Nua Doi Quen Thuoc Chuong 12

Cho dù thi đấu giành được giải nhất, nhưng đánh với Trác Nghiêu, Hạ Hi không thể nắm chắc 10 phần. Huống hồ, tình hình thực tế trước mắt, người ta đã quyết không cần cô, có nói đạo lý chắc chắn anh ta cũng không thông, ngoại trừ khiêu khích anh ta ra tay, thời gian không có nhiều, cô cũng không có biện pháp nào tốt hơn. Vả lại, trong lòng Hạ Hi vẫn nghẹn phải cục tức, không phải vì Trác Nghiêu bắn tiểu Hắc bị thương, chủ yếu là vì anh ta phân biệt phụ nữ, trưng ra bộ dáng coi thường " Đánh nhau xin mời phụ nữ tránh qua một bên". Một người đàn ông gia trưởng, làm cho cô thấy không thoải mái

Nơi này không giữ người vô dụng, có giữ thì cũng giữ lại người có tài, cùng lắm thì hoàn trả thôi. Nghĩ đến đây, Hạ Hi không bận tâm nhiều nữa, đột nhiên xuất chiêu

Nói cho cùng Hạ Hi vẫn là nữ quán quân cuộc thi võ thuật, kĩ thuật đánh tương đối tốt, muốn đá vào đầu gối trái của đối phương tuyệt sẽ không đá trúng bắp chân, muốn đá bả vai của người ta, chân sẽ nâng lên độ cao vừa phải, phối hợp sự dẻo dai của cơ thể tương đối tốt, cho nên né đòn, di chuyển hết sức nhanh nhẹn, nhạy bén, chiêu thức dứt khoát mà lưu loát, công thủ đều toàn vẹn.

Nhưng kinh nghiệm thực chiến của Trác Nghiêu rất phong phú, đã thách thức thì đương nhiên không có đường lui, cũng đối đáp rất tự nhiên, động tác khoan thai, nhanh nhẹn, tiêu sái phóng khoáng, tuy sử dụng chiêu thức tuy hư hư thực thực nhưng rõ ràng rất có uy lực. Ý thức được Hạ Hi muốn dùng cánh tay để áp chế cổ mình, anh xoay thân người lên trước , hạ thấp vai trái, thuận thế trượt đến nách phải của cô,  tay trái mạnh mẽ áp chế bả vai cô, đồng thời vươn tay phải ra để thực hiện động tác áp chế. Hạ Hi phản ứng cực nhanh, trước khi vai phải bị áp chế, thì cô đã dùng bàn tay chém vào đoạn giữa cánh tay trái của anh ta, làm cho Trác Nghiêu không thể thuận lợi thực hiện được ý đồ, sau đó cô đột nhiên nhấc chân, bay lên không đá về phía bên hông....

Thấy màn so chiêu giữa hai người, những nhân viên cảnh sát đang xem giao đấu mới đầu còn tập trung cao độ, bây giờ không hẹn mà cùng nhau hít thở sâu, quả thực phản ứng cực kì nhanh nhẹn của Hạ Hi làm cho bọn họ kinh sợ, nhưng mà Trác Nghiêu cũng không để cho mọi người  thất vọng, ý thức phòng thủ của anh bất cứ lúc nào cũng ở trạng thái cao, thân thể nhanh chóng ngửa ra phía sau tránh được một đòn, dễ dàng hóa giải được tình thế nguy hiểm

Giằng co vài hiệp, hai người không ai cũng không chiếm được thế thượng phong, nhưng thực tâm mà nói,  đánh giá lúc này so với ban đầu của Trác Nghiêu về Hạ Hi đã có thay đổi, một nha đầu lai giả bất thiện (*) hoặc là có chút bản lĩnh, vì thế anh  về sau chỉ thủ chứ không công, dụng ý để thấy rõ thực lực của Hạ Hi

Lúc chân sau chạm đất, thân thể rõ ràng sắp mất đi thăng bằng vì cô liên tiếp tấn công. Bất thình lình Hạ Hi như ý thức được cái gì đó, cô dần dần tỉnh táo lại, bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để kết thúc tốt đẹp trận này

Lúc này, bên ngoài có một người bước nhanh vụt đến

Cố Lệ đội trưởng đội đặc công, bước nhanh đến như sao băng, vừa đi vừa nói "Phó cục, người mới của tôi đâu, tại sao lại đưa đến đội cảnh sát hình sự?" Vừa nói vừa nhảy vào cuộc giao đấu, đưa tay đỡ lấy đòn công kích không mang lực sát thương của Hạ Hi, sau đó lôi cô ra khỏi trận đấu.

Mái tóc dài hơi rối, Hạ Hi không hiểu chuyện gì cả, nhìn anh ta "Cố đội trưởng?" Trong lòng lại có chút mừng rỡ bởi vì có người đến cứu nguy rồi

Giơ tay làm động tác thủ thế ngừng lại với Trác Nghiêu, Cố Lệ dùng ánh mắt ra hiệu cho Hạ Hi không cần nói gì, sau đó nhìn về phía Mục Nham nói "Cô bé này, lúc đầu tôi đã xin chỉ thị của anh, chỉ cần Hạ Hi giúp chúng tôi phá vụ án đó, thì anh sẽ điều cô ấy đến đội của chúng tôi, tại sao bây giờ lại lặng lẽ đưa người đến đội cảnh sát hình sự?"

Sau đó anh nhìn Trác Nghiêu, trưng ra khuôn mặt tươi cười để giải thích "Trác Nghiêu, tôi cũng không muốn cướp đoạt người của anh, nhưng Hạ Hi tôi đã sớm nhìn trúng từ trước rồi, cho nên phiền anh thông cảm nhé"

Nhìn Hạ Hi, Trác Nghiêu hơi nhíu mày, nhưng cũng chưa nói gì

Vụ án mà Cố Lệ nói, Hạ Hi biết, chính là vụ án quan trọng lần trước cô được điều tạm qua đội, dẫn đến bị thương ở chân. Nhưng điều khiến cô không nghĩ tới là Cố đội trưởng lại có ý nhận cô vào đội đặc công. Bị khó xử trong hoàn cảnh lúng túng này, đội cảnh sát hình sự không nhận nữ cảnh sát, vậy lúc này có chuyển biến tốt rồi

Mục Nham vẫn đang hứng khởi đứng xem náo nhiệt, khép mắt lại, không nhanh không chậm nói với Cố Lệ "Tôi tôn trọng ý kiến của người có liên quan, Hạ Hi, em có suy nghĩ gì không?" Quét mắt nhìn Trác Nghiêu, anh nói "Đương nhiên, nếu như ai có ý kiến gì, tôi cũng có thể điều chỉnh"

Đối với cấp dưới bướng bỉnh cố chấp trước mặt, Mục Nham biết rõ, lúc Trác Nghiêu giằng co với Hạ Hi đã hạ thủ lưu tình, anh nhìn ra được, không phải người nào đó không có ý muốn tiếp nhận nữ đội viên, chẳng qua là chưa xác định được Hạ Hi thực sự có năng lực hay không, cho nên cố ý thăm dò thực hư, dù sao giữa Hạ Hi và Trác Nghiêu cũng có mâu thuẫn từ trước, ai bảo trong lúc người ta đang thi hành nhiệm vụ, cô đột nhiên xông ra làm gì, lại còn công kích người ta ẩu đả, suýt nữa đã gây ra hậu quả nghiêm trọng, biểu hiện cô lúc trước như thế, dễ dàng bị cho là người dễ xúc động, nhưng lúc trận đấu dần dần về sau, thấy cô dần dần bình tĩnh lại, tin chắc sẽ làm cho người nào đó thay đổi cách nhìn về cô. Cho nên Mục Nham phá lệ, đem quyền quyết định giao lại cho Trác Nghiêu

Quả nhiên, im lặng được một lúc, Trác Nghiêu không phụ kì vọng nói một câu "Đi với Định Viễn, để cho anh ta hướng dẫn cô"

Hạ Hi vẫn chưa phản ứng kịp, nhưng khi thấy một người đàn ông cao gầy mỉm cười với cô, cô mới biết Trác Nghiêu đã đồng ý thu nhận mình

Ít nhiều cũng có chút ngạc nhiên, ánh mắt Hạ Hi cong cong, nở nụ cười, vừa cúi đầu vừa đáp lại "Vâng" sau đó lại cao hứng nói với bóng lưng của Trác Nghiêu "Cảm ơn đội trưởng"

Trác Nghiêu không lên tiếng, nhưng mà gật đầu với Mục Nham để chào hỏi, sau đó đi lên văn phòng của mình ở trên lầu. Vì vụ án sòng bạc ngầm dưới lòng đất mà anh đã liên tục 3 ngày chưa nghỉ ngơi, tương đối mệt mỏi, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc. Về phần Hạ Hi, anh hơi đau đầu về cô đội viên mới này, có lẽ phải từ từ dạy dỗ lại, nghĩ đến đây, anh xoa xoa mi tâm.

