Nu Nhan Bat Phoi Yoonsic Ver Chuong 27

Trịnh Tú Nghiên về tới nhà, nàng buồn bực, Lâm Duẫn Nhi lại chạy đi đâu chứ? Trịnh Tú Nghiên đủ kiểu chờ đợi nhàm chán, nàng cho tới bây giờ đều là để người khác chờ, thế nhưng cuối cùng vẫn có một người, sẽ làm nàng cam tâm tình nguyện chờ. 

Trịnh Tú Nghiên buồn chán đến muốn phát điên, thấy xung quanh phòng có chút bừa bộn, nàng bắt đầu dọn dẹp, Trịnh Tú Nghiên hoàn toàn không phát hiện nàng hiện tại ở nhà, càng ngày nàng giống như một nữ nhân đức hạnh. 

Chờ Trịnh Tú Nghiên dọn dẹp xong, thanh âm mở cửa truyền đến, Trịnh Tú Nghiên biết Lâm Duẫn Nhi đã quay về, buồn chán liền tiêu tan trong nháy mắt. 

"Lâm Duẫn Nhi, cô đi đâu thế ?" Trịnh Tú Nghiên hỏi Lâm Duẫn Nhi đang đổi giày ở cửa nhà.

"Không cần hướng cô khai báo." Lâm Duẫn Nhi ngữ khí lãnh đạm, hơn nửa ánh mắt từ lúc vào cửa không hề liếc nhìn Trịnh Tú Nghiên, Trịnh Tú Nghiên mơ hồ cảm thấy Lâm Duẫn Nhi có chút không bình thường. 

"Lâm Duẫn Nhi, cô làm sao thế ?" Trịnh Tú Nghiên hỏi, nàng hôm nay không hề chọc giận Lâm Duẫn Nhi a. 

"Tôi thế nào là thế nào ?" Lâm Duẫn Nhi hỏi ngược lại. 

"Buổi sáng không phải rất tốt sao, hiện tại là làm sao vậy ?" Trịnh Tú Nghiên không phát hiện ra tự mình đã mang theo một ngữ khí nũng nịu, cảm giác rất khác thường, so với lúc bình thường cãi nhau không giống. 

"Không có gì." Lâm Duẫn Nhi ngữ khí càng lạnh lùng hơn đáp lời, nàng chỉ là không muốn cùng Trịnh Tú Nghiên nói chuyện, chỉ thế thôi. 

Tự mình hảo hảo hỏi nàng, nàng một chút cảm kích cũng không có, còn nổi giận, rõ ràng hôm nay không hề chọc nàng, Lâm Duẫn Nhi không hiểu làm sao lại cùng mình chiến tranh lạnh, cái nữ nhân này rốt cuộc là phát điên cái gì chứ."Lâm Duẫn Nhi, cô rốt cuộc là giận cái gì, cô không phải vẫn là thích nói thẳng sao a, che giấu cái gì chứ?" 

Trịnh Tú Nghiên cũng bắt đầu tức giận, ghét nhất là những chuyện khó hiểu, trước đây làm gì nàng, nàng đều là nói thẳng a,hơn nữa Lâm Duẫn Nhi luôn đối với mình biểu đạt sự bất mãn, không phải sao? 

"Tôi không tức giận, con mắt nào của cô thấy tôi tức giận ?" Lâm Duẫn Nhi cũng không vui hỏi lại, có để yên không a! Được rồi, nàng thừa nhận là có khó chịu, chính là cũng không biết tại sao khó chịu, sở dĩ vì thế lại càng không dễ chịu. 

"Cô dám thề, cô hiện tại không tức giận !" Trịnh Tú Nghiên cũng không buông tha, hơn nữa tức giận đây đều là hướng về mình a. 

"Tôi là dì cả tới ( thời gian tube), được chưa ? "Lâm Duẫn Nhi hướng Trịnh Tú Nghiên quát, Lâm Duẫn Nhi sau khi quát xong thì bỏ Trịnh Tú Nghiên sau lưng bước vào phòng tắm, nhìn gương mặt tựa hồ như viết hai chữ khó chịu trên đó, đáng ghét, tự mình rốt cuộc là khó chịu cái gì chứ? 

