Nu Nhan Bat Phoi Yoonsic Ver Chuong 34

"Tiểu công chúa, tôi muốn em." Lâm Duẫn Nhi như nói mê, nói lại một lần. 

Lâm Duẫn Nhi lời vừa nói ra, làm cho toàn bộ không cam tâm cùng phẫn hận trong Trịnh Tú Nghiên đều tiêu tan, một câu nói rất ngắn, làm cho trong lòng Trịnh Tú Nghiên mềm nhũn ra, không đợi nàng đáp trả, Lâm Duẫn Nhi môi đã dán tới cổ Trịnh Tú Nghiên, Trịnh Tú Nghiên đã mơ hồ không biệt được đây là loại tình hình gì,hiện tại trong lòng nàng đã có bóng mờ, mỗi lần đều là trêu trọc rồi lại ly khai, Lâm Duẫn Nhi còn dám đùa nàng, nàng sẽ... 

Lâm Duẫn Nhi ..." Trịnh Tú Nghiên có chút khẩn trương muốn hỏi Lâm Duẫn Nhi là làm cái quỷ gì, Lâm Duẫn Nhi nàng đè vào tường, nàng thậm chí cảm thấy được thân thể mềm mại của Lâm Duẫn Nhi hiện tại đang gắt gao đè lên nàng, làm cho Trịnh Tú Nghiên không hiểu vì sao lại cảm thấy vô cùng khô nóng cùng căng thẳng,còn có chờ mong... 

Môi Lâm Duẫn Nhi dời về phía môi Trịnh Tú Nghiên, gần trong gang tấc, hơi thở ấm áp phả ra hòa quyện cùng hơi thở của Trịnh Tú Nghiên, vô cùng ngứa ngáy, Trịnh Tú Nghiên ánh mắt chống lại ánh mắt của Lâm Duẫn Nhi, đôi mắt xinh đẹp mà sâu sắc tựa như muốn đem mình nuốt vào, làm cho Trịnh Tú Nghiên run rẩy. 

Lâm Duẫn Nhi môi ngày càng gần môi của Trịnh Tú Nghiên, Trịnh Tú Nghiên có chút tránh được, Lâm Duẫn Nhi không cho Trịnh Tú Nghiên có cơ hội tránh né, trực tiếp đem môi dán lên đôi môi mê người của Trịnh Tú Nghiên, nụ hôn có chút vội vàng,có chút cuồng nhiệt, Trịnh Tú Nghiên rất nhanh lâm vào vòng xoáy mà Lâm Duẫn Nhi mang đến, cũng đáp trả lại một cách nhiệt tình, đầu lưỡi quấn lấy, giống như muốn đem đối phương nuốt vào, một loại đói khát dâng trào, túi xách trên tay Trịnh Tú Nghiên lúc nào đã rơi xuống trên mặt đất nàng cũng hoàn toàn không biết, nàng đã bất tri bất giác quay lại ôm Lâm Duẫn Nhi. 

Lâm Duẫn Nhi tay trái ôm lấy thắt lưng Trịnh Tú Nghiên, tay phải cấp bách đến thô lỗ , nàng vô pháp khống chế mình nắm giữ lấy nơi mềm mại kia, kia một mảng thịt non nớt no đủ trong tay, như thế đầy đặn, như thế mềm mại, như thế làm cho nàng cảm thấy có chút không tin được, nàng cho tới bây giờ không nghĩ tới, nàng có ngày lại nắm chặt cái kia trong tay, lại còn yêu thích đến mức không muốn buông ra. 

Thình lình kích thích làm cho Trịnh Tú Nghiên có loại cảm giác như mê đắm, nàng cảm thấy thân thể tựa như một cánh cửa đang đóng chặt, mà cái chìa khóa đang ở trong tay Lâm Duẫn Nhi, Lâm Duẫn Nhi chỉ cần chạm đến là cánh cửa sẽ mở ra, cái loại này vô pháp khắc chế, muốn phải dũng mãnh tiến ra sự sảng khoái, làm cho nàng muốn lên giọng kêu gào. Nàng cảm thấy toàn thân trở nên mềm nhũn, vô lực đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, nàng phàn trụ thân thể Lâm Duẫn Nhi, thân thể đẫy đà của nàng hầu như bởi vì bị ôm thật chặt mà bắt đầu vặn vẹo,lại vì ma sát mà sản sinh ra một khoải cảm làm cho nàng muốn hít một hơi. 

"Lâm... Em .... hình như..... đứng không vững..." Trịnh Tú Nghiên ngữ khí yếu ớt, nàng cảm thấy tự mình không hề có sức lực đi đứng, bất cứ lúc nào cũng có thể mềm nhũn hơn nữa.

