực mạnh mẽ nhéo đầu vú cậu. Tuy rằng bị cấu nhéo thật sự rất đau nhưng khoái cảm lại như thủy triều đánh úp về hạ thân.

Đầu vú bị hắn lần lượt thay đổi cách thức đùa bỡn, bí huyệt lại bị tính cụ nóng cháy của hắn hung hăng xỏ xuyên qua. Hai tầng kích thích khiến cho lý trí Thái Mẫn tan rã, lệ rơi đầy mặt, không bao lâu ở trong lồng ngực hắn bắn lần thứ hai.

Lý Đế Nỗ dán vào lỗ tai cậu ác ý nói nhỏ: "Chỉ bị anh xuyên vào từ phía sau mà đã đến cao trào, thực chưa từng thấy thân thể nào dâm đãng như em."

Đầu óc Thái Mẫn trắng xóa, căn bản không thể đáp lại lời châm chọc của hắn.

Thấy bộ dáng thất thần cậu, hắn giễu cợt cười một tiếng nói: "Đã bị anh dạy dỗ đến như vậy mà còn muốn ôm phụ nữ sao? Mơ đi!"

"Thân thể em đã quen bị đàn ông ôm. Bị đàn ông đâm vào phía sau em mới có thể đạt được khoái cảm lớn nhất. Cùng phụ nữ làm, em không thích được."

"Em nghe cho rõ ràng đây. Cả đời này của em chỉ có thể bị anh làm, ở dưới thân anh cao trào. Trừ bỏ bên cạnh anh, chỗ nào em cũng đừng mong đi."

Danh sách chương: