Nua Doi Quen Thuoc Chuong 20

Dưỡng thương một thời gian, Lệ Hành vẫn chỉ nhớ rõ mỗi Hạ Hi. Cho dù là viện trưởng, thủ trưởng, và các bạn bè chiến hữu dùng các cách khác nhau để kích thích khôi phục trí nhớ cho anh, nhưng anh chỉ luôn nói, có thể để anh gọi điện thoại trước được không? Anh cảm thấy rất lâu rồi chưa gọi điện thoại cho bạn gái, như vậy sẽ làm cô lo lắng. Mà khi anh bấm dãy số quen thuộc thì không có ai nghe máy, mọi người không khỏi hoài nghi cô gái tên Tiểu Thất trong miệng anh nói có phải thật sự tồn tại hay không. Nhưng điều khiến mọi người không thể tin được đó là trí nhớ của Lệ Hành chỉ dừng lại ở giai đoạn yêu đương ngọt ngào giữa anh và Hạ Hi, dù họ đã chia tay rồi mà anh vẫn không có ấn tượng nào.

Khi mọi người ở đây đều bó tay hết cách thì Lệ Hành bị một cơn ác mộng khơi gợi hết toàn bộ trí nhớ. Không hiểu sao anh lại có thể khôi phục lại bình thường. Tình trạng này bác sĩ cho là sự khôi phục thần kỳ nhưng sự hồi phục này lại không làm cho anh vui mừng, bởi vì khi Lệ Hành nhớ lại tất cả thì Hạ Hi đã không còn thuộc về anh nữa rồi. Cũng vào lúc đó, anh mới hiểu được, tại sao khi anh nhìn vào một ít nhật ký mà mình đã viết trước kia, không hiểu sao lại sinh ra một loại cảm xúc bi thương.

Sau đó, vì tình trạng sức khỏe không còn thích hợp làm thành viên đội đặc chủng nữa nên anh xin giải ngũ. Trên đại hội vinh danh, trước mặt những chiến sỹ đã hy sinh, thủ trưởng đã nói, "Có một số công việc một khi đã lựa chọn rồi thì sẽ không thể tách rời nó, nếu rời bỏ rồi sẽ cảm thấy đó là một sự sỉ nhục, trừ phi có một ngày cậu rời bỏ thế giới này. Như nghề quân nhân này chẳng hạn." Đứng ở trên sân, nghe thấy tiếng kéo cò súng, tiếng kim loại cọ xát vào nhau và tiếng đạn bắn rạch không khí, Lệ Hành mới ý thức được, anh thật sự không thể tách rời quân đội, anh không nỡ bỏ bộ đồng phục màu xanh ô liu trên người này. Theo bản năng chạm lên quân hàm trên vai mình, anh  nhớ tới Tiểu Thất hình như vẫn chưa thấy qua bộ dáng anh mặc quân phục có đeo quân hàm.

Sau đó Lệ Hành lựa chọn trở lại đơn vị cũ. Hạ cờ hiệu, anh và thủ trưởng cùng các chiến hữu cúi đầu chào tạm biệt. Trong chớp mắt quay người rời đi, con người anh từng đổ máu, đổ mồ hôi nhưng chưa rơi nước mắt rốt cuộc cũng đã phải khóc.

Sau khi Lệ Hành trở lại thành phố A thì cũng không liên lạc với Hạ Hi. Tuy anh nhớ cô phát điên, nhưng lại không dám gặp cô, bởi vì anh không thể xác định trong tim cô liệu còn có anh nữa không. Không biết nếu như anh nói với Hạ Hi biết là anh đã giải quyết xong mối quan hệ giữa anh và Hạ Tri Dư, liệu cô sẽ bỏ qua và bằng lòng cho cả hai người thêm một cơ hội bắt đầu lại một lần nữa không? Hơn nữa điều anh càng sợ hơn là nếu Hạ Hi đã yêu Tiêu Dận rồi thì anh nên làm thế nào bây giờ?