"Tiểu công chúa thật vô dụng..." có thể là vì Lâm Duẫn Nhi đã bị tiêm nhiễm dục tình, Lâm Duẫn Nhi giọng nói cũng gợi cảm đến mức làm cho Trịnh Tú Nghiên càng thêm run rẩy, Lâm Duẫn Nhi khóe miệng hơi giơ lên, có chút tà mị, tiểu công chúa thực sự là cực kỳ vô dụng, mới bắt đầu thôi, đã phản ứng lớn như thế, kia tiếp tục thêm, không phải là sẽ mềm nhũn ra như nước đó chứ. Tuy rằng Lâm Duẫn Nhi chưa từng có kinh nghiệm, thế nhưng một người 30 tuổi, chung quy vẫn là không có khả năng cái gì cũng không biết, nàng mơ hồ biết nữ nhân như tiểu công chúa đây,hẳn là một cực phẩm hảo hạng trên giường, mỗi một tấc da thịt cũng rất mẫn cảm,nhẹ nhàng chạm thôi, sẽ làm cho nàng như miêu mà dựng đứng lông lên, càng thêm khiêu khích Lâm Duẫn Nhi, trước đây không hề cảm thấy, hiện tại mới phát hiện tiếng nữ nhân rên tỉ lại tự nhiên kiều mị như thế, đổi lại chỉ có thể là tiểu công chúa mới có khả năng rên rỉ dễ nghe như thế. 

Trịnh Tú Nghiên nhìn Lâm Duẫn Nhi tà ác cười cợt, khuôn mặt của nàng chôn vào cái cổ thon dài khiêu gợi của Lâm Duẫn Nhi, ngửi lấy hương thơm đặc biệt của Lâm Duẫn Nhi, nhẹ nhàng liếm cắn cổ Lâm Duẫn Nhi, ngón tay cũng bắt đầu sờ loạn thân thể mềm mại của Lâm Duẫn Nhi, trêu đùa.

Lâm Duẫn Nhi cảm thấy cái cổ có chút ngứa, Trịnh Tú Nghiên động tác không an phận, làm cho mình vô pháp chuyên tâm khi dễ tiểu công chúa, nàng tay phải dùng sức xoa nắn một chút khối thịt trong tay mình, muốn cho Trịnh Tú Nghiên an phận một chút. 

"A..." Trịnh Tú Nghiên mị hoặc thốt lên, hơi hơi đau buốt cùng khoái cảm mạnh mẽ đánh úp sau ót Trịnh Tú Nghiên, cảm giác thân thể không còn thuộc về mình nữa,mà là của Lâm Duẫn Nhi. 

"Tiểu công chúa kêu thật mị, mị đến mức làm cho xương cốt người khác mềm nhũn ra..." Lâm Duẫn Nhi đối với vành tai xinh xắn của Trịnh Tú Nghiên gian ác phả ra hơi nóng, nói xong lại ngậm lấy tai Trịnh Tú Nghiên, nàng cảm giác thân thể Trịnh Tú Nghiên run lên, Trịnh Tú Nghiên thân thể cùng nàng dán hợp càng thêm chặt chẽ, kia bộ ngực no tròn sung mãn mềm mại đè lên bộ ngực của mình, làm cho nàng thân thể cũng trở nên khô nóng cùng quỷ dị. 

Trịnh Tú Nghiên mắc cỡ vẻ mặt đỏ ửng lên, nàng biết rõ tự mình là phản ứng hình như hơi lớn, thế nhưng nàng đã rất nỗ lực kềm chế mình không được kêu lên quá phóng đãng, thế nhưng nàng nhịn không được. 

Trịnh Tú Nghiên khuôn mặt e thẹn đỏ bừng, nhuốm màu dục tình mê muội, mê hoặc như thế, kiều mị như thế, làm cho người ta có cảm giác muốn chiếm hữu,muốn nỗ lực ức hiếp. 

Đừng nói là Trịnh Tú Nghiên chân mềm nhũn, ngay cả Lâm Duẫn Nhi cũng cảm thấy chân bắt đầu đứng không vững, Lâm Duẫn Nhi một bên bắt đầu thoát hạ y phục của Trịnh Tú Nghiên, một bên hướng đến ghế sô pha gần nhất, nàng đã không chờ kịp đến phòng ngủ. 

Từ cửa đến ghế sô pha của phòng khác, đường đi rất ngắn, thế nhưng có túi xách Trịnh Tú Nghiên, áo khoác, vừa nãy còn không kịp tháo giày cao gót, mỗi chiếc một nơi lộn xộn, quần áo rơi lả tả trên sàn nhà... 

