Nu Nhan Bat Phoi Yoonsic Ver Chuong 78

"Còn đau không? "Lâm Duẫn Nhi ngẩng đầu hỏi Trịnh Tú Nghiên, ánh mắt ánh lên sự đau lòng.

Trịnh Tú Nghiên gật đầu, trong lòng vẫn đau, cũng thỉnh thoảng mơ hồ đau.

"Sau này nếu ta tiếp tục làm ngươi khổ sở, người hãy trực tiếp giết ta, đừng có tự làm mình đau."Lâm Duẫn Nhi nhẹ nhàng chạm lên vết sẹo, sợ làm đau một loại.

"Hảo!" Trịnh Tú Nghiên nhẹ giọng đáp.

Lâm Duẫn Nhi mỉm cười, nếu như mình tiếp tục làm Tiểu công chúa đau như vậy,chính mình thật sự đáng chết.

"Còn đau không?" Lâm Duẫn Nhi lặp lại một lần nữa.

"Đau. "Trịnh Tú Nghiên gật đầu nói, tựa như một năm trước, Lâm Duẫn Nhi đá mình một cái, tuy không đau, nhưng cũng muốn cho Lâm Duẫn Nhi đau lòng.

Lâm Duẫn Nhi cánh tay khẽ dùng lực, đem Trịnh Tú Nghiên trong ngực ôm chặt hơn nữa, Lâm Duẫn Nhi vùi mặt vào tóc Trịnh Tú Nghiên, Lâm Duẫn Nhi im lặng, nàng biết bây giờ mình nói gì cũng dư thừa, nàng không thể thay đổi được những chuyện đã xảy ra, chỉ có thể về sau nắm chặt.

"Lâm Duẫn Nhi, nhiều vết sẹo như vậy có phải rất xấu không?" Trịnh Tú Nghiên đột nhiên quay đầu đối mặt với Lâm Duẫn Nhi hỏi.

"Ân, thật là xấu." Lâm Duẫn Nhi gật đầu nói.

" Lâm Duẫn Nhi, ngươi là quỷ đáng ghét!" Trịnh Tú Nghiên tức giận nói, thỉnh thoảng nói dối dụ dỗ mình một chút cũng không được sao? Trịnh Tú Nghiên giữ lại những vết sẹo này, chính là muốn tự nói với mình nhớ đến mình cùng Lâm Duẫn Nhi từng trải qua đau đớn như vậy.

"Nhưng là, ta muốn để cho Tiểu công chúa vẫn giữ lại, sau này những lúc nhìn thấy những vết sẹo này, liền nhắc ta biết mình đã làm tổn thương Tiểu công chúa." Lâm Duẫn Nhi ôn nhu nói đến.

"Cần sẹo nhắc nhở mới đối tốt với ta, ta không muốn nó!" Trịnh Tú Nghiên khiêu mi nói.

"Vậy Tiểu công chúa muốn sao?" Lâm Duẫn Nhi khóe mắt mỉm cười, Tiểu công chúa trong lòng mình đã trở về là Tiểu công chúa, sẽ hướng mình tức giận, sẽ hướng mình làm nũng.

"Ta muốn ngươi cam tâm tình nguyện đối tốt với ta!" Trịnh Tú Nghiên chân thật nói.

"Tiểu công chúa biết ta rất xấu, không tim không phổi, nếu ta không phải yêu, thì người khác có chết trăm lần cũng không quan tâm, ta cũng sẽ không bao giờ cảm thấy áy náy." Môi Lâm Duẫn Nhi dán lên môi Trịnh Tú Nghiên, bắt đầu hôn nhẹ môi dưới, môi Trịnh Tú Nghiên khẽ cách lui, sau đó lại chủ động hôn lại Lâm Duẫn Nhi.Như lời Lâm Duẫn Nhi nói, nếu nàng không yêu, thì mình đau, nàng sẽ không quản,nhưng nàng yêu rồi, mới hội đau lòng, thật ra quyền chủ động vẫn đều ở trong tay Lâm Duẫn Nhi, nàng nếu không yêu, thì tình yêu của mình cũng không thấm vào đâu.

Lâm Duẫn Nhi vui mừng vì Trịnh Tú Nghiên hôn trả lại nhiệt tình, đầu lưỡi cùng đầu lưỡi nhiệt liệt triền miên, đây mới thật sự là Tiểu công chúa, sẽ không che dấu nhiệt tình của nàng đối với mình, đối với mình đòi hỏi, đối với mình nồng đậm yêu. Suốt một năm qua, nàng luôn nhớ đến từng hơi thở của Tiểu công chúa, nhiệt tình của Tiểu công chúa, mỗi khi nghĩ đến tâm đều có chút đau.

Nụ hôn vô cùng nhiệt liệt, để cho hai bên cơ hồ hít thở không thông, hơi thở có chút gấp rút dồn dập, nhưng môi vẫn chặt chẽ quấn lấy nhau.

Tay cả hai không an phận bắt đầu vuốt ve trên người đối phương, rồi kéo bỏ y phục,làm cho y phục của cả hai rất nhanh không thể không xộc xệch.

"Lâm Duẫn Nhi ... Đi phòng tắm... Tắm trước..." Trịnh Tú Nghiên thở dốc nói, đây là thói quen của Lâm Duẫn Nhi.

"Tiểu công chúa muốn đổi địa điểm... Muốn chơi kích thích sao..."

 ... 

Chỉ khoảng cách ngắn, nhưng hai người cơ hồ phải dùng đến 10p mới đến được phòng tắm, hai cỗ thân thể cứ quấn chặt lấy nhau không tách rời, môi rời môi không tới một phút lại tiếp túc dính chặt lại với nhau, đầu lưỡi dẻo dai kia tựa hồ muốn đem đối phương nuốt vào mới cam tâm...

Đến phòng tắm, y phục cũng hầu như được vứt bỏ hết,thân thể cả hai cơ hồ bại lộ trong không khí, cũng bại lộ hết trong tầm mắt đối phương, kích thích song phương dục vọng càng dâng trào. 

Lâm Duẫn Nhi nuốt khan, nàng mở nước vòi sen, nước nóng nhanh chóng xối xuống thân thể cả hai, phòng tắm tràn ngập hơi nước, ướt át, hai cổ thân thể như hòa vào nhau. Hai chỗ mềm mại kia đè ép nhau, để cho thân thể hai người hiện lên một chút run rẩy, xa cách gặp lại kích tình, như hạn hán bắt gặp một cơn mưa, như vậy khẩn cấp cùng vui sướng.

Hiển nhiên quyền chủ động lần này là Trịnh Tú Nghiên để cho Lâm Duẫn Nhi, Lâm Duẫn Nhi di chuyển nụ hôn từ từ xuống cổ rồi tới xương đòn cuối cùng dừng lại ở nơi mềm mại đầy đặn kia, thân thể Trịnh Tú Nghiên trở nên vô cùng nhạy cảm, thân thể bắt đầu nhũn ra, nàng cảm giác môi Lâm Duẫn Nhi đang lang thang dạo chơi khắp thân thể của mình, những nơi da thịt bị môi chạm đến bắt đầu nóng như thiêu đốt lên.

Trịnh Tú Nghiên trăm triệu lần không nghĩ tới, Lâm Duẫn Nhi đột nhiên quỳ xuống,đầu nàng vùi vào chỗ tư mật giữa hai chân mình, Trịnh Tú Nghiên thân thể như bị tia chớp đánh trúng run rẩy hẳn lên, nhìn xuống Lâm Duẫn Nhi đang ra sức chiều chuộng mình, làm cho hai chân của Trịnh Tú Nghiên bị cái lưỡi của Lâm Duẫn Nhi làm cho nhũn ra, nàng phải tìm một cái gì đó để chống đỡ để cho thân thể không còn vững vàng của mình không ngã xuống, tay phải nàng gắt gao bám chặt vào thành bàn trang điểm đặt trên bục, tay trái hướng tới đầu của Lâm Duẫn Nhi, nhẹ nhàng ấn giữ đầu Lâm Duẫn Nhi.