Trừng mắt nhìn bóng lưng của Trác Nghiêu, Cố Lệ không vừa ý tức giận nói "Em gái, người ta hình như không vừa ý em lắm, tại sao em phải cố chấp như vậy, làm như đội đặc cảnh của tôi không chứa nổi một Hạ Hi vậy?"

Trợn mắt nhìn anh, Mục Nham giáo huấn "Chứa không nổi cô ấy hay cậu? Đội đặc cảnh rảnh lắm hả? Để đích thân cậu phải tới? Về đi, tháng trước người mới được phân qua đó còn chưa dạy dỗ ra hồn đâu"

Nhìn về phía Hạ Hi, anh dặn dò nói "Mọi việc nghe theo sắp xếp của đội trưởng" Sau đó anh không để ý đến Cố Lệ đang ở một bên dựng râu trợn mắt mà bỏ đi thẳng

Hạ Hi lễ phép cười với Cố Lệ "đội trưởng Cố, cảm ơn anh, em rất vinh hạnh, sau này nếu như có việc gì cần cứ nói, em nhất định sẽ giúp đỡ hết sức"

Cố Lệ chỉ thở dài, gật đầu, rồi bỏ đi. Mọi người bên ngoài đều tản ra , một đám đàn ông trong đội cảnh sát hình sự vây quanh Hạ Hi chật như nêm cối, tranh giành lên trước để tự giới thiệu

"Người đẹp, anh họ Trần, em cứ gọi anh là anh Đại Bằng là được rồi..."

"Anh là Bao Dật, biệt hiệu là Bao Công..."

"Đừng dát vàng lên mặt nữa, Bao Công, cậu còn thua cả bánh bao đấy, Hạ Hi, anh tên là..."

"Cậu mới là bánh bao, cả nhà cậu mới là bánh bao, Hạ Hi, cậu ta rất phong lưu, em nên cách xa cậu ta một chút..."

Nhất thời, đại sảnh vốn nhộn nhịp, bởi vì sự có mặt của Hạ Hi mà trở nên phi thường náo nhiệt, nhìn vẻ mặt đầy nhiệt tình của các đồng nghiệp, Hạ Hi cảm thấy vui vẻ vì có thể trở thành một trong những thành viên trong đội. Thế nhưng vui vẻ và hưng phấn còn chưa lâu, nhiệm vụ kế tiếp lại làm cho Hạ Hi ủ rũ, 5 ngày liên tiếp, cô ôm mấy chồng hồ sơ vụ án xem đến hoa cả mắt.

Haiz, mọi chuyện đều do "sư phụ" của cô Chu Định Viễn mà ra. Thấy dáng vẻ buồn ngủ của cô, thì gõ bàn động viên "Lấy lại tinh thần đi, mau xem hết những vụ án này đi"

Hạ Hi gối cánh tay lên chồng hồ sơ vụ án nói "Bây giờ em nào còn sức có thể lật hồ sơ nữa, em chỉ còn sức búng đổ củ cải thôi" Nói xong đứng lên đi ra ngoài "Sư phụ, em đến sân thể dục chạy 2 vòng đây, em không xong rồi, tiêu hóa không nổi nữa'

Chu Định Viễn nhìn cô nhảy nhót giống như một đứa bé, vừa chạy vừa nhảy, cười cười lẩm bẩm "Cô gái đó, cả người đều tràn ngập nhiệt huyết"

Sau khi hết giờ làm, Hạ Hi đến chỗ Tiêu Dận để thăm tiểu Hắc, thấy tiểu Hắc được chăm sóc rất tốt, rồi ở lại ăn cơm chiều với Tiêu Dận. Bình thường Tiêu Dận không ăn cơm ở nhà mà giải quyết luôn ở Thiên Trì, hôm nay hiếm khi anh đích thân xuống bếp, vô cùng thuần thục nấu cho Hạ Hi 4 món mặn, một bát canh