Lâm Duẫn Nhi đem Trịnh Tú Nghiên áp đảo đè lên ghế sô pha, làm cho Trịnh Tú Nghiên nằm nghiêng tại ghế sô pha một người ngồi, nàng toàn thân chỉ trên dưới chỉ còn lại bộ đồ lót, Lâm Duẫn Nhi nuốt nước bọt một cái, thật là dáng vóc ma quỷ,bất luận nhìn bao nhiêu lần, đô hội làm cho người ta có một sự kích thích cực độ. 

Biểu tình Lâm Duẫn Nhi lúc này vô cùng háo sắc, vẻ mặt nguyên lai ngoại trừ kiêu ngạo, cư nhiên lại còn có khi mê đắm, giờ khắc này, Trịnh Tú Nghiên đạt được một loại hư vinh tâm đắc mà trước đây nàng chưa từng có, Lâm Duẫn Nhi cuối cùng sẽ không đối với mình gợi cảm mà có mắt như mù, trước đây chịu đả kích, cuối cùng cũng đã có thể chữa trị những thương tổn. 

Tay nàng có chút cấp thiết tìm được phía sau lưng Trịnh Tú Nghiên, cởi ra nút thắt,đem chiếc áo ngực ném tới trên mặt đất, tay nàng triệt để mò tới cái kia, tròn trịa đến mức làm cho nàng sợ hãi thán phục, có chút dùng sức vân vê, xoa nắn, nàng thậm chí cảm giác, đỉnh núi như viên Pearl nhỏ kia trong tay mình rất nhanh trở nên cứng rắn không gì sánh được, làm cho nàng cự kỳ sửng sốt. 

"A... Lâm... Duẫn Nhi.... Nhẹ một chút..." Cái Lâm Duẫn Nhi hỗn đản này, nàng cho rằng hai cái kia là hai trái bóng sao ? Như thế dùng sức, thế nhưng đau buốt cùng khoái cảm xen lẫn, làm cho Trịnh Tú Nghiên không phân biệt rõ ràng được rốt cuộc là đau đớn hay yêu thích, hay là một loại giày vò. 

Lâm Duẫn Nhi ngẩng đầu, thấy biểu tình Trịnh Tú Nghiên, trở nên ý loạn tình mê,mái tóc quăn dễ thương của Trịnh Tú Nghiên tán loạn ở một bên, đôi môi khiêu gợi còn gián đoạn kêu lên "ưm" một tiếng, kia mị hoặc như một lực trí mạng, tựa như luồng điện đánh úp về phía Lâm Duẫn Nhi, Lâm Duẫn Nhi cảm thấy dòng nước ấm cũng bắt đầu mạnh mẽ hướng về bụng mình. 

Lâm Duẫn Nhi vùi đầu vào ngậm lấy nụ hoa cứng chắc kia, nhẹ nhàng gặm gặm,cũng không quản là có làm đau Trịnh Tú Nghiên hay không, Trịnh Tú Nghiên đã vô lực phản kháng, Lâm Duẫn Nhi trên giường một chút cũng không ôn nhu, như một mãng phu khua loạn xạ, thế nhưng hết lần này đến lần khác như một người mới học lần đầu tiên, lại làm cho Trịnh Tú Nghiên buông vũ khí đầu hàng, cam nguyện để nàng làm đau, thân thể cam nguyện vì nàng phóng ra những khát vọng cùng gào thét, cam nguyện vì nàng mà phát nhiệt... 

Kỳ thực cũng không trách được Lâm Duẫn Nhi, Lâm Duẫn Nhi khi gặm thì Trịnh Tú Nghiên luôn kêu lên đặc biệt lớn tiếng, cho nên càng cắn càng nghiện, kỳ thực Trịnh Tú Nghiên cũng mơ hồ, không biết là nàng kêu lên là vì dau đớn hay là bởi vì khoái cảm. 

Lâm Duẫn Nhi đem xung quanh nụ hoa đều cũng khiến cho đỏ bừng lên, mới thỏa mãn liếm, chờ khi nàng ngậm đủ rồi, liếm đủ rồi, tại nơi tròn trịa làm cho người khác đố kỵ kia đều cũng in lại ấn ký của mình, mới vừa lòng di chuyển xuống phía dưới, mỗi một tấc thịt đều cũng như thế trơn mềm nõn nà, làm cho Lâm Duẫn Nhi yêu thích quyến luyến không rời, Lâm Duẫn Nhi môi dán tại cái bụng bằng phẳng của Trịnh Tú Nghiên, Trịnh Tú Nghiên nhìn Lâm Duẫn Nhi quanh quẩn rất lâu, nàng khát khao Lâm Duẫn Nhi môi tiếp tục đi xuống phía dưới, thế nhưng nàng khó có thể mở miệng, chỉ có thể để Lâm Duẫn Nhi từng đợt từng đợt gây ra những đợt sóng khoái cảm, nhưng không cách nào thỏa mãn được. 

