Nua Doi Quen Thuoc Chuong 21

Hạ Nhã Ngôn cũng cười mỉm, cô thành thật trả lời, "39 độ, so với nhiệt độ bình thường thì vẫn hơi nóng, có điều giờ  không có gì đáng ngại nữa. Thật là một chiến sĩ kiên cường, nếu đổi lại người khác bị sốt cả đêm như thế thì nhất định sẽ choáng váng."

Hạ Hi khẽ ừ một tiếng, không nói gì nữa nhưng cũng không dập máy, tựa hồ như cô không biết nên tiếp tục câu chuyện như thế nào.

Cảm giác được cô đang mâu thuẫn, Hạ Nhã Ngôn liếc Lệ Hành sau đó còn nói, "Anh ấy dậy rồi, em có muốn nói chuyện với anh ấy?..."

Không ngờ Hạ Nhã Ngôn lại hỏi như vậy, Lệ Hành có chút bất ngờ, sự vui mừng ở trên mặt anh không giấu được, quên luôn cả khách sáo, anh ngồi thẳng người dậy đưa tay muốn lấy điện thoại, thì lại nghe Hạ Hi ở đầu bên kia vội vàng nói, "Không cần đâu, em còn có việc..."

Trong di động liền truyền đến âm tút tút, tay của Lệ Hành dừng lại giữa không trung.

Trong mắt Lệ Hành ánh lên tia thất vọng càng làm cho anh trở nên suy yếu, thấy vậy trong lòng của Hạ Nhã Ngôn cũng xót xa, cô không khỏi an ủi, "Con bé là vậy đó, điển hình nói năng chua ngoa." Ngừng lại cúi xuống, cô nói tiếp, "Tối hôm qua con bé đã trông ở đây, anh sốt cao mãi không hạ sốt làm nó phát hoả với tôi, buổi sáng vì trong đội có nhiệm vụ cho nên nó mới rời đi." Khi Lệ Hành tỉnh lại, ánh mắt anh bắt đầu tìm kiếm khắp phòng, cho dù anh chưa nói gì, Hạ Nhã Ngôn cũng có thể khẳng định anh đang tìm Hạ Hi, hiện tại nhìn anh ủ rũ như vậy, không nhịn được nên mới nói cho anh biết.

Lệ Hành gật đầu, chờ y tá ra khỏi phòng, anh mới khàn giọng nói, "Tôi biết." Thấy Hạ Nhã Ngôn có vẻ hơi kinh ngạc nhìn anh, môi anh hơi cong, lại có chút ngại ngùng giải thích "Tôi cảm giác được cô ấy nắm tay tôi."

Đây mới là Tâm linh tương thông* giữa hai người đang yêu. Hạ Nhã Ngôn vì phần ăn ý này của họ mà cảm động. Nhưng dù sao cô cũng không phải là Hạ Hi, không thích hợp bình phẩm trên phương diện yêu đương với anh. Hơn nữa thông qua sự giải thích của Hạ Hi, cùng trao đổi với Hạ Hoằng Huân, Hạ Nhã Ngôn tin rằng một ngày không xa Hạ Hi và Lệ Hành sẽ rất nhanh tiến xa thêm một bước mới, chỉ cần đợi ngày đó mà thôi. Cho nên cô không nói thêm gì nữa, sắp xếp cho Lệ Hành nghỉ ngơi, cô liền đi ra khỏi phòng bệnh.

*Ý nói về tình yêu của hai người, hai người có thể hiểu được lòng nhau mặc dù họ không cần nói ra.

Do căng thẳng thần kinh trong thời gian dài, Lệ Hành kiên trì không bao lâu liền đi vào giấc ngủ.

Cùng lúc đó, Hạ Hi cũng đang họp ở trong đội cảnh sát hình sự.

"Chúng ta đã khống chế được trợ thủ của Trần Bưu, trong thời gian ngắn hắn sẽ không có thêm hành động nào khác, đối với việc theo dõi cha mẹ và vợ con của hắn, chúng ta vẫn tiến hành theo kế hoạch như cũ, có bất cứ động tĩnh gì thì phải báo cáo ngay. Ngoài ra Tiếu Phong, người của cậu tên Vương Đại Lực không có thêm tin tức gì mới sao?"

Vị cảnh sát tên Tiếu Phong là người đã đi cùng với Trác Nghiêu vào bệnh viện hôm đó, là người đã giảng đạo lý này nọ cho Hạ Hi. Nghe được đội trưởng hỏi tới mình, anh  nghĩ rồi trả lời, "Trần Bưu này là kẻ đối xử đặc biệt tốt với phụ nữ, ở bên ngoài bao nuôi không dưới mười mấy cô, nhưng hắn vẫn thích đi hộp đêm trêu hoa ghẹo nguyệt, đối với mấy cô gái ngoan ngoãn thì không hề có tí ti sự đề phòng. Nghe Vương Đại Lực nói lần trước hắn trở về thành phố A có qua Thiên Trì và mê mẩn một cô gái ở đó, nhưng không thành..."

"Ý cậu nói có thể lần đó hắn tới Thiên Trì là vì muốn tìm cô gái kia sao?"

"Không loại trừ khả năng này."

"Đi điều tra thông tin về cô gái này, xem có phù hợp với những gì chúng ta phán đoán không?"

Tiếu Phong gãi đầu, bối rối nhìn Hạ Hi.

Hạ Hi hơi ngẩn ra, sau đó mới kịp thời phản ứng, chỉ vào mình hỏi, "Anh nói người đó là tôi sao?"

Tiếu Phong gật đầu.

Những nhân viên cảnh sát khác trong phòng đều cười, trong mắt hiện lên ý tứ trêu chọc. Trái lại Trác Nghiêu thì nhíu mày.

Trần Bưu đã để ý cô lúc nào nhỉ? Hạ Hi nghĩ mãi không ra, bèn lấy tấm hình của Trần Bưu ở trên bàn nhìn thật kỹ, cô lẩm bẩm, "Sao tôi lại không có ấn tượng gì về hắn nhỉ?"

Tiếu Phong ho nhẹ một tiếng, đúng lúc giải thích dùm cô, "Cô không có chút ấn tượng nào về hắn đâu, bởi vì hắn căn bản không ở gần cô. Vương Đại Lực nói tiếp, khi đó đàn em của Trần Bưu ra mặt mời cô qua ngồi, nhưng bị cô cự tuyệt, sau đó ở Thiên Trì có người ra mặt thay cô, vừa không nể mặt hắn vừa đổ rượu lên người hắn làm hắn mất hết mặt mũi.

Lão Hổ nghe vậy thì rất vui, "Ai mà lợi hại như vậy, tôi có chút sùng bái anh ta rồi đấy."

Hướng Đông ở bên cạnh suy đoán, "Tôi đoán là Tiêu Dận, mấy người có nhìn thấy bộ dạng lúc trước anh ta đếnn đội tới lấy khẩu cung không? Không phải dạng dễ chọc đâu nha."

"Hẳn sẽ không vì vậy mà Trần Bưu tìm người bán bột trắng rồi vu cho Tiêu Dận ở bãi đất trống chứ?"

"Haiz, cậu khoan hãy nói đã, liên hệ như vậy cũng không phải là không có khả năng."

"Trần Bưu kia cũng gớm đấy, lần trước chúng ta hành động không phải số tiền hắn nhận được rất chính xác như những gì đã khai báo sao, nhưng Tiêu Dận lại không sao cả. Chiêu hãm hại này của hắn không thể  dùng đối phó với người tài giỏi."

Tiêu Dận vì cô mà đắc tội với Trần Bưu sao? Khi các đồng nghiệp còn mồm năm miệng mười nghị luận, Hạ Hi lại hỏi, "Anh xác định người mà Trần Bưu nhìn trúng ở Thiên Trì là tôi sao?"

"Đúng vậy, Vương Đại Lực tả hình dáng cô gái đó và cô giống nhau như đúc, chúng tôi cũng liều mạng chụp lại một bức ảnh lúc đó." Miệng nói sợ cô không tin nên anh lấy một tấm hình ở trong túi tài liệu ra, "Cô xem đây có phải cô không?"

Không phải Hạ Hi thì còn là ai nữa? Cầm tấm ảnh, Hạ Hi cũng không nén được giận mà nhíu mày, lẩm bẩm, "Bị hắn ta nhìn trúng thật sự chả có gì tốt cả."

Tất cả mọi người đều cười vui vẻ, bao gồm của Trác Nghiêu. Cuối cùng anh cân nhắc nói, "Việc này trước tiên cứ như vậy đi, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn vào lần sau."

Nếu như có đột phá gì thì đã sớm hành động rồi, cần gì phải họp như bây giờ chứ? Hạ Hi chủ động đề nghị, "Nếu như xác định mục tiêu của Trần Bưu là tôi, đội trưởng anh sắp xếp một chút, tôi sẽ đi."

Tiếu Phong lo lắng mà nhắc nhở, "Hứng thú của Trần Bưu với cô rất lớn, đến lúc đó khẳng định sẽ công khai hoạt động tiếp cận cô."

Không đợi Hạ Hi nói tiếp, Lão Hổ lật bàn, "Hắn dám? Đội cảnh sát hình sự nhiều nam nhân như vậy chẳng lẽ không bảo vệ được một cô gái sao, vậy chúng ta nên về nhà ẵm con đi cho rồi."

"Cậu gấp cái gì chứ, ai không biết còn tưởng Hạ Hi là bạn gái cậu đấy." Hướng Đông cười anh.

"Hiện tại không phải nhưng không có nghĩa sau này sẽ không phải nha." Lão Hổ cười hì hì nhìn Hạ Hi, "con người anh cũng không tệ đâu, Tiểu Hạ em cũng nên cân nhắc chút đi."

Cầm lấy tập tài liệu quăng sang, Hạ Hi sẵng giọng nói, "Anh về nhà ẵm con rồi thì  đừng có hại tôi bị chị dâu hiểu lầm."

Lão Hổ chán nản nện xuống bàn, "Con tôi ở đâu ra chứ, chị dâu của cô tôi còn không biết là đang để cho ai nuôi kìa."

Mọi người cười điên cuồng.

Để bọn họ làm loạn một chút, Trác Nghiêu mới mở miệng, "Tình hình chi tiết tôi sẽ đi nghe ngóng thêm sẽ báo hành động tiếp theo, giờ không được manh động, Hạ Hi không cho phép cô." Ra hiệu cho Tiếu Phong phân phát tài liệu cho mọi người, anh tiếp tục nói, "Tháng trước đội đặc chủng và đơn vị quân đội đồn trú phối hợp dựng trại huấn luyện, tiến hành mô phỏng đối kháng, mọi người đều đã biết rồi đấy, vì để nâng cao năng lực tác chiến dã ngoại của cảnh đội, cục trưởng đã xin chỉ thị của cấp trên để bên quân đội hỗ trợ chúng ta đợt tập huấn này, toàn thể nhân viên của đội cảnh sát hình sự đều phải có mặt trong danh sách để tham gia huấn luyện." Dùng ánh mắt lướt qua mọi người một lượt, anh cực kỳ nghiêm túc nói, "Cơ hội này cầu còn không được, người nào làm cho tôi mất mặt, tôi sẽ xử người đó. Tan họp!"

Đối với chuyện huấn luyện, từ trước đến nay Hạ Hi không hề bài xích, hơn nữa bây giờ cô đã vào đội cảnh sát hình sự, cô biết rõ mình cần phải bắt kịp mọi người về thể lực và lối suy luận, nếu không rất khó dừng chân ở trong một đoàn thể như thế này. Khi cô còn đang âm thầm vui mừng vì bắt buộc phải có mặt trong lần tập huấn này, thì ngạc nhiên khi nhận được tin nhắn của Lệ Hành.

Anh nói, "Buổi tối tới bệnh viện một chuyến được không?"

Mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt anh, không nghe thấy giọng anh nói, nhưng Hạ Hi vẫn có thể cảm nhận được sự cẩn thận dè dặt trong lời nói,  cô liền mềm lòng, gần như muốn đồng ý ngay tức thì nhưng khi ngón tay chạm vào bàn phím, cô lại hơi do dự.