Phòng tắm lớn hai mặt bao quanh đều là kính, nàng nhìn vào kính thấy được những cảnh tượng như vậy, cái hình ảnh vừa làm người ta thấy thẹn nhưng cũng rất hưng phấn, Lâm Duẫn Nhi giống mình toàn thân không mảnh vải đang ngồi xạp xuống trên gạch men trắng trong phòng tắm, mái tóc dài mềm mại đen nhánh cơ hồ rủ xuống hết mặt đất, mặt nàng đang chôn ở nơi tư mật của mình, đầu lưỡi thăm dò tiến vào bên trong quấy rối, thân thể của mình bị dục vọng khống chế, da thịt tuyết trắng đã phiếm hết sắc hồng, còn có vẻ mặt loạn ý tình mê của mình, tất cả đều đập thẳng vào giác quan của Trịnh Tú Nghiên.

Không thể nghi ngờ đây chính là tư thế trên cao nhìn xuống để nhằm lấy lòng Trịnh Tú Nghiên, để cho Trịnh Tú Nghiên giương lên một tia cảm giác hư vinh, luôn ở trên cao nhìn xuống Lâm Duẫn Nhi giờ phút này đang hết sức lấy lòng của mình, Lâm Duẫn Nhi là yêu mình, Trịnh Tú Nghiên giờ phút này vô cùng tin tưởng, Lâm Duẫn Nhi chính thật là yêu mình. Cảm giác thỏa mãn trong tâm dần lan qua cả cơ thể,Trịnh Tú Nghiên càng ngày càng níu chặt lấy thành bàn trang điểm, nàng cảm giác thân thể bị trên chọc đã nhanh chóng đạt đến cực hạn, Lâm Duẫn Nhi vẫn tiếp tục không ngừng kích thích khoái cảm, càng ngày càng nhiều khoái cảm, để cho Trịnh Tú Nghiên không thể chịu đựng nổi.

"Lâm... Đủ rồi..."Âm thanh đứt quãng xinh đẹp kia của Trịnh Tú Nghiên mang theo một ít van xin, nhưng là Lâm Duẫn Nhi không những không chậm lại, mà còn tăng tốc đầu lưỡi hơn, dễ dàng đem Trịnh Tú Nghiên lên đỉnh, khuôn mặt tuyệt diễm của Trịnh Tú Nghiên càng trở nên xinh đẹp động lòng người, có thể làm cho người khác hiến dâng cả linh hồn.

Lâm Duẫn Nhi cảm giác được cái mật huyệt nhỏ nhỏ mà ấm nóng kia bắt đầu co rút kẹp chặt đầu lưỡi của mình, những ngón tay đang đặt trên đầu mình cũng không khỏi khẽ tăng thêm lực đạo, xem ra Tiểu công chúa là đến rồi, nàng giương lên một nụ cười đầy tia tà ác, nàng luôn biết Tiểu công chúa tại chính đầu lưỡi cùng lòng bàn tay mình rất dễ dàng ra, nhưng lần này so với trước kia nhanh hơn bao giờ hết.

"Xem ra Tiểu công chúa rất thích cái tư thế này..." Lâm Duẫn Nhi từ giữa hai chân Trịnh Tú Nghiên ngẩng lên, nhìn trong kính thấy một Trịnh Tú Nghiên sau khi động tình như vậy rung động lòng người, tà khí nói , nàng biết Tiểu công chúa thích cảm giác mình thần phục.

Trịnh Tú Nghiên nghe vậy, mặt nàng càng thêm đỏ, nàng biết thân thể mình không thể trốn thoát được khỏi ánh mắt Lâm Duẫn Nhi.