Ngay khi nàng cảm thấy bị Lâm Duẫn Nhi giày vò đến chí tử, Lâm Duẫn Nhi mới mở ra hai chân của nàng, đem hai chân gác lên hai tay cầm trên ghế, nàng cảm giác được Lâm Duẫn Nhi đem tự chân của mình mở ra rất rộng, cái tư thế này làm cho Trịnh Tú Nghiên cảm thấy ngượng không gì sánh được, nàng biết, Lâm Duẫn Nhi nhất định thấy được nàng vì động tình mà nơi tư mật đã một mảnh ướt át, ý thức được điểm ấy, Trịnh Tú Nghiên càng thêm ngượng ngùng không dám nhìn Lâm Duẫn Nhi. 

Lâm Duẫn Nhi quỳ gối trên sàn nhà, cái độ cao vừa vặn này đem toàn bộ cảnh xuân sắc đều thấy rõ từng chi tiết, kia hoa viên bí mật nhỏ từng giọt ẩm ướt, làm cho nàng có chút ngây dại, như một đóa hoa nở rộ, cực kỳ xinh đẹp, tựa hồ như dụ dỗ mình khai thác bên trong đóa hoa kia. 

Lâm Duẫn Nhi hiển nhiên rất xấu xa, nàng biết rõ tiểu công chúa hiện tại mắc cỡ đến toàn thân nóng như bị thiêu cháy, thế nhưng nàng vẫn là muốn trêu chọc Trịnh Tú Nghiên "Tiểu công chúa, hảo ẩm ướt nga, em xem còn đang chảy nga, nói thử coi có thể phun ra hay không?" Lâm Duẫn Nhi ngữ khí thán phục cùng nghi hoặc,làn hơi thở phả ra nhè nhẹ tại giữa 2 chân Trịnh Tú Nghiên, Trịnh Tú Nghiên 2 chân không nhịn được mà run rẩy. Nàng có thể cảm giác được chỗ mà Lâm Duẫn Nhi thở ra làn hơi nóng, dục vọng trong cở thể nàng từng đợt từng đợt đánh tới toàn thân nàng, phía bụng dưới của nàng ngưng tụ thanh một cỗ ham muốn, nàng ngượng ngùng cảm giác rõ ràng từng luồng nhiệt từ trong cơ thể chảy ra, ướt đẫm dưới thân ghế sô pha. Điều này làm cho Trịnh Tú Nghiên thẹn muốn chui xuống đất.

"Lâm Duẫn Nhi!" Trịnh Tú Nghiên rống có chút lo lắng, thế nhưng lực lại không đủ,thậm chí nghe như là mềm nhũn cùng nũng nịu. 

Lâm Duẫn Nhi cảm thấy mình thực sự là bắt nạt tiểu công chúa, bất quá, tiểu công chúa tái xấu hổ nữa phỏng chừng sẽ thẹn quá hóa giận, phải có chừng mực thôi,Lâm Duẫn Nhi vẫn còn u mê bối rối. ( Lạy hồn, sặc sữa >"<) 

"Tôi yêu thích tiểu công chúa cho tôi hình dáng động tình a." ngữ khí phóng đãng cùng ngây thơ, mê người đến mơ hồ, ngón tay Lâm Duẫn Nhi tìm tòi trên cánh hoa,ngón tay thon dài của nàng khai thông những sợi lông mao mềm mượt, tách ra hai cánh hoa của Trịnh Tú Nghiên, làm cho viên ngọc bé nhỏ e lệ lộ ra, nàng lấy tay vân vê cuống hoa no đủ tròn trịa, ngón tay Lâm Duẫn Nhi từng đợt như gảy đàn vài cái,mỗi lần trêu chọc đều làm cho thân thể Trịnh Tú Nghiên phản ứng lớn. 

Nhìn chỗ mẫn cảm của Trịnh Tú Nghiên bởi vì tay mình vân vê mà âm hoa dần dần mở rộng ra, Lâm Duẫn Nhi không nhịn được chậm rãi tán thán "Tiểu công chúa, em thật đẹp..." 

Nhìn hoa viên mê người kia, Lâm Duẫn Nhi vùi đầu tại giữa hai chân Trịnh TúNghiên. 

Trịnh Tú Nghiên nhìn cái đầu màu đen của Lâm Duẫn Nhi chôn vào hai chân mình,thị giác mãnh liệt trùng kích làm cho Trịnh Tú Nghiên không kềm chế nổi mà cong thân thể lên, cảm xúc mãnh liệt mà rên rỉ, ngoan tay nắm chặt ghế sô pha, ghế sô pha bị nắm đến hình thành nhiều nếp nhăn, tựa hồ như bị một người cường tráng bóp lấy. 

