Nua Doi Quen Thuoc Chuong 22

Trầm mặc đối mặt nhau trong giây lát, ngay lúc Hạ Hi cho rằng Lệ Hành sẽ xoay người bỏ đi, thì anh lại băng qua ánh trăng loang lổ trên những bóng cây, từ từ bước qua bên này, giống như pha quay chậm khiến người ta phải nhìn say mê.

Khoảnh khắc đó khiến mọi thứ xung quanh dường như  tĩnh lặng, Hạ Hi dường như nghe được tiếng giày của anh nặng nề nện lên mặt đường, từng tiếng như nện vào tâm trí cô, làm cho cô bất tri bất giác đẩy cửa xe bước xuống.

Tiêu Dận cũng theo ra, đi từ từ phía sau Hạ Hi, ánh mắt nhìn Lệ Hành hiếm có tia sắc bén và âm trầm.

Lệ Hành đi đến trước mặt liền nắm chặt cổ tay Hạ Hi, giọng nói cực kỳ dịu dàng, "Đi thôi."

Trong lòng Hạ Hi có chút run rẩy, cô hơi mím môi, cũng không cử động. Tiêu Dận cũng không có động tĩnh.

Lệ Hành thấy thế thoáng dùng chút sức kéo Hạ Hi tới bên cạnh, cùng lúc đó Tiêu Dận cũng muốn vươn tay  đẩy tay của Lệ Hành ra, lại bị anh nhẹ nhàng tránh được.

Nghênh đón ánh mắt rét lạnh của Tiêu Dận, trong giọng nói của Lệ Hành ẩn chứa bất mãn, "Sao hả, có vấn đề gì không?"

Tiêu Dận nheo mắt "Hình như anh quên hỏi qua ý kiến của cô ấy"

Lệ Hành nhìn kỹ vẻ mặt Hạ Hi, sâu trong ánh mắt có sự thương tiếc và đau lòng, sau khi thu ánh mắt ấy lại, anh đối mặt với Tiêu Dận, trong giọng nói bình tĩnh lộ hết ra sát khí, "Anh không cần làm  chuyện vô ích để thử tôi, tôi có thể nói rõ ràng cho anh biết, bất kể xuất phát điểm của anh là gì, tôi cũng thật sự để ý. Có điều, tôi sẽ không cho anh có cơ hội lần hai, hiểu không?"

Thì ra anh ấy đã nhìn thấy cô và Tiêu Dận, cũng nhìn thấu hết ý đồ của Tiêu Dận, anh ấy nói anh ấy để ý. Hạ Hi nghe xong lời Lệ Hành nói, suy nghĩ trong lòng cũng dâng lên một sự chua xót và vui mừng. Cô cúi đầu che giấu hốc mắt đã đỏ ửng lên của mình.

"Thật sự để ý sao? Tôi không ngại khi càng làm cho anh để ý hơn đấy" Tiêu Dận nhếch môi cười, trong khoảnh khắc, vung tay tung ra một cú đấm.

Lệ Hành ngay cả liếc mắt cũng không cần nhìn, ôm Hạ Hi hơi nghiêng người, tay phải chuẩn xác bắt được cú đấm có sát khí ngoan độc và mạnh mẽ đó, sau đó nhanh nhẹn nắm tay trái của Tiêu Dận kéo ra sau lưng rồi gập lại, Tiêu Dận liền bị đẩy ra xa vài bước.

Lệ Hành đưa mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Dận vài giây, khí thế của anh ập vào mặt đối phương, "Nếu như tôi không cẩn thận mà ra tay hơi nặng thì thương thế tự anh gánh lấy."

Lắc lắc cổ tay hơi đau, Tiêu Dận cười lạnh, "Đây là anh đang ra oai với tôi sao?"

"Là cảnh cáo!" Ánh mắt của Lệ Hành lúc này đều đầy tính công kích, anh thản nhiên, "Tôi muốn đánh anh lâu rồi."

Tiêu Dận nhíu mày "Xem ra tôi không phải là một đối thủ có tính uy hiếp, nên vốn không lọt được vào mắt xanh của anh." Chú ý thấy Hạ Hi không động tĩnh tiến lại gần Lệ Hành, Tiêu Dận đúng lúc gióng chuông thu binh, "Có điều, anh phải cẩn thận đấy, không có sức uy hiếp không có nghĩa là tôi sẽ không chú-ý-anh."

Ba chữ sau bị anh gằn từng tiếng nặng nề, Lệ Hành nghe trong giọng Tiêu Dận như có ẩn ý khiêu chiến. Anh nhướng mày mỉm cười, gật đầu rồi mở miệng, "Mỏi mắt mong chờ."