"Mặc dù Tiểu công chúa rất thích cái tư thế này, nhưng ta nghĩ những tư thế khác Tiểu công chúa cũng sẽ thích..." Nói xong Lâm Duẫn Nhi ngẩng dậy và đứng lên,đem Trịnh Tú Nghiên còn chưa vẫn khôi phục sau lần vừa rồi ngồi lên bàn trang điểm trên bục, mở rộng hai bắp đùi của Trịnh Tú Nghiên ra, đóa hoa còn vương vấn sương sớm kia trong nháy mắt bại lộ trong tầm mắt Lâm Duẫn Nhi, phản chiếu lại ở phía gương đối diện, trong gương, ngay cả Trịnh Tú Nghiên chính mình cũng thấy một mực rõ ràng, cái tư thế này so với nãy còn muốn thẹn hơn, làm cho Trịnh Tú Nghiên bản năng muốn khép chân vào, nhưng là Lâm Duẫn Nhi không để cho nàng được như ý, chế trụ thật chặt hai chân nàng, ngón tay tiến vào trong đóa hoa tươi đẹp ướt át kia, dính phong phú lộ thủy . . . 

...

Trịnh Tú Nghiên biết là, Lâm Duẫn Nhi muốn nàng thêm lần nữa, nhưng Trịnh Tú Nghiên cũng biết, nếu thêm một lần nữa, mình nhất định sẽ chết mất, nàng dùng một ít khí lực còn lại của mình áp mạnh Lâm Duẫn Nhi đến phòng tắm, bắt đầu không bằng ngày trước như vậy sắc bén phản công.

"Tiểu công chúa, ta phát hiện một vấn đề." Khó được lần Lâm Duẫn Nhi sau khi xong chuyện này, vẫn còn tràn đầy tinh lực chứ không có mệt mỏi ngủ đi, ngón tay của nàng không quá an phận ở sống lưng Trịnh Tú Nghiên dần đi lên.

"Cái gì?" Trịnh Tú Nghiên ngón tay vẫn còn vương ở bên hông Lâm Duẫn Nhi, thân thể hai người vẫn đang liên tục hoạt động, quấn ở chung một chỗ, chỗ mềm mại này vừa khít chỗ mềm mại kia. 

"Tiểu công chúa thật sự là gầy quá, ngay cả nơi này cũng gầy quá, có phải là từ D xuống C không?" Lâm Duẫn Nhi nghiêm trang ở chỗ mềm mại của Trịnh Tú Nghiên xoa lấy ước lượng.

"Lâm Duẫn Nhi ngươi quả nhiên là yêu râu xanh, nghiện ngực!" Trịnh Tú Nghiên ưm một tiếng, đem môi áp vào cổ Lâm Duẫn Nhi gặm cắn, cổ Lâm Duẫn Nhi rất nhanh xuất hiện một vết đỏ nhỏ.

"Nào có? Rõ ràng đây là thói quen của Tiểu công chúa. Người ta chẳng qua là đau lòng Tiểu công chúa gầy quá, ôm vào trong ngực cũng không có cảm xúc như trước. . ." Lâm Duẫn Nhi thầm nói, mặc dù cơ thể so với trước kia nóng bỏng hơn, nhưng là nàng vẫn thích có một chút thịt hơn, cùng kẹo bông gòn giống nhau, mềm mại.

"Đây là ngươi dám ghét bỏ ta? Trên người ngươi cũng so với ta cũng chẳng nhiều thịt hơn." Trịnh Tú Nghiên khiêu mi, mình dáng người vô luận lúc nào cũng là hoàn mỹ nhất, đây là điểm mà Trịnh Tú Nghiên vẫn còn chút tự tin, Lâm Duẫn Nhi dám ghét bỏ liền cắn chết nàng.

" Nếu là ghét bỏ, có thể hết lần này đến lần khác cầu xin tha thứ của Tiểu công chúa sao? Bất quá Tiểu công chúa mới vừa rồi thật nhiệt tình, ta cũng cảm thấy đầu lưỡi cùng ngón tay đều nhanh bị Tiểu công chúa cho tan đi cùng . . ."

" Lâm Duẫn Nhi, câm miệng, ngươi cũng như vậy thôi, đi năm mươi bước mà cười một trăm bước." Trịnh Tú Nghiên đỏ bừng cả khuôn mặt ngắt lời trêu chọc của Lâm Duẫn Nhi.

"Ta là nhiệt tình, nhưng là lần này Tiểu công chúa cũng có vẻ như kêu lên rất hoan ái. Tiểu công chúa, nhiều tư thế như vậy, ngươi là thích nhất cái nào đây? Tiểu công chúa . . ." Lâm Duẫn Nhi hưng phấn muốn cùng Trịnh Tú Nghiên thảo luận cái vấn đề này.