Trịnh Tú Nghiên nhịn không được dưới thân mạnh mẽ kích động suồng sã kêu lên,thân thể cũng giãy dụa như hùa theo động tác của Lâm Duẫn Nhi. Ngẩng đầu nhìn Trịnh Tú Nghiên kia biểu tình khó nhịn cùng tiếng rên rỉ càn rỡ, Lâm Duẫn Nhi cảm giác thỏa mãn nói không nên lời, nguyên lai nàng cũng có thể làm cho tiểu công chúa không khống chế được, Lâm Duẫn Nhi thầm nghĩ càng thêm ra sức chiều chuộng Trịnh Tú Nghiên.

Hơi quỳ lên trên, Lâm Duẫn Nhi gặm cắn nhũ hoa cao ngất của Trịnh Tú Nghiên,một đường xuống phía dưới, mãi đến cái rốn của Trịnh Tú Nghiên, nàng dùng đầu lưỡi khéo léo liếm lấy bên trong đó. Ngón tay phải ấm áp của Lâm Duẫn Nhi lại tại cửa khẩu hang động bí ẩn mà di chuyển, thỉnh thoảng thăm dò xâm nhập, đụng vào một tiểu hạch nhỏ nhắn cứng chắc, lại rất nhanh lui ra. Trịnh Tú Nghiên giống như là bị gãi nhột, thân thể lại cong lên hình vòng cung, nàng muốn nhiều hơn nữa,thế nhưng ngón tay đáng ghét của Lâm Duẫn Nhi vẫn cứ không nhanh không chậm khiêu khích tại cửa động. 

"A... Lâm Duẫn Nhi ... Chị..." bị khơi mào dục vọng liên tục, cũng không nói ra được thành lời, dtc hoàn toàn không ngờ, Lâm Duẫn Nhi có thể ác liệt như thế ! 

Nghe Trịnh Tú Nghiên câu được câu không nói chuyện, phát hiện mật huyệt ướt át của nàng, Lâm Duẫn Nhi chậm rãi tiến thẳng như một cơn lốc vào. Ngón giữa mới vừa tiến vào, nàng liền cảm thấy đầu ngón tay của nàng đều bị từng mảng thịt xung quanh hút chặt mạnh mẽ, nàng không ngừng tiến nhập, như thế cảm giác càng thêm mãnh liệt. Đem tay phải từng đợt từng đợt đánh vào, ngón tay Lâm Duẫn Nhi chậm rãi tiến sâu vào trong mật huyệt ướt át cùng ấm áp của Trịnh Tú Nghiên, rốt cuộc cũng vào tận sâu bên trong. 

"Ân... A..." Trịnh Tú Nghiên bị ngón tay kia đột nhiên kích thích tràn đầy, nàng thét lên chói tai.

"Tiểu công chúa hảo chặt a, làm cho người ta muốn hung hăng giày vò..." Lâm Duẫn Nhi giọng nói khàn khàn thấp trầm líu ríu. 

"Ân ái... không được ... nói... chuyện..." Trịnh Tú Nghiên hơi tức giận phun ra, thân thể bị dục vọng mạnh mẽ nóng lòng muốn nhiều hơn nữa.

Lâm Duẫn Nhi khóe miệng nhẹ dương lên, ngón tay thon dài lại cấu kết chặt chẽ cùng chỗ mẫn cảm mềm mại của Trịnh Tú Nghiên, động tác rất nhanh liên tục vài lần, dục vọng của nàng cũng ngưng kết ở tại bên dưới bụng, tiểu công chúa chảy nước khá nhiều, làm cho sắc dục cảu nàng cũng càng lúc càng cao hơn. 

Sau phải phút đồng hồ, Trịnh Tú Nghiên nằm ngửa tại ghế sô pha, thân thể bắt đầu không tự chủ mà cong lên giãy dụa uốn éo. Nàng muốn nhiều, cảm giác càng mãnh liệt hơn nữa... 

"Nhanh lên một chút... Nhanh một chút nữa..." Nàng muốn Lâm Duẫn Nhi, muốn Lâm Duẫn Nhi hoàn toàn chiếm giữ nàng, hung hăng xâm nhập nơi mảnh mai yếu ớt cùng mềm mại của nàng. Trịnh Tú Nghiên mười ngón tay trở nên nắm chặt ghế sô pha, nàng chưa bao giờ biết mình nguyên lai như vậy cường liệt mong muốn thuộc về Lâm Duẫn Nhi, nàng chỉ cảm thấy thiên địa chuyển dời, từng tế bào trong cơ thể nàng như gào thét, điên cuồng rên rỉ.... 