Mãi cho đến khi tình cờ gặp cô ở trên đường, nỗi nhớ nhung cô vốn được anh chôn chặt thật sâu tận trong lòng rốt cuộc như đê vỡ lũ tràn ngập trời đầy đất. Lệ Hành rốt cuộc không khống chế nổi bản thân, quyết định đi tìm Hạ Hi. Vậy mới thấy được một trận xung đột đặc biệt đó ở Thiên Trì. Còn có tiếng gọi "Hắc hầu tử" ngày đó của Tiêu Dận đã thức tỉnh anh, Lệ Hành mới dám khẳng định, trong tim Hạ Hi chưa hề thay đổi.

Đêm đó vì tự trách và hối hận mà anh đã chạy như điên ở trên sân huấn luyện cho đến khi kiệt sức. Sang ngày hôm sau lúc tỉnh lại Lệ Hành quyết định, anh muốn Hạ Hi! Tiểu Thất của anh, nhất định anh sẽ cướp về!

Sau đó, khi đang ở sư bộ nghiên cứu phương án diễn tập với Hách Nghĩa Thành, anh nhận được điện thoại của Hạ Tri Dư, một đêm nọ, mẹ anh bị bệnh qua đời. Trước khi chết, mẹ Lệ kéo tay con trai, suy yếu hỏi, "A Hành, nếu như nguyện vọng trước khi chết của mẹ là muốn con ở bên Tri Dư, con  đồng ý không?"

Mắt Lệ Hành đỏ ngầu, cầm bàn tay lạnh như băng của mẹ đặt ở trán mình, anh nói, "Mẹ, con xin lỗi..."

Lúc đó, Hạ Tri Dư tự giễu nở nụ cười, cô nói với mẹ Lệ, "Dì, con đã không còn yêu anh ấy nữa rồi."

Mẹ Lệ nở nụ cười, giọng bà đứt quãng nói "Kỳ thật khi con vào đội đặc chủng thì mẹ đã rất hối hận, nghĩ đến con mỗi ngày đều phải sinh hoạt giữa mưa bom bão đạn, mẹ đã nghĩ đều do mẹ đã khiến cho con trai khổ sở như vậy. Nếu như con và cô bé kia ở bên nhau, hẳn là con sẽ không nỡ mà đi..." Một giọt nước mắt nhẹ nhàng trượt khỏi khoé mắt, bà thở hổn hển nói tiếp, "A Hành, là mẹ có lỗi với con, mẹ không nghĩ con lại yêu cô bé đó đến thế, mẹ nghĩ chú Hạ con năm đó vì cứu ba con mà bị bom nổ khiến cho thương tật một chân, vì vậy mẹ mới...Chắc con không biết mẹ đã đi tìm Hạ Hi, đã khiến cô bé đó phải rời khỏi con...Mẹ thật sự rất hối hận, tại sao mẹ lại mất trí mà đi nói những lời như thế với một cô bé. Nếu như có thể, thay mặt mẹ nói một tiếng với con bé...thật xin lỗi..."

Nói đến đây thì mẹ Lệ đã ngừng thở. Nắm bàn tay lạnh dần của mẹ, Lệ Hành nghe Hạ Tri Dư nói, "Có dạo anh ở trong ký túc xá, Hạ Hi gọi điện tới có nhắc với anh về chuyện ba mẹ cô ấy ly hôn, tôi đứng ở ngoài nghe được, nên tôi đã nói lại cho dì biết. Sau khi anh bị ghi lỗi nặng, cũng là trước khi cô ấy thi vào trường cao đẳng, tôi đã đưa dì đi tìm cô ấy..."

Cho nên điểm thi đầu vào của cô ấy tại trường mới kém như vậy, chỉ thi vào được trường cảnh sát hạng hai, cho nên cô ấy kiên quyết muốn chia tay không đơn giản là vì Hạ Tri Dư, mà đó là sự phản đối của mẹ anh, nên cô mới gạt anh là đang ở bên Tiêu Dận. Cho nên có một lần Vương Vĩ khó hiểu nên mới hỏi anh, "Làm sao mình lại nhìn thấy vị kia nhà cậu ở thành phố A nhỉ? Rốt cuộc cô ấy đã ra nước ngoài chưa vậy?" Cho nên kỳ thật cô chỉ ra nước ngoài nghỉ hè, trong khoảng thời gian chia tay anh trong sáu năm, cô vẫn ở đấy, chờ anh về!