"Lâm Duẫn Nhi, tinh thần ngươi hôm nay thật là xuất kỳ tốt nha, ngươi còn muốn thêm hai lần nữa sao?" Trịnh Tú Nghiên phẫn hận nói, hôm nay Lâm Duẫn Nhi giống như là uống thuốc kích thích vậy, tinh lực tốt bất thường.

"Tốt, ta không ý kiến, bất quá tựa hồ Tiểu công chúa hôm nay thoạt nhìn tương đối mệt mỏi, Tiểu công chúa vẫn còn thể lực để tiếp tục sao?" Lâm Duẫn Nhi lớn lối nói, đoán chừng là quá lâu không ăn mặn rồi, hôm nay được ăn nên có lẽ có tinh thần.

"Lâm Duẫn Nhi, người đừng có mà vội vàng đắc ý, ta liền xem ngươi có thể cười đến khi nào?" Trịnh Tú Nghiên khiêu mi nói, nàng cũng không tin Lâm Duẫn Nhi có thể vẫn giữ vững tinh lực như vậy, hơn nữa, lần này mình căn bản cũng là nhường cho nàng, nàng ngược lại còn cầm gậy giương oai.

Trịnh Tú Nghiên xoay người, đem Lâm Duẫn Nhi áp đảo phía dưới, với hơn nữa nàng không tin mình đánh lâu dài thì sẽ không thể không thắng, để cho Lâm Duẫn Nhi hết kiêu ngạo lớn lối.

Lần này không ai nhường ai bắt đầu tranh giành quyền chủ động, từ xế chiều kéo dài đến tối, rồi đến đêm khuya. Quả nhiên là đánh lâu dài, đúng là hai nữ nhân không biết tiết chế. ( chúa hỡi, hai người này kinh dị quá )

So với Lâm Duẫn Nhi cùng Trịnh Tú Nghiên hoạt sắc triền miên kia, Quyền Du Lợi bên này có vẻ trầm mặc hơn nhiều.

Quyền Du Lợi lái xe, bên trong xe rất an tĩnh, nàng không dám mở miệng nói chuyện, Từ Châu Hiền cũng không còn mở miệng nói chuyện, cho nên trên xe vẫn trầm mặc, bởi vì trầm mặc nên lại sinh ra chút lúng túng.Từ Châu Hiền là loại người bất cứ lúc nào cũng có thể bình tĩnh tự nhiên, nhưng giờ phút này trong lòng có chút phiền não, Quyền Du Lợi nữ nhân này thật giống như tắc kè hoa, biến đổi không ngừng, lúc này lý ra nên tìm một chút đề tài hóa giải lúng túng, hơn là để tiếp tục lúng túng.

Nữ nhân này không phải là lúc nào cũng có thểgiải quyết chuyện này ổn thỏa sao?

"Quyền Du Lợi, dừng ngay chỗ quán Bar kia đi, ta muốn đi Bar." Từ Châu Hiền thấy quán Bar phía trước, hướng Quyền Du Lợi nói.

Quyền Du Lợi kinh ngạc nhìn Từ Châu Hiền, nàng cho là Từ Châu Hiền sẽ không bao giờ đi những loại Bar này.

Từ Châu Hiền thấy vẻ mặt kinh ngạc của Quyền Du Lợi, khẽ mỉm cười, nụ cười như trước ôn nhu hòa thuận.

"Cảm thấy ta không phải là loại người biết đi Bar sao?"

"Ân." Quyền Du Lợi có chút ngốc ngốc gật đầu.

"Ở trong ngươi, ta là dạng gì? Có phải hay không vẫn luôn là thục nữ, ôn nhu văn nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, hình tượng rất đứng đắn cũng rất đoan trang không?"Từ Châu Hiền hỏi.