"Ngô..." Lâm Duẫn Nhi ngón tay di chuyển càng lúc càng nhanh, tay trái của nàng cũng không rảnh rỗi mà nắm lấy một bên ngực mềm mại của Trịnh Tú Nghiên, ra sức xoa nắn. 

"A... Đừng xoa... Đừng a..." Nàng động tác quá nhanh đem Trịnh Tú Nghiên cấp cho hư hỏng. Trịnh Tú Nghiên đạt đến cao trào, không chịu nổi nắm lấy ngón tay của Lâm Duẫn Nhi đang vùi lấp tại thâm huyệt của nàng. 

"Đủ rồi..." Trịnh Tú Nghiên mê loạn nhìn Lâm Duẫn Nhi nằm trên người nàng.Nhưng Lâm Duẫn Nhi lại làm lơ, lúc này tuyệt vời như thế làm cho nàng vô pháp đình chỉ, nàng có thể cảm giác được thâm huyệt của tiểu công chúa kịch liệt đóng mở, đem thay nàng hút càng chặt hơn. Tiểu công chúa thế này làm nàng muốn đến điên rồi, ngay cả chính nàng cũng không tin mình nguyên lai lại có dục vọng mãnh liệt như thế, cứ như thế muốn chiếm giữ tiểu công chúa, Lâm Duẫn Nhi thật sự là vẫn cứ để ngón tay mình tại cửa động mãnh liệt trêu chọc, lại một lần nữa làm cho Trịnh Tú Nghiên lên tới đỉnh điểm. 

Lâm Duẫn Nhi chậm rãi rút ngón tay từ trong cơ thể Trịnh Tú Nghiên ra, ngón tay thon dài của nàng đã thôi bị tiểu công chúa hút chặt, thế nhưng, nước lại vẫn còn tiếp tục tại đầu ngón tay từng giọt nhỏ xuống. ( Cứu.. Cứu người >"<) 

Trịnh Tú Nghiên nhìn, vô cùng xấu hổ, nàng không muốn nhìn, liền đưa tay muốn đem tay Lâm Duẫn Nhi đè xuống, không nghĩ tới nàng vừa bắt được tay của Lâm Duẫn Nhi cũng là một mảnh ẩm ướt trơn bóng. 

"Tiểu công chúa, em chảy thật nhiều nước a... Vừa mới nãy có nhiều ái dịch bắn thật nhiều trong tay ta..." Lâm Duẫn Nhi điếc không sợ súng tiếp tục trêu ghẹo cự hạncủa Trịnh Tú Nghiên. 

"Lâm Duẫn Nhi ... Đừng mà..." không đợi Trịnh Tú Nghiên muốn đáp trả Lâm Duẫn Nhi, Trịnh Tú Nghiên lại bị Lâm Duẫn Nhi mãnh liệt đặt ở dưới thân, Lâm Duẫn Nhi đem đầu lưỡi của nàng tiến vào bên trong, thật sâu mút lấy, nàng một bên hôn,một bên lại bắt đầu cấp bách thoát hạ y phục vướng víu trên người của mình. 

Trịnh Tú Nghiên có thể cảm giác được chất lỏng chảy ra dang theo khe hở của nàngchảy tới cái mông tròn trịa, mông nàng cảm thấy ẩm ướt dính dính, hảo khó chịu, bịLâm Duẫn Nhi như thế mãnh liệt đánh thức dục vọng lần thứ 2 "Đừng... a..." 

"Tiểu công chúa, muốn sao ? Đợi một chút a." Lâm Duẫn Nhi cặp đồng tử tinh tường đã nhuốm mày dục vọng kiều diễm, nàng hôn thật sâu lên trán Trịnh Tú Nghiên một chút, lại đứng thẳng lên, đứng ở giữa 2 chân Trịnh Tú Nghiên, bằng cách nhanh nhất có thể thoát hạ áo thun vải bông, dây thắt lưng, chiếc quần bạch sắc, một đường tuột xuống phía dưới, lại đem quần lót cởi ra, thì ra chính mình cũng như thế ẩm ướt, âm thầm nuốt nước bọt, đợi Lâm Duẫn Nhi toàn thân đều xích lõa, nàng liền vội đem tư mật của Trịnh Tú Nghiên tiếp xúc với tư mật của mình, ôm chặt eo nhỏ của tiểu công chúa, sau đó chẩm rãi chuyển động... 