Thấy phòng tắm đóng cửa, Trịnh Tú Nghiên trong lòng cũng vô cùng tức giận,chán ghét, để làm chi ở chỗ này cho Lâm Duẫn Nhi chà đạp, bình thường không cấp sắc mặt hòa nhã cho mình đã không nói, lại còn rống mình, từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám rống mình, Lâm Duẫn Nhi tới thời mãn kinh sao,rống cái gì mà rống chứ, vẻ mặt như mình mắc nợ nàng ấy. 

Vốn ban đầu Lâm Duẫn Nhi còn đang ở trong phòng tắm ù ù cạc cạc không hiểu vì sao tức giận, thế nhưng sau đó cảm giác bụng có chút mơ hồ khó chịu,nha, không phải là dì cả tới thật đó chứ, Lâm Duẫn Nhi tâm tình khó chịu tới cực điểm, bất quá chỉ là thuận miệng nói một chút thôi a, mua vé số chưa từng gặp qua nói đâu trúng đó như thế này, có điều nhìn lịch, thời gian cũng không sai biệt lắm, phỏng chừng đúng là dì cả đã đến. Lâm Duẫn Nhi cảm giác tay chân bắt đầu trở nên lạnh buốt, xem ra, lần này dì cả cũng không định cho mình dễ chịu a, tự mình sẽ lại phải đau chết một phen. 

"Đào hố trong đó sao ? Còn không ra?" đã nửa giờ, không biết vì sao tức giận cũng nên kết thúc đi chứ, còn trốn bên trong làm cái gì, Trịnh Tú Nghiên đang định gõ cửa, cánh cửa bỗng nhiên mở ra. 

"Tiểu công chúa, tránh ra một bên đi, tôi hiện tại không có tinh thần ầm ĩ cùng cô." Lâm Duẫn Nhi ngữ khí hư nhược đi rất nhiều, Trịnh Tú Nghiên cảm giác rõ ràng, Lâm Duẫn Nhi khí thế yếu đi, sắc mặt có chút tái nhợt. 

"Cô làm sao vậy?" Trịnh Tú Nghiên lo lắng hỏi, lúc đi vào thì khá tốt, thế nào đi ra lại một bộ dạng sống dở chết dở thế chứ? 

"Không việc gì, không chết người được." Lâm Duẫn Nhi khoát khoát tay, hẳn là đau bụng không thể chết người. 

Trịnh Tú Nghiên kéo tay Lâm Duẫn Nhi đang xoay người đi, phát hiện tay Lâm Duẫn Nhi rất lạnh, "Tay lạnh như thế, không phải là ngã bệnh rồi đấy chứ, tôi gọi bác sĩ riêng đến xem thử..." Trịnh Tú Nghiên khẩn trương nói, nắm tay Lâm Duẫn Nhi, vẫn không hề buông ra. 

"Tiểu công chúa...." Lâm Duẫn Nhi muốn rút tay về, lại phát hiện căn bản tay nàng bị nắm hơi chặt, tiểu công chúa dường như rất khẩn trương, cũng không phải nàng đau, nàng khẩn trương cái gì chứ ? 

"Đau ở chỗ nào đúng không?" Trịnh Tú Nghiên căng thẳng hỏi."Tôi đây là thống kinh, không phải bệnh gì, không cần khẩn trương như thế."Lâm Duẫn Nhi hữu khí vô lực nói. 

Trịnh Tú Nghiên sửng sốt một chút, Lâm Duẫn Nhi vậy mà nói thật a, nàng thật là tới cái kia a, "Vậy làm sao bây giờ chứ?" Trịnh Tú Nghiên hỏi, nàng chưa từng thống kinh bao giờ, sở dĩ vì thế không biết đây là cái tình huống gì. 

"Không cần lo lắng, ngày mai tự hết." Lâm Duẫn Nhi nhìn vẻ mặt mù tịt của Trịnh Tú Nghiên, biết được nha, nàng cho tới bây giờ chưa từng bị thống kinh,đáng ghét, cùng là nữ nhân, vì sao tự mình lại phải bị cái này chứ?

Lâm Duẫn Nhi cảm thấy cả người lạnh run, trước đây không phải chưa từng đau, thế nhưng lần này lại nghiêm trọng như thế, Lâm Duẫn Nhi sắc mặt ngày càng trắng, Trịnh Tú Nghiên nhìn chung quy vẫn cảm thấy bất an, tuy rằng chưa từng nghe qua thống kinh sẽ chết người, thế nhưng thấy Lâm Duẫn Nhi như thế đau đớn, cùng với bộ dạng chim khổng tước hằng ngày hoàn toàn là2 người khác biệt, Trịnh Tú Nghiên phát hiện, thà rằng thấy Lâm Duẫn Nhi kiêu ngạo làm cho người ta tức giận cũng không muốn nhìn thấy Lâm Duẫn Nhi như một bông hoa yếu rũ xuống thế này, làm cho nàng trong lòng vô cùng khó chịu. 

"Lâm Duẫn Nhi, cô thực sự không sao ?" Trịnh Tú Nghiên không xác định hỏi lại một lần, nàng cuối cùng vẫn thấy rằng Lâm Duẫn Nhi sắc mặt tái nhợt tựa hồ như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.Lâm Duẫn Nhi không trả lời Trịnh Tú Nghiên, nàng cảm thấy tự mình tuyệt đối là đau đến sản sinh ảo giác, nhãn thần tiểu công chúa cùng biểu tình, giống như viết lên hai chữ quan tâm và lo lắng, đây nha, không phải lúc trước luôn thích nhất nhìn mình thảm hại sao ? Nhất định là ảo giác. 

Lâm Duẫn Nhi đi vào phòng ngủ, đem chăn quấn lấy mình chặt chẽ, thế nhưng vẫn cảm thấy lạnh đến run rẩy. 

Trịnh Tú Nghiên nhớ tới, Quyền Du Lợi hình như thỉnh thoảng cũng bị thống kinh, Trịnh Tú Nghiên lập tức gọi điện thoại cho Quyền Du Lợi. 

"Quyền Du Lợi, nữ nhân thống kinh làm sao bây giờ?". Trịnh Tú Nghiên hỏi. 

"Tôi nhớ cô đâu có bị bao giờ, ai đau ?" Quyền Du Lợi hiếu kỳ hỏi. 

"Cô hỏi nhiều vậy làm gì?" Trịnh Tú Nghiên hiện tại hận chết cái nữ nhân này,lải nhải dong dài, trả lời vấn đề không được sao ? 

"Cô không nói, tôi cũng không nói cho cô phải làm sao, tôi cúp máy." Cái người này hội trọng yếu với nàng, nếu không Trịnh Tú Nghiên thế nào lại không ngại học hỏi kẻ dưới chứ? 

"Là Lâm Duẫn Nhi, sắc mặt trắng y như quỷ, tay chân lạnh ngắt, tôi có cần kêu bác sĩ không? Làm thế nào mới để nàng hết đau chứ?" Trịnh Tú Nghiên không có thời gian cùng Quyền Du Lợi dây dưa, nàng muốn biết làm thế nào để Lâm Duẫn Nhi hết đau. 

"Quả nhiên là nàng, Tú Nghiên, cô không nghĩ tới cô như thế này quan tâm nàng là vì cái gì sao?" Quyền Du Lợi dừng một chút, sau đó hỏi. 

"Nói cho tôi biết làm thế nào là được !" Trịnh Tú Nghiên có chút tức giận nói,nàng hiện tại không có thời gian nói đến những chuyện này, nàng muốn càng nhanh biết biện pháp càng tốt. 

"Ngao một chén nước gừng, cho một chút đường mật, có thể cấp nàng mát xa một chút..." Quyền Du Lợi cũng không có hỏi lại, trái lại rất tỉ mỉ nói các phương pháp cho Trịnh Tú Nghiên. 

Trịnh Tú Nghiên cúp máy, phòng bếp Lâm Duẫn Nhi vẫn không hề đụng đến,gừng, đường mật cũng không có, Trịnh Tú Nghiên nhanh chóng đi xuống một cửa hàng tiện lợi gần đó mua một giỏ lớn. 