"Từ Châu Hiền cười rất ôn nhu, Từ Châu Hiền làm việc rất cẩn thận, Từ Châu Hiền làm gì đó ăn cũng có cảm giác rất hạnh phúc, Từ Châu Hiền cho tới bây giờ cũng sẽ không làm khó người, Từ Châu Hiền ..." Quyền Du Lợi nói những điểm tốt vô số của Từ Châu Hiền, hơn nữa lúc nói, trên mặt tràn đầy một loại ngưỡng mộ cùng lóe ra một chút tia sáng ấm áp. Cái vẻ mặt kia đột nhiên làm cho Từ Châu Hiền cảm thấy được,người nàng ấy thích trên, hẳn làm cho nàng rất hạnh phúc, nhưng là cái người nàng thích trên vốn không phải là mình, nữ nhân này đem mình ưu hóa lên nhiều lần, cảm tình Quyền Du Lợi bất quá là nhân vật ưu hóa lên của mình mà thôi.Quyền Du Lợi nói chính là cái người kia, là do mình thường xuyên mang mặt nạ,phần lớn người kia nhìn Từ Châu Hiền cũng là qua cái mặt nạ ấy, hơn nữa so với cái mặt nạ ấy còn tốt hơn nhiều, mà không phải là con người thật sự của Từ Châu Hiền.

"Quyền Du Lợi, ta không hoàn mỹ như ngươi nghĩ đâu, thậm chí cùng cái nhân vật ngươi nói có chút chênh lệch, ngươi nói người kia là do ngươi chủ quan áp đặt ở trên người của ta mà tỏa sáng thôi, người ngươi thích không phải là ta, chỉ là thích một người do ngươi chủ quan ức tạo nên người ta thôi." Từ Châu Hiền từ trong túi lấy ra một hộp thuốc lá, rút ra một điếu, ưu nhã đốt lên, làm cho Quyền Du Lợi cả kinh nhìn thẳng vào, Từ Châu Hiền như vậy mà hút thuốc lá, Quyền Du Lợi kinh sợ giống như đây là ngày tận thế vậy.

Từ Châu Hiền nhìn thấy cái vẻ mặt kinh ngạc quá độ đến ngây ngốc của nữ nhân kia, khẽ mỉm cười, Quyền Du Lợi giờ phút này thoạt nhìn thật đúng là ngốc tử.

"Thế nào, ảo tưởng tan vỡ sao?" Từ Châu Hiền thổi hơi thuốc vào mặt Quyền Du Lợi, sau đó khiêu mi hỏi.

Quyền Du Lợi không ghét cái mùi vị này, nhưng là Quyền Du Lợi cảm giác trong lòng mình không thể chịu được.

"Ách..." Quyền Du Lợi đã hoàn toàn nói không ra lời, Từ Châu Hiền là bị cái gì nhập vào sao? Nếu không nhất quán ưu nhã ung dung hào phóng, cử chỉ đúng mực của một thế gia Đại tiểu thư Từ Châu Hiền giờ đây thoạt nhìn có chút tà khí, ngay cả khuôn mặt cũng trở nên có chút tà mị, thay đổi thật sự quá nhanh.

"Mỗi người đều có thể có một mặt khác, tựa như ngươi, bình thường ở bên ngoài tĩnh táo tự nhiên ưu nhã bình tĩnh, giờ phút này lại có thể ngu ngốc như thế, mà ta không thể lúc nào cũng đeo cái mặt nạ kia được, thỉnh thoảng cũng cần gỡ bỏ cái mặt nạ kia để hít thở chứ." Từ Châu Hiền xem thường nói.

Quyền Du Lợi tiếp tục hóa đá, nguyên lai ở trong mắt Từ Châu Hiền hình tượng của mình có thể là rất ngu ngốc, Quyền Du Lợi trong lòng một trận mất mát, nhưng là Đông Phương mặc dù nghĩ như vậy, cũng sẽ không thất lễ nói ra được. Nàng không phải là Từ Châu Hiền, Từ Châu Hiền có chị sinh đôi ư, Từ Châu Hiền. . .

Mặt Quyền Du Lợi vẫn tiếp tục hóa đá nhưng trong đầu lại suy nghĩ lung tung.

Quyền Du Lợi biểu tình này thật đúng là rất ngốc, Từ Châu Hiền phải tái diễn ở trong lòng chửi bới một lần nữa.