"Ân.... A... Đến rồi... Đến rồi... Ác..."Khoái cảm kéo tới, một trận co giật mạnh mẽ cuốn sạch 2 người, Trịnh Tú Nghiên khản giọng thét chói tai, toàn thân không ngừng run rẩy. Ôm chặt Trịnh Tú Nghiên đang mềm nhũn vô lực, Lâm Duẫn Nhi cảm thấy mình điên mất rồi, loại cảm giác quỷ tha ma bắt này, Lâm Duẫn Nhi dính sát vào thân thểxích lõa của Trịnh Tú Nghiên thở dốc: "Tiểu công chúa, nhấc chân, ôm lấy thắt lưngtôi, tôi ôm em về phòng." 

Hai người vừa đến phòng ngủ liền song song ngã xuống giường, sau đó lại cùng quấn lấy nhau, Lâm Duẫn Nhi nằm úp sấp về phía trước, hai tay ôm chặt cái eo nhỏ trơn bóng của Trịnh Tú Nghiên, đầu để dưới cằm Trịnh Tú Nghiên, thở hổn hển, đầu lưỡi mềm mại từ chút từ chút một khẽ liếm cái cằm tuyệt mỹ của Trịnh Tú Nghiên.... Nhìn Trịnh Tú Nghiên kia khuôn mặt vì động tình mà vẫn còn ửng đỏ, diện mạokiều mỹ cực kỳ. Hảo, tiểu công chúa bị ánh mắt kia hấp dẫn thành công, chịu không nổi mê hoặc mà cúi đầu, Lâm Duẫn Nhi hôn Trịnh Tú Nghiên nhiệt tình, hai người hôn đến khó mà dứt ra khỏi nhau, cắn mút đầu lưỡi lẫn nhau, quấn lấy nhau, như là muốn đem hơi thở của đối phương toàn bộ đoạt lấy. 

Sau một nụ hôn nóng bỏng, Lâm Duẫn Nhi vẫn hôn lấy khuôn mặt của Trịnh TúNghiên, thở hổn hển nói: "Tiểu công chúa, rất tuyệt đúng không?"

"Không tuyệt chút nào." Vừa nghĩ đến mình ban nãy dâm loạn rên rỉ đã vô cùng xấu hổ, tim nàng cũng vì đó mà tràn đầy cảm xúc muốn chết. 

"Em đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo." Cười châm chọc, Lâm Duẫn Nhi tiếp tục hôn môi Trịnh Tú Nghiên. 

"Chị mặt người dạ thú." 

"Em vừa nãy xem ra rất hưởng thụ." 

"Chị nhìn lầm rồi." 

"Đúng không?" Tiếu ý càng sâu, Lâm Duẫn Nhi lần đầu tiên bắt đầu cảm thấy cùngTrịnh Tú Nghiên tranh cãi cũng là một chuyện rất thú vị.

"Vậy lần này tôi muốn xem rõ ràng một chút." Lâm Duẫn Nhi không quan tâm đếnTrịnh Tú Nghiên còn đang mệt mỏi, cơ thở suy yếu không chịu nổi, lại tặng cho nàng một nụ hôn thật sâu, ngón tay chưa rút ra, lần thứ 2 trong cơ thể Trịnh Tú Nghiên di chuyển.... 

"A... Dã thú... Chậm... Chậm một chút, chậm một chút... A..." 

"Tôi biết tiểu công chúa em giỏi nhất là nói dỗi, ý muốn tôi nhanh một chút đúngkhông?" 

Trịnh Tú Nghiên khuôn mặt đỏ hồng không thể tin được nổi giận nhìn Lâm Duẫn Nhi "Kia nhanh một chút." 

"Hảo." 

.................... 

Trong phòng tràn đầy tiếng hoan ái, theo tốc độ nhanh chậm của Lâm Duẫn Nhi,ánh sáng căn phòng mập mờ ái muội, mà xung quanh phòng cò có tiếng kêu gào tinh tế ... "Dã thú... đừng a... Đủ rồi.... chờ một chút... v..v.." thanh âm hổn hển vangvọng... 

Không biết qua bao lâu, đại khái là giữa lúc nghỉ ngơi của cuộc chơi. 

"Duẫn Nhi, chị là cầm thú!" Trịnh Tú Nghiên nhìn thân thể mình đầy vết tích hoa nái, khắp nơi đều là vết hôn thì không nói, thậm chí chỗ ấy còn có chút ứ đọng nước cùng sưng đỏ, nàng tức giận đối với Lâm Duẫn Nhi lên án. 

Lâm Duẫn Nhi nhìn Trịnh Tú Nghiên trên người toàn là những vết đỏ, khắp mọi nơi đều lưu lại vết tích bị nàng giày vò, bất quá chứng kiến vết bầm cùng sưng đỏ, cũng hiểu được tự mình hình như thực sự có chút thô lỗ, nào biết đâu rằng da tiểu công chúa lại non nớt như thế, tùy tiện xoa nắn một chút đã bầm tím, lần sau phải cẩn thận a. 