Nhìn theo Tiêu Dận lái xe rời đi, Lệ Hành và Hạ Hi đứng đối mặt nhau. Đằm chìm trong ánh nhìn sâu lắng của anh, trong lòng Hạ Hi tràn ngập chua xót.

Hai người cứ như vậy lẳng lặng nhìn nhau một lúc, Lệ Hành nâng tay vén lại lọn tóc của cô bị gió thổi bay ra sau tai, cổ họng khàn khàn, "Tiểu Thất, có thể tha lỗi cho anh được không?"

Giữa ánh sáng đèn đường loang lổ, ánh mắt Hạ Hi tiến sâu vào trong con ngươi đen thâm tình của anh, đáy mắt cô cũng xẹt qua chút ẩm ướt.

Theo đó, trong lòng dâng lên sự dịu dàng, đáy mắt thâm thuý cuồn cuộn sự chân thành và thâm tình, Lệ Hành thử thăm dò bằng cách cầm lấy bàn tay đã lạnh như băng của cô, "Ngốc, sao không nói cho anh biết là mẹ anh tới tìm em, tại sao em lại không tin tưởng anh như vậy? Nhìn em và anh ta đi qua cửa soát  vé, nhìn máy bay bay qua đỉnh đầu, em có biết anh đã sợ thế nào không? Anh thật sự sợ em sẽ không bao giờ trở về nữa. Trời còn chưa sáng anh đã chạy đến trường cảnh sát chờ, anh nghĩ chờ khi em tới rồi thì cho dù anh có phải quỳ xuống trước mặt mọi người đi nữa thì cũng phải cầu xin em thu lại lời chia tay đã nói..."

Anh xoay mặt qua một bên hơi ngửa đầu, Lệ Hành ổn định lại tâm trạng rồi nói tiếp, "Năm năm trước anh có trở về. Lúc đó anh nhận lệnh đi thành phố A, đêm trước đó anh đã chạy tới nhà em chờ đến rạng sáng, nhưng từ đầu đến cuối cũng không đợi được đèn phòng em sáng lên. Ngày hôm sau anh theo kế hoạch cải trang đến sân bay, thấy em và mẹ em, còn có anh ta đi ra từ sân bay, giây phút đó chân anh như muốn khụy xuống rồi. Hoàn thành xong nhiệm vụ, anh trở lại đơn vị..." Ngừng lại một lúc thật lâu, sau đó anh nói tiếp, "Theo quy định, mỗi lần đi làm nhiệm vụ đều phải viết di thư, nhưng từ lần đó trở đi anh không còn viết nữa."

Đoạn thời gian đó khiến Lệ Hành đau khổ đến mức không có chỗ để trút bỏ, anh chỉ muốn uống rượu, muốn đánh nhau, thậm chí còn muốn giết người! Nhưng anh  là một người lính chân chính của bộ đội đặc chủng Trung Quốc! Tất nhiên là lý trí đã khống chế được tình cảm cá nhân, ngoài thời gian hàng ngày huấn luyện, nhận nhiệm vụ, anh không còn lựa chọn nào khác để giảm bớt nỗi đau mất mát này. Kỳ thật, có lúc anh không kiềm lòng được mà có những suy nghĩ tiêu cực, nếu như có một ngày anh chết đi, Tiểu Thất có nhớ anh không? Nhưng mỗi khi có nhiệm vụ mới, khi tháo xuống quân hàm, anh đều tự nhắc nhở bản thân, "Mày đã không còn Tiểu Thất rồi, nhưng mày còn có trách nhiệm với tổ quốc."
Cho nên mỗi khi nghe thấy lời tự nhủ tràn ngập mùi thuốc súng, Lệ Hành như biến thành một người khác. Toàn thân tản ra sát khí vô cùng lạnh lùng và nghiêm nghị, làm cho đối thủ phải khiếp sợ.

"Sau đó anh bị thương khi đang làm nhiệm vụ. Sau khi tỉnh dậy, anh đã ngồi nói chuyện tử tế với Hạ Tri Dư, đó là lần duy nhất anh và cô ta có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với nhau. Sau đó cô ta đã từ bỏ, rồi theo ông ngoại trở về thành phố A. Sau này, anh mới biết cách anh cư xử với cô ta thật sự đã sai rồi, nếu như ngay từ đầu anh lựa chọn dùng cách từ chối nhã nhặn thay vì nói năng quá mức sắc bén, có lẽ sự chinh phục ở trong lòng cô ta cũng sẽ không mãnh liệt như vậy. Anh đã hỏi qua cô ta vì sao lại ra tay với em trong ngày hôn lễ anh họ em, cô ta nói cô ta thua không cam tâm, bởi vì chúng ta rõ ràng chưa làm hoà với nhau."

Lẳng lặng nghe anh nói xong, Hạ Hi cắn môi dưới, giọng hỏi run rẩy, "Vậy trước kia anh viết cái gì?" Ý cô nói là bức di thư.