Trịnh Tú Nghiên 10 ngón tay chưa bao giờ phải động vào việc nhà, ở nơi này cắt những củ gừng hình dạng quỷ dị, kích cỡ miếng gừng hoàn toàn không đồng nhất, tiểu công chúa vẫn là tiểu công chúa, đem một túi lớn gừng thả hơn phân nửa vào nấu, một chút sinh hoạt thường thức cũng không có, sau đó thả một muỗng lớn đường mật vào.

"Kỳ thực cũng không quá khó." Trịnh Tú Nghiên nhìn một chén lớn nước gừng, có cảm giác rất thành công nghĩ đến, bất quá mùi vị của gừng thật đúng là khó nghe a. 

"Lâm Duẫn Nhi, ngồi dậy uống nước gừng..." Trịnh Tú Nghiên lay lay một chút cái người đang bao thành một cuộn tròn nói. 

Lâm Duẫn Nhi mơ mơ màng màng chui đầu ra, nhìn chén nước gừng trong tay Trịnh Tú Nghiên, cực kỳ ngạc nhiên. 

"Cô nấu?" Lâm Duẫn Nhi không xác định hỏi, tiểu công chúa 2 tay không hề dính nước kia, vốn ngoại trừ rửa mặt, cũng còn biết nấu nước gừng. 

"Không được sao?" Lâm Duẫn Nhi cái nhãn thần gì đó, để làm chi xem thường người khác, nấu một bát nước gừng có gì khó, nếu là tự mình cố ý học, thời gian tới làm một bữa tiệc cũng còn có thể không chừng. 

"Cô thả mấy củ vào trong, sao lại nồng thế này, mùi vị nồng như vậy ?" Lâm Duẫn Nhi nhìn nước trong chén, có chút không dám uống. 

" 8 9 củ, hình như là hơn 10 củ, cũng là những củ thật lớn..." Trịnh Tú Nghiên vênh vang đắc ý nói, là ta chọn củ lớn nhất để mua đó nha. 

Lâm Duẫn Nhi cảm thấy ót có một chút rợn tóc gáy, xem ra cảm động nho nhỏ hóa thành không, quả nhiên là tự mình cảm động quá sớm. 

"Cô uống đi, nhất định hiệu nghiệm..." Trịnh Tú Nghiên hận nước gừng của mình không phải là thần dược, Lâm Duẫn Nhi vừa uống hết đau thì tốt rồi. 

Lâm Duẫn Nhi kiên trì uống một ngụm, sau đó phun ra, "Khó uống quá.." 

Vốn ban đầu nghĩ nước gừng sẽ không quá khó uống, không ngờ lại nồng như thế, hơi cay lập tức xộc vào mũi, vị cay làm cho bao tử Lâm Duẫn Nhi cảm thấy có chút đau chết, cũng không muốn tái uống thêm ngụm nào. 

"Có lẽ Châu Hiền sẽ tốt hơn, nàng làm dễ uống hơn!" Lâm Duẫn Nhi cảm xúc bùi ngùi một chút, lúc này nàng cỡ nào mong muốn người nấu nước gừng là Châu Hiền, chứ không phải là tiểu công chúa. 

Không nói tới Từ Châu Hiền là tốt rồi, vừa nói tới, Trịnh Tú Nghiên liền lập tức nổi giận, lão nương hảo tâm xuống bếp nấu nước gừng cho ngươi, ngươi không những không cảm ơn, còn kén chọn, cho đau chết ! 

Trịnh Tú Nghiên đoạt lấy bát nước gừng trong tay Lâm Duẫn Nhi, đem ném thẳng vào thùng rác, Trịnh Tú Nghiên rất giận, phi thường giận! 

Lâm Duẫn Nhi đây mới phát hiện ngón trỏ Trịnh Tú Nghiên dường như có chút vết máu, tiểu công chúa không phải là cắt gừng tới tay bị thương đấy chứ, nữ nhân ngốc này, không làm được thì thôi, làm chi miễn cưỡng mình chứ? Được rồi, nói thế nào, tiểu công chúa cũng là lần đầu hảo tâm như thế a,như vậy khổ cực chuẩn bị nước gừng, hình như minh cũng hơi có quá đáng. 