Trong mắt Lệ Hành có làn hơi nước, anh nghẹn ngào nói, "Thì ra, cô ấy so với tôi nghĩ không ngờ lại yêu tôi nhiều như vậy."

Hạ Tri Dư thoải mái nở nụ cười, "Đúng, cô ấy yêu anh nhiều hơn cả tôi."

Tất nhiên những chuyện Lệ Hành nghe được thấy được, Hạ Hi lại không hề hay biết những áp lực và đả kích khi đó cô phải tự mình đối mặt và vượt qua cho đến tận đêm mẹ Lệ qua đời, Lệ Hành mới biết hết chân tướng.

Khi một đống hiểu lầm trùng hợp được vén lên tạo nên một sai lầm cực lớn, Hạ Hi cho rằng cô và Lệ Hành nhất định phải lỡ dở. Nhưng ngay tại thời điểm lúc cô gần như tuyệt vọng như không còn sức chống đỡ nổi thì Lệ Hành lại trở về. Tất nhiên bọn họ nên vì sự bồng bột tuổi trẻ mà gánh chịu hậu quả trong sáu năm qua.

Hồi ức bị tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang, Hạ Hi lau mặt, lấy điện thoại ra, trên màn hình điện thoại hiện lên tên Trác Nghiêu, sau khi nhấn nghe thì anh ta nói, "Có nhiệm vụ, nửa tiếng sau tập hợp."

Nhanh chóng thu lại cảm xúc, Hạ Hi đáp, "Rõ!"

Hạ Hoằng Huân thấy Trác Nghiêu gọi cô, biết rõ lúc đó cô và Lệ Hành còn có rất nhiều chuyện khác nữa, nhưng thấy cô sắp phải đi, thời gian không còn nhiều để hỏi thêm điều gì nữa, thấy Hạ Hi đứng dậy anh nói, "Em nghe anh nói đã, đợi Lệ Hành tỉnh dậy, hai người nên nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc. Đồng thời em cũng nên suy nghĩ lại chuyện năm đó rốt cuộc có nghiêm trọng đến mức hai đứa phải bỏ lỡ nhau sáu năm trời, liệu có đáng không?"

Ánh mắt cô đặt hết lên khuôn mặt anh tuấn khôi ngô của Lệ Hành, một lúc sau Hạ Hi mới gật đầu.

Hạ Hoằng Huân thở nhẹ một hơi, vỗ vai cô anh nói, "Nhanh đi xử lý chuyện của em đi, ở đây đã có Nhã Ngôn lo rồi."

Trán Lệ Hành lấm tấm mồ hôi, Hạ Hi nhẹ nhàng lau cho anh, sau đó mới rời đi.

Trong văn phòng của đội cảnh sát hình sự, đội trưởng Trác Nghiêu đang phân công nhiệm vụ, "Lần này đội chống ma tuý sẽ phối hợp hành động với đội chúng ta, đội đặc chủng bên kia cũng đã chuẩn bị xong hành động rồi, nếu như cần thiết, bọn họ sẽ có mặt trước để chi viện, sau đây tôi sẽ nói thêm về việc bố trí hành động ngày hôm nay..."

Trước khi xuất phát di chuyển đến hiện trường, đội đặc chủng đã hỗ trợ bên ngoài xong, Hạ Hi không cần phải lần đầu cầm súng lục chấp hành nhiệm vụ, nhưng cảm giác lần này của cô lại hoàn toàn không giống với các lần trước. Khi kiểm tra xong các trang bị, cô hơi mím môi, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt vô tình để lộ ra vài phần sắc bén.

Trác Nghiêu lườm cô, lại nhìn khẩu súng lục trong tay cô, hỏi "Biết dùng chưa?"

Rõ ràng cô vừa mới vào mà nhanh như vậy đã để cho cô tham gia hành động, đây chính là một khảo nghiệm, Hạ Hi giương mắt, khi mở miệng giọng nói có phần bình tĩnh, "Dạ có, là cảnh sát thì phải biết dùng "

Chú ý tới viền mắt bị quầng thâm của cô, Trác Nghiêu dặn dò "Thông minh lanh lợi một chút, theo kế hoạch mà hành động."

Từ lúc cô vào trường cảnh sát, Hạ Hoành đã dạy cô rằng cho dù trong bất cứ tình huống nào, khi chấp hành nhiệm vụ thì không được phép lơi lỏng, lại càng không được để chuyện cá nhân xen lẫn vào, đó là biểu hiện không tôn trọng nhân dân và tính mạng bản thân. Hạ Hi nghe hiểu ý này, vì vậy cô cực kỳ trịnh trọng gật đầu.

Chuẩn bị xong xuôi đâu đấy, xe cảnh sát không bật còi báo động mà chạy như bay tới hiện trường vụ án.

Biệt thư được lắp đặt thiết bị theo dõi rất nhanh bị kiểm soát, đạn đã lên nòng, Trác Nghiêu nói tóm tắt đơn giản và rõ ràng về việc bố trí, "Cứ theo kế hoạch ban đầu mà tiến hành, Tiểu Thần cậu và Hướng Đông canh cửa chính, Tiếu Phong cậu mang theo Đại Cương ra cửa sau."  Ánh mắt quét về phía hai nhân viên cảnh sát ở bên cạnh, anh nói, "Hai người các cậu bảo vệ mấy thứ đồ này ở hai bên cửa sổ, Lão Hổ và Hạ Hi canh ở đường phía sau cửa sổ, tất cả rõ chưa?"

Các đội viên trăm miệng một lời, "Rõ."

"Hành động!" Tiếng nói bay đi, Trác Nghiêu dẫn người theo đội chống ma tuý vọt vào.

Lúc này, trong biệt thự có tiếng nổ to, có tiếng người chạy, có tiếng đánh nhau, cùng với tiếng thét chói tai hợp lại. Hạ Hi bước vào trạng thái chiến đấu, đi theo viên cảnh sát có biệt danh là Lão Hổ chạy nhanh về phía sau cửa sổ, đứng kề sát chân tường, nắm chặt khẩu súng lục, cảnh giác chú ý động tĩnh bên cửa sổ.

Quả nhiên lúc biệt thự vang lên tiếng súng, cửa sổ sau ló ra một cái đầu, hắn còn chưa kịp nhìn tình hình phía dưới đã vội vàng nhảy xuống, rơi một cú thật đau trên mặt đất. Không đợi người nọ đứng dậy, một mình Lão Hổ xông tới, dùng súng chĩa vào đầu hắn.

"Không được động đậy" bốn chữ chưa kịp thốt ra khỏi miệng, phía trên lại nhảy xuống thêm một người nữa. Thân thủ của người này rất tốt, cửa sổ cao như vậy nhưng không bị ngã sấp mặt như tên trước. Hạ Hi vội bước lên phía trước, một cước quét tới mắt cá chân hắn. Người nọ phản ứng cực nhanh, tuy ngã xuống đất nhưng vẫn thuận thế tóm được Hạ Hi, ý định muốn cướp súng. Cố gắng ổn định thăng bằng cơ thể, Hạ Hi nhanh chóng nâng tay phải lên, lập tức lấy cán súng nện vào sau gáy hắn ta, rồi lúc hắn khom người đỡ đòn, cô lên gối đá vào chỗ quai hàm của hắn. Cả quá trình được cô thực hiện động tác dứt khoát không tới một phút đồng hồ, mà lực đạo xuất ra cũng rất chuẩn xác và mạnh mẽ.

Người đàn ông sắp bị đánh đến nghiêng ngả thân người
nhanh chóng đứng dậy dựa vào tường, tay phải Hạ Hi cầm súng, họng súng chuẩn xác chĩa vào huyệt thái dương cảnh cáo hắn đừng có lộn xộn, tay trái lấy cây côn ở bên hông, không chút khách khi đánh tới hắn.

Lão Hổ không hỗ trợ được nhưng đáy mắt lại đầy vẻ tán thưởng, anh nhướng mày, "Khá lắm, Tiểu Hạ."