Vừa nhìn đều là những món cô thích ăn, Hạ Hi vui sướng nếm qua từng món, miệng còn nhai đồ ăn đã vội vã khích lệ nói "Ừ, mùi vị cũng không tệ, Tiêu tổng càng ngày càng giỏi"

Tiêu Dận gắp thức ăn cho cô, tự tâng bốc mình nói "Kì thật tại hạ vẫn luôn tài giỏi, chẳng qua là không biểu hiện ra mà thôi, người ta gọi là khiêm tốn đó"

Hạ Hi cười "Anh thật là không biết khiêm tốn "

Hạ Hi là một cô gái rất dễ dàng thỏa mãn, chút thức ăn cũng có thể dỗ cô mặt mày hớn hở, chăm chú nhìn vẻ mặt sinh động của cô, tâm trạng của Tiêu Dận tốt hơn rất nhiều. Nhưng anh áp chế ý cười bên khóe miệng, giả vờ giận trừng mắt nhìn cô "Ăn cũng không ngăn nổi cái miệng em"

Hạ Hi hoạt bát lè lưỡi, vùi đầu vào ăn cơm

Thời gian cũng không còn sớm, Tiêu Dận lái xe đưa cô về. Dọc đường đi, bài hát trên xe vang lên nhẹ nhàng, hai người trò chuyện câu được câu không, đề tài câu chuyện đơn giản xoay quanh công việc của cô và việc làm ăn của Thiên Trì. Đến dưới nhà trọ của Hạ Hi, cô nói chúc anh ngủ ngon sau đó chuẩn bị xuống xe, thì Tiêu Dận đã khóa cửa xe lại

Hạ Hi theo bản năng "hửm?" một tiếng quay đầu lại nhìn anh, trong mắt tràn ngập dấu chấm hỏi

Tiêu Dận không nhìn cô, ánh mắt xuyên qua cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, hồi lâu không nói chuyện

Hạ Hi chờ một lúc, thấy không có động tĩnh gì nên nhịn không được hỏi "Làm sao vậy? Có chuyện gì hả?"

Anh thu hồi ánh mắt, cười khẽ nói "Muốn nói gì đó, đột nhiên lại quên rồi, em đi lên lầu ngủ một giấc đi" Thấy Hạ Hi nhìn anh, dường như muốn đoán xem lời anh nói là thật hay giả, anh lưu manh nói "Nhanh lên đi, đừng làm lỡ cuộc hẹn của anh"

Hạ Hi bĩu môi, sau khi xuống xe rồi phê bình nói "Đúng là đồ phong lưu"

Khi bóng lưng của cô biến mất trong màn đêm, nụ cười trên mặt anh nhanh chóng thu lại. Chà xát khuôn mặt, sau đó anh khởi động xe rời đi. Kì thật anh muốn hỏi cô về chuyện của Lệ Hành, đêm đó Hạ Hi say rượu, anh sợ cô đi một mình, nên lặng lẽ theo sát. Xa xa nhìn thấy Lệ Hành ôm cô lên xe, sau đó nhìn thấy hai người họ ôm hôn nhau...

Hạ Hi ở tầng 12, nhưng cô không đi thang máy. Đi thang bộ như một thói quen, sau khi lên tầng, cô nhìn thấy một người không nên xuất hiện đang đứng trước cửa nhà mình

Lệ Hành mặc đồ thường ngày, đứng dựa vào tường,  nhắm mắt lại như đang ngủ thiếp đi

Trống ngực đập càng nhanh, không thể tự kiểm soát, dưới ánh đèn mờ nhạt, Hạ Hi nhìn thấy người đàn ông như gần trong gang tấc, anh giống như ngôi sao vụt sáng trong chốc lát, ngũ quan thâm thúy vững vàng mà sáng sủa, nhưng bây giờ gầy gò, góc cạnh đến rõ ràng

Cô buộc mình phải ổn định lại cảm xúc, Hạ Hi muốn giả vờ như không nhìn thấy gì, lướt qua anh mà đi vào nhà, có lẽ do cô di chuyển bước chân nhanh, trong chớp mắt Lệ Hành mở mắt, từ phía sau kéo lấy cánh tay rồi ôm lấy eo cô, giọng nói khàn khàn hỏi

"Sao giờ này em mới về?"