"Tiểu công chúa..." Lâm Duẫn Nhi tự biết mình đuối lý, phóng ngữ khí mềm dịu hướng nữ nhân còn đang trong cơn sôi gan kia nói, có thể là bởi vì đang bị ốm nên ngữ khí rất nhu, còn mang theo một chút thanh âm như cừu con,biểu tình vô tội không gì sánh được, Lâm Duẫn Nhi khi như thế này dụ thụ,chính là lần đầu tiên chứng kiến, hiển nhiên Trịnh Tú Nghiên rất hưởng thụ,nhìn Lâm Duẫn Nhi mang theo một chút biểu tình lấy lòng, đột nhiên cảm thấy biểu tình Lâm Duẫn Nhi lúc này làm cho Trịnh Tú Nghiên có chút tốt lên.Trịnh Tú Nghiên lửa giận hơn phân nửa đã dẹp xuống, thần tình cũng hòa dịu không ít, chính là giận vẫn chưa tiêu tan, nàng đứng dậy muốn đi.

Sắc mặt Trịnh Tú Nghiên cải thiện, tiểu công chúa quả nhiên là ưa ngọt, nhìn tiểu công chúa hôm nay tâm tình tốt như vậy, mình không phải là mềm dịu quá chứ, bất quá hiện tại Lâm Duẫn Nhi bị vây ở thế chết, muốn ương ngạnh cũng không được, không có cách nào cùng tiểu công chúa đấu khí. 

"Tiểu công chúa, tôi thật là khó chịu a..." Lâm Duẫn Nhi biểu tình điềm đạm đáng yêu nắm lấy tay Trịnh Tú Nghiên, biểu tình có bao nhiêu dụ thụ liền bộc lộ bấy nhiêu dụ thụ, Lâm Duẫn Nhi cũng là nữ nhân, không phải lúc nào cũng không sợ hãi, nàng khi khó chịu cũng muốn tìm một người để làm nũng a. 

Trịnh Tú Nghiên trong lòng chấn động, Lâm Duẫn Nhi đây là nũng nịu sao,hệt như mèo con, hảo dễ thương, Trịnh Tú Nghiên trong lòng rất tốt, muốn ôm vào lòng, cũng làm như suy nghĩ, nàng đem Lâm Duẫn Nhi ôm sát vào lòng, cảm thấy nếu như Lâm Duẫn Nhi khi đau đều đại biến như thế này cũng là rất tốt, chỉ bất quá Lâm Duẫn Nhi cả người vẫn là lạnh buốt, làm cho Trịnh Tú Nghiên có chút nhíu mày. 

"Lò sưởi cũng chạy đến số lớn nhất, thân thể thế nào vẫn còn lạnh như thế chứ ? Rất lạnh sao?" Trịnh Tú Nghiên hỏi, đem Lâm Duẫn Nhi ôm chặt hơn nữa, muốn đem hơi ấm của mình truyền sang cho Lâm Duẫn Nhi. 

Lâm Duẫn Nhi khẽ gật đầu, sau đó mệt mỏi rã rời nhắm mắt, tiểu công chúa trên người ấm ấp, tựa như bếp lò, mặc dù có chút oán giận tiểu công chúa ôm thật chặt, thế nhưng quên đi, thân thể không lạnh như vậy, cảm giác cũng không khó chịu. Thân thể tiểu công chúa thật tốt a, mềm mại, ấm áp, thơm mát, tiểu công chúa không đáng ghét như thế... 

Lâm Duẫn Nhi ý thức ngày càng mơ hồ...

Trịnh Tú Nghiên nhìn Lâm Duẫn Nhi tuy rằng đang ngủ, thế nhưng vẫn hơi liễm mi, nhất định là rất khó chịu a, không phải như thế thì tính tình làm sao có thể đại biến như vậy chứ? Trịnh Tú Nghiên nhớ tới Lâm Duẫn Nhi vừa nãy thanh âm mềm nhũn, còn có ngữ khí nũng nịu, liền cười đến ngây ngốc, thế nhưng nụ cười rất nhanh liền đông cứng lại, người này không phải đối với Từ Châu Hiền cũng như vậy chứ? Từ Châu Hiền như một kim châm đâm vào làm cho trong lòng Trịnh Tú Nghiên vô cùng khó chịu.