Trên vẻ mặt nghiêm túc hơi có chút thả lỏng, Hạ Hi nhe răng cười.

Người đàn ông bị bắt nhún vai bày tỏ vẻ không phục, ánh mắt nhìn về phía Hạ Hi âm hiểm đến tột cùng, miệng mắng, "Con đàn bà chết tiệt, chờ lão tử ra sẽ thu thập cô!"

Lão Hổ dùng chân đạp cho hắn một cước, "Cho rằng cục cảnh sát là nhà mày hả, mày còn nghĩ tới tự do à?!"

Hạ Hi nghe vậy xùy một cái cười vui vẻ, sau đó dùng sức đẩy bả vai của người đàn ông kia một cái, lớn giọng quát, "Trật tự, đi nhanh!"

Hành động cực kỳ thuận lợi, toàn bộ những người liên can đều bị tóm, cảnh sát không ai bị thương. Chỉ mấy phút sau, Trác Nghiêu dẫn cấp dưới trở về đội.

Trên đường đi, Lão Hổ cao hứng kể cho mọi người nghe cảnh Hạ Hi bắt người như thế nào, thấy bộ dáng anh khoa chân múa tay, Hạ Hi khẽ nhíu mày, "Xin anh đấy anh Hổ, đừng có khoa trương như vậy, tôi đâu có nhảy dựng lên rồi đập vào đầu hắn?"

Lão Hổ nhíu mày, "Khoa trương sao? Anh rõ ràng nhớ em chém vào gáy hắn mà."

"Đó là vì hắn lùn, tôi giơ tay cao một chút là có thể đánh trúng."

"Thì cũng không khác nhau là mấy, anh đây chỉ là thêm lời chân thật thuật lại hiện trường hồi nãy cho mọi người thôi mà." Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, Lão Hổ nói với Trác Nghiêu ngồi bên ghế lái phụ, "Đội trưởng, để Tiểu Hạ theo tôi đi, tôi sẽ mang theo cô ấy với lão Chu Thái Thái."

"Cậu hả?" Trác Nghiêu trừng mắt nhìn anh, không nể mặt mà đả kích nói, "Không phải món chính nên muốn mang theo đồ nhắm."

Lời còn chưa dứt, vài người trên xe đã cười vui vẻ. Cho dù bị ví là đồ nhắm, nhưng một câu đơn giản trêu đùa đã kéo gần khoảng cách giữa cô và các đồng nghiệp trong đội hơn. Hạ Hi cảm giác môi mình hình như cũng cong lên, tâm tình hơi chuyển biến tốt đẹp.

Trở lại đội vội vàng xử lý vài công chuyện thẳng đến ba giờ chiều mà mọi người vẫn chưa ăn trưa. Nhân lúc ăn cơm không phải làm việc, Hạ Hi liền gọi điện cho Hạ Nhã Ngôn.

Hạ Nhã Ngôn đang ở trong phòng bệnh của Lệ Hành, nhìn thấy màn hình điện thoại hiện lên tên cô, sau khi  nối máy cô biết rõ rồi nhưng vẫn giả bộ hỏi, "Có chuyện gì không Tiểu Thất?"

Lệ Hành đã tỉnh, đã hạ sốt rồi, nên giờ anh đang dựa người vào đầu giường để y tá kiểm tra nhiệt độ cơ thể, nghe thấy Hạ Nhã Ngôn nói chuyện thì ánh mắt liền đặt sang cô, vì sức khỏe suy yếu nên đôi mắt anh trông ảm đạm không sức sống, giờ lại tràn đầy tia chờ mong.

Chỉ một chút biến hoá nhỏ trên mặt Lệ Hành, Hạ Nhã Ngôn đã nhìn ra, cô không do dự mà trực tiếp bấm loa ngoài, sau đó lại nghe Hạ Hi hỏi, "Anh ấy đã hạ sốt chưa chị?"

Giọng nói quen thuộc trong trẻo truyền đến tai, trên khuôn mặt tái nhợt của Lệ Hành hiện lên một nụ cười mỉm, kiểu cười hạnh phúc thoả mãn.