Nhớ lại khoảng thời gian tan nát cõi lòng và đầy nhung nhớ kia, nước mắt ẩn nhẫn nén lại nhiều năm đã không thể khống chế, từ từ rơi xuống, Lệ Hành cố gắng khống chế bản thân đang run rẩy, nhưng khi anh mở miệng giọng nói vẫn có chút nghẹn ngào, anh nói thầm "Tiểu Thất, trở lại bên anh..." Nhưng khi cô thật sự trở về rồi thì lại đứng bên cạnh một người đàn ông khác, anh biết  thật sự cô có thể không quay trở lại bên anh nữa rồi.

Lời nói trầm thấp của anh ở bên tai cô kích thích hàng ngàn tầng tầng lớp lớp sóng lòng mãnh liệt, tim của Hạ Hi đau đớn vô cùng đến mức như bị ai đó bóp nghẹn thở, nước mắt thật sự không khống chế nỗi nữa mà trào ra khỏi mắt. Bao nhiêu đoạn kí ức thời niên thiếu đầy đau thương và chua xót, căn bản không thể khống chế nổi được, chỉ có thể tuỳ ý để nước mắt rơi ướt hai gò má, cô nức nở nói, "Thật xin lỗi..!" Tạo ra khoảng thời gian sáu năm chia cách, sao cô lại không có lỗi chứ?

Hạ Hi luôn cho rằng chỉ có một mình cô chống đỡ sự dày vò đau đớn vì đoạn tình cảm này, lại không biết rằng anh ở trong đội đặc chủng chịu đựng sự tàn phá không những về thân thể, mà còn bị hành hạ giày vò về tinh thần như cô. Rõ ràng cả hai đều quan tâm và nhớ nhung nhau, rõ ràng đều không muốn làm đau lòng đối phương, nhưng sao lại thành ra thế này?

Có câu: ai khi yêu rồi cũng đều trở thành ngốc hết. Tới cuối cùng thì Hạ Hi và Lệ Hành ai là người ngốc hơn đây?

Kỳ thật cho dù là ai đi nữa, đều rất khó tìm được một câu trả lời chuẩn nhất cho câu hỏi này. Như đoạn tình yêu thời tuổi trẻ kia, ai có thể khách quan phán xét rằng do ai sai lầm nhiều hơn? Chỉ có thể nói bọn họ ở độ tuổi hai mươi đấy tuy biết yêu mà vẫn chưa hiểu thế nào là yêu.

Rốt cuộc mọi hiểu lầm và sai lầm của năm đó đều được làm rõ ràng trong đêm này. Thời gian sáu năm dài đằng đẵng như được rút ngắn, đến nỗi cảm giác như bọn họ chưa từng chia ly. Lệ Hành vươn tay ôm Hạ Hi vào trong ngực, sự ấm áp trên người cô làm cho anh cảm thấy chân thực, kiềm lòng không được mà muốn khóc.

Ai nói chuyện xưa chỉ là để hồi tưởng lại, chuyện đau thương quá sau này gặp lại thì cho qua đi? Lệ Hành không tin. Anh muốn chứng minh một điều quá khứ vẫn có thể tiếp tục, gặp lại thì sẽ càng yêu nhau hơn. Chỉ cần tình yêu vẫn còn đó, anh không quản tìm về những năm tháng đã qua trước đây, không có sai lầm nào không thể sửa chữa, càng không có hiểu lầm nào không thể giải thích rõ ràng!

Ôm cô càng chặt hơn, Lệ Hành dịu dàng nói bên tai Hạ Hi, "Em không cần nói xin lỗi. Sự săn sóc, chờ đợi và kiên trì của em đã là thu hoạch lớn nhất của anh. Vì những điều này, nguyên nhân hay hậu quả cứ để mình anh gánh chịu. Tiểu Thất, em chỉ cần đứng yên một chỗ, tất cả khoảng cách cứ để anh rút ngắn, rồi từ từ đến gần, được không?"

Hạ Hi khóc càng mãnh liệt hơn, cô cũng đồng thời vươn tay ôm lấy vòng eo gầy mạnh mẽ của anh.

Cô im lặng dùng hành động đáp trả làm dây thần kinh của Lệ Hành cảm thấy đau nhói, nước mắt ẩn nhẫn rơi trên cổ cô, Lệ Hành thầm thì "Cảm ơn em!"

Không gian buổi tối rất tĩnh mịch, bầu trời giăng  đầy sao, bóng cây được ánh đèn hắt xuống mặt đường, từ giờ phút này, bọn họ không cần phải dựa vào hồi ức để sưởi ấm con tim mình nữa. Ngày mai đã không còn xa tận chân trời nữa.