Hình như biết cô đang phân vân, hoặc có lẽ là không cho cô có cơ hội cự tuyệt, Lệ Hành đã gởi tới tin nhắn thứ hai.

Anh nói, "Anh chờ em!" Giọng nói kiên định như vậy mới đúng là Lệ Hành mà cô quen.

Hạ Hi không còn cách nào từ chối, khi đang chuẩn bị nhắn lại "Được", thì Tiêu Dận đã gọi điện cho cô trước, nói với cô là Hắc Hầu Tử buồn, không chịu ăn cơm, Hạ Hi đau lòng chó cưng, nghe vậy liền khẩn trương nói, "Tan làm em sẽ chạy qua xem, anh đang ở nhà à?"

Tiêu Dận nhìn đồng hồ, "Em ở đội đợi đi, anh qua đón em."

Khi Hạ Hi tan ca, Tiêu Dận đã đến trước đợi cô rồi, hai người đi lòng vòng mua cho chó Labrador vài thứ đồ ăn mà nó thích nhất, rồi trực tiếp đi về khu nhà của anh.

Hắc Hầu Tử ỉu xìu nằm úp sấp ở trên giường, thấy Hạ Hi đến thì làm nũng hừ hừ mấy tiếng.

Tiêu Dận thấy thế có phần tức giận nói, "Anh cứ về là nó liền không thèm để ý, nó ăn cái gì cũng trưng ra bộ mặt méo mó vặn vẹo cứ như thể anh đã đắc tội gì với nó vậy." Dứt lời liền vỗ nhẹ vào đầu Hắc Hầu Tử.

Hạ Hi "Xì" một tiếng bỏ tay anh ra, "Nó đang ốm, anh cũng đừng có bắt nạp nó."

Tiêu Dận dở khóc dở cười, "Quỷ xấu xa."

Hạ Hi không thèm để ý tới anh, ôm nhẹ lấy Hắc Hầu Tử, vô cùng thân thiết cọ xát vào mặt nó, ôn nhu nói, "Có phải vì tao không tới thăm mày nên mày không vui hả, tao rất yêu mày mà..."

Tiêu Dận xoa mặt, "Lại thế rồi, mỗi lần em nói chuyện với nó anh đều có ảo giác là em đang yêu đương với nó."

Như bị nói trúng tim đen mà thẹn quá hoá giận, Hạ Hi ném gối ôm qua đập anh, "Anh ghen à."

Dựa vào cửa sổ, Tiêu Dận cười "Hâm mộ và ghen tỵ, đều có cả."

Hạ Hi bĩu môi, "Biết làm chậm trễ chuyện yêu đương của anh rồi, cùng lắm thì em dẫn nó đi." Nhìn miệng vết thương của Hắc Hầu Tử, cô nhíu mày, "Nó có xuống giường không đấy? Sao miệng vết thương nhìn lạ thế?"

"Hả?" Tiêu Dận cả kinh, đi tới gần nhìn xem, phát hiện miệng vết thương của Hắc Hầu Tử lại chảy máu, anh vỗ trán, "Xong rồi, chắc sáng nay anh chơi đùa với nó mạnh quá, chắc là kéo nó đấy?"

"Anh làm gì mà phải kéo nó chứ?" Hạ Hi tức giận, dùng sức nện vào vai anh một quyền, "Miệng vết thương nó còn chưa lành, là anh cố ý phải không? Nó chịu đau hay  anh chịu hả?"

Tiêu Dận nhìn cô, "Anh ăn no rửng mỡ sao! Chị hai à, sao lại không nói lý lẽ thế chứ."

Để tránh chạm vào miệng vết thương, Tiêu Dận mời bác sĩ tới nhà xử lý xong vết thương lại cho Hắc Hầu Tử lần nữa thì trời cũng đã tối rồi. Tiêu Dận đề nghị tới Thiên Trì ăn cơm tối, Hạ Hi bỗng nhớ tới chuyện kia, liền hỏi anh, "Anh có quen Trần Bưu không?"

"Ai?" Tiêu Dận theo bản năng quay đầu lại, sau đó nhanh chóng trả lời, "Không quen."

Hạ Hi kéo tay anh, nhìn vào  mắt anh, "Anh nói dối!"

Biết không giấu được, Tiêu Dận nhíu mi, "Sao vậy?"

Thấy anh không phủ nhận nữa, Hạ Hi hỏi, "Tại sao anh không nói với em là bởi vì em mà anh và hắn xảy ra xung đột?"

"Có gì hay ho đâu mà nói." Vuốt mái tóc đen trên đỉnh đầu cô, anh không để ý nói, "Đừng nói là em, cho dù hắn chọc vào bất kỳ người nào ở Thiên Trì cũng đều không được, hắt rượu hắn là nể mặt  lắm rồi. Chẳng lẽ ở Thiên Trì, trên địa bàn anh hắn muốn mời ai qua thì người đó phải qua sao?"

Hạ Hi rất nhạy cảm, cô hỏi trúng tim đen, "Sao anh lại biết hắn muốn tìm người ở Thiên Trì để bán bột trắng (ma tuý) chứ?"

"Anh không biết." Thấy vẻ mặt cô không tin, Tiêu Dận rất nghiêm túc nói, "Nếu như anh biết thì sao lại để em và Nhan Đại qua đó chứ? Là Minh Tất phát hiện mới báo cảnh sát, lúc đó anh đang ở bên ngoài."

Hạ Hi im lặng một lúc, như thể đang đo đếm độ tin cậy trong lời nói của anh, sau đó nói, "Chuyện hắn phạm pháp cũng không ít, tính tình lại ác độc, ngàn vạn lần anh đừng  có xung đột gì với hắn nữa."

Để tránh cô lo lắng, Tiêu Dận sảng khoái đồng ý, "Được, anh biết rồi."

Trên đường đi ăn cơm Hạ Hi cứ hay nhìn đồng hồ, Tiêu Dận vừa lái xe vừa hỏi, "Có hẹn ai à?" Không đợi Hạ Hi trả lời, anh thuận miệng hỏi tiếp, "Là người đàn ông tên Lệ Hành đó sao?"

Hạ Hi nghi ngờ nhìn anh, "Sao anh biết?"

Tiêu Dận trả lời như chuyện đương nhiên, "Anh ta vừa xuất hiện thì em liền rất kỳ quái. Nói giữa hai người không có gì thì anh không tin."

Thì ra trong lúc cô lơ đễnh đã biểu hiện rõ ràng ra như vậy. Hạ Hi không nói gì như kiểu cam chịu.

Tiêu Dận rất phong độ không  nói thêm gì nữa, chỉ hỏi Hạ Hi muốn đi đâu, sau khi có được câu trả lời của cô, liền quay đầu xe chở cô tới bệnh viện. Khi xe dừng lại, Tiêu Dận nghiêng đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa xe liền nhìn thấy một bóng dáng không cho là quá xa lạ, sau đó hít sâu một hơi, rồi nghiêng người qua...

Hạ Hi vốn tưởng Tiêu Dận đang muốn tháo giây an toàn cho cô, lúc đang muốn mở miệng cự tuyệt, thì hơi thở của anh đã tiến lại gần, không đợi cô phản ứng kịp, môi đã bị anh hôn.

Tim cô đập mạnh, loạn nhịp chỉ có trong nháy mắt, khi Hạ Hi hoàn hồn thì lập tức đẩy Tiêu Dận ra, hờn giận chất vấn, "Anh làm cái gì vậy?"

Nếu đổi lại là anh ta thì chắc cô sẽ không đẩy ra. Tiêu Dận cong môi cười, nâng tay sờ má cô, anh nói, "Khảo nghiệm anh ta một chút."

Hạ Hi khó hiểu "Cái gì?"

Trở lại vị trí, Tiêu Dận gợi ý, "Em quay đầu lại đi."

Hạ Hi quay đầu, thấy ở trước bệnh viện, dưới ánh đèn đường sáng vàng vọt, Lệ Hành đang mặc quân trang đứng ở chỗ đó.