"Người ta lần đầu thượng phụ nữ, không kinh nghiệm thôi mà, lần sau hội ôn nhumột chút..." Lâm Duẫn Nhi nho nhỏ nói, hơi áy náy.

"Chị đúng cố tình ức hiếp em!" Trịnh Tú Nghiên thấy Lâm Duẫn Nhi ngữ khí yếu đi thì khí thế của nàng liền tăng lên. 

"Khi đó, em kêu thật lớn, nhân gia tưởng em yêu thích kịch liệt một chút...." LâmDuẫn Nhi mặt dày xấu xa nói. 

Trịnh Tú Nghiên khuôn mặt lại ửng đỏ "Đó là bị đau!" 

"Ân, là bị chị yêu thương mà ra." Lâm Duẫn Nhi khuôn mặt lại vùi vào ngọn núi đã ỉu xìu kia, may mà trong lúc đó còn có một khe rãnh, muốn đem khuôn mặt chôn hẳn vào trong khe rãnh kia.

Trịnh Tú Nghiên mặt càng đỏ hơn, nàng thông mình cớ sao mỗi lần đều là thua chứ? Trịnh Tú Nghiên đẩy đầu Lâm Duẫn Nhi ra hỏi: "Lâm Duẫn Nhi, chúng ta được coi là gì?" Trịnh Tú Nghiên đột nhiên cảm thấy tự mình như một tiểu nữ sinh, muốnnghe Lâm Duẫn Nhi dỗ ngọt vài câu. 

Lâm Duẫn Nhi mù tịt ngẩng đầu nhìn Trịnh Tú Nghiên, có chút không biết làm sao để trả lời vấn đề này. 

Một lát sau, Lâm Duẫn Nhi nói: "Chúng ta đều là người trưởng thành, không cần để ý như thế."

Trịnh Tú Nghiên vừa nghe, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, thì ra, Lâm Duẫn Nhi chính là gọi nàng tới để bồi nàng trên giường, nàng cho rằng mình ở trong thanh lâu sao ? Trịnh Tú Nghiên ra sức đẩy Lâm Duẫn Nhi ra, Lâm Duẫn Nhi thiếu chút bị đẩy rớt xuống giường, Trịnh Tú Nghiên đứng lên muốn mặc quần áo rời đi, nàng cũng không muốn nhìn đến Lâm Duẫn Nhi, cái nữ nhân tận cùng xấu xa này, năm lần bảy lượt giẫm đạp lên tự tôn của mình !

Lâm Duẫn Nhi nhìn khuôn mặt Trịnh Tú Nghiên trong nháy mắt đóng băng, còn đẩy mình mạnh như thế, đột nhiên cảm thấy Trịnh Tú Nghiên thoáng cái từ tiểu công chúa biến thành nữ vương, thế nhưng nàng biết rõ đây thật không ổn, tựa hồ như là vô cùng chọc giận tiểu công chúa. 

Lâm Duẫn Nhi từ phía sau ôm lấy Trịnh Tú Nghiên, không để Trịnh Tú Nghiên đi,nếu mà đi, thật là rất khó để dỗ: "Tiểu công chúa, đừng giận a." Lâm Duẫn Nhi nũng nịu nói, ngữ khí ôn nhu như nhấn người ta chết chìm, dường như có chút trêu ghẹo đến yếu điểm của tiểu công chúa, tự mình cũng như thế nũng nịu, tiểu công chúa thế nào sắc mặt vẫn còn lạnh như thế chứ ? 

Trịnh Tú Nghiên nghe Lâm Duẫn Nhi làm nũng, trong lòng đã chút chút mềm yếu,chính là sắc mặt vẫn không hề thay đổi, tức giận vẫn còn phát hỏa tại ngực, Lâm Duẫn Nhi cho rằng cấp mình chút mật ngọt, vui vẻ dỗ dành một chút là được sao? 

Lâm Duẫn Nhi thật cho rằng Trịnh Tú Nghiên muốn gọi tới là tới, muốn đuổi đi là đuổi đi sao?Trịnh Tú Nghiên càng muốn gỡ tay Lâm Duẫn Nhi ra, Lâm Duẫn Nhi ôm càng thêm chặt, hoàn toàn không cho Trịnh Tú Nghiên có khả năng thoát khỏi. Trịnh Tú Nghiên muốn ly khai, Lâm Duẫn Nhi có chút hối hận vừa nãy trêu chọc quá mức,nàng thật không muốn tiểu công chúa tâm tình lại phản ứng lớn như thế. 

"Tiểu công chúa, chúng ta hẹn hò đi a!" Lâm Duẫn Nhi nghiêm túc nói, nàng đột nhiên có chút sợ hãi tiểu công chúa rời đi, thực sự không còn để